Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 424
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:38
“Đúng vậy, Tiểu Hổ bị đá rồi, nó không phải người thủ đô chính gốc, không đủ tài giỏi nên bị đá rồi đấy.” Chị béo chẳng sợ người ta cười chê Tiểu Hổ đâu, chuyện đã xảy ra rồi, chị còn có thể làm gì được nữa chứ.
Chị béo không thể cứ khăng khăng nói con trai út của mình chưa chia tay được, nếu thật sự làm như vậy thì một lời nói dối sẽ phải dùng vô vàn lời nói dối khác để bù đắp vào.
“Tống Phượng Lan chẳng phải đang ở bên đó sao? Quan hệ giữa hai người tốt như vậy, cứ bảo cô ấy giới thiệu cho con trai bà một cô bạn gái đi.” Có người nói.
“Đừng có làm vậy.” Chị béo nói, “Bây giờ đám trẻ thích yêu đương tự do rồi, không còn thịnh hành cái kiểu cũ của chúng ta ngày xưa nữa đâu.”
“Xem mắt chứ có phải là ép gả ép cưới đâu mà.” Người đó tiếp tục nói, “Hay là Tống Phượng Lan không chịu giúp?”
“Không phải cô ấy không chịu, mà là không cần thiết phải làm vậy.” Chị béo nói, “Con cái lớn rồi, nó có con đường riêng của nó để đi. Đến tôi là mẹ ruột mà còn chẳng quản được nhiều thế, huống chi là Phượng Lan. Các người vẫn là đừng có nói những lời này nữa, nói ra chỉ tổ để người ta cười cho thôi.”
Chị béo thấy rất cạn lời, những người này cứ luôn nói những lời như vậy. Tống Phượng Lan là Tống Phượng Lan, cô ấy không phải mẹ ruột của Trương Tiểu Hổ, chị béo hiểu rất rõ điều này. Nếu là họ hàng thân thích thì còn có thể nhờ vả họ hàng giúp đỡ thêm một chút, nhưng đây chỉ là hàng xóm cũ thôi, Trương Tiểu Hổ đã sang bên nhà Tống Phượng Lan không ít lần rồi, nó đã nhận được quá nhiều lợi lộc rồi.
“Mặt dày một lần đi, sau này cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều đấy.” Người đó nói.
“Cái gì mà mặt dày chứ? Tôi cũng chẳng biết mình đã mặt dày bao nhiêu lần rồi, người ta đã giúp đỡ quá nhiều như vậy rồi mà còn cứ tiếp tục bắt người ta giúp đỡ mãi sao, coi người ta thành cái gì vậy chứ?” Chị béo nói, “Người ta đối tốt với mình thì mình cứ phải đi làm phiền người ta mãi sao? Làm người thì phải có lương tâm chứ, không thể cứ luôn đi làm phiền người khác được. Tôi thấy ấy mà, các người chính là muốn xem trò cười của nhà tôi thôi, cứ cười đi, cứ cười thoải mái đi, bây giờ các người có thể cười được đấy, cứ cười nhiều vào.”
Chị béo đi sang bên chỗ Phạm Nhã Ni, chị mang món thạch sương sáo tự làm sang biếu. Phạm Nhã Ni đã nghe thấy những lời đồn đại bên ngoài, biết Trương Tiểu Hổ đã chia tay với cô bạn gái người địa phương trên thủ đô rồi.
“Tiểu Hổ còn trẻ mà, chia tay thì chia tay thôi, sau này vẫn còn có thể tìm được những cô bạn gái khác mà, đâu phải chia tay xong là không được tìm bạn gái nữa đâu.” Phạm Nhã Ni nói.
“Cái lý thì đúng là như vậy thật.” Chị béo nói, “Cũng tại cái miệng này của tôi không tốt, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà tôi đã đi bô bô cái miệng rồi.”
“Có cái gì đâu chứ, muốn nói gì thì cứ nói thôi mà.” Phạm Nhã Ni nói, “Chị cũng chỉ nói sự thật thôi, có làm sao đâu.”
“Tiểu Hổ thất tình rồi, hiện tại vẫn đang ở nhà Phượng Lan, đợi đến ngày mai mới quay về ký túc xá công ty.” Chị béo nói, “Cũng may là có Phượng Lan ở đó, cái thằng nhóc đó lại dám đi uống rượu, uống đến say mèm chẳng biết trời đất gì nữa, cũng nhờ có T.ử Hàng đưa nó về đấy.”
“T.ử Hàng thế là quá tốt rồi.” Phạm Nhã Ni nói, gia đình Tống Phượng Lan làm người rất trọng nghĩa khí, làm việc gì cũng dứt khoát không hề dây dưa. Phạm Nhã Ni vô cùng kính trọng Tống Phượng Lan, cô cảm thấy người như Tống Phượng Lan chính là nữ chính trong tiểu thuyết vậy, nghĩ lại thì thấy cũng không hẳn, người như Tống Phượng Lan rất dễ trở thành cái gọi là ánh trăng sáng trong lòng người khác, ừm, mà lại còn là kiểu ánh trăng sáng đoản mệnh nữa chứ. Cho dù không phải ánh trăng sáng đoản mệnh thì cũng là kiểu ánh trăng sáng có khiếm khuyết.
Một người mà quá ưu tú rồi thì rất dễ khiến người khác đố kỵ, rất dễ nảy sinh chuyện không hay.
Cũng may là Tống Phượng Lan vẫn bình an vô sự, không gặp phải chuyện gì to tát cả.
Phạm Nhã Ni thỉnh thoảng lại nghĩ Tần Nhất Chu và Tống Phượng Lan cũng coi như là đã thành tựu lẫn nhau rồi, vào cái thời đại đặc thù đó, Tần Nhất Chu kết hôn với Tống Phượng Lan, thân phận của Tần Nhất Chu dù sao cũng có thể bảo vệ Tống Phượng Lan được một chút. Chứ nếu đổi lại vào lúc khác thì Tần Nhất Chu thật sự là không xứng với Tống Phượng Lan chút nào.
Người như Tần Nhất Chu thì có thể có rất nhiều, nhưng người như Tống Phượng Lan thì hiếm lắm.
“Đúng là vô cùng tốt ạ.” Chị béo nói, “Chúng tôi không có ở thủ đô, đều là nhờ gia đình Phượng Lan giúp đỡ cả đấy.”
“Các anh chị đúng là nên cảm ơn họ thật đấy.” Phạm Nhã Ni nói, “Tiểu Hổ ở trên thủ đô đã không ít lần nhờ họ giúp đỡ rồi. Cũng chỉ có những người như chị Phượng Lan mới hay giúp đỡ anh chị thôi, chứ đổi lại là người khác thì họ đã sớm thấy phiền phức rồi. T.ử Hàng mà lại thiếu bạn bè sao? Nó không hề thiếu đâu!”
Phạm Nhã Ni nghĩ chắc chắn là có rất nhiều người muốn làm bạn với Tần T.ử Hàng, bạn bè của Tần T.ử Hàng chắc chắn là không ít đâu, chỉ là do Trương Tiểu Hổ đã làm bạn với Tần T.ử Hàng từ khi còn rất nhỏ nên Tần T.ử Hàng mới coi trọng Trương Tiểu Hổ hơn một chút thôi.
“Đúng là không thiếu thật.” Chị béo nói.
“Anh chị không cần phải lo lắng đâu, thời gian còn dài mà.” Phạm Nhã Ni nói, “Đợi sau này Tiểu Hổ tìm được một cô bạn gái rồi kết hôn thì anh chị sẽ vui ngay thôi mà. À không, bây giờ anh chị cũng nên thấy vui rồi chứ, nó có công việc ở trên thủ đô, tốt biết bao nhiêu chứ, sau khi được nhận chính thức thì mọi chuyện cũng sẽ ổn định lại thôi.”
“Là công ty tư nhân thôi ạ.” Chị béo nói, “Của tư nhân mà, cũng chẳng biết có thể làm được bao lâu nữa.”
“Làm được bao lâu thì cứ làm bấy lâu thôi.” Phạm Nhã Ni nói, “Làm được lâu dài một chút thì coi như là mình kiếm được thôi.”
“Cũng đúng ạ.” Chị béo gật đầu, “Lương lậu bên đó cũng khá cao đấy, cao hơn hẳn bên chỗ chúng ta. Hồi trước tôi còn chẳng dám nghĩ một tháng họ có bao nhiêu tiền lương nữa cơ, số tiền lương nó nhận được còn cao hơn cả tiền lương của ba nó nữa. Nó mới chỉ vừa tốt nghiệp thôi, trong khi ba nó đã đi làm bao nhiêu năm trời rồi.”
“Cái này thì không nói trước được đâu ạ.” Phạm Nhã Ni nói, “Bao nhiêu người đều như vậy cả mà, người đi làm trước chưa chắc đã có tiền lương cao hơn người đi làm sau đâu. Cho dù người đi trước có năng lực mạnh hơn thật nhưng đôi khi nó là như vậy đấy, tiền lương của người đi trước không tăng lên được, người ta lại sẵn lòng trả lương cao để chiêu mộ những người vào sau. Những người đi trước cơ bản chỉ có cách nhảy việc thì mới có thể có được mức lương cao hơn thôi, nhưng nhảy việc cũng đâu có phải là ai muốn nhảy là nhảy được đâu. Mấy năm trước chẳng phải có người từ nhà máy quốc doanh nhảy sang công ty tư nhân đó sao? Cứ tưởng bản thân có trình độ kỹ thuật cao là được, kết quả chỉ là thùng rỗng kêu to thôi, sau này người ta chẳng thèm dùng họ nữa.”
Nếu là người có năng lực thực sự thì nhảy việc để tăng lương vẫn có thể làm được lâu dài một chút. Chỉ sợ cái hạng người già đời, ở đơn vị cũ chuyên đi chiếm đoạt thành quả lao động của người khác ấy, họ sang công ty tư nhân rồi mà vẫn cứ tưởng mình có thể lấy thâm niên ra mà bắt nạt người khác được, nhưng người ta đâu có thèm nể mặt đâu.
Ở khu tập thể nhà họ vừa mới xảy ra một vụ như vậy đấy, bị nhà máy tư nhân sa thải rồi, nhà đó còn kéo nhau đến gây gổ nữa chứ, nhưng gây gổ cũng chẳng có tác dụng gì cả, người ta vốn dĩ chẳng thèm sợ đâu. Người ta làm đúng luật lệ quy định, lại chẳng làm chuyện gì vi phạm pháp luật cả, nếu người đó mà thật sự có năng lực thì đã chẳng đến nỗi bị sa thải rồi. Không sa thải cũng được, nhưng phải đi làm việc khác với mức lương thấp hơn, thế là nhà đó lại không chịu. Cuối cùng thì vẫn phải cuốn gói rời khỏi nhà máy tư nhân đó thôi.
Những người đó cứ luôn tưởng thời buổi này cũng giống như thời đại đặc thù ngày xưa ấy, cứ tưởng cứ gây gổ một chút là sẽ được hưởng lợi, người ta sẽ sợ hãi mình ngay thôi.
Không đâu, công ty tư nhân người ta không nhất định sẽ sợ những cái trò này đâu, họ cũng có những mối quan hệ nhân mạch của riêng mình cả đấy, họ cũng biết rằng nếu đã thỏa hiệp một lần thì sẽ có vô vàn lần sau nữa, nên người ta tuyệt đối không bao giờ thỏa hiệp đâu.
“Tiểu Hổ còn trẻ, bây giờ lương cao, sau này lên làm quản lý rồi thì lương sẽ còn cao hơn nữa.” Phạm Nhã Ni nói.
“Cái này thì không rõ lắm ạ.” Chị béo nói, “Tôi đã bảo với nó rồi, nếu ở thủ đô mà khó sống quá thì cứ bám trụ ở đó vài năm rồi quay về đây. Đến lúc đó đi thi công chức vào một cơ quan tư pháp nào đó thì cũng rất tốt đấy.”
“Đúng là có thể làm như vậy thật ạ.” Phạm Nhã Ni nói, “Nó về Nam Thành thi những cái đó thì vẫn có lợi thế hơn hẳn.”
Hơn nữa, vào thời điểm này internet vẫn chưa phát triển, cho dù hiện tại đã có máy tính rồi nhưng vẫn chưa được phổ cập rộng rãi, rất nhiều chuyện vẫn có thể tiến hành thao tác ngầm được. Trương Thành Hải ở Nam Thành dù sao cũng quen biết không ít người, chắc chắn là vẫn có thể tìm được cách thôi.
Nhà Trương Thành Hải chính là bắt đầu từ thế hệ của Trương Thành Hải mà ngày càng khấm khá lên, muốn từ nông thôn lên thành thị thì thật sự là không dễ dàng gì, mà muốn cắm rễ được ở thành thị thì lại càng khó hơn nữa.
Vào thế hệ của Trương Thành Hải thì việc trụ lại thành phố còn tương đối dễ dàng một chút, chứ về sau này, tuy nhìn bề ngoài thì hộ tịch đã được nới lỏng rồi, người ngoại tỉnh có thể ở lại thành phố nhiều hơn, nhưng những người đó muốn cắm rễ được ở thành phố thì lại vô cùng khó khăn. Đặc biệt là những người đến từ nông thôn, họ cần phải bỏ ra nhiều công sức hơn thì mới có thể có được một căn nhà thuộc về chính mình ở nơi thành thị.
“Tiểu Hổ thấy anh trai nó đã ở Nam Thành rồi, nên nó muốn ở lại thủ đô thì tốt hơn.” Chị béo nói.
“Suy nghĩ của nó không hề sai đâu ạ.” Phạm Nhã Ni nói, “Nó đã thi đậu đại học trên thủ đô rồi, tốt nghiệp xong mà có thể bám trụ lại được thủ đô thì đó là điều tốt nhất còn gì bằng. Chị béo à, chị đừng có trách em nói lời khó nghe nhé, thủ đô không phải là nơi mà ai cũng có thể trụ lại được đâu. Mà Tiểu Hổ ấy, nó đang có cơ hội, nếu thật sự mà có sa cơ lỡ vận, không còn đường nào để đi nữa thì Tần T.ử Hàng chắc chắn sẽ giúp nó một tay thôi mà. Phía Nam Thành này cũng coi như là đường lui của nó rồi. Bây giờ nó không nỗ lực bứt phá thì còn đợi đến lúc nào nữa mới nỗ lực đây?”
“Đúng là như vậy thật ạ.” Chị béo gật đầu, “Chỉ có thể để nó tự mình bứt phá thôi, những người như chúng ta chẳng làm được gì khác cả. Có đôi khi tôi còn cảm thấy Tiểu Hổ cứ như là nửa đứa con trai của Phượng Lan rồi ấy, Phượng Lan đã giúp đỡ Tiểu Hổ quá nhiều. Nên tôi đã dặn Tiểu Hổ rồi, sau này nó phải tôn kính Phượng Lan thêm một chút, không được làm cái hạng người vong ơn bội nghĩa đâu.”
“Ừm.” Phạm Nhã Ni gật đầu.
“Đúng rồi, thành tích học tập của con bé Phù Dung nhà cô thế nào rồi?” Chị béo hỏi.
“Thành tích của con bé không tốt lắm ạ.” Phạm Nhã Ni nói, “Em đã bảo với nó rồi, nếu không thi đậu được vào cấp ba thì đi học trung cấp nghề thôi. Chứ bắt gia đình em phải bỏ ra một đống tiền để nó vào học cấp ba thì không thực tế chút nào cả. Có vào được cấp ba rồi thì thành tích của nó cũng chẳng theo kịp được đâu, sau này lại phải vào học một trường cao đẳng dân lập nào đó, tất cả đều là tiền bạc cả đấy. Tiền của nhà em cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống đâu, vẫn phải có sự tính toán cả chứ ạ.”
Phạm Nhã Ni còn có con trai nữa, cô phải mua nhà cho con trai, đợi con trai lớn lên rồi còn phải mua xe hơi, mua đủ thứ đồ đạc linh tinh nữa. Phạm Nhã Ni đối xử với Quách Phù Dung như thế đã là quá t.ử tế rồi, quan trọng nhất vẫn là bản thân Quách Phù Dung phải tự mình nỗ lực thôi. Có lẽ là do gen di truyền bẩm sinh không tốt nên thành tích học tập của Quách Phù Dung cứ mãi chẳng tăng lên được.
“Nếu có thể vào học trường sư phạm thì cũng tốt, sau này ra làm giáo viên mầm non hoặc giáo viên tiểu học.” Phạm Nhã Ni nói, “Cứ giống như con trai Trường Văn nhà anh chị ấy ạ. Chỉ là bây giờ yêu cầu đối với giáo viên tiểu học cũng nhiều hơn rồi, không còn dễ vào như ngày xưa nữa.”
“Bây giờ đúng là khó vào hơn thật ạ.” Chị béo nói, “Rất nhiều người đều thích làm giáo viên mà, người theo học sư phạm cũng không ít đâu. Ngày xưa người ta thấy đi làm ở nhà máy hay đi học những ngành nghề khác thì tốt hơn. Còn bây giờ thì người học sư phạm đông hẳn lên, ai cũng thấy nghề sư phạm là ổn định nhất. Hồi Tiểu Văn theo học sư phạm, người khác còn cười chê nhà tôi đấy, giờ thì họ hết cười rồi, bản thân họ cũng bắt con cái đi học sư phạm cả rồi đấy thôi.”
“Đúng thế ạ.” Phạm Nhã Ni nói, “Chúng em chỉ nghĩ giá như Phù Dung mà có thể làm giáo viên mầm non, có một công việc ổn định thì chúng em cũng chẳng cần phải lo lắng cho nó quá nhiều nữa. Tình hình của con bé thế này thì cũng chỉ có cách để chúng em tính toán thay nó một chút thôi. Chứ nếu nó không muốn đi theo con đường mà chúng em đã sắp đặt thì nó cũng có thể đi làm việc khác.”
Phạm Nhã Ni cũng không thể giao lại tiệm trà sữa trong nhà cho Quách Phù Dung được, Quách Phù Dung mà không tự mình nỗ lực thì không được rồi. Phạm Nhã Ni đã từng nói chuyện với Quách Phù Dung rồi, nhưng đáng tiếc là thành tích của Quách Phù Dung không thể nào nhấc lên nổi.
Con gái út của Cao Tú Tú không đi học nữa rồi, ngay cả trung cấp nghề cũng không thèm học luôn.
Ý của Cao Tú Tú là thành tích của con gái út quá kém, bản thân con bé cũng không muốn đi học nữa. Rốt cuộc là do Nhị Ni không muốn học thật hay là do Cao Tú Tú không cho học thì chỉ có bản thân Cao Tú Tú mới biết được thôi.
