Em Chồng Dọn Vào Nhà Dưỡng Thai, Tôi Lập Tức Sang Singapore Hai Năm - 18
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:05
Cuối cùng tôi đặt một chuyến bay ngắn về nước.
Không phải vì tôi còn trách nhiệm với Châu Vũ Tình.
Mà bởi vì tôi muốn tự mình khép lại phần quá khứ ấy.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay trong nước, trời đã tối.
Tôi gọi taxi, đi thẳng đến Bệnh viện Nhân dân Số Một thành phố.
Phòng bệnh khoa tâm thần nằm ở tầng ba.
Hành lang rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng truyền đến tiếng bước chân.
Tôi tìm thấy phòng bệnh của Châu Vũ Tình, đứng ở cửa, hít sâu rồi đẩy cửa vào.
Phòng bệnh rất đơn sơ.
Một chiếc giường.
Một tủ đầu giường.
Một chiếc ghế.
Châu Vũ Tình nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, mắt sưng đỏ.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cô ta sững người.
Sau đó nước mắt lập tức rơi xuống.
“Chị Uyển Ninh…”
Tôi đi vào, ngồi xuống ghế.
“Cô thấy thế nào rồi?”
Cô ta lắc đầu, khóc đến không nói được.
Vương Lỗi đứng bên cạnh, tay chân luống cuống nhìn chúng tôi.
“Anh ra ngoài một lúc.”
Tôi nói với anh ta.
Vương Lỗi gật đầu, rời phòng bệnh.
Trong phòng chỉ còn tôi và Châu Vũ Tình.
Cô ta khóc rất lâu mới dần bình tĩnh.
“Chị Uyển Ninh, xin lỗi…”
“Tôi có lỗi với chị…”
“Đừng nói nữa.”
“Không, tôi phải nói.”
Cô ta nắm tay tôi, lực rất mạnh.
“Tôi biết tôi đã hại chị và anh trai. Nếu không phải tôi, hai người sẽ không ly hôn, chị sẽ không đi, anh trai cũng không trở thành dáng vẻ bây giờ…”
“Vũ Tình, anh cô và tôi ly hôn không phải chỉ vì cô.”
“Nhưng tôi…”
“Cô chỉ là cọng rơm cuối cùng.”
Tôi nói.
“Nguyên nhân thật sự là anh cô chưa từng đặt tôi vào vị trí của một người nhà cần được tôn trọng.”
Châu Vũ Tình sững người.
“Dù không có cô, chúng tôi cũng sẽ đi đến bước này.”
Tôi nói.
“Chỉ là sớm hay muộn.”
Cô ta nhìn tôi, nước mắt lại chảy.
“Chị thật sự không hận tôi sao?”
Tôi suy nghĩ rồi nói.
“Không hận.”
“Tại sao?”
“Bởi vì hận một người quá mệt.”
Tôi nói.
“Tôi không muốn lãng phí cuộc sống của mình vào thù hận.”
Cô ta im lặng.
“Cô dưỡng bệnh cho tốt.”
Tôi đứng dậy.
“Đừng làm chuyện dại dột nữa.”
“Cô còn có một đứa con cần mình.”
“Chị Uyển Ninh…”
Tôi đi đến cửa, quay đầu nhìn cô ta một lần.
“Bảo trọng.”
Sau đó tôi mở cửa đi ra.
Vương Lỗi đứng ngoài hành lang, thấy tôi ra liền bước tới.
“Chị Uyển Ninh, cảm ơn chị đến thăm cô ấy.”
“Không cần cảm ơn. Chăm sóc cô ấy cho tốt.”
“Tôi sẽ.”
Tôi gật đầu, xoay người rời đi.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, gió đêm thổi tới, mát lạnh.
Tôi đứng bên đường, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tối nay không có nhiều sao.
Nhưng có một ngôi đặc biệt sáng.
Tôi nhìn ngôi sao đó rất lâu rồi cúi đầu, gọi một chiếc taxi.
“Đến sân bay.”
Xe chạy qua những con phố quen thuộc, xuyên qua thành phố quen thuộc.
Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, trong lòng rất bình tĩnh.
Thành phố này từng gánh quá nhiều vui buồn của tôi.
Nhưng bây giờ, nó chỉ là một thành phố.
Một nơi tôi từng sống.
Một nơi tôi thỉnh thoảng đi qua.
Khi trở lại Singapore đã là chiều hôm sau.
Tôi kéo vali về căn hộ của mình.
Mở cửa.
Mọi thứ trong nhà vẫn giống lúc tôi rời đi.
Ghế sofa.
Bàn trà.
Kệ tivi.
Giá sách.
Trầu bà.
Xương rồng.
Mỗi thứ đều ở vị trí cũ.
Mỗi thứ đều khiến tôi cảm thấy an tâm.
Tôi đặt hành lý xuống, đi ra ban công.
Gió chiều thổi tới, mang theo mùi cây cỏ từ xa.
Trên con phố dưới lầu có người dắt ch.ó, có người chạy bộ, có người đi dạo.
Mọi thứ bình thường như vậy.
Yên bình như vậy.
Tôi tựa vào lan can, nhắm mắt.
Trong lòng chỉ có một ý nghĩ.
Tôi về nhà rồi.
Những ngày tiếp theo, tôi dốc toàn bộ tinh thần vào công việc.
Đội ngũ mới được xây dựng.
Chiến lược mới được đề ra.
Thị trường mới được khai phá.
Mọi thứ đều tiến hành theo kế hoạch.
Giám đốc Lâm rất hài lòng với biểu hiện của tôi.
Trụ sở cũng đ.á.n.h giá rất cao.
Có một lần, lãnh đạo cấp cao từ trụ sở đến Singapore kiểm tra, đặc biệt tìm tôi nói chuyện.
“Triệu Uyển Ninh, cô rất có tiềm lực. Làm tốt, tương lai có cơ hội bước vào tầng quản lý cao hơn.”
Tôi cười.
“Cảm ơn. Tôi sẽ cố gắng.”
Rời phòng họp, Tiểu Lâm ghé tới.
“Chị Uyển Ninh, lãnh đạo nói gì với chị?”
“Nói chị có tiềm lực.”
“Vậy có phải chị lại sắp thăng chức?”
“Còn sớm. Trước tiên làm tốt công việc trước mắt.”
“Chị khiêm tốn quá!”
Tôi cười, không tiếp lời.
Cuối tuần, tôi đến cửa hàng nội thất mua một chiếc ghế bập bênh.
Đặt ngoài ban công.
Lúc thời tiết tốt, tôi sẽ ngồi trên đó đọc sách, uống trà, phơi nắng.
Có khi ngồi cả buổi chiều.
Không nghĩ gì.
Chỉ ngồi.
Cảm nhận ánh nắng, gió nhẹ và thời gian chậm rãi trôi.
Một buổi chiều, tôi ngồi trên ghế bập bênh, đột nhiên nhớ bà nội.
Tôi lấy điện thoại gọi video cho bà.
Điện thoại kết nối.
Gương mặt bà xuất hiện trên màn hình.
Tinh thần bà có vẻ rất tốt.
Tóc chải gọn.
Trên mặt mang nụ cười.
“Uyển Ninh, cháu đang làm gì?”
“Đang ngồi ngoài ban công. Bà nhìn xem, đây là ghế bập bênh cháu mới mua.”
Tôi xoay camera cho bà xem.
“Không tệ, nhìn đã thấy thoải mái.”
“Bà nội, khi nào bà sang Singapore chơi? Bây giờ cháu có nhà rồi, bà có thể ở chỗ cháu.”
“Đợi trời mát hơn. Bà sợ nóng.”
“Được, cháu đợi bà.”
Cúp máy, tôi tựa trên ghế, nhìn bầu trời.
Trời rất xanh.
Mây rất trắng.
Một con chim bay qua, để lại chuỗi tiếng kêu trong trẻo.
Tôi nhắm mắt, khóe môi mang nụ cười.
Ngày tháng trôi qua từng ngày.
Cuộc sống của tôi ở Singapore ngày càng ổn định, ngày càng đầy đủ.
Công việc có cảm giác thành tựu.
Cuộc sống có cảm giác thỏa mãn.
Tôi không còn vì bất kỳ ai mà làm khổ mình.
Cũng không còn vì bất kỳ chuyện gì mà lo âu bất an.
Cuối cùng tôi đã sống thành dáng vẻ mình mong muốn.
Một buổi tối, tôi xem album điện thoại, nhìn thấy bức ảnh hai năm trước.
Khi đó, tôi vừa đến Singapore.
Tôi đứng trên ban công căn hộ thuê, chụp bức ảnh đầu tiên.
Trong ảnh, tôi cười.
Nhưng đáy mắt vẫn giấu sự mệt mỏi và không cam lòng.
Hai năm sau, tôi lại đứng trên ban công căn nhà của mình.
Gương mặt vẫn là gương mặt ấy.
Nhưng ánh mắt đã hoàn toàn khác.
Sự mệt mỏi biến mất.
Thay vào đó là ung dung và bình tĩnh.
Tôi đặt hai bức ảnh cạnh nhau, nhìn thật lâu.
Sau đó bật cười.
Triệu Uyển Ninh, cô thật sự đã làm được.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, in một mảng bạc trắng trên sàn nhà.
Tôi tắt đèn, nằm trên giường, nhắm mắt.
Ngày mai lại là một ngày mới.
Còn tôi đã sẵn sàng.
hết
