Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 161

Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:33

Bên ngoài cũng có bán vịt quay nhưng hương vị vịt quay ngoài hàng so với vịt nhà tự làm rốt cuộc vẫn có sự khác biệt.

Nhất Chu nhỏ thò đầu vào xem, rồi lại thò đầu vào lần nữa.

"Vẫn chưa xong đâu con." Tống Phượng Lan nói, "Đừng có đứng đấy ngóng nữa, vào nhà ngồi đi con."

"Mẹ ơi." Nhất Chu nhỏ nói, "Con chỉ nhìn một cái thôi mà, nhìn một cái thì nó đâu có hỏng được."

Nhất Chu nhỏ chắp hai tay lại cầu xin, cậu bé chỉ muốn nhìn một chút thôi.

"Trong nhà có bao nhiêu đồ ngon rồi, con cứ ăn trước đi." Tống Phượng Lan nói, "Ở đây phải nướng chín mới ăn được. Những nguyên liệu khác thì để bố con thái rồi bày biện ra đĩa."

"Bố đang thái rồi ạ." Nhất Chu nhỏ nói.

Tống Phượng Lan hết cách với con trai, đành để cậu bé đứng đó nhìn.

Vợ chồng giáo sư Tô nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của Nhất Chu nhỏ, bà Tô đứng cạnh giáo sư Tô hỏi khẽ: "Ông có nhớ các cháu không?"

"Nhớ... Tôi nhớ chúng nó làm gì?" Giáo sư Tô nói, "Bên cạnh chúng nó đâu phải không có người chăm sóc, đâu phải không được đón Tết t.ử tế. Chúng nó mà ở đây chắc gì đã ăn uống ngon bằng ở bên cạnh bố mẹ chúng nó."

Giáo sư Tô thực ra cũng có chút nhớ các cháu nội cháu ngoại, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy chúng không về cũng tốt. Có thể về vào lúc khác mà. Mặc dù một năm họ cũng chỉ gặp nhau một hai lần nhưng giáo sư Tô vẫn cảm thấy rất vui.

Ngày nào cũng bận rộn với công việc nọ công việc kia thì lấy đâu ra thời gian mà nghĩ ngợi linh tinh nhiều được.

"Nhất Chu nhỏ khá lắm, đầu óc thông minh." Giáo sư Tô nói, "Người nhà họ đầu óc đều rất nhạy bén."

"Đúng thế ạ." Bà Tô tán thành, "Nhất Chu nhỏ rất hiểu chuyện, có gì ngon là lại bảo: 'Bà Tô ơi, bà Tô ăn đi'."

Lần nào bà Tô thấy Nhất Chu nhỏ như vậy cũng đều bảo cậu bé tự ăn đi, nhưng lần sau Nhất Chu nhỏ vẫn cứ mời bà, còn nhét cả đồ ăn vào tận tay bà nữa, chuyện này làm bà Tô rất cảm động. Nhiều đứa trẻ, người lớn bảo chúng ăn là chúng ăn luôn, lần sau cũng chẳng chắc đã nghĩ đến người lớn đâu.

Bọn trẻ dạo này vốn dĩ cũng chẳng có nhiều đồ ăn thức uống, nên cũng không thể trách chúng là hẹp hòi. Nếu chúng có nhiều đồ ăn hơn thì tự nhiên chúng cũng sẽ không tính toán gì mấy miếng ăn đó.

Đến chập tối, vịt quay đã chín, Tống Phượng Lan thái vịt ra rồi bày biện đẹp mắt. Cá nướng cũng đã được dọn lên bàn, cùng với các món chính khác và vài chai nước giải khát.

"Thật là thịnh soạn quá." Bà Tô cảm thán.

"Mọi người ăn đi ạ, mau ăn thôi." Tống Phượng Lan nói. Cô còn bảo Tần Nhất Chu xào thêm ít rau xanh cho bớt ngấy, ngoài ra còn có cả dưa hấu thái lát nữa.

Tống Phượng Lan cuốn vịt quay cho Nhất Chu nhỏ, cậu bé ăn vịt quay một cách vô cùng khoái chí.

"Ngon quá, ông Tô ơi, bà Tô ơi, hai người cũng ăn đi ạ." Nhất Chu nhỏ ăn đến mức mồm mép bóng nhẫy mỡ.

"Ăn chứ, mọi người đang ăn đây rồi." Bà Tô cười nói. Nhìn cả bàn đồ ăn, bà cũng thấy rất ngon miệng. Bà Tô ăn một ít vịt quay, lại ăn thêm mấy cái sủi cảo và gắp thêm vài món khác: "Phượng Lan ơi, hai cháu làm nhiều đồ ăn quá."

"Không nhiều đâu ạ, mọi người cứ ngồi nhâm nhi thong thả, nguội thì lại hâm nóng lại." Tống Phượng Lan nói, "Hiếm khi có dịp Tết mọi người cùng ăn cơm, đương nhiên phải ăn ngon một chút rồi ạ."

"Vị ngon thật đấy." Giáo sư Tô khen ngợi, "Vị của con vịt quay này chẳng kém gì vịt quay mà tôi từng được ăn ở thủ đô đâu."

"Nếu bác thích thì bác ăn nhiều vào nhé." Tống Phượng Lan nói, "Cả một con vịt quay to đùng thế này mà."

Những món này chia ra cho mọi người cùng ăn thì thực ra cũng chẳng phải là nhiều lắm. Tần Nhất Chu cường độ tập luyện lớn nên anh thường ăn khá khỏe, Nhất Chu nhỏ cũng đang tuổi ăn tuổi lớn, giáo sư Tô cũng là đàn ông, nên mọi người đều phải ăn nhiều một chút.

Tống Phượng Lan thường xuyên bận rộn công việc nên sức ăn cũng khá tốt, duy chỉ có bà Tô là ăn ít hơn, bà không ăn được nhiều lắm.

Cả con vịt quay đã bị đ.á.n.h chén sạch sẹo, cá nướng cũng ăn gần hết, chỉ có canh gà và mấy thứ khác là còn thừa lại một ít.

Sau khi ăn xong bữa tối tất niên, Nhất Chu nhỏ đi thay quần áo mới. Cậu bé vừa từ trong phòng bước ra thì Trương Tiểu Hổ đã í ới gọi ở ngoài. Trương Tiểu Hổ định sang tìm Nhất Chu nhỏ chơi, cậu bé đã muốn sang từ sớm rồi nhưng mẹ cậu không cho, bảo là Nhất Chu nhỏ còn chưa ăn xong cơm tất niên, bảo Tiểu Hổ đừng có vội vàng như thế.

Trương Tiểu Hổ chỉ còn cách đứng đợi một lát. Cậu bé cũng đã diện bộ quần áo mới tinh. Trương Tiểu Hổ vô cùng hớn hở. Cậu bé thường xuyên phải mặc lại quần áo cũ của anh trai, hiếm khi có quần áo mới, nên lần nào đến Tết cậu bé cũng cực kỳ vui sướng, vì điều đó có nghĩa là cậu sẽ được mặc đồ mới.

"Em Nhất Chu ơi, em Nhất Chu ơi." Trương Tiểu Hổ vừa ở ngoài cổng đã gọi tên Nhất Chu nhỏ.

Nhất Chu nhỏ lạch bạch chạy ra sân: "Anh Tiểu Hổ ơi, anh Tiểu Hổ ơi, vào đây nhanh đi, xem tivi này."

Giáo sư Tô và bà Tô xin phép về trước. Hai ông bà dự định đi dạo một lát, rồi mới định gọi điện cho người thân của mình. Tống Phượng Lan không giữ họ lại. Bà Tô bảo muốn giúp dọn dẹp một tay nhưng Tống Phượng Lan từ chối, bà Tô bấy giờ mới thôi không giúp nữa.

Có Tần Nhất Chu ở đây thì cần gì đến bà Tô phải giúp dọn dẹp cơ chứ.

Lúc này, các đài truyền hình vẫn chưa tổ chức đêm hội mừng xuân (Xuân vãn), nên không có chương trình gala để xem, chỉ là xem mấy nội dung khác thôi. Nhất Chu nhỏ và Trương Tiểu Hổ thì chỉ cần có tivi để xem là được rồi. Những năm Nhất Chu nhỏ không đón Tết ở đây, Trương Tiểu Hổ thích đi đốt pháo. Nhưng Nhất Chu nhỏ thì không thích đốt pháo lắm, không phải vì cậu sợ pháo mà cậu chỉ thấy đốt pháo chẳng có gì thú vị cả, chẳng bằng xem tivi cho xong.

Thế là Trương Tiểu Hổ liền cùng xem tivi với Nhất Chu nhỏ. Trương Tiểu Hổ vẫn luôn cảm thấy tivi là một thứ vô cùng mới lạ. Bởi vì nhà cậu không có tivi nên cậu không thể muốn xem lúc nào là xem được, chỉ có thể sang nhà Tống Phượng Lan xem nhờ thôi.

Tại thủ đô, nhờ có lời cam đoan của Vưu Vân và anh cả Tần, bà Tần cũng không còn nói gì chị hai nữa. Bà chỉ dặn chị hai chú ý một chút, bảo Vưu Vân đang m.a.n.g t.h.a.i nên đừng có tìm cách gây chuyện với cô ấy.

Chị hai đảo mắt lườm bà Tần. Chỉ cần Vưu Vân không gây chuyện với chị thì chị tự khắc chẳng thèm động đến cô ta làm gì. Chị hai tự nghĩ mình đâu phải hạng người thích đi gây sự với người khác, chị còn giúp đỡ làm cơm tất niên nữa mà.

Bố chồng và mẹ chồng đều lì xì cho mấy đứa trẻ. Lúc đầu bà Tần định lì xì cho cháu ngoại ít đi một chút. Nhưng Vưu Vân còn dắt theo một đứa con gái không có quan hệ huyết thống với nhà họ Tần, nếu lì xì cho cháu ngoại mà bằng với đứa trẻ đó, hoặc nhiều hơn một chút thì cũng không hợp lý cho lắm, chi bằng cứ lì xì bằng nhau hết cho rảnh nợ, đỡ ai phải tị nạnh không vui.

Chị hai vốn còn đang thắc mắc không biết bố mẹ mình có lì xì số tiền khác nhau không. Khi thấy con trai con gái bóc bao lì xì ra, chị mới yên tâm, tất cả đều giống hệt nhau.

"Mẹ ơi, mẹ biết rút kinh nghiệm rồi ạ?" Chị hai đùa một câu.

"Kinh nghiệm gì chứ?" Bà Tần thắc mắc.

"Thì bà chị dâu trước đó ấy ạ." Chị hai nói, "Cái hồi bà ấy mang đồ về nhà như thế..."

"Chuyện đó qua lâu rồi, đừng nhắc lại nữa." Bà Tần không muốn nhắc đến chuyện của Điền Khả Thục.

Điền Khả Thục sau khi tái giá thì cuộc sống cũng chẳng mấy dễ dàng. Ngày thường mua cái gì, chồng cô ta cũng phải tính toán xem cô ta đã tiêu hết bao nhiêu tiền. Đến dịp Tết, vợ chồng Điền Khả Thục cũng không thể ăn uống tùy tiện được mà vẫn phải hết sức tiết kiệm. Hai thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, cộng thêm một người đàn ông trưởng thành, ba người này ngốn không biết bao nhiêu là đồ ăn. Nếu không biết chi tiêu có kế hoạch thì gia đình sẽ sớm chẳng còn hạt gạo nào mà nấu.

So với những ngày tháng Điền Khả Thục ở nhà họ Tần thì khác một trời một vực. Hồi ở nhà họ Tần, cô ta có bao giờ phải lo thiếu tiền tiêu, cũng chẳng thiếu tem phiếu, bố mẹ chồng cũng không bao giờ nói nặng lời với cô ta. Còn sau khi tái giá, người chồng hiện tại của cô ta thường xuyên bảo cô ta phải tiết kiệm, đừng có tiêu xài hoang phí. Chồng cô ta còn bảo phải mua đồ gì cho rẻ mà lại được nhiều, ăn cho nó chắc dạ.

Trong lòng Điền Khả Thục dù có không thoải mái đến mấy thì cũng chẳng còn cách nào khác. Cô ta đã lấy người đàn ông như thế này rồi thì phải chấp nhận mà sống tiếp thôi.

Còn em gái của Điền Khả Thục là Điền Khả Nhàn, vào cái Tết này lại cãi nhau một trận với nhà chồng, lý do chính là vì thức ăn trên bàn tiệc Tết quá ít. Vợ chồng Điền Khả Nhàn bình thường sống riêng, mẹ chồng cô ta còn có những đứa con khác, tổng cộng bốn trai một gái.

Dịp Tết, vợ chồng Điền Khả Nhàn sang ăn cơm tất niên cùng bà Dương và những người khác. Trên bàn đúng là có bày biện đầy đủ gà, vịt, cá các thứ. Nhưng khi Điền Khả Nhàn vừa cầm đũa định gắp thì bà Dương lại bê đĩa đi mất, bà chỉ múc ra một ít để vào đĩa con.

"Lát nữa có khách đến thì còn phải có cái mà tiếp đãi chứ." Bà Dương nói, "Các con ăn tạm một chút là được rồi, gọi là có thôi."

"Mẹ ơi, trong bụng con còn đang có một đứa nhỏ đấy ạ." Điền Khả Nhàn không bằng lòng chút nào. Cô sang ăn cơm tất niên là để được một bữa ngon lành chứ không phải chỉ ăn có tí tẹo thế này: "Mẹ định để chúng con đi rồi mẹ mới bê ra cho mọi người ăn hết phải không ạ?"

Nói cái gì mà để khách đến ăn, Điền Khả Nhàn không tin. Cô nghĩ chắc chắn những người này sẽ giấu đi để lén lút ăn với nhau, nhất định là không muốn cho đứa con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i như cô được ăn.

Chương 57 Sự ích kỷ của mẹ nuôi Phạm Nhã Ni

"Cô nói cái gì thế? Chẳng phải đã bảo rồi sao? Trong nhà chỉ có bấy nhiêu đồ, không tiết kiệm một chút thì người một miếng, ta một miếng, loáng cái là hết sạch ngay thôi." Bà Dương nói, "Cũng có phải là không cho cô ăn đâu, chẳng phải cũng đã lấy ra một ít cho ăn rồi đó sao? Cô m.a.n.g t.h.a.i mà định ăn nhiều đến thế cơ à? Người khác m.a.n.g t.h.a.i cũng đâu có ăn nhiều như cô."

Bà Dương vô cùng bất mãn với Điền Khả Nhàn. Nhà họ Điền cho của hồi môn rất ít. Hồi đó nhà họ Điền còn bảo nếu nhà họ Dương cứ nhất định đòi những thứ đó thì họ sẽ bảo Điền Khả Nhàn phá t.h.a.i đi. Nếu Điền Khả Nhàn không phá t.h.a.i mà sinh con ra, họ cũng sẽ đem đứa trẻ cho người khác nuôi.

Vì thế bà Dương cũng chẳng biết nói gì thêm, bà sợ nhà họ Điền thực sự dám làm ra những chuyện như vậy. Bà Dương bất mãn với nhà họ Điền nên đương nhiên sẽ trút hết bực tức lên đầu Điền Khả Nhàn.

Mọi người trong nhà họ Dương đều vốn chẳng ưa gì Dương Diệu Huy. Dương Diệu Huy là hạng lông bông, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền mà chỉ giỏi tiêu tiền của gia đình. Khi bà Dương bê đồ ngon đi, những người khác không có ý kiến gì, vì nếu cứ để trên bàn thì loáng cái đã bị Điền Khả Nhàn đ.á.n.h chén sạch sẹo rồi.

Điền Khả Nhàn cậy mình đang m.a.n.g t.h.a.i nên cứ muốn được ăn nhiều.

Những người khác trong nhà họ Dương chẳng thèm nhìn Điền Khả Nhàn, họ cứ tiếp tục ăn uống, chỉ có Dương Diệu Huy là thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Điền Khả Nhàn.

"Đây mà còn gọi là bữa cơm tất niên sao?" Điền Khả Nhàn nghiến răng.

"Đây không phải cơm tất niên thì là cái gì?" Bà Dương nói, "Nhiều đồ ngon thế này mà cô còn chưa vừa lòng sao?"

"Con..."

"Cũng đúng thôi, chắc là nhà mẹ đẻ cô đang lén lút ăn bao nhiêu đồ ngon rồi. Bác của cô là đặc vụ, chắc chắn ông ta phải cho nhà cô bao nhiêu là đồ tốt." Bà Dương mỉa mai, "Đâu có giống nhà chúng tôi, nhà chúng tôi nghèo lắm."

Điền Khả Nhàn nghe vậy thì trong lòng càng thêm uất ức, sao lại cứ lôi chuyện đặc vụ ra nói thế nhỉ. Điền Khả Nhàn định cãi lại là không phải như thế nhưng chẳng có ích gì, sự thật rành rành ra đó rồi, nhà mẹ đẻ cô đúng là có một người như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.