Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 360
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:23
"Tìm người thì phải trả tiền công." Vưu Vân nói, "Tiền công này cũng không thấp đâu ạ."
"Tôi và thằng cả mỗi người chịu một phần." Ông Tần nói.
"..." Vưu Vân nhìn về phía ông Tần.
"Lúc trước chia gia sản đã chia cho hai đứa nhiều hơn rồi, có lập giấy trắng mực đen rồi, Nhất Chu không thể bỏ tiền ra đâu." Ông Tần nghiêm túc nói.
Ông Tần không nỡ đi đòi tiền Tần Nhất Chu, Tần Nhất Chu ở nhà của Tống Phượng Lan, lương của bản thân cũng không nhiều. Ngược lại ông Tần cả sau khi đến doanh nghiệp tư nhân làm việc, lương lậu cũng ổn. Ông Tần không khỏi nghĩ may mà con trai cả bây giờ trong tay có chút tiền, nếu không thực sự chẳng biết phải làm sao. Ông Tần không muốn bỏ hết tiền ra, không muốn sau này phải đi xin tiền tiêu vặt của con trai.
"Con đâu có nói là đi đòi tiền chú ấy đâu." Vưu Vân nói, "Đồ đạc đúng là nhà cả chiếm nhiều hơn thật ạ."
Vưu Vân hiểu rõ, cô biết căn nhà mà nhà họ Tần mua cho vợ chồng Tần Nhất Chu ở đâu. Nơi đó chẳng ra làm sao, lại còn bẩn thỉu lộn xộn, lại còn phải dùng chung nhà vệ sinh công cộng, phiền phức lắm. Sau khi Vưu Vân xem qua, cô liền cảm thấy căn nhà mình đang ở rất tốt, một căn nhà cho thuê, họ vẫn được ở trong căn nhà lớn này.
"Thế là được rồi." Ông Tần thở dài một tiếng, "Cũng đừng trách mẹ cô, bà ấy đã thành ra thế này rồi."
"Phải tìm một người có sức khỏe một chút ạ." Bà Tần đưa ra yêu cầu, "Còn nữa, Nhất Chu sao lại không thể bỏ tiền ra chứ? Ông đi nói với nó đi, bảo tôi bây giờ ngồi xe lăn rồi, cần người chăm sóc, phải thuê người."
"Làm người không được quá đáng quá đâu." Ông Tần nói.
"Quá đáng? Tôi quá đáng chỗ nào?" Trong lòng bà Tần chất chứa một bụng tức giận, bây giờ bà nhìn ai cũng không vừa mắt, bà nghĩ giá như chân bà có thể khỏi thì bà đã không phải buồn phiền đau khổ như thế này, ngặt nỗi bác sĩ bảo không có cách nào tốt hơn. Bà Tần thà chống gậy còn hơn là cứ ngồi xe lăn thế này.
"Lúc trước đã nói xong xuôi cả rồi mà." Ông Tần nói.
"Lúc trước là lúc trước, bây giờ là bây giờ, tình hình khác rồi." Bà Tần nói, "Tôi bây giờ là ngồi xe lăn, chứ không phải là đi lại được."
"Bà chỉ biết tìm tụi nó đòi tiền thôi, lúc có đồ tốt thì không chia cho tụi nó, tụi nó có thể bằng lòng sao?" Ông Tần nói, "Đừng nói mấy lời này nữa."
Ông Tần thực sự không nghe nổi nữa, vợ mình chẳng hiểu chuyện gì cả, chỉ biết bắt Tần Nhất Chu bỏ tiền ra. Tần Nhất Chu đâu có phải là đứa trẻ ba tuổi, anh ta không đời nào chịu đưa đâu. Ông Tần nghĩ nếu mình qua đó tìm Tần Nhất Chu thì chỉ làm bản thân thêm bẽ mặt mà thôi.
"Ông không qua đó thì bảo người ta đẩy tôi qua." Bà Tần nói.
"Bà chê mất mặt vẫn chưa đủ sao?" Ông Tần nói, "Lúc Lập An xảy ra chuyện, bà cứ nhất quyết bắt Nhất Chu giúp đỡ. Nhất Chu không giúp được, bà liền bảo không thèm gặp nó nữa, bảo nó đừng có đến nhà nữa. Bây giờ bà xảy ra chuyện rồi lại muốn đi tìm vợ chồng tụi nó lấy tiền, bà có cần mặt mũi nữa không? Có cần mặt mũi nữa không?"
Ông Tần có thể bỏ tiền hưu trí của mình ra để thuê người thì đã là rất tốt rồi, bà Tần còn yêu cầu nhiều như vậy.
"Tôi đã thành ra thế này rồi còn cần mặt mũi gì nữa?" Bà Tần nói, "Tôi là mẹ đẻ của nó, nó phải bỏ tiền ra."
"Đừng đi nữa." Ông Tần nói, "Cái nhà này trở nên thế này bà có trách nhiệm rất lớn đấy. Đã bảo bà đừng có nuông chiều Lập An quá như vậy từ sớm rồi, đừng nuông chiều mà bà cứ nhất quyết làm theo ý mình."
"Tôi... chẳng phải là vì các người đều không thèm quản Lập An, chỉ có tôi là nghĩ cho nó thôi sao. Ngày nó ra tù các người đều không đi, chỉ có một mình tôi qua đó." Bà Tần nói, "Nếu các người cũng qua đó thì chuyện đã không trở nên thế này rồi."
Ở trên lầu, Tần Lập An đã nghe thấy cuộc cãi vã giữa ông Tần và bà Tần, hắn biết bà Tần không thể thiên vị chiều chuộng hắn như trước nữa rồi. Nếu đôi chân bà Tần không có vấn đề gì thì mọi chuyện còn dễ nói, ngặt nỗi mẹ đẻ hắn lại đẩy bà Tần một cái, chuyện đã trở nên rất nghiêm trọng.
Tần Lập An tựa vào tường, hắn cũng không biết tại sao mình lại sống ra nông nỗi này. Có lẽ ngay từ đầu mẹ đẻ và bà nội hắn thực sự đã quá nuông chiều hắn rồi, nên mới khiến hắn coi trời bằng vung. Lúc đó hắn chỉ là một đứa trẻ, hắn đâu có hiểu nhiều như vậy, chỉ biết người lớn đều chiều chuộng hắn, người lớn nói đồ đạc trong nhà đều là của hắn, hắn ngây thơ tưởng rằng đồ đạc trong nhà đều là của mình thật.
Thực ra không phải vậy, bà nội hắn không phải là bà nội của một mình hắn, ngay cả mẹ hắn cũng không phải là mẹ của một mình hắn.
Mắt Tần Lập An đỏ hoe, đợi đến khi hắn biết sai thì đã không còn kịp nữa rồi, những người này không thể đối tốt với hắn được nữa.
Điền Khả Thục và ông Quốc Cường đã ly hôn, ông Quốc Cường chia cho Điền Khả Thục mấy trăm đồng, bảo Điền Khả Thục cút đi cho khuất mắt. Điền Khả Thục chỉ có thể về nhà ngoại, cô không có nơi nào để đi cả.
Điền Khả Thục vốn định trực tiếp đến nhà họ Tần, nhưng người ta đâu có cho cô vào. Nếu Điền Khả Thục chưa từng tái giá thì cô bây giờ muốn qua đó cũng qua được thôi, nhưng cô đã tái giá rồi.
"Con cứ qua đó đi." Bà ngoại Lập An nói.
Điền Khả Thục về đến nhà ngoại, bà ngoại Lập An không muốn để Điền Khả Thục ở lại nhà mãi.
"Nhà họ có phòng trống mà, con cứ qua đó đi. Chẳng phải con đã đẩy bà nội Lập An sao? Con qua đó chăm sóc bà ấy, cũng có thể chăm sóc tốt cho hai đứa con của con nữa." Bà ngoại Lập An nói.
"Con..." Điền Khả Thục không ngờ mẹ mình lại nói ra những lời như vậy.
"Con cũng thấy đấy, trong nhà không còn phòng trống nữa." Bà ngoại Lập An nói, "Thực sự là không ở nổi nữa. Tiền bồi thường con cũng chưa đưa hết, con qua nhà họ làm việc, còn được bao ăn bao ở, con lại có thể nhìn ngắm con cái, tốt biết bao nhiêu chứ."
Rồi sau đó Điền Khả Thục bị đẩy ra khỏi nhà họ Điền, người nhà ngoại nhất quyết không chịu giữ cô lại, ngay cả giữ lại thêm một đêm cũng không bằng lòng.
Người nhà họ Điền cảm thấy số phận của Điền Khả Thục quá tệ, vả lại bà ngoại Lập An còn lo nhỡ đâu Điền Khả Thục không cẩn thận cũng đẩy bà thành tàn phế thì khổ. Bà ngoại Lập An và những người khác trong nhà đều mong Điền Khả Thục đi cho nhanh, Điền Khả Thục không có nơi nào để đi, cô thực sự đã đến nhà họ Tần.
Vưu Vân không đời nào đồng ý để Điền Khả Thục ở lại đây, bà Tần cũng không đồng ý, Điền Khả Thục muốn tìm Tần Lập An, muốn nói chuyện với con trai. Tần Lập An không muốn gặp Điền Khả Thục, Điền Khả Thục bây giờ chẳng còn một chút giá trị lợi dụng nào cả.
Khi Tống Phượng Lan tan làm từ đơn vị về đến cửa nhà, cô nhìn thấy ông Tần đang đứng đó. Tống Phượng Lan thắc mắc, Tần Nhất Chu chưa về sao?
Tống Phượng Lan không muốn mở miệng chào hỏi cho lắm, nhưng vẫn miễn cưỡng gọi một câu, "Bố ạ."
"Ừ." Ông Tần đáp lời.
"Con đi xem Nhất Chu về chưa ạ." Tống Phượng Lan không mời ông Tần vào nhà, cô tự mình đưa người vào trước.
Ông Tần không đi theo vào, ông hiểu chuyện mà, Tống Phượng Lan không mở lời thì ông không tiện vào.
Đợi khi Tống Phượng Lan vào đến phòng khách mới phát hiện Tần Nhất Chu đã ở nhà.
"Anh ở nhà à?" Tống Phượng Lan thắc mắc.
"Anh ở nhà mà." Tần Nhất Chu nói.
"Bố anh đang đứng ngoài cửa kìa." Tống Phượng Lan nói, "Anh không ra gặp xem sao ạ?"
"Bố không bấm chuông." Tần Nhất Chu nói, "Anh ra xem sao, em cứ ở trong nhà đi."
"Vâng ạ." Tống Phượng Lan gật đầu.
Tần Nhất Chu không mời ông Tần vào nhà, trong lòng anh đang đoán xem tại sao ông Tần lại qua đây, e là vì chuyện của bà Tần. Bà Tần bây giờ ngồi xe lăn rồi, rất nhiều việc không tiện, phải có người chăm sóc bà Tần, ông Tần lại đã lớn tuổi rồi, ông không thể chăm sóc bà Tần được.
Khi Tần Nhất Chu ra đến cửa, anh đưa bố mình đến một nhà hàng gần đó chứ không đưa ông vào nhà. Ông Tần cũng không có ý định vào nhà của Tống Phượng Lan, ông đi theo Tần Nhất Chu đến nhà hàng, vào phòng bao, hai người ở trong đó nói chuyện.
Ông Tần lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, cuốn sổ này là do ông Tần tự mình làm, ông không nói cho bà Tần biết ông đã gửi một khoản tiền như thế này.
Sau khi ông Tần nghỉ hưu vì bệnh, ông không tiêu hết tiền hưu trí, thỉnh thoảng cũng làm thêm một số việc để tích cóp chút tiền. Trước khi nghỉ hưu vì bệnh ông Tần cũng gửi tiền riêng ra, chính là lo lắng lúc nào nhà cửa cần dùng đến tiền mà lại không có tiền. Trước khi Tần Nhất Chu kết hôn, anh cũng có gửi tiền về nhà.
Chỉ là tiền Tần Nhất Chu gửi về đều rơi vào tay bà Tần, bà Tần đương nhiên tiêu hết số tiền đó vào những người như Tần Lập An chứ không thể giữ được đến bây giờ.
"Hai vạn ạ?" Tần Nhất Chu không ngờ trong cuốn sổ tiết kiệm này của ông Tần lại có ngần này tiền.
"Phải." Ông Tần nói, "Số tiền này không phải cho con đâu, mẹ con bảo muốn tìm con đòi tiền thuê người chăm sóc bà ấy. Con cứ lấy tiền trong này đưa cho bà ấy, mỗi tháng đưa năm mươi một trăm đồng gì đó."
Ông Tần lo bà Tần thực sự sẽ đến làm khó Tần Nhất Chu, ông sợ bà Tần làm khó anh, ông không muốn mất đi một người con trai ưu tú như Tần Nhất Chu. Vẫn phải chuẩn bị trước cho ổn thỏa, nếu mỗi tháng một trăm đồng thì một năm trôi qua đã là một nghìn hai rồi, tám năm thì cũng phải chín nghìn sáu. Hiện tại lương lậu ở một số nơi vẫn tăng lên, cũng không biết sau này sẽ thế nào.
Nhưng ông Tần nghĩ đôi chân bà Tần đã bị liệt rồi, bà Tần có thể sống được mười năm hay không còn chưa biết được, chứ đừng nói đến thời gian dài hơn. Cho dù lúc đó có lạm phát thì số tiền này chắc cũng đủ dùng trong mười năm.
"Được ạ." Tần Nhất Chu gật đầu, anh không có ý kiến gì, chỉ cần không bắt anh bỏ tiền ra là điều quan trọng nhất rồi.
"Con cũng đừng trách mẹ con." Ông Tần nói, "Mẹ con trước đây khổ lắm, bà ấy cũng giống như bố đều từ nông thôn ra, không có mấy học vấn, bà ấy sinh được anh cả con nên vui lắm, có con trai là có người nối dõi rồi. Bố đi đ.á.n.h giặc bà ấy cũng không phải lo bố không có người nối dõi."
"Mỗi tháng một trăm đồng phải không ạ?" Tần Nhất Chu nói, "Năm mươi đồng thì có hơi ít ạ."
Tần Nhất Chu không muốn bà Tần sau này gây rắc rối cho họ, dù sao cũng không phải tiền của anh, đưa thêm một chút cũng không sao.
"Bây giờ chưa cần đưa đâu, đợi khi nào bà ấy bảo người ta đẩy bà ấy qua đây thì con mới đưa." Ông Tần nói, "Phải để cho bà ấy có một cảm giác nghi thức, để bà ấy cảm thấy bà ấy có thể bắt các con bỏ tiền ra."
"..." Tần Nhất Chu cạn lời, "Bố à, bố không sợ danh tiếng của con bị hủy hoại sao?"
"Mẹ con bây giờ như vậy rồi, không để bà ấy quậy một trận thì sau này bà ấy còn đến quậy con nữa đấy." Ông Tần quá hiểu bà Tần rồi, thay vì chờ bà Tần sau này cứ mãi quậy phá thì chi bằng để bà Tần cảm thấy số tiền này là do bà ấy tự đòi được, "Vả lại mẹ con còn danh tiếng gì nữa chứ? Người khác sẽ cảm thấy mẹ con làm đúng sao? Họ chỉ thấy mẹ con quậy phá, vợ con đáng thương thôi."
Ông Tần đã nghĩ kỹ cả rồi, danh tiếng của Tống Phượng Lan bây giờ tốt như vậy, rất nhiều người biết bà Tần và Điền Khả Thục đã từng làm gì với Tống Phượng Lan, Tống Phượng Lan bây giờ không muốn chăm sóc nhiều cho bà Tần cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
