Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 426
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:39
“Trả được nợ là tốt rồi.” Hình Bảo Châu nói, “Sau này với cô ấy, chưa chắc đã còn có thể gặp lại nhau nữa đâu, cô ấy lúc nào cũng bận rộn như vậy mà…”
Hình Bảo Châu thấy xót xa trong lòng, giá mà mình có thể được như Tống Phượng Lan thì tốt biết mấy. Con trai mình thật chẳng có tiền đồ gì cả, thi trượt đại học rồi thì chỉ biết đi làm thuê thôi. Nếu như con trai mà có thể đậu đại học, có tài cán được như Tần T.ử Hàng thì gia đình mình nhất định cũng sẽ sống tốt hơn nhiều rồi.
Ở một diễn biến khác, họ hàng của Tào Phương tìm gặp cô và hỏi: “Chị chỉ có mỗi mụn con gái thôi, chị có muốn có con trai không?”
Chương 136 Không giúp được gì, những ảo tưởng cuối cùng
Con gái của chú hai Tào đang làm ‘Bắc phiêu’ (người ngoại tỉnh bám trụ lại thủ đô) ở trên thủ đô này, Tào Phương không cho em họ ở nhờ trong nhà mình. Cô em họ đó năm nay đã hơn ba mươi tuổi rồi, đã ly hôn và cứ nhất quyết đòi lên thủ đô lăn lộn, Tào Phương cũng chẳng quản được nhiều thế.
“Có mỗi mụn con gái là đủ rồi ạ.” Tào Phương nói, “Sau này con bé cũng có thể kế thừa sản nghiệp của ba nó mà.”
“Có mỗi đứa con gái thì sao mà đủ được chứ? Lỡ như, lỡ như sau này chồng chị lại đi tìm người phụ nữ khác để sinh con thì sao?” Cô em họ Tào Xuân Mai của Tào Phương nói, “Nếu chị thấy tuổi mình đã lớn thế này rồi không tiện sinh nở thì có thể nhờ người khác sinh thay mà, m.a.n.g t.h.a.i hộ ấy.”
“Cái gì cơ?” Tào Phương nhíu mày.
“Thì là để người phụ nữ khác sinh thay cho chị, rồi chị nhận nuôi đứa bé đó.” Tào Xuân Mai nói, “À không, cũng có thể dùng trứng của chị mà, vẫn là con của chị thôi.”
“Ai nói với cô những lời này thế hả?” Tào Phương sa sầm mặt lại.
“Không có ai cả, chẳng phải đây là vì muốn tốt cho chị sao ạ?” Tào Xuân Mai nói, “Anh rể giàu có như vậy, biết bao nhiêu người đang nhòm ngó anh ấy kìa. Chị lại chẳng có lấy một mụn con trai, chỉ có mỗi con gái thôi, lỡ như anh rể có con riêng ở bên ngoài thì sao?”
“Đây không phải chuyện cô nên quản đâu.” Tào Phương nói.
“Lỡ như thì sao ạ?” Tào Xuân Mai nói, “Em nói thật đấy ạ, lỡ như anh ấy mà có con trai ở bên ngoài thì chị có khóc cũng chẳng kịp đâu. Rất nhiều đàn ông vẫn cứ là muốn có con trai thôi, anh chồng của chị có con trai rồi, anh rể chắc chắn sẽ không để cho…”
“Cửa ở hướng kia kìa, cô cút ngay ra khỏi đây cho tôi.” Tào Phương chỉ tay ra phía cổng lớn, “Từ nay về sau cô đừng có đến đây tìm tôi nữa.”
Tào Phương thầm nghĩ trong lòng mình đúng là không nên để cô em họ này đến nhà ăn cơm mới phải, cô em họ này chẳng biết nói lời nào tốt đẹp cả, toàn là những lời ch.ói tai thôi. Tào Phương tuyệt đối không bao giờ để người phụ nữ khác thay mình sinh con cả, cô và chồng đều không có ý định sinh con thứ hai, có mỗi mụn con gái là đủ rồi, không nhất thiết cứ phải sinh cho được con trai mới thôi.
Nếu Tào Phương và chồng cô mà muốn có con trai thì họ đã sớm sinh từ lâu rồi, chứ chẳng phải đợi đến tận bây giờ mới đi nhờ người khác sinh thay đâu.
“Chị họ à…”
“Cút!” Tào Phương không thèm nghe Tào Xuân Mai lảm nhảm thêm nữa.
“Không thích thì thôi vậy.” Tào Xuân Mai đi ra ngoài, cô biết hiện tại có dịch vụ m.a.n.g t.h.a.i hộ, nghe nói còn kiếm được không ít tiền nữa.
Tào Xuân Mai không hẳn là muốn sinh con cho người khác, cô càng muốn sinh con của chính mình hơn. Nếu cô có thể sinh con cho những người giàu có đó thì cuộc sống sau này của cô nhất định sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Không phải ai cũng nghĩ đến việc phải dựa vào chính đôi bàn tay của mình để kiếm tiền đâu, có những người chỉ muốn đi đường tắt thôi. Tào Xuân Mai rõ ràng chính là hạng người muốn đi đường tắt như vậy đấy, Tào Phương không thèm đoái hoài gì đến Tào Xuân Mai nên Tào Xuân Mai đã bỏ đi nơi khác rồi.
Về chuyện của Tào Xuân Mai, Tào Phương cũng chẳng tiện kể với anh hai Tống, sao cô lại có loại họ hàng như thế này cơ chứ.
Khoảng hơn nửa năm sau, Tào Xuân Mai bị bắt khi đang mang cái bụng bầu vượt mặt, hóa ra là Tào Xuân Mai đang đi m.a.n.g t.h.a.i hộ cho người ta, mà cái cơ sở m.a.n.g t.h.a.i hộ đó đã bị triệt phá rồi. Chuyện này đã gây ra một tiếng vang khá lớn, Tào Xuân Mai lại cho rằng vì Tào Phương không chịu giúp đỡ mình nên cô mới đành phải đi m.a.n.g t.h.a.i hộ cho người ta.
“Đứa bé trong bụng tôi là của anh rể tôi đấy!” Tào Xuân Mai chợt nảy ra một ý định và nói xằng nói bậy.
Đứa bé này tuyệt đối không thể nào là của anh hai Tống được, anh hai Tống chẳng hề có nhiều sự tiếp xúc với Tào Xuân Mai, anh cũng chẳng thèm đến những cơ sở đó để tìm cách sinh con trai làm gì. Anh hai Tống từ trước đến nay chưa bao giờ làm chuyện xằng bậy ở bên ngoài cả, anh luôn giữ mình vô cùng trong sạch.
Nhưng Tào Xuân Mai đã nói như vậy rồi thì cảnh sát vẫn phải tìm đến anh hai Tống, anh hai Tống đã đưa ra lời giải thích, cộng thêm có lời chứng của những người khác nữa nên đã xác thực được đứa bé trong bụng Tào Xuân Mai không phải là của anh hai Tống.
Vì chuyện này mà Tào Phương đã gọi điện về quê kể cho ba mẹ nghe, những người ở quê sau khi biết Tào Xuân Mai đi m.a.n.g t.h.a.i hộ thì ai nấy đều vô cùng tức giận. Sau đó họ lại phát hiện ra có một ngôi làng nọ có đến mấy người đi m.a.n.g t.h.a.i hộ, ngôi làng đó chính là làng của chồng cũ Tào Xuân Mai. Có những người đàn ông lại bắt vợ mình đi m.a.n.g t.h.a.i hộ để kiếm tiền nuôi gia đình, bản thân họ thì chẳng làm việc gì nặng nhọc cả, họ coi vợ mình như cái máy kiếm tiền vậy, có những người đã xấp xỉ bốn mươi tuổi rồi mà họ vẫn cứ đi m.a.n.g t.h.a.i hộ.
Chuyện này sau khi được công khai đã gây ra những phản ứng vô cùng gay gắt.
Những người mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ đó, có những người không nỡ xa rời đứa trẻ nên đã bồng con về nhà mình nuôi. Nhưng đa số mọi người đều thấy đứa trẻ chẳng liên quan gì đến họ cả, họ chỉ đang làm việc kiếm tiền thôi.
Lúc Tống Phượng Lan biết được chuyện này, cô là được đọc từ trên bản tin thời sự. Tống Phượng Lan sững sờ kinh ngạc, cô nhìn sang bà Tống đứng bên cạnh, hình như cô đã nhìn thấy người họ hàng của nhà Tào Phương rồi.
“Là họ hàng của chị dâu hai con đấy.” Bà Tống thở dài một tiếng, “Cứ bảo là kế hoạch hóa gia đình nhưng thực tế vẫn có những người lén lút làm những chuyện này đấy. Có những người thì khai báo đứa trẻ dưới hộ khẩu của người khác, còn những người này thì trực tiếp nhờ người phụ nữ khác sinh thay cho. Có những người đàn ông thì có thể ngủ với những người phụ nữ mà họ đã chọn sẵn, còn có những người thì thông qua phương pháp hỗ trợ nhân tạo.”
Hai ngày trước bà Tống đã biết chuyện này rồi, vì có liên lụy đến anh hai Tống nên bà Tống muốn không biết cũng chẳng được. Bà Tống vốn dĩ còn tưởng phía nhà họ Tào chẳng có chuyện gì to tát cả, mọi chuyện đều rất bình yên, vạn lần không ngờ lại lòi ra một Tào Xuân Mai như thế này.
Sau khi Tào Xuân Mai xảy ra chuyện, cô ta còn nói đứa bé là của anh hai Tống, đứa bé đó đã được hơn bảy tháng tuổi rồi. Tào Xuân Mai đương nhiên là không cam tâm phá bỏ đứa bé đó đi rồi, cô ta nhất quyết muốn sinh ra đứa trẻ. Tào Xuân Mai cũng không biết cha mẹ ruột của đứa trẻ là ai, người của cơ sở đó không hề tiết lộ thông tin gì cả.
Bây giờ cơ sở chui đó đã bị triệt phá rồi, Tào Xuân Mai đang nghĩ xem liệu cha mẹ ruột của đứa trẻ có đến tìm cô ta hay không. Sau khi xảy ra chuyện như thế này thì cha mẹ ruột của đứa trẻ làm sao mà dám lộ mặt được chứ, người ta chỉ muốn trốn biệt tăm biệt tích đi thôi để không bị ai phát hiện ra cả.
Những người đi nhờ người phụ nữ khác sinh con hộ ấy đa phần đều là những người giàu có. Có những người vì sợ bị người khác phát hiện nên mới muốn trốn tránh đi. Một số người giàu có nếu muốn có con trai thì họ trực tiếp tìm người tình bé nhỏ ở bên ngoài rồi, chứ việc gì phải tìm đến những cơ sở m.a.n.g t.h.a.i hộ chui này làm gì cho mệt.
Tào Xuân Mai mang cái bụng bầu vượt mặt chẳng có nơi nào để đi cả, cô ta định tìm đến chỗ Tào Phương nhưng Tào Phương chắc chắn là không cho cô ta vào nhà rồi.
“Cô em họ của chị dâu hai con đã sang đó rồi đấy.” Bà Tống nói, “Cô em họ đó trước đây còn định bảo anh hai chị dâu hai con tìm cô ta để m.a.n.g t.h.a.i hộ nữa cơ đấy. Nếu không phải xảy ra chuyện lần này thì chị dâu hai con cũng chẳng thèm nói ra đâu.”
Cái cô Tào Xuân Mai này bị bệnh à!
Lúc bà Tống biết chuyện này bà đã rất tức giận. Người nhà mình làm sao mà có thể đi làm cái loại chuyện đó được chứ, con trai thứ hai của bà mà thực sự muốn có con trai thì nó đã trực tiếp tìm người phụ nữ khác, nuôi cô ta ở bên ngoài để cô ta sinh con cho rồi, chứ việc gì phải đi tìm đến cơ sở m.a.n.g t.h.a.i hộ làm gì.
Vào thời cổ đại thì có tục ‘điển thê’ (cho mướn vợ), thực chất chính là người đàn ông tạm thời đem vợ mình cho người đàn ông khác mướn để vợ sinh con cho người đàn ông đó. Nhưng đây là thời hiện đại rồi, không nên để xảy ra những chuyện như vậy nữa.
“Chuyện này cũng không thể trách chị dâu hai con được, nhưng mẹ vẫn phải mắng con bé vài câu.” Bà Tống nói, “Con bé đã sớm biết cô em họ này không phải hạng người t.ử tế gì rồi mà lại không chú ý để tâm hơn một chút, để xảy ra chuyện lớn thế này thì ít nhiều cũng gây ảnh hưởng đến anh hai con.”
Người ngoài không biết chuyện họ sẽ chỉ nghĩ rằng liệu anh hai Tống và Tào Xuân Mai có mối quan hệ mờ ám gì không thôi.
Bụng của Tào Xuân Mai đã to như vậy rồi, Tào Phương không dám ép Tào Xuân Mai đi phá t.h.a.i vì sợ Tào Xuân Mai xảy ra chuyện gì không hay, nên chỉ đành xem xem sau khi Tào Xuân Mai quay về thì nhà họ Tào bên đó sẽ xử lý như thế nào thôi.
“Thật đúng là trong rừng lâm rộng thì chim gì cũng có mà.” Bà Tống nói, “Xảy ra chuyện như thế này đúng là oan uổng cho anh hai con quá đi mất.”
“Đúng là rất oan uổng ạ.” Tống Phượng Lan nói, “Chị dâu hai nghĩ thế nào ạ?”
“Chị ấy còn có thể nghĩ thế nào được nữa chứ? Chuyện này đâu phải do chị ấy làm đâu, cô em họ của chị ấy cũng đã lớn thế kia rồi, cô ta muốn làm những chuyện đó thì chị ấy cũng chẳng ngăn cản nổi.” Tống Phượng Lan nói, “Chỉ là xem phía nhà họ Tào xử lý thế nào thôi ạ.”
“Ừm.” Tống Phượng Lan gật đầu.
“Sinh con gái thì là con gái thôi, nhà chúng ta cũng đâu có ép chị dâu hai con nhất định phải sinh cho được con trai đâu.” Bà Tống nói, “Những người đó không hiểu chuyện, cứ tưởng anh hai con muốn có con trai, danh tiếng của anh hai con đều bị họ làm cho bại hoại hết cả rồi.”
“Chuyện cũng đã xảy ra rồi ạ.” Tống Phượng Lan nói, “Nhà ai mà chẳng có một hai người họ hàng gây phiền phức chứ ạ. Là họ hàng của chị dâu hai chứ đâu phải chính bản thân chị dâu hai đâu, không sao đâu ạ.”
Tống Phượng Lan nghĩ Tào Phương cũng thật xui xẻo khi có một người họ hàng như vậy.
Tào Phương đúng là đang đau đầu thật, người khác cứ tưởng cô ở thủ đô sung sướng lắm, đúng là cô ở thủ đô rất sung sướng thật. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô phải bỏ tiền bỏ sức ra để lôi kéo người khác, cô không rảnh rỗi đến mức đó đâu. Chuyện của Tào Xuân Mai là điều mà Tào Phương không bao giờ ngờ tới được.
Ngay từ đầu Tào Phương cứ ngỡ Tào Xuân Mai chỉ nói suông thôi, vạn lần không ngờ Tào Xuân Mai lại dám làm ra cái loại chuyện đó thật. Tào Phương cảm thấy mặt mũi mình đều bị Tào Xuân Mai làm cho mất sạch rồi, cũng may là Tào Xuân Mai không phải là người quản lý của cơ sở đó, chứ nếu Tào Xuân Mai mà là quản lý thì ước chừng cô ta sẽ mượn danh nghĩa của Tào Phương và nhà họ Tống mà làm càn mất thôi.
