Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 82
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:13
Bị thần kinh à!
Lý Tuệ thực sự muốn c.h.ử.i một câu, nhưng lại không thể c.h.ử.i được, đành phải đi bưng thức ăn, may mà có cái khay gỗ lớn kéo đi chứ nếu không trực tiếp bưng ra thì nóng lắm. Lý Tuệ nghĩ bản thân mình đáng lẽ không nên đến đây mới đúng, nếu không đến thì tình cảnh cũng sẽ chẳng biến thành như thế này đâu.
Quách Bằng, Tần Nhất Chu và những người khác ngồi ở bàn chính, Quách Bằng định rót rượu cho Tần Nhất Chu nhưng Tần Nhất Chu đã từ chối rồi.
“Tôi không uống rượu đâu ạ.” Tần Nhất Chu nói.
Tần Nhất Chu chức vụ cao nên Quách Bằng nghe thấy vậy cũng không dám rót rượu nữa cho cam.
“Các anh cứ uống rượu đi ạ.” Tần Nhất Chu lại bồi thêm một câu nữa để tránh những người này không dám uống rượu thôi.
“Đúng rồi đấy, cứ uống đi ạ.” Chính ủy Triệu lên tiếng rồi: “Uống đi nào.”
Chính ủy Triệu đã mở lời rồi nên những người khác tiếp tục rót rượu uống rượu thôi. Chính ủy Triệu không nhìn thấy tham mưu Hứa đâu cả, ông cũng chẳng buồn hỏi xem tại sao tham mưu Hứa không qua đây đâu, chỉ cần dùng ngón chân cái suy nghĩ một chút thôi là biết ngay vấn đề có thể tồn tại ở đây rồi.
Nhạc Hoành Vệ và Phạm Nhã Ni với nhà tham mưu Hứa cũng chẳng phải thân thiết gì cho lắm nên không mời thì cũng chẳng làm sao cả. Lãnh đạo với chả lãnh đạo cái gì cơ chứ, đâu phải nhất thiết cứ phải mời hết tất cả lãnh đạo đâu cơ chứ.
Quách Bằng nhìn nhìn Tần Nhất Chu, ít nhiều gì cũng có chút ngượng ngùng thật, anh ta biết Lý Tuệ muốn gả cho Tần Nhất Chu mà bản thân anh ta vẫn cứ cưới Lý Tuệ thôi. Đây là suy nghĩ đơn phương của bản thân Quách Bằng thôi chứ bản thân anh ta cảm thấy ngượng ngùng thôi chứ Tần Nhất Chu thì chẳng thấy ngượng ngùng chút nào đâu cho cam.
Tần Nhất Chu chưa từng thích Lý Tuệ bao giờ cả, cũng chưa từng nghĩ đến việc cưới Lý Tuệ bao giờ cả nên anh chẳng có lý do gì mà phải vì một người lạ mặt gặp mặt mấy lần mà thấy ngượng ngùng cả đâu.
“Lên món rồi đây ạ.” Lý Tuệ bưng thức ăn qua đây rồi, cô ta chẳng dám lại gần Tần Nhất Chu đâu mà bảo Quách Bằng đón lấy thức ăn giúp cho.
Mấy món ở bàn Tống Phượng Lan ngồi thì Phạm Nhã Ni không có để cho Lý Tuệ bưng đâu, vạn nhất Lý Tuệ cố ý làm đổ nước canh lên người ta rồi làm người ta bị bỏng thì biết làm thế nào cơ chứ. Phạm Nhã Ni chẳng tin tưởng Lý Tuệ chút nào đâu nên vẫn phải chú ý nhiều hơn một chút thôi.
Lý Tuệ cảm nhận được bản thân đang bị Phạm Nhã Ni đề phòng nên trong lòng có tức giận đến mấy cũng chẳng có ích gì cả, chỉ đành nén nhịn mà thôi.
Chị Béo không có để ý nhiều đến biểu cảm của Lý Tuệ đâu mà bà vẫn còn đang xào nấu ở đó nữa cơ. Có một số món đều là được hầm sẵn từ trước rồi, còn có cả cá hấp nữa nên những món này loáng cái là xong ngay thôi, có thể trực tiếp bưng ra ngoài luôn được rồi. Chị Béo vô cùng ra dáng một đầu bếp lớn vậy, làm việc vô cùng thành thạo luôn.
“Cũng nhờ có chị Béo đấy ạ chứ nếu một mình em thì thực sự xoay xở không xuể đâu ạ.” Phạm Nhã Ni cảm thán.
“Chuyện nhỏ ấy mà, đều là hàng xóm láng giềng cả mà lị.” Chị Béo nói: “Có việc gì cần giúp đỡ thì cứ nói một tiếng nhé ạ, chúng tôi sau này cũng có việc cần các anh giúp đỡ bồi đắp thêm mà lị.”
Chị Béo bận rộn trong bếp, Trương Tiểu Hổ và Trương Văn ngồi ở bàn Tống Phượng Lan ngồi kia. Chị Béo vốn định để cho hai đứa trẻ chờ một chút hoặc là cho con ăn một chút ở trong bếp là được rồi nhưng Phạm Nhã Ni bảo cứ để cho bọn trẻ ngồi đó đi, có đủ chỗ ngồi mà lị.
Và thế là Trương Tiểu Hổ và Trương Văn liền ngồi chung một bàn với mẹ con Tống Phượng Lan luôn, Tống Phượng Lan còn phải trông chừng Trương Tiểu Hổ và Trương Văn một chút nữa cơ.
“Em T.ử Hàng đều ăn rồi mà em vẫn chưa ăn à.” Trương Văn nói với Trương Tiểu Hổ rồi: “Ăn đi mà lị.”
Trương Văn nhìn thấy em trai mình cứ muốn xuống bàn mà chơi đùa nên anh có chút bực bội thật, đây là em trai mình, đây là em trai mình nên em trai mình tốt nhất là nhanh ch.óng ăn hết những thứ đó đi cho xong chuyện.
“Nhanh qua đây ăn đi nào.” Trương Văn nói.
“Mẹ ơi.” Tần T.ử Hàng nhìn sang Tống Phượng Lan rồi, cậu bé cũng muốn đi chơi lắm nhưng mẹ trước đó vừa mới bị bệnh xong nên cậu bé phải ngoan ngoãn thôi, phải ở bên cạnh mẹ mới được.
Tần T.ử Hàng vẫn còn nhớ rõ sức khỏe Tống Phượng Lan không thoải mái nên mấy ngày nay cậu bé đặc biệt ngoan ngoãn luôn chứ chẳng có hoạt bát như trước đâu.
“Ăn thêm một chút đi con, ăn no rồi hãy chơi nhé ạ.” Tống Phượng Lan nói: “Không ăn no thì buổi tối sẽ bị đói đấy nhé.”
Tiệc rượu là được khai tiệc vào lúc chiều tối đấy, thức ăn được chuẩn bị từ ban ngày cơ, có một số món có thể mua trước một ngày được chứ có một số món thì không được đâu. Chủ yếu là do thời tiết thôi, thời tiết nóng nên đồ ăn không để được lâu đâu.
“Con ăn ạ.” Tần T.ử Hàng gật đầu cái rụp.
“Ăn miếng thịt này đi con.” Tống Phượng Lan gắp cho Tần T.ử Hàng một miếng thịt kho tàu rồi.
Tần T.ử Hàng dùng thìa múc miếng thịt lên rồi từng miếng từng miếng mà ăn thôi.
Trương Tiểu Hổ nhìn thấy Tần T.ử Hàng ngoan ngoãn ăn như thế nên cậu bé nói với anh trai mình rằng: “Em cũng muốn ăn thịt nữa ạ.”
“Anh gắp cho em nhé.” Tống Phượng Lan thấy Trương Văn khó gắp thịt nên cô trực tiếp gắp cho Trương Tiểu Hổ luôn: “Tiểu Hổ này, ăn đi con.”
“Cảm ơn thím ạ.” Trương Tiểu Hổ nói: “Cháu muốn miếng có chút mỡ ạ.”
“Để thím gắp cho cháu miếng khác nhé.” Tống Phượng Lan chẳng thích ăn thịt mỡ chút nào đâu, cô thích ăn thịt nạc cơ, Tần T.ử Hàng thì sẽ ăn một chút mỡ thôi. Tống Phượng Lan chẳng biết Trương Tiểu Hổ thích ăn loại nào nên cứ trực tiếp gắp miếng nạc chút thôi chứ chẳng ngờ Trương Tiểu Hổ lại còn bảo muốn ăn thịt mỡ nữa cơ.
Cũng phải thôi, người thời đại này thiếu thốn chất dầu mỡ nên có không ít người đều rất thích ăn thịt mỡ đấy, đây là đặc tính của thời đại mà lị.
Trương Tiểu Hổ há mồm một cái là nhét ngay miếng thịt vào miệng luôn chứ chẳng thèm c.ắ.n ra chút nào đâu mà cứ từng miếng từng miếng mà ăn thôi. Trương Tiểu Hổ ăn đến mức hai má phồng lên hết cả, miệng đầy dầu mỡ luôn.
“Thím ơi, cháu vẫn chưa được đi ăn tiệc cưới của thím đâu nhé ạ.” Trương Tiểu Hổ ăn xong rồi cậu bé đột nhiên nghĩ đến chuyện này: “Hai người định tổ chức tiệc cưới không ạ?”
“…” Tống Phượng Lan chẳng ngờ Trương Tiểu Hổ lại hỏi như vậy đâu cho cam, cô và Tần Nhất Chu quả thực chưa từng tổ chức tiệc cưới bao giờ cả.
Năm đó Tống Phượng Lan và Tần Nhất Chu sau khi đăng ký kết hôn xong thì Tần Nhất Chu lại đột nhiên có nhiệm vụ phải đi làm nhiệm vụ ngay thôi. Người nhà họ Tần chẳng hề quan tâm đến Tống Phượng Lan chút nào đâu, chẳng thèm để Tống Phượng Lan vào mắt đâu nên Tần Nhất Chu không có ở đó thì tự nhiên cũng chẳng bàn đến chuyện tổ chức tiệc rượu gì cả đâu. Sau này Tống Phượng Lan m.a.n.g t.h.a.i rồi sinh con thì càng không có thời gian mà tổ chức tiệc rượu nữa cơ.
“Không tổ chức tiệc rượu thì cũng có bánh ngọt để ăn mà lị.” Tống Phượng Lan nói, cô và Tần Nhất Chu mà thực sự tổ chức tiệc rượu thì cũng chẳng phải tổ chức ở bên này đâu cho cam.
Tống Phượng Lan và Tần Nhất Chu đều có con rồi nên hai người mà tổ chức tiệc rượu ở bên này thì thật là không thích hợp chút nào đâu. Người ta còn tưởng hai người muốn thu tiền mừng tuổi nữa cơ mà lị, cũng có người sẽ bảo con cái lớn tướng thế này rồi mà còn tổ chức tiệc rượu gì nữa cơ chứ.
Họ hàng người thân cơ bản đều ở thủ đô cả nên Tống Phượng Lan chẳng nghĩ đến việc tổ chức tiệc rượu ở bên này đâu, ở bên này mời người ta ăn một bữa cơm thì còn được thôi. Một bữa mời cơm bình thường thôi chứ chẳng phải tiệc rượu với những món ăn thịnh soạn như thế này đâu cho cam.
“Mẹ ơi, con cũng chưa được ăn tiệc rượu của mẹ và cha đâu nhé ạ.” Tần T.ử Hàng nói.
“Cháu cũng chưa được ăn đâu nhé ạ.” Trương Tiểu Hổ nói: “Bố mẹ cháu là lúc nào tổ chức tiệc rượu thế nhỉ? Họ còn tổ chức nữa không ạ?”
“Ăn chút mỳ đi con.” Tống Phượng Lan gắp mỳ cho Trương Tiểu Hổ rồi cũng gắp cho Tần T.ử Hàng một chút nữa cơ: “Hai đứa đều ăn một chút mỳ đi nhé ạ.”
Trương Tiểu Hổ có đồ ăn rồi nên chẳng hỏi tiếp nữa đâu. Tần T.ử Hàng nhìn chằm chằm vào bát mỳ trong bát rồi cậu bé có chút không muốn ăn cho lắm.
“Sao thế con?” Tống Phượng Lan hỏi.
“Con không muốn ăn đâu ạ.” Tần T.ử Hàng nói.
“Ăn thêm một chút đi con, ăn một chút thôi mà lị.” Tống Phượng Lan nói: “Cứ ăn hết số mỳ trong bát này đi nhé ạ.”
“Con có thể đi tìm cha được không ạ?” Tần T.ử Hàng hỏi.
“Đi đi con, đi tìm cha con đi nhé ạ.” Tống Phượng Lan nói: “Nhưng mà phải ăn hết số mỳ trong bát đi nhé ạ.”
Tần T.ử Hàng cúi đầu ăn mỳ xong rồi cậu bé xuống bàn đi tìm cha mình luôn.
“Cha ơi, cha ơi.” Tần T.ử Hàng chạy đến bên cạnh Tần Nhất Chu rồi.
“Chú ơi, chú ơi.” Trương Tiểu Hổ cũng chạy theo Tần T.ử Hàng luôn.
Trương Thành Hải nhìn thấy con trai út của mình chạy đến bên cạnh Tần Nhất Chu thì ông cũng cạn lời luôn rồi, ông có nên cảm thấy may mắn vì con trai út không gọi Tần Nhất Chu là cha không nhỉ.
“Bố con ở ngay bên cạnh kìa.” Quách Bằng mỉm cười nói với Trương Tiểu Hổ rồi: “Cháu đây là đi làm cái đuôi nhỏ của em trai à?”
“Ai thông minh thì cháu đi theo người đó mà lị.” Trương Tiểu Hổ nói: “Em T.ử Hàng rất thông minh mà lị, em ấy là em trai cháu mà lị.”
Nếu là những bạn nhỏ khác mà nghe thấy người lớn bảo là cái đuôi nhỏ thì có lẽ họ sẽ không vui đâu cho cam. Trương Tiểu Hổ thì chẳng thấy không vui chút nào đâu, cậu bé cảm thấy Tần T.ử Hàng chẳng giống với những bạn nhỏ khác chút nào đâu vì Tần T.ử Hàng hiểu biết rất nhiều thứ cơ mà lị, mẹ T.ử Hàng cũng đặc biệt giỏi giang nữa cơ nên cậu bé đương nhiên là phải đi chơi cùng với em T.ử Hàng rồi.
“Đúng rồi đấy, cứ đi chơi cùng với em T.ử Hàng của cháu đi nhé ạ.” Nhạc Hoành Vệ nói: “Cứ chơi cùng nhau nhiều vào nhé ạ.”
“Đúng thế ạ.” Trương Thành Hải nói, ông chẳng thể nào nói bảo con trai út đừng có chơi cùng với Tần T.ử Hàng được đâu cho cam. Thật sự mà nói thì người không được chơi cùng là con trai mình không được chơi cùng với con của tham mưu Hứa cơ. Tránh để đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì bản thân mình lại bị làm khó dễ cho mà xem.
Mặc dù nói tham mưu Hứa chẳng giống một người sẽ đi làm khó dễ người khác cho lắm đâu nhưng Trương Thành Hải nghĩ vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Sau khi tiệc rượu kết thúc rồi thì có mấy người phụ nữ giúp đỡ dọn dẹp bát đũa nhưng Tống Phượng Lan không có giúp đỡ dọn dẹp đâu. Tống Phượng Lan cùng vợ chồng Tần Nhất Chu dắt theo Tần T.ử Hàng đi về nhà, Tống Phượng Lan vừa mới đi đến cửa nhà Phạm Nhã Ni thôi thì người của viện nghiên cứu đã đi đến cửa rồi.
“Kỹ sư Tống ạ!” Nhân viên công tác của viện nghiên cứu qua đây bảo Tống Phượng Lan qua bên đó ngay thôi vì họ gặp phải một vấn đề nghiêm trọng mà họ chẳng giải quyết được nên chỉ đành để Tống Phượng Lan quay lại thôi.
“Anh dắt T.ử Hàng về đi nhé ạ.” Tống Phượng Lan nói với Tần Nhất Chu.
“Được rồi, em đi bận đi nhé ạ.” Tần Nhất Chu gật đầu cái rụp.
Lý Tuệ chẳng biết Tống Phượng Lan đi viện nghiên cứu đâu mà cô ta chỉ nghĩ Tống Phượng Lan không có giúp đỡ làm việc thôi. Lý Tuệ nhìn thấy những quân tào khác đều giúp đỡ dọn dẹp cả mà Tống Phượng Lan ăn xong một cái là phủi m.ô.n.g đi thẳng luôn. Lý Tuệ trước mặt Phạm Nhã Ni và những người khác thì chẳng nói gì đâu nhưng đợi đến khi cô ta quay về gặp Thạch Quế Lan rồi thì cô ta liền kể với Thạch Quế Lan luôn.
Thạch Quế Lan là một cái loa phường mà lị nên bà đương nhiên lại kể với người khác rằng: “Mọi người đều đang giúp đỡ cả mà cô ta chẳng giúp đỡ một chút nào luôn, cứ thế mà đi thẳng luôn rồi.”
Đêm hôm đó Tống Phượng Lan bận rộn đến tận hơn một giờ sáng thì mới được người ta đưa về nhà nghỉ ngơi thôi. Tống Phượng Lan về đến nhà rồi lại còn tắm rửa rồi sắp xếp lại một chút nữa cơ thì cũng gần hai giờ rồi. Tống Phượng Lan mệt đến mức chẳng thèm giặt quần áo luôn mà cứ để quần áo ở bên cạnh đã rồi tính sau vậy.
Tần Nhất Chu nghe thấy tiếng động rồi đợi đến khi Tống Phượng Lan lên giường đệm rồi thì anh cũng chẳng nói lời nào khác cả mà chỉ bảo rằng: “Nhanh ngủ đi em nhé ạ.”
Tần Nhất Chu chẳng thấy không vui chút nào đâu mà anh chỉ thấy xót xa cho vợ mình thôi.
Ngày hôm sau có khá nhiều người đều biết chuyện Tống Phượng Lan không có giúp đỡ làm việc rồi đấy. Có người còn đi hỏi Phạm Nhã Ni nữa cơ khiến Phạm Nhã Ni vô cùng cạn lời luôn.
“Tống Phượng Lan đồng chí tối hôm qua bị người của đơn vị họ gọi đi rồi mà lị.”
“Đi tăng ca rồi ạ, đến tận rạng sáng mới về đấy chứ, lúc tôi dậy đi vệ sinh đêm thì có nghe thấy tiếng động đấy ạ.”
“Mọi người đừng có nói bậy bạ nữa nhé ạ, Tống Phượng Lan đồng chí là đang đi làm việc mà lị.”
…
Phạm Nhã Ni và chị Béo đương nhiên đều đứng về phía Tống Phượng Lan cả thôi, hai người từ dưới gốc cây to trong khu gia đình đi về thì vẫn còn đang nói chuyện ở đó nữa cơ.
“Những người này nghe ai nói thế nhỉ?” Phạm Nhã Ni không vui: “Cho dù Tống Phượng Lan đồng chí không có đi tăng ca đi chăng nữa thì cô ấy không làm những việc đó thì cũng chẳng có vấn đề gì cả đâu cho cam. Là nhà chúng em mời ăn tiệc rượu mà nên làm gì có cái đạo lý bắt khách hứa phải làm việc cơ chứ.”
“Còn có thể là ai nói được nữa cơ chứ, chắc mẩm là cái cô chị dâu họ tốt của nhà chị dâu em nói rồi đấy chứ.” Chị Béo khẽ hừ lạnh một tiếng: “Những người này cứ chằm chằm nhìn vào Phượng Lan rồi mở mồm ra là nói thôi hà. Bản thân họ ở nhà làm việc nhà rồi còn nhất thiết cứ phải bắt người khác cũng phải làm theo nữa cơ chứ, làm ở nhà mình rồi thì ở nhà người khác cũng phải làm nữa cơ à. Chuyện này ấy mà, giúp đỡ là cái tình cái nghĩa thôi chứ còn không giúp thì cũng chẳng làm sao cả đâu cho cam.”
