Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 57
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:06
Anh cả Tần là con cả của Tần phụ và Tần mẫu, con cả nên được thừa kế những thứ này, chị dâu cả Tần chưa bao giờ nghĩ mình và chồng lại bị đuổi ra ngoài.
“Lần này, nếu chúng ta dời đi thì có lẽ sẽ không quay lại được nữa.” Chị dâu cả Tần nói: “Anh nghĩ xem, chúng ta vẫn nên ở lại nhà thì tốt hơn. Chúng ta dời đi rồi, có phải bố mẹ anh định để lại căn nhà này cho em trai anh không?”
“...” Anh cả Tần không muốn nói.
“Anh nói gì đi chứ.” Chị dâu cả Tần nói: “Anh nhờ cô và những người đó khuyên nhủ bố anh xem, chúng ta ở đây tốt biết bao, chúng ta còn có thể chăm sóc họ. Chúng ta ở ngoài, qua lại còn rắc rối hơn, chúng ta...”
“Cô có đến cũng vậy thôi.” Anh cả Tần thở dài: “Nhà họ Tống vừa mới được minh oan, bố đã hạ quyết tâm rồi.”
“Chẳng lẽ cứ phải làm cho nhà họ Tống xem sao? Nhà họ Tống quan trọng đến thế à?” Chị dâu cả Tần nói: “Nhà họ Tống vừa được minh oan một cái là em trở thành tội nhân ngay. Lúc đầu, cả bố và mẹ anh đều không đồng ý cho em trai anh cưới Tống Phượng Lan mà. Bây giờ hay rồi, mọi người phủi tay coi như không phải lỗi của mọi người, đều là lỗi của một mình em chắc?”
Chị dâu cả Tần không muốn trở thành vật hy tế này: “Nếu không được thì anh gọi điện cho em trai anh đi, bảo cậu ta khuyên nhủ bố mẹ. Cậu ta ở nơi xa xôi hẻo lánh như thế, không thể ở bên cạnh phụng dưỡng bố mẹ, đều là chúng ta đang phụng dưỡng bố mẹ mà. Anh là anh cả lên tiếng, cậu ta chắc chắn phải đồng ý thôi. Cậu ta không phụng dưỡng bố mẹ, còn mặt mũi nào mà làm khó chúng ta nữa chứ?”
“Nếu nói với Nhất Chu thì Nhất Chu chỉ càng thêm tức giận thôi.” Anh cả Tần nói: “Đừng có tìm cậu ta, mẹ gọi điện cho cậu ta còn chẳng ăn thua gì, huống hồ là chúng ta gọi. Cứ dọn ra ngoài trước đã, sau này muốn dọn về thì em thể hiện tốt một chút, bố mẹ tự nhiên sẽ mủi lòng thôi.”
“Em thể hiện tốt một chút sao? Em thể hiện còn chưa đủ tốt à? Anh tưởng mấy con gà đó đều chui vào bụng người nhà ngoại em hết chắc? Còn chui vào bụng con trai anh nữa đấy.” Chị dâu cả Tần nói: “Em làm vậy chẳng phải cũng là vì cái nhà này sao.”
“Em đi mà nói với bố mẹ ấy.” Anh cả Tần bực bội, vợ suốt ngày nói những lời này khiến anh rất đau đầu.
“Nếu lời em nói mà có tác dụng thì đã chẳng đến nông nỗi này.” Chị dâu cả Tần nói: “Em nói với mẹ, bảo mẹ đừng có kể với bố và anh, vậy mà mẹ cứ nhất quyết đòi kể, còn bắt em phải tự mình nói nữa. Em là bị dồn vào đường cùng, chẳng còn cách nào khác mới phải khai thật với mọi người. Tình hình lúc đó em làm vậy là có lý do chính đáng mà, bố anh nhất định phải đuổi chúng ta đi sao?”
Chị dâu cả Tần càng nghĩ càng thấy không ổn, chồng không xử lý chuyện này thì cô ta phải tự xử lý thôi.
Sáng sớm, chị dâu cả Tần chạy về nhà ngoại, cô ta nhất quyết không chịu chuyển nhà, cứ đòi phải ở lại đó. Chị dâu cả Tần muốn người nhà ngoại đứng ra làm chủ cho mình, cũng muốn cô cả Tần đứng ra làm chủ cho mình nữa.
“Hôm nay em ở lại nhà ngoại, tối nay em không về đâu.” Chị dâu cả Tần tìm cô cả Tần: “Cô ơi, chuyện này sao cứ nhất định phải đổ lỗi cho cháu chứ ạ? Mẹ cứ mang hết đồ tốt trong nhà đến trước mặt Tống Phượng Lan, Tống Phượng Lan liệu có cảm ơn mẹ không? Trong nhà còn có trẻ con nữa, trẻ con đều muốn ăn thịt, cháu không quan tâm chúng thì ai quan tâm chúng đây ạ?”
“Bố chồng cháu đã mở miệng bảo các cháu dọn ra ngoài thì đúng là các cháu nên dọn đi thôi.” Cô cả Tần ngồi trên ghế bập bênh, bà đang hóng mát.
Cô cả Tần người này vốn dĩ là kiểu người ai đang chiếm ưu thế thì bà sẽ đứng về phía người đó. Lúc trước, cô cả Tần quả thực đứng về phía chị dâu cả Tần, nhưng tình hình đã thay đổi rồi.
Nhà họ Tống được minh oan rồi, thành phần nhà họ Tống không hề tệ, nhà họ Tống vốn dĩ là một đại gia tộc, còn có không ít mối quan hệ nhân mạch. Những mối quan hệ đó giờ đây lại có thể dùng được, nhà họ Tống còn có rất nhiều tiền của, có rất nhiều chuyện mà người khác không thể so bì được, những tài sản nhà đất đó của nhà họ Tống quốc gia còn chuẩn bị trả lại cho họ nữa.
Cô cả Tần chẳng dại gì mà đi đắc tội Tống Phượng Lan vì chị dâu cả Tần: “Các cháu ở bên nhà bố mẹ chồng, ở lâu như thế rồi, chẳng lẽ lại coi căn nhà đó là của vợ chồng mình luôn rồi sao?”
“Cháu...” Chị dâu cả Tần không ngờ cô cả Tần lại nói như vậy, cô ta cảm thấy có gì đó không ổn: “Chúng cháu không có, chồng cháu là con cả trong nhà, anh ấy lại ở Thủ đô, đều là chúng cháu chăm sóc bố mẹ chồng mà.”
“Bố mẹ chồng cháu không có tay chân à? Mẹ chồng cháu không tự nấu cơm được chắc?” Cô cả Tần nói: “Mẹ chồng cháu chắc cũng chẳng ít lần nấu cơm cho hai vợ chồng cháu ăn đâu nhỉ?”
“Cô cả ơi.” Chị dâu cả Tần cảm thấy càng lúc càng không ổn.
“Về lo mà thu dọn đồ đạc đi, đừng để đến lúc người khác phải thu dọn hộ. Người khác thu dọn đồ thì làm sao mà dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc của các cháu cho được.” Cô cả Tần nói: “Về đi, về đi thôi.”
“Cô cả, cô không thể nói giúp cháu một câu được sao ạ?” Chị dâu cả Tần nói: “Chúng cháu không ở bên cạnh bố mẹ thì ai chăm sóc họ đây. Sức khỏe bố mẹ không được tốt, nhỡ họ có đau đầu nhức óc gì mà không có ai bên cạnh thì sao ạ.”
“Các cháu có phải rời khỏi Thủ đô đâu, các cháu vẫn sống ở Thủ đô mà.” Cô cả Tần nói: “Sống cùng một thành phố, chẳng lẽ các cháu không thể về thăm họ được sao? Cứ phải để các cháu ở đó thì các cháu mới chịu nhận họ là bố mẹ à? Họ không cho các cháu ở đó thì các cháu không nhận họ là bố mẹ nữa chắc?”
“Không phải ạ...”
“Nếu không phải thì cháu về thu dọn đồ đạc đi.” Cô cả Tần nói: “Làm sai thì phải chịu hậu quả. Bây giờ cháu không chịu hậu quả thì sau này chuyện sẽ không đơn giản như thế này mà kết thúc đâu. Cháu tưởng người nhà họ Tống là những người dễ đối phó sao, họ không tính toán với cháu à? Nhà họ Tống không tính toán với cháu thì không có ai đòi lại công bằng cho họ chắc?”
Cô cả Tần thấy chị dâu cả Tần thật là nực cười, chị dâu cả Tần là cháu dâu của bà, Tống Phượng Lan cũng là cháu dâu của bà mà. Kẻ ngốc mới đi đứng về phía chị dâu cả Tần vào lúc này, bà có đến nhà họ Tần cũng không phải là không được, còn việc sau đó bà sẽ nói thế nào thì lại là chuyện khác.
Chị dâu cả Tần bất lực, cô cả Tần không chịu giúp đỡ, chị dâu cả Tần đành phải lếch thếch quay về nhà ngoại.
Trong lúc chị dâu cả Tần về nhà ngoại, cô cả Tần đã đến nhà họ Tần. Cô cả Tần không đời nào nói lỗi của anh trai mình, đương nhiên là nói Tần mẫu đã không làm tốt rồi.
“Vợ thằng cả nhà các em là hạng người thế nào, em không rõ sao?”
“Đó chính là một kẻ tham lam, quá tham lam rồi.”
“Tám con gà, nhà các em ăn hai con, nó lấy đi năm con, chỉ để lại có một con cho người ta ở cữ thôi.”
“Nó lấy được gà thì cũng lấy được những thứ khác.”
“Sức khỏe em thực sự tệ đến mức không thể qua đó được sao?”
“Cứ nhất quyết phải để vợ thằng cả mang đồ qua à? Em không thể tự mình mang đi sao? Em không thể một lần đưa nhiều đồ hơn một chút sao? Cứ phải để vợ thằng cả mang, nó chẳng phải là kẻ thấy tiền là sáng mắt ra sao.”
“Ngây thơ quá, thật sự tưởng chỉ là chuyện mấy con gà thôi chắc?”
“Cứ tiếp tục thế này, thằng cả nhà các em cũng sẽ bị nó hủy hoại cho xem.”
“Nó tham đồ của em dâu thì cũng tham được đồ bên ngoài. Đừng có đợi đến lúc hối hận, thằng cả nhà các em nhận hối lộ, mất việc làm đấy.”
...
Cô cả Tần chính là kiểu người "vuốt đuôi", trước đây bà kiên định ủng hộ Tần phụ Tần mẫu không nên để Tống Phượng Lan gả cho Tần Nhất Chu. Mà bây giờ, cô cả Tần lại nói chị dâu cả Tần như thế, chẳng qua là vì nhà họ Tống đã được minh oan thôi. Cô cả Tần đi theo trực giác của mình, lúc này được minh oan thì sau này nhà họ Tống chỉ có phát triển đi lên chứ không đi xuống, gia thế của chị dâu cả Tần chẳng bõ bèn gì nữa rồi.
Chị dâu cả Tần xuất thân từ gia đình công nhân, người nhà ngoại cô ta từng người một đều nhỏ nhen, ai nấy đều nhăm nhe những thứ của nhà họ Tần.
“Trước mặt chị, vợ thằng cả nhà các em còn nhấn mạnh chúng nó là con cả dâu cả, đồ đạc trong nhà các em đều phải thuộc về chúng nó đấy.” Cô cả Tần nói: “Trong lời nói có ý là nếu các em không đưa đồ cho chúng nó thì chúng nó sẽ không hiếu thuận với các em đâu. Thế này là đe dọa rồi còn gì nữa.”
“Chị ta thực sự nói như vậy sao chị?” Tần mẫu hỏi.
“Đương nhiên rồi, chị chẳng lẽ còn đi lừa các em chắc?” Cô cả Tần nói: “Nói cho cùng, chuyện này em cũng có lỗi đấy. Sao em lại không quản cho c.h.ặ.t vào chứ. Nếu em quản sớm một chút, để mắt sớm một chút, tự mình qua đó một chuyến thì đã chẳng có những chuyện này rồi. Cho dù em có trực tiếp giao tiền cho con dâu út để nó tự đi mua đồ thì còn tốt hơn việc em giao tiền của cho vợ thằng cả nhiều.”
Tần mẫu sa sầm mặt mày, bà rất không vui.
“Chồng em là một người đàn ông, nó không có thời gian để quản những chuyện này đâu, em cũng chẳng biết quản cho tốt vào.” Cô cả Tần nói: “Bây giờ hay rồi, xảy ra chuyện thế này. Con dâu út của em, con trai út của em, chúng chắc chắn đều nghĩ các em là những người nhẫn tâm như thế, các em thiên vị nhà thằng cả. Còn nữa, đứa cháu nội nhỏ kia của các em liệu nó có hướng về các em không?”
Cô cả Tần ngồi đây phân tích: “Chị là không cần dựa vào con trai con dâu các em để dưỡng lão đâu, chị chẳng sợ chúng nó. Lời gì chị cũng nói được hết. Các em muốn vợ chồng thằng cả dọn ra ngoài thì nhanh lên, c.h.é.m nhanh bớt đau. Nhà họ Tống vừa mới trở về Thủ đô, làm nhanh một chút cũng để người ta thấy được quyết tâm của nhà chúng ta.”
“Ôi, chuyện này... liệu có khiến người ta nghĩ chúng ta sợ nhà họ Tống không chị?” Tần mẫu nói, bà vẫn không nỡ xa gia đình con trai cả, vẫn hy vọng chồng mình có thể thay đổi ý định, để gia đình con trai cả ở lại.
“Sợ sao?” Cô cả Tần cười khẩy: “Ai nói thế hả? Các em sợ người ta nói thế nên cứ để mặc cho vợ chồng thằng cả quấy nhiễu như vậy à? Đến lúc đó con trai út không nhận các em nữa thì cũng là các em tự làm tự chịu thôi. Bảo chúng nó dọn ra ngoài chứ có phải đoạn tuyệt quan hệ đâu, thằng cả vẫn là con trai các em mà. Nếu thằng cả mà dám không nhận các em thì chứng tỏ thằng con này cũng chẳng ra cái tích sự gì.”
Tần mẫu làm sao không biết chị dâu cả Tần có thể đã làm những chuyện khác, nhưng chuyện vỡ lở ra thì mặt mũi ai cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Người nhà họ Tống không đến nhà họ Tần, Tống mẫu và mọi người đều cảm thấy lời bác sĩ Lâm nói rất có lý, họ không cần thiết phải đến nhà họ Tần. Họ được minh oan không phải công lao của nhà họ Tần, Tống mẫu và mọi người nếu có đối xử tốt thì cũng là đối xử tốt với Tống Phượng Lan thôi.
Khi chị dâu cả Tống ra ngoài, chị nghe thấy người ta nói về chuyện của nhà họ Tần, chị về kể lại với Tống mẫu.
“Mẹ ơi, họ làm bộ làm tịch thế thôi, chắc đang đợi chúng ta sang khuyên nhủ đấy ạ.” Chị dâu cả Tống nói: “Nghe nói nhà họ vốn định đưa cho cô út sáu con gà để ở cữ, cuối cùng chỉ có một con đến tay cô ấy, còn lại đều bị chị dâu cả nhà họ nuốt mất rồi. Chị ta nuốt được gà thì cũng nuốt được những thứ khác thôi ạ.”
Chị dâu cả Tống vẫn chưa gặp Tống Phượng Lan, nhưng chị biết Tống Phượng Lan rất khá. Dù Tống Phượng Lan những năm trước ở lại thành phố nhưng cô không hề quên người nhà họ Tống ở dưới quê. Sau khi Tống Phượng Lan kết hôn, chồng cô là Tần Nhất Chu còn nhờ bác sĩ Lâm giúp đỡ họ.
