Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 208
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:45
Mọi người đều nói người bác đã mất của Tống Phượng Lan rất lợi hại, nhưng người c.h.ế.t như đèn tắt, người đi trà nguội, những người đó làm sao có thể mãi đối xử tốt với Tống Phượng Lan được, cũng không thể để Tào Phương bảo vệ Tống Phượng Lan mãi được.
"Sau này em có gặp Tống Phượng Lan thì cứ đường đường chính chính đi ngang qua trước mặt cô ấy, đừng có đi nói mấy lời như vậy nữa. Ở nhà nói thì còn được chứ đừng để người khác nghe thấy." Quách Bằng nói, "Em hãy nhớ kỹ chuyện của anh chị họ của em, chúng ta muốn sống tốt thì phải tránh xa vợ chồng trung đoàn trưởng Tần một chút. Trước khi người nhà họ Tống đến, còn có người mang lương thực thực phẩm qua cho nhà trung đoàn trưởng Tần đấy."
Điều này nói lên cái gì?
Nói lên rằng những nhân viên liên quan có lẽ đã sớm biết người nhà họ Tống sẽ tới đây.
Những người đó mang đồ qua mà chẳng hề che giấu chút nào, cứ trực tiếp mang qua trước mắt mọi người, rất nhiều người đều nhìn thấy.
Trước kia mọi người đều nói trung đoàn trưởng Tần bị vợ làm lụy rồi, sợ là không thăng chức lên được nữa, còn bây giờ thì sao, có mấy người nói như vậy nữa đâu. Những người đó đều nói mắt nhìn người của trung đoàn trưởng Tần tốt, nói trung đoàn trưởng Tần tìm được một người vợ giỏi.
Chiều hướng thay đổi nhanh như vậy đấy, từng người một đều đang đứng đó khen ngợi rồi.
"Em ở trước mặt họ, họ toàn coi em như không khí thôi." Lý Tuệ nói, "Em đương nhiên là không thể đến trước mặt họ nói chuyện rồi."
"Ừm, thế thì tốt." Quách Bằng nói.
Lý Tuệ trong lòng hiểu rõ Quách Bằng vẫn rất quan tâm đến công việc, cô cũng quan tâm.
"Anh đừng có coi em như cái gì cũng không biết." Lý Tuệ nói, "Em đều biết cả đấy."
Lý Tuệ tâm trạng không tốt lắm nhưng cũng chẳng có cách nào. Ai bảo cô không có bản lĩnh lớn như vậy, không có cách nào khiến người khác đứng về phía mình chứ. Nếu cô sớm biết vợ của Tần Nhất Chu là một nhân vật lợi hại như Tống Phượng Lan thì Lý Tuệ nghĩ mình chắc chắn đã sớm từ bỏ ý định đó rồi.
Chuyện này cũng trách chị họ cô nữa, Lý Tuệ trước kia thấy chị họ mình tốt, bây giờ lại thấy chị họ mình tự đi làm mẹ kế cho con người khác, chị họ cô cũng muốn cô đi làm mẹ kế. Là chị họ cô đã nảy sinh ý định đó, chị họ cô muốn vun vén cho cô và Tần Nhất Chu, mình đâu phải là không thể ở bên người khác đâu. Lý Tuệ không nói bản thân mình cũng đã nảy sinh ý định đó, chỉ nghĩ đó là lỗi của chị họ mình thôi, cô là một cô gái chưa chồng vốn dĩ da mặt mỏng, nếu không phải chị họ cô làm những việc đó thì cô có thuận theo mà đi không?
Quách Bằng thấy Lý Tuệ quay lưng về phía mình, anh đắp chăn lên cũng quay lưng về phía Lý Tuệ. Một lát sau, Quách Bằng lại nằm ngửa ra.
Lý Tuệ trong lòng khó chịu, nhắm mắt lại thế nào cũng không ngủ được, cô cứ nhất định không quay người lại, không muốn đối diện với Quách Bằng. Quách Bằng không bằng Tần Nhất Chu, anh lại còn từ nông thôn lên nữa chứ, không có các mối quan hệ nhân mạch, tương lai của Quách Bằng nhìn một cái là thấy hết rồi, kém xa quá.
Một ngày mới bắt đầu, Tống mẫu đã sớm làm bữa sáng cho Tống Phượng Lan ăn, Tống Phượng Lan ăn sáng xong là đi đơn vị ngay, Tần Nhất Chu còn có thể cùng người nhà họ Tống đưa Tần T.ử Hàng đi học.
Thực ra thời gian Tống Phượng Lan đi làm không sớm đến thế đâu, chỉ là có rất nhiều người trong đơn vị đã đến đó từ sớm rồi. Tống Phượng Lan cũng thường xuyên đến sớm, điều này cũng coi như là tăng ca biến tướng vậy.
Tống Phượng Lan thích những món ăn mẹ bà nấu, có hương vị của mẹ.
Đến viện nghiên cứu, tâm trạng Tống Phượng Lan rất tốt nhưng điều đó không có nghĩa là tâm trạng những người khác cũng tốt.
Vật liệu thí nghiệm có vấn đề, người phụ trách thu mua phải chịu trách nhiệm, nhà máy sản xuất cũng phải chịu một phần trách nhiệm. Rõ ràng đã thỏa thuận là loại vật liệu nào rồi, vậy mà cuối cùng lại có bao nhiêu vật liệu có vấn đề. Đơn vị của họ là để nghiên cứu chế tạo máy bay, vật liệu thí nghiệm không tốt sẽ ảnh hưởng đến tiến độ.
Nếu không có ai phát hiện ra vấn đề của vật liệu, mọi người cứ không ngừng thử nghiệm, không ngừng thất bại thì đó đều là chi phí cả.
Vì vậy, viện trưởng còn đặc biệt mở một cuộc họp, cũng báo cáo chuyện này lên cấp trên. Những người đó thật sự coi viện nghiên cứu của họ dễ bị lừa gạt sao? Cái gì mà những thứ gần giống nhau chứ, những người đó vậy mà còn không thấy những thứ này có vấn đề gì cả, nói là chỉ chênh lệch một chút phần trăm gì đó thôi.
Chênh lệch một chút phần trăm... đó chính là một chuyện vô cùng đáng sợ đấy.
Tống Phượng Lan không đi họp, chuyện này không cần bà phải chịu trách nhiệm, cũng không cần bà phải làm chứng. Đồ có tốt hay không thì trong viện nghiên cứu có bao nhiêu người như vậy, họ chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề bên trong thôi.
Viện trưởng đang nổi giận, Tống Phượng Lan có thể làm là làm tốt những việc trong tay mình.
Buổi trưa, lúc Tống Phượng Lan và những người khác ăn cơm ở nhà ăn, vẫn còn có người nhắc đến chuyện vật liệu.
"Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy đâu ạ." Giáo sư Tô nói.
"Trước kia cũng từng có sao ạ?" Tống Phượng Lan hỏi, "Nếu đã xảy ra chuyện tương tự rồi thì sao bây giờ vẫn còn xảy ra ạ?"
"Hỏi thì họ bảo là do công nghệ trong nước chưa được tốt đến thế, cho nên mới như vậy. Kỹ thuật lạc hậu nên sản phẩm làm ra không tốt." Giáo sư Tô nói, "Chỉ có thể bắt họ làm lại thôi, không có hình phạt thực chất nào cả, có lý do về kỹ thuật làm cái cớ rồi nên cứ thế mà kỳ kèo thôi."
Đặc biệt là trong thời đại đặc thù trước kia, những người đó có đầy rẫy lý do.
Nhóm giáo sư Tô cũng phải chịu ấm ức, kỹ thuật không tốt, kỹ thuật không tốt, lúc nào cũng là kỹ thuật không tốt. Những người đó thật sự coi nhóm giáo sư Tô không phân biệt được là do kỹ thuật không tốt hay là do con người không tốt sao. Nói trắng ra là một số người sợ phải gánh trách nhiệm, một khi làm không tốt là đều đổ lỗi cho kỹ thuật, chỉ cần thoái thác là do kỹ thuật trong nước không tốt bằng kỹ thuật nước ngoài là rất nhiều lúc có thể lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
"Cứ phải có người qua đó nói, phải cầm tay chỉ việc mới được ạ." Giáo sư Tô nói, "Không phải ai cũng có tinh thần trách nhiệm cao như vậy đâu."
Giáo sư Tô thở dài, trong thời đại đặc thù đó họ có nói thêm vài câu là người ta lại mở miệng ra bảo: Các ông từng đi du học nước ngoài về...
Phải biết rằng lúc đó việc từng đi du học nước ngoài về chính là một cái tội nguyên thủy, người khác có thể sẽ nhận định rằng họ đã bị kẻ địch mua chuộc rồi sẽ ra tay hãm hại họ. Giáo sư Tô ghét cái bầu không khí đó, rất nhiều chuyện bị kẹt lại không làm tốt được, cứ trì trệ mãi.
Nếu mọi người phối hợp tốt với nhau thì họ chắc chắn có thể làm mọi việc tốt hơn, khoa học công nghệ trong nước cũng sẽ tiến bộ nhanh ch.óng chứ không phải là giậm chân tại chỗ.
"Không có học vấn thì có sao đâu, người ta có thành phần tốt, chưa từng ra nước ngoài bao giờ." Giáo sư Tô nói, "Nếu có người đi góp ý thì người ta còn có thể tìm những người khác đến nói bọn ta, bảo là kỹ thuật thật sự không tốt đấy."
Nói đi nói lại cuối cùng lại thành ra nhóm giáo sư Tô không đúng, họ không hiểu tình hình trong nước, họ quá coi đó là lẽ đương nhiên. Để không bị đưa xuống nông trường, không bị phê đấu, họ chỉ có thể nhẫn nhịn.
Bây giờ thì tốt rồi, cục diện quốc tế thay đổi, những người đó còn làm loạn như vậy thì không được nữa rồi.
Lần này nhất định phải để họ biết cứ tiếp tục như vậy là không ổn, bắt buộc phải có người chịu trách nhiệm. Đừng lấy việc không có học vấn, không có kỹ thuật ra làm cái cớ nữa, có những thứ quả thật bị hạn chế bởi kỹ thuật, nhưng có một số thứ đơn giản thôi, không có hàm lượng kỹ thuật cao như vậy mà những người đó vẫn còn đang giả vờ thì chẳng có ý nghĩa gì nữa rồi.
"Cứ đợi mà xem ạ." Giáo sư Tô nói, "Không cần bọn ta phải ra mặt đâu, sẽ có những người khác ra mặt thôi."
Đúng như lời giáo sư Tô đã nói, rất nhiều chuyện của quốc gia đã đi vào quỹ đạo, một nhóm người phụ trách nhà máy bị điều tra, những người không đạt yêu cầu nhưng không phạm lỗi lầm khác thì ai cần giáng chức sẽ bị giáng chức.
Thủ đô, bố của Thang Lộ vốn là phó giám đốc của một nhà máy, bây giờ ông ta cũng bị cách chức rồi, Thang phụ rõ ràng là không ngờ lại có chuyện như vậy xảy ra.
"Có phải là có nhầm lẫn gì không ạ?" Thang phụ hỏi lãnh đạo.
Chương 71 Tính toán, đây đều là báo ứng cả
"Không nhầm đâu." Lãnh đạo mới nói.
Không chỉ Thang phụ bị giáng chức, mà giám đốc nhà máy trước đó cũng bị bãi chức rồi.
Thang phụ thật sự không ngờ có một ngày mình lại bị giáng chức, ông ta còn đang mơ mộng có ngày mình được thăng chức lên cao nữa chứ.
"Đây là quyết định của tập thể." Lãnh đạo mới nói, "Điều động nhân sự bình thường thôi."
"Tôi..." Thang phụ muốn nói gì đó nhưng nghĩ lại thấy cũng chẳng có gì để nói cả.
Thang phụ chỉ có thể thất thần trở về, ông ta còn tốt hơn bố của Điền Tuấn Hoa nhiều, bố của Điền Tuấn Hoa là trực tiếp bị sa thải luôn rồi.
Tất nhiên vấn đề của nhà họ Thang không nghiêm trọng như nhà họ Điền, Thang phụ chỉ là không có năng lực mạnh đến thế nên mới chỉ bị giáng chức mà thôi. Thang phụ vất vả mưu tính mãi mới lên được chức phó giám đốc, còn đang mơ mộng từ phó giám đốc thăng lên nữa, ông ta từng vô cùng đắc ý, nghĩ rằng mình nhất định sẽ được thăng chức, vậy mà lại có ngày hôm nay.
Khi Thang mẫu biết tin Thang phụ bị giáng chức, bà ta vẻ mặt không thể tin nổi.
"Sao đang yên đang lành lại bị giáng chức được chứ? Có phải có ai đó giở trò không ạ?" Thang mẫu hỏi, "Hay là..."
Hay là người vợ cũ của ông, người nhà vợ cũ...
Thang mẫu không tiện nói ra những lời đó, chuyện không có bằng chứng thì đâu dễ mà nói ra.
"Có phải ông đã đắc tội với ai không ạ?" Thang mẫu nói, "Sau khi bị giáng chức, làm một chủ nhiệm chứ không phải phó giám đốc nữa, cái chế độ lương bổng đãi ngộ này đều khác hẳn nhau đấy ạ. Đợi đến sau này nghỉ hưu thì tiền hưu trí cũng có thể chênh lệch rất nhiều. Hay là tìm người hỏi thăm một chút xem rốt cuộc là chuyện như thế nào, lãnh đạo có thể rút lại quyết định không ạ."
"Tìm ai cơ chứ?" Thang phụ hỏi, nhà họ làm gì có mối quan hệ mạnh đến thế, một số người có quan hệ tốt với Thang phụ nếu không bị điều đi thì cũng bị cách chức rồi.
Phải biết rằng họ vốn là cùng một giuộc cả, trước kia họ lén lút tặng quà cho nhau cũng chỉ vì để bản thân có thể được thăng cao hơn thôi.
Mà bây giờ trong xưởng xảy ra chuyện lớn như vậy, ai nấy đều tự lo cho mình, còn ai đi giúp đỡ Thang phụ nữa chứ. Thang phụ đau đầu đến c.h.ế.t đi được, chuyện sao lại đến nông nỗi này được chứ. Thang phụ mong mỏi biết bao bản thân mình không gặp chuyện, người gặp chuyện là người khác, ông ta không bị cuốn vào là được rồi. Khi bản thân ông ta đã lún sâu vào trong đó rồi thì ông ta chẳng có một chút cách nào cả.
"Vợ cũ của ông đấy ạ." Thang mẫu nói, "Vợ cũ của ông chắc hẳn quen biết không ít người đâu, bà ta..."
"Bà ấy không đời nào giúp đỡ đâu." Thang phụ nói.
Lúc trước, khi nhà họ Tống gặp chuyện, Thang phụ đã dứt khoát vứt bỏ Tống tam cô cô, không hề nghĩ đến việc che chở cho Tống tam cô cô, cũng không nghĩ đến việc cùng Tống tam cô cô đối mặt với những chuyện đó. Thang phụ thậm chí còn để đề phòng người nhà họ Tống liên lụy đến mình, ông ta còn muốn nhanh ch.óng vạch rõ ranh giới với người nhà họ Tống, còn kết hôn từ rất sớm nữa.
"Con cái của bà ta qua đó, con cháu qua đó mà thái độ của bà ta đối với họ cũng chẳng ra sao cả." Thang phụ nói, "Bà ấy còn có thể giúp đỡ tôi sao?"
"Cái này chưa chắc đâu ạ." Thang mẫu nói, "Tiền lương ông kiếm được sau này chẳng phải vẫn phải để lại cho con chung của ông và bà ta sao, tôi lại chẳng có đứa con ruột nào cả."
Thang mẫu vốn cũng muốn có một đứa con ruột nhưng bà ta không m.a.n.g t.h.a.i được nên cũng chẳng sinh được. Thang mẫu bình thường bảo cháu trai cháu gái đằng ngoại qua đây cũng là vì nghĩ bản thân không có con đẻ thì cứ nhìn cháu trai cháu gái đằng ngoại nhiều một chút vậy. Lúc bà ta gả qua đây thì mấy đứa con của Thang phụ và Tống tam cô cô tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa rồi, Thang mẫu và những đứa trẻ đó không thể nào thân thiết với nhau được.
