Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 386
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:29
Tần Nhất Chu ở trong quân đội, chứ không phải làm việc ở cơ quan chính phủ nên nhiều chính sách ông cũng không nắm rõ lắm. Tần Nhất Chu trực tiếp từ chối Tần đại ca, không giúp Tần đại ca nghe ngóng tin tức, bảo Tần đại ca tự mình đi nghe ngóng.
Không phải Tần Nhất Chu tàn nhẫn, đôi khi người nói vô tình người nghe hữu ý, người khác sẽ thấy Tần Nhất Chu có phải đang ám chỉ điều gì không, ông ám chỉ người khác phải giúp đỡ Tần đại ca.
"Nếu em mà bình thường một chút, đi đến trước mặt cô ta chắc cô ta còn có thể biến em thành đồ giả luôn đấy." Tống Phượng Lan không kìm được mà nói như vậy.
"Thật là thật, giả là giả." Tần Nhất Chu nói, "Có bao nhiêu người biết em mà."
"Em chỉ là lấy ví dụ vậy thôi." Tống Phượng Lan nói, "Em không ngờ có người có thể cầm bằng tốt nghiệp và bằng cử nhân của em đi làm việc được. May mà không phải chứng minh thư hay hộ khẩu của em bị mất, nếu mà mất chắc cô ta còn cầm hộ khẩu của em đi kết hôn với người khác mất?"
"Chúng ta cùng nằm trong một cuốn hộ khẩu mà." Tần Nhất Chu nói.
"..." Tống Phượng Lan nhìn Tần Nhất Chu, anh đúng là nghiêm túc thật đấy.
Qua điều tra của các cơ quan chức năng, 'Tống Phượng Lan' tình cờ nhặt được bằng tốt nghiệp và bằng cử nhân của Tống Phượng Lan, bản thân cô ta không quen biết Tống Phượng Lan thật, cũng không biết Tống Phượng Lan thật đang làm gì. Mặc dù vậy, chuyện này vẫn vô cùng tồi tệ, cô ta vẫn bị Viện kiểm sát truy tố trước tòa.
Tên thật của 'Tống Phượng Lan' là Kỷ Anh, mẹ đẻ cô ta họ Tống, sau khi đổi tên, sau này cô ta ở bên cạnh chồng mình thì bảo với anh ta rằng cô ta lấy họ theo mẹ đẻ. Chồng cô ta không hề nghi ngờ, một người con gái lấy họ theo mẹ đẻ thì cũng chẳng có gì lạ.
Khi chồng của Kỷ Anh đến thăm cô ta, giọng điệu rất tệ, anh ta cảm thấy mình bị Kỷ Anh hại t.h.ả.m rồi, hai đứa con của họ cũng bị người ta cười nhạo.
"Tôi đúng là đã lừa anh, nhưng bằng cấp thực sự quan trọng đến thế sao?" Kỷ Anh nói, "Anh tưởng tôi không muốn sở hữu cái bằng cấp đó sao? Anh xem, tôi có cái bằng cấp đó chẳng phải đã dễ dàng kiếm được nhiều tiền như vậy sao? Cũng là do anh theo đuổi tôi trước, muốn ở bên cạnh tôi mà."
Kỷ Anh chỉ cảm thấy nực cười, khi mọi chuyện vỡ lở, từng người một cứ như thể tôi nợ các người vậy. Kỷ Anh không cảm thấy mình nợ họ, những người này cũng đang lợi dụng cô ta, đôi bên cùng lợi dụng nhau, làm gì có ai có lỗi với ai đâu.
"Nếu tôi không có bằng cấp, anh có theo đuổi tôi không?" Kỷ Anh nói, "Nhưng tôi thực sự dựa vào bằng cấp mới lên được vị trí quản lý sao? Là tôi dựa vào năng lực của chính mình, tôi chỉ thiếu mỗi một cái bằng cấp mà thôi."
Trong mắt Kỷ Anh vằn lên những tia m.á.u: "Chính là các người, tất cả các người đều đang kỳ thị tôi."
"Cô lợi dụng bao nhiêu người như vậy..."
"Tôi nói tôi học Đại học Nam Thành thì họ tin thôi, cứ coi tôi là sư muội sư tỷ của họ." Kỷ Anh cười lạnh, "Đàn ông đều cùng một đức tính cả, tôi chỉ cần vẫy tay một cái là họ liền xúm lại giúp đỡ ngay."
Tống Phượng Lan không biết cảnh tượng này, bà chỉ biết tên của Kỷ Anh đã được đổi lại như cũ, Kỷ Anh không còn được gọi là Tống Phượng Lan nữa. Mặc dù Kỷ Anh có quyền đổi tên, nhưng cô ta đã xâm phạm quyền lợi của Tống Phượng Lan nên Kỷ Anh đương nhiên không thể sử dụng cái tên Tống Phượng Lan này nữa.
Trong siêu thị, Chúc Manh mang sủi cảo đến thăm Tần Lập An, cô đã nghe thấy những lời đồn đại bên ngoài về Tần Lập An, cô không ngờ những người đó khi không biết rõ sự thật lại có thể nói nhiều đến vậy.
"Anh ăn sủi cảo không? Sủi cảo nóng hổi vừa mới luộc xong đây." Chúc Manh lấy hộp cơm ra, cô mở hộp cơm, bên trong đầy ắp sủi cảo, "Giờ trong cửa hàng không có ai, anh có thể tranh thủ ăn sủi cảo đi."
Chương 124 Đường tắt Lời cha mẹ
"Cô mang về đi." Tần Lập An không hề có ý định ăn số sủi cảo này.
"Có phải anh vẫn còn đang giận không?" Chúc Manh hỏi, "Bố tôi là vì không biết tình hình lúc đó, tôi đã nói với bố rồi, anh đừng giận nữa, mau ăn sủi cảo đi."
"Cô mang về đi, tôi có cơm ăn rồi." Tần Lập An nói, "Không phải tôi không có cơm ăn đâu."
"Ăn đi mà, anh..."
"Chúc Manh!" Chúc phụ đi tới, ông không muốn con gái mình qua lại nhiều với Tần Lập An.
Chúc phụ trực tiếp cầm lấy hộp cơm, ông thò tay bốc sủi cảo ăn.
"Bố, sao bố lại làm vậy ạ?" Chúc Manh rõ ràng không ngờ bố mình lại có hành động như thế.
"Về đi." Chúc phụ nói, "Đừng có ở lại đây."
Chúc phụ cho rằng con gái không thể ở cùng một chỗ với Tần Lập An được, người khác sẽ nghĩ con gái ông không đứng đắn. Cho dù Tần Lập An trước đó có giúp đỡ Chúc Manh thì đã sao, Tần Lập An vốn dĩ chẳng phải hạng tốt lành gì.
"Hai người về đi, tôi còn phải buôn bán nữa." Tần Lập An không hề thấy thất vọng chút nào, bản thân cậu vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì vào gia đình họ Chúc. Ngay từ hồi ở trong tù, Tần Lập An đã biết mình không được chào đón đến mức nào rồi, người ta đều nói cậu là đồ súc sinh.
Tần Lập An hiện giờ chỉ muốn quản lý tốt cái siêu thị này, ít nhất cái siêu thị này là của cậu, đứng tên cậu. Mặt bằng siêu thị này không phải là thuê, mà là Tần đại ca và Tần phụ bỏ tiền ra mua. Hiện giờ mặt bằng cũng không đắt lắm, Tần đại ca và Tần phụ cũng thực lòng cân nhắc cho Tần Lập An, sắp xếp cho cậu một con đường sống.
Tần đại ca làm việc ở công ty tư nhân, lương tháng cũng không ít, ông không tiêu xài hoang phí số tiền đó mà phải tích cóp lại. Ngoài việc mua mặt bằng cho Tần Lập An, Tần đại ca còn có một đứa con trai út nữa, ông còn phải lo lắng cho tương lai của đứa con út. Tần Lập An đã hỏng mất một nửa rồi, đứa con út không thể để hỏng thêm được nữa.
"Bố, bố đừng có lôi con." Chúc Manh còn muốn ở lại, Chúc phụ cứ nhất quyết lôi cô đi.
Chúc Manh chẳng còn cách nào khác, đành phải đi theo Chúc phụ về. Đi trên đường, Chúc Manh vô cùng bất bình.
"Bố, tại sao bố lại cứ lôi con về ạ?" Chúc Manh nói, "Tần Lập An đã giúp con, anh ấy không làm chuyện gì xấu cả."
"Thì con cũng không được xán lại gần cậu ta, cậu ta không phải hạng tốt lành gì đâu." Chúc phụ nói, "Hồi trước cậu ta..."
"Đó là chuyện của quá khứ rồi, không thể cứ đổ hết lỗi lên đầu anh ấy mãi được." Chúc Manh nói, "Hồi đó anh ấy còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, cũng chẳng có ai dạy bảo anh ấy nhiều. Giờ đây anh ấy đã biết mình sai rồi."
"Cậu ta từng ngồi tù, có vết nhơ." Chúc phụ nói, "Con xán lại gần cậu ta để làm gì? Định gả cho cậu ta làm vợ à?"
"Con..."
"Tốt nhất là con đừng có mà nghĩ như vậy." Chúc phụ nói, "Cậu ta không xứng làm con rể nhà chúng ta đâu."
"Bố, đ.á.n.h kẻ chạy đi chứ không ai đ.á.n.h người chạy lại." Chúc Manh nhíu mày, "Bố nói anh ấy như vậy là không được đâu. Nếu không phải anh ấy giúp con thì giờ con đã ra nông nỗi nào rồi chẳng biết nữa. Bố còn bảo con ít nói thôi, hàng xóm láng giềng hiểu lầm mà bố cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu. Chính là Tần Lập An đã giúp con đấy! Lúc trên đường đâu phải con không gặp ai khác đâu, người ta đều coi như không nhìn thấy đấy thôi."
Đây cũng là một lý do khiến Chúc Manh cảm thấy Tần Lập An là người tốt, lúc ở trên đường cô gặp những người hàng xóm khác, hàng xóm đó không chỉ có một người mà là hai mẹ con. Người ta trực tiếp rảo bước đi thẳng luôn, bà mẹ đó còn không cho đứa con trai lại gần Chúc Manh nữa.
Chúc Manh thực sự thấy đau lòng, lúc đó cô thực sự vô cùng sợ hãi, sợ mình sẽ gặp chuyện chẳng lành. May mà cô đã chạy đến cửa hàng của Tần Lập An và được anh giúp đỡ, nếu không cô thực sự không dám nghĩ tới hậu quả.
Vì thế Chúc Manh cảm thấy Tần Lập An là một người tốt, anh đã sửa đổi rồi, anh không còn giống như trước kia nữa.
"Một người đàn ông bình thường khi nhìn thấy cảnh đó thì đều nên giúp đỡ con thôi." Chúc phụ nói, "Nếu cậu ta còn chút lương tâm thì không nên khoanh tay đứng nhìn. Con đừng có lúc nào cũng chỉ biết nói tốt cho Tần Lập An, cậu ta không phải hạng tốt lành gì đâu, con mà ở bên cạnh cậu ta, sau này cậu ta lại tái phạm..."
"Bố, bố đây chính là kỳ thị đấy ạ." Chúc Manh tức giận, "Anh ấy đã ngồi tù rồi, đã chịu trừng phạt rồi. Sao nào, người từng phạm lỗi thì không thể sửa đổi được nữa sao? Cả đời họ thế là hỏng rồi, không thể bắt đầu lại từ đầu sao? Giờ đây anh ấy đang dựa vào chính đôi bàn tay của mình để làm việc. Vả lại, gia cảnh nhà người ta còn tốt hơn nhà mình nhiều đấy ạ, bố anh ấy kiếm được nhiều tiền, ông nội anh ấy còn có lương hưu nữa, bản thân anh ấy lại tự mở cửa hàng. Ngoài chuyện trước kia anh ấy từng phạm lỗi ra thì anh ấy còn điểm nào không tốt nữa đâu? Anh ấy tốt nghiệp cấp hai, con cũng tốt nghiệp cấp hai mà, con..."
"Con đây đúng là tự hạ thấp bản thân mình đấy." Chúc phụ nói.
"Vậy thì bố đi tìm cho con một đối tượng tốt đi ạ." Chúc Manh nói, "Nhà phải có nhà ở, nhà rộng một chút, gia đình phải có tiền. Không được kém hơn nhà Tần Lập An đâu nhé, bố đi tìm đi, tìm được ai thì đưa về đây?"
Chúc phụ bị con gái chọc cho tức điên lên, ai mà chẳng biết nhà họ Tần ở dãy phố này là gia đình có thực lực kinh tế rất mạnh cơ chứ. Không phải ai cũng có một căn nhà lớn như vậy, cũng chẳng phải ai cũng có thêm căn nhà khác để cho thuê, cũng chẳng phải ai cũng có thể giống như Tần đại ca làm quản lý cấp cao ở công ty tư nhân. Người ta là nhờ vào những mối quan hệ cũ của Tần đại ca hồi còn ở trong cơ quan nhà nước, Tần đại ca người này, chỉ cần không phải chuyện phạm pháp thì ông vẫn luôn làm việc rất chắc chắn.
Bạn bè của Tần đại ca cũng chẳng trông mong ông là một thiên tài bán hàng, người ta cần là một người có thể giao thiệp tốt với các cơ quan chức năng. Tần đại ca từ trong cơ quan nhà nước đi ra, ông hiểu rõ mọi chuyện trong đó, cũng biết phải làm như thế nào.
"Bố, bố tưởng ai cũng giống như bố sao ạ?" Chúc Manh nói, "Con nghe nói còn có nhà định giới thiệu con gái cho Tần Lập An nữa đấy. Mọi người đều nói chỉ cần anh ấy sửa đổi rồi, lại có một cái cửa hàng, sau này bố anh ấy thế nào cũng chia cho anh ấy một căn nhà, sau này anh ấy chẳng lo không có cuộc sống tốt đẹp. Việc nuôi gia đình chắc chắn không thành vấn đề, cũng chẳng phải cả nhà chen chúc trong một căn nhà chật hẹp nữa."
"Con... con..." Chúc phụ không ngờ con gái mình lại suy nghĩ như vậy.
"Bố, bố cứ suy nghĩ cho kỹ đi xem con nói có đúng không." Chúc Manh nói, "Con đã lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, không phải chuyện gì cũng không biết đâu ạ. Con biết anh ấy từng phạm lỗi, là lỗi lớn. Nhưng anh ấy cũng đã chịu trừng phạt rồi, chứ đâu có nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật mãi đâu. Gia đình như nhà họ Tần ấy, họ chẳng phải là không có cách để khiến anh ấy không phải ngồi tù đâu, nhưng anh ấy vẫn đi tù đấy thôi."
Chúc Manh cho rằng Tần Lập An vẫn là người có thể tin tưởng được, chúng ta không thể cứ lôi chuyện cũ ra mà nói xấu người ta mãi được.
Đúng như Chúc Manh suy nghĩ, một số người hàng xóm thực sự có ý đồ đó. Tần Lập An đúng là từng phạm lỗi, nhưng không thể phủ nhận gia cảnh nhà Tần Lập An khá tốt. Cho dù mẹ kế của Tần Lập An sinh được một đứa con trai, thì nhà họ Tần đâu chỉ có một căn nhà, ngay cả căn nhà lớn họ đang ở hiện tại cũng có rất nhiều phòng, Tần phụ và Tần đại ca chắc chắn vẫn còn không ít tiền trong tay.
Nếu để con gái hay cháu gái trong nhà gả cho Tần Lập An, thì con gái hay cháu gái vẫn có thể có một cuộc sống khá thoải mái, không cần phải bươn chải vì tiền bạc. Đôi vợ chồng trẻ cùng nhau kinh doanh siêu thị, cuộc sống này vẫn có thể trôi qua êm đềm.
Thế là, có người hàng xóm đã nói trước mặt Tần mẫu rằng siêu thị của Tần Lập An một mình cậu liệu có quản lý xuể không, có thể để con gái nhà họ qua giúp một tay.
"Cháu gái tôi, bà cũng nhìn nó lớn lên từ nhỏ mà." Người hàng xóm nói, "Lập An nhà bà cũng đến tuổi có thể tìm hiểu đối tượng rồi nhỉ, hai đứa có thể thử xem sao."
