Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 4

Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:44

Tần Nhất Chu không biết suy nghĩ của những người này, anh bắt đầu nghỉ phép từ hôm nay. Trước tiên anh đi mua một ít đồ ăn gửi đến nhà khách, sau đó mới đi dọn dẹp nhà cửa.

Đến nhà khách, Tần Nhất Chu đặt đồ ăn lên bàn, anh mua bánh bao nhân thịt, màn thầu, trứng luộc, lại mua thêm một ít sữa đậu nành.

"Chưa ăn à?" Tống Phượng Lan nhìn bàn bao nhiêu đồ ăn, cô và con trai làm sao ăn hết được bấy nhiêu.

"Vẫn chưa." Tần Nhất Chu trả lời, "Ở nhà ăn gặp Chính ủy, đã chốt xong nhà rồi. Một lát nữa anh qua đó dọn dẹp."

"Ở đâu?" Tống Phượng Lan hỏi, "Vừa hay em và T.ử Hàng ở đây cũng không có việc gì làm, cùng qua đó đi. Dọn dẹp xong sớm thì dọn vào ở sớm. Thời tiết này ấm áp, chỉ cần có chiếu với chăn mỏng là ngủ được rồi."

Nhà khách lúc này không tiện lợi như khách sạn sau này, Tống Phượng Lan không muốn ở mãi trong nhà khách.

"Sắp được ở nhà của chính mình rồi sao?" Tần T.ử Hàng một tay cầm bánh bao, một tay cầm ly sữa đậu nành, "Nhà của riêng chúng ta ạ?"

"Đúng vậy, nhà của riêng chúng ta." Tống Phượng Lan gật đầu.

Trước đây họ ở nhờ nhà dì của Tống Phượng Lan, rốt cuộc vẫn là ăn nhờ ở đậu, cảm giác đó không tốt chút nào. Trẻ con rất nhạy cảm, rất dễ nhận ra sự thay đổi cảm xúc của người khác. Dù dì của Tống Phượng Lan đối xử với họ rất tốt, nhưng thái độ của những người khác trong nhà dì đối với họ thì kém hơn nhiều, có người còn nói những lời không lọt tai trước mặt mẹ con Tống Phượng Lan.

Đã trả tiền phòng, trả tiền cơm rồi mà vẫn không được, người ta cứ mở mồm ra là bảo họ ăn không ở không.

Tống Phượng Lan thương con trai, sở dĩ cô muốn đi theo quân vào lúc này không chỉ vì cô đã khôi phục ký ức kiếp trước, mà còn vì cô không nỡ để con chịu khổ. Trẻ con chịu khổ lúc nhỏ, lớn lên chúng sẽ ghi nhớ, dù lúc đó cha mẹ có làm gì đi nữa cũng vô dụng, không bù đắp được cho con.

Tần Nhất Chu ở trong quân đội, thời gian anh về nhà rất ngắn ngủi, anh biết chuyện không nhiều. Hơn nữa, những người đó cũng không thể thể hiện thái độ không tốt với mẹ con Tống Phượng Lan trước mặt Tần Nhất Chu, bọn họ rất giỏi giả vờ giả vịt. Đặc biệt là chị dâu cả của Tần Nhất Chu, người chị dâu đó khi Tần Nhất Chu về còn làm bộ làm tịch bảo là gửi cho mẹ con Tống Phượng Lan ít đồ, lại còn nói Tống Phượng Lan là con gái nhà tư sản nên Tống Phượng Lan chê bai những thứ đó.

"Con có được chạy không? Có được nhảy không ạ?" Tần T.ử Hàng chớp chớp mắt nhìn Tống Phượng Lan, "Quần áo có được treo ở bên ngoài không mẹ?"

"Được chứ, đều được cả." Tống Phượng Lan gật đầu.

"Trước đây hai mẹ con không được treo quần áo ở bên ngoài sao?" Tần Nhất Chu hỏi.

"Không phải không được treo, mà là đôi khi quần áo nhiều quá, không tiện treo." Tống Phượng Lan nói, "Không chỉ có quần áo của hai mẹ con, còn có... có người sẽ cảm thấy mùi quần áo mỗi người mỗi khác, không muốn treo quá gần quần áo của chúng em."

"Anh đều không biết chuyện này..."

"Trước đây chưa nói với anh, giờ anh biết rồi đấy." Tống Phượng Lan thực sự không muốn nói những lời này, cô không muốn làm người khác thấy mình bé xé ra to.

Tống Phượng Lan còn cho rằng quần áo người lớn nhiều vi khuẩn hơn, quần áo trẻ con không nên treo chung với quần áo người lớn. Nhưng biết làm sao được, mẹ con cô ăn nhờ ở đậu, thành phần gia đình Tống Phượng Lan không tốt, hàng xóm láng giềng cũng coi thường cô.

Có lẽ vì Tống Phượng Lan đã đăng ký kết hôn rồi mà vẫn ở nhà dì, nên hàng xóm láng giềng đều cho rằng nhà họ Tần không hài lòng với cô, Tần Nhất Chu sớm muộn gì cũng ly hôn với cô.

Trước đây, Tống Phượng Lan có chút quật cường, không muốn để người khác thấy mình quá yếu đuối. Còn bây giờ, cô không muốn như vậy nữa, cô không thể để người khác nghĩ mình là người nhu nhược dễ bắt nạt, không thể để con trai trở nên khép nép sợ hãi, không thể hại con cả đời được.

"Chúng ta vẫn phải có một mái nhà thuộc về riêng mình." Tống Phượng Lan nói, cô lấy khăn tay lau khóe miệng cho con.

Trẻ con khó tránh khỏi hiếu động, thích chạy nhảy một chút, nhà trệt chứ không phải chung cư. Dì của Tống Phượng Lan ở trong một khu nhà tập thể (đại tạp viện), nhà trệt chạy nhảy không đến mức ảnh hưởng đến người tầng dưới, nhưng vẫn có người này người nọ nói ra nói vào.

Trẻ con ch.óng quên, bị nhắc một lần lần sau vẫn làm thế. Nhưng nhiều lần thì sao, đứa bé ba tuổi không còn quá nhỏ nữa, ước chừng đã bắt đầu nhớ chuyện rồi, nếu còn để con bị mắng, sớm muộn gì tính tình đứa trẻ cũng bị lệch lạc.

Trước đây Tống Phượng Lan nhờ dì trông con giúp để cô còn đi làm. Không đi làm thì cô vẫn có thể sống dựa vào số tiền Tần Nhất Chu gửi về, chủ yếu là trước đây cô quá hiếu thắng.

"Chúng ta..."

"Nhà của chúng ta, nhà của chúng ta." Đúng lúc Tần Nhất Chu định cảm thán một chút, lòng thấy ấm áp vì một mái ấm thuộc về họ, thì Tần T.ử Hàng nhảy cẫng lên reo hò, "Nhà của chúng ta!"

"..." Tần Nhất Chu nhìn con trai, con không thể đợi một lát rồi hãy nói sao? Cứ phải nói vào lúc này à?

"Mẹ ơi, mẹ ơi, nhà của chúng ta liệu có còn ai ăn trộm kẹo của con không? Đồ chơi con giấu dưới gầm giường có ai trộm mất không ạ? Mẹ ơi, có thể đừng đặt bô dưới gầm giường không, cái bô hôi lắm."

"Con biết hôi mà còn giấu đồ chơi dưới gầm giường à?" Tống Phượng Lan buồn cười nói.

"Họ không có mũi, không ngửi thấy đâu, còn trộm đồ chơi của con nữa." Tần T.ử Hàng bĩu môi, "Đấy là nước tiểu của con mà."

Của chính mình tiểu ra nên Tần T.ử Hàng mới không sợ hôi.

Con của chị họ Tống Phượng Lan mỗi lần sang chơi đều thích lục lọi khắp nơi. Tống Phượng Lan nếu không khóa cửa là đứa trẻ đó lại chạy vào bới tung đồ đạc, không được mẹ con Tống Phượng Lan đồng ý đã tự tiện giấu đồ mang về.

Vì chuyện này mà Tống Phượng Lan và chị họ đã từng cãi nhau, chị họ bảo Tống Phượng Lan đang ở nhà mẹ đẻ chị ta, mấy món đồ chơi nhỏ nhặt đừng có keo kiệt như thế.

Tần T.ử Hàng nghĩ đặt bô dưới gầm giường thì người khác sẽ không động vào, nhưng vẫn có người động vào.

Khu nhà tập thể của dì Tống Phượng Lan nhà vệ sinh không quá xa, nhưng cũng chẳng gần chút nào. Buổi tối Tống Phượng Lan không tiện đưa con ra ngoài đi vệ sinh, toàn để một cái bô trong phòng cho Tần T.ử Hàng tiểu luôn tại chỗ, đợi đến ban ngày mới đem đi đổ.

"Mẹ ơi, nhà của chính chúng ta có thể không dùng bô được không?" Tần T.ử Hàng đứng dậy ra bộ đo đạc, "Con đã cao thế này, thế này rồi, cao lắm, cao lắm, cao lắm luôn!"

Tần T.ử Hàng vừa làm động tác vừa kiễng chân, vẫn thấy chưa đủ còn nhảy lên hai cái, suýt nữa thì va vào ly sữa đậu nành, may mà Tần Nhất Chu nhanh tay lẹ mắt đỡ được.

"Cao lắm, cao lắm." Tần T.ử Hàng không quên nhìn bố mình, "Bố ơi, bố nói xem có đúng không, con cao lắm, cao lắm rồi!"

"Đúng, đúng, đúng, con cao lắm rồi." Tần Nhất Chu nảy ra một ý, "Con là nam t.ử hán nhỏ, không chỉ có thể không dùng bô nữa, mà còn có thể ngủ một mình một phòng rồi, đúng không nào?"

Chương 5 Quét dọn, tối nay dọn qua luôn sao?

"Ngủ một mình ạ?" Tần T.ử Hàng ngẩn ra, cậu bé muốn ngủ cùng mẹ chứ không hề nghĩ đến việc ngủ một mình.

"Con sẽ có phòng riêng, phòng của một mình con, căn phòng thuộc về chính con." Tần Nhất Chu nói, từ lúc anh và vợ đăng ký kết hôn, số lần nằm chung một giường đếm trên đầu ngón tay. Con trai đã lớn thế này rồi, nếu nó cứ ở trong phòng, e rằng Tần Nhất Chu chỉ toàn nghe thấy tiếng nó gào 'mẹ ơi' 'mẹ ơi' suốt thôi.

Lúc Tần Nhất Chu nói lời này còn cố tình liếc nhìn Tống Phượng Lan mấy cái.

Tống Phượng Lan thực ra không nhất thiết phải để con trai ở chung phòng với mình, trẻ con lớn rồi đúng là cũng nên để con ngủ riêng một phòng. Tuy nhiên họ vừa mới đến đây, cũng không vội bắt con phải ngủ riêng ngay lập tức.

"Mẹ ơi." Tần T.ử Hàng quay sang nhìn mẹ mình với vẻ mặt mếu máo tủi thân. Cậu bé suy nghĩ hồi lâu, vẫn thấy muốn ngủ cùng mẹ hơn.

"Con có phải là nam t.ử hán không?" Tần Nhất Chu hỏi.

"Phải ạ..."

"Vậy con..."

"Để vài ngày nữa hãy nói." Tống Phượng Lan rốt cuộc vẫn không đành lòng để con chịu thiệt thòi, "Mới đến được bao lâu đâu, vẫn chưa quen, vẫn phải đợi một chút."

"Vậy thì đợi vài ngày nữa." Tần Nhất Chu nhận ra mình có chút quá nóng vội, vợ con vừa mới tới, lúc này mà đòi cho con ngủ riêng ngay đúng là có chút không thực tế, "Để nó làm quen đã."

Dù sao cũng là nơi xa lạ, Tần Nhất Chu không muốn con trai buổi tối khóc lóc om sòm, như vậy họ cũng đừng mong nghỉ ngơi được, trái lại còn không hay.

Ăn sáng xong, mẹ con Tống Phượng Lan theo Tần Nhất Chu đi dọn dẹp sân vườn, lúc họ đi qua thì vừa hay nhìn thấy chị béo nhà bên cạnh. Chị béo đang phơi quần áo, nhìn thấy gia đình ba người nhà Tần Nhất Chu thì ngẩn cả người.

Lạ thật đấy!

Chị béo cứ tưởng gia đình Tần Nhất Chu sẽ vào ở khu chung cư, không ngờ ba người họ lại dọn đến ngay cạnh nhà mình. Căn nhà bên cạnh đã bỏ trống từ lâu, người ta chẳng ai muốn dọn đến, ai nấy đều thích khu chung cư. Những người đang ở nhà trệt còn đang nộp đơn xin đổi sang chung cư kia kìa.

Với địa vị của Tần Nhất Chu, gia đình họ muốn ở chung cư là chuyện dễ như trở bàn tay.

Chị béo lại nhìn sang Tống Phượng Lan, trước đây chị nghe nói vợ Đoàn trưởng Tần có vấn đề về thành phần gia đình, các lãnh đạo còn khuyên nhủ Đoàn trưởng Tần đừng kết hôn với người vợ này. Chị béo không nhịn được nghĩ liệu có phải Tống Phượng Lan sợ người ta xì xào nên mới ở nhà trệt không. Bản thân chị béo cũng vì không muốn bị người ta nói ra nói vào nên mới ở nhà trệt đấy thôi.

Người này dù có xinh đẹp, có văn hóa đến đâu thì cũng chỉ thế thôi, vẫn sẽ có đủ loại vấn đề.

"Đoàn trưởng Tần." Chị béo cố tình nói to, "Mọi người sắp dọn đến ở cạnh nhà chúng tôi sao?"

"Vâng, dọn đến ngay cạnh nhà chị đây." Đoàn trưởng Tần biết chị béo, anh đã từng đến nhà Trương Thành Hải ăn cơm.

"Mọi người không vào chung cư ở sao?" Chị béo nói, "Nhà ở đây ẩm thấp lắm, người bình thường không chịu nổi đâu."

Thay vì đợi sau này không chịu nổi lại phải dọn vào chung cư, chi bằng bây giờ đi thẳng vào đó luôn. Cứ dọn đi dọn lại linh tinh trái lại còn khiến người ta dị nghị.

Chị béo nhìn Tống Phượng Lan qua hàng rào, chị vừa nhìn thấy cô nương này đã thấy vẻ mảnh mai nhu mì, người như vậy liệu có quen được kiểu nhà trệt thế này không?

"Cháu không phải người bình thường, cháu là siêu nhân!" Bé Tần T.ử Hàng vỗ vỗ n.g.ự.c nói, "Người siêu cấp lợi hại ạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.