Em Chồng Sai Tôi Như Người Giúp Việc, Chồng Tuyên Bố Chuyển Ra Ở Riêng - Chương 3

Cập nhật lúc: 31/08/2026 03:05

Một lúc lâu sau anh mới khàn giọng:

“Uyển Thanh, xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi nữa.”

Tôi gấp áo bỏ vào vali.

“Anh xin lỗi đủ ba năm cũng không thể đổi lại ba năm.”

“Muốn giữ cuộc hôn nhân này thì làm.”

“Đừng nói.”

Anh gật đầu.

“Được.”

Chúng tôi đang thu dọn thì Phương Kiến Quân bỗng dừng lại.

Anh nhìn tủ quần áo, giống như nhớ ra chuyện gì.

“Em chờ một chút.”

Anh đi ra ngoài.

Vài phút sau quay lại, trong tay cầm một chiếc hộp gỗ.

Tôi vừa nhìn thấy đã khựng người.

Đó là chiếc hộp tôi mua sau khi kết hôn không lâu.

Dùng để cất giấy tờ, hóa đơn và những món đồ nhỏ.

Sau đó nó biến mất.

Tôi từng tìm rất lâu.

Cuối cùng còn tưởng mình nhớ nhầm.

Phương Kiến Quân đặt chiếc hộp lên giường.

“Anh vừa tìm thấy trên nóc tủ phòng Vũ Hân.”

Tôi nhìn anh.

“Vì sao đồ của em ở phòng cô ấy?”

“Anh cũng muốn biết.”

Anh mở hộp.

Bên trong là một túi giấy đã cũ.

Trên đó có tên tôi.

Gửi Chu Uyển Thanh, đích thân mở.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi lấy giấy bên trong ra.

Chỉ đọc dòng đầu tiên, đầu óc đã ong lên.

Dọa sảy thai.

Nhau t.h.a.i bám thấp.

Đề nghị nhập viện giữ t.h.a.i ngay.

Ngày tháng là ba năm trước.

Đúng thời gian tôi mang thai.

Tay tôi bắt đầu run.

Phương Kiến Quân đưa tờ thứ hai.

Là giấy chẩn đoán.

Tình trạng khẩn cấp.

Cần nhanh ch.óng liên hệ trực tiếp với bệnh nhân.

Chậm trễ có thể dẫn đến sảy thai.

Tôi nhìn chằm chằm mấy chữ đó.

Một lúc lâu không thở nổi.

Ba năm.

Suốt ba năm tôi luôn nghĩ bệnh viện không thông báo cho mình.

Tôi từng trách bác sĩ.

Rồi lại tự an ủi có thể họ quá bận.

Tôi còn tự nói với bản thân rằng chuyện đã xảy ra rồi, không nên đổ lỗi.

Thậm chí sau khi sảy thai, tôi vẫn tìm lý do cho nhà họ Phương.

Mẹ chồng không biết tình trạng nghiêm trọng.

Phương Kiến Quân không cố ý bỏ tôi.

Phương Vũ Hân chỉ có một cuộc phỏng vấn quan trọng.

Tất cả chỉ là một chuỗi trùng hợp.

Một tai nạn.

Không ai thật sự muốn đứa trẻ mất.

Chính suy nghĩ ấy là lý do lớn nhất khiến tôi ở lại ba năm.

Bởi nếu tất cả chỉ là tai nạn, tôi vẫn có thể tự nhủ cuộc hôn nhân này chưa đến mức không cứu được.

Nhưng bây giờ hai tờ giấy nằm trong tay tôi.

Tôi hỏi:

“Ai giấu?”

Phương Kiến Quân nhìn tôi.

Ánh mắt anh tối đến đáng sợ.

“Vũ Hân.”

Tôi không nhớ mình đã xuống lầu thế nào.

Tôi chỉ nhớ lúc bước vào phòng khách, Phương Vũ Hân vừa nhìn thấy chiếc hộp đã lập tức trắng mặt.

Cô ta đứng bật dậy.

“Anh…”

Phương Kiến Quân đặt giấy lên bàn.

“Mẹ hỏi nó đi.”

Trần Tú Phương còn chưa hiểu.

“Đây là cái gì?”

Tôi không nhìn bà.

Tôi chỉ nhìn Phương Vũ Hân.

“Em nói.”

Cô ta lùi một bước.

“Chị dâu…”

“Nói.”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng cô ta run lên.

“Em không cố ý.”

Tôi bật cười.

Câu đầu tiên vẫn là không cố ý.

“Vậy em làm gì?”

“Hôm đó… bệnh viện gọi tới nhà.”

“Sau đó?”

“Họ nói chị phải nhập viện…”

“Sau đó?”

Phương Vũ Hân khóc.

“Hôm ấy em phải đi phỏng vấn.”

Tôi đứng im.

Cô ta nói đứt quãng:

“Em sợ nếu nói ra thì anh em sẽ đưa chị đi bệnh viện.”

“Không ai đưa em lên thành phố.”

“Buổi phỏng vấn đó rất quan trọng.”

“Cho nên…”

Cô ta không nói được nữa.

Tôi nói thay:

“Cho nên em giấu.”

Cô ta khóc lắc đầu.

“Em tưởng không nghiêm trọng đến thế.”

Tôi cầm tờ giấy lên.

“Dọa sảy thai.”

“Nhau t.h.a.i bám thấp.”

“Đề nghị nhập viện ngay lập tức.”

Tôi đọc từng dòng.

“Chậm trễ có thể dẫn đến sảy thai.”

Tôi nhìn cô ta.

“Em đọc được chữ nào trong đây mà cảm thấy không nghiêm trọng?”

Cô ta khóc đến run người.

“Em thật sự không nghĩ…”

“Em nghĩ gì không quan trọng.”

Tôi ngắt lời.

“Quan trọng là em đã làm.”

Phương Kiến Quân đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn.

“Phương Vũ Hân!”

Anh đỏ mắt.

“Em có biết đó là con đầu tiên của anh không?”

Cô ta giật mình.

“Em có biết những ngày Uyển Thanh vừa mang thai, tối nào cô ấy cũng sờ bụng không?”

“Cô ấy còn nói nếu là con gái, sau này có thể sẽ giống cô út.”

“Cô út là em.”

Giọng anh run.

“Cô ấy từng thật lòng coi em là em gái.”

Phương Vũ Hân òa khóc.

“Anh, em sai rồi…”

“Em không chỉ sai.”

Tôi nói.

Tất cả quay sang tôi.

“Em đã lựa chọn.”

“Tại thời điểm đó, một bên là đứa trẻ trong bụng chị.”

“Một bên là cuộc phỏng vấn của em.”

“Em biết chị cần vào viện.”

“Nhưng em lựa chọn buổi phỏng vấn.”

“Đó không phải sơ suất.”

“Không phải quên.”

“Không phải vô tình.”

“Là lựa chọn.”

Phương Vũ Hân mềm chân quỳ xuống.

“Chị dâu, em xin lỗi.”

“Em thật sự xin lỗi.”

Tôi nhìn cô ta.

Ba năm trước tôi từng thương cô ta.

Mua quà sinh nhật.

Giúp sửa hồ sơ xin việc.

Đưa cô ta đi mua quần áo phỏng vấn.

Cô ta kêu không biết trang điểm, tôi còn dậy sớm trang điểm giúp.

Buổi phỏng vấn năm đó, bộ vest cô ta mặc là tôi bỏ tiền mua.

Tôi bỗng thấy buồn cười.

“Đứng lên.”

Cô ta ngẩng đầu.

“Chị…”

“Đừng quỳ.”

Tôi nói.

“Em quỳ không làm con chị sống lại.”

“Chị không cần em quỳ.”

“Chị cũng không cần em khóc.”

“Chị chỉ muốn từ hôm nay em đừng đứng trước mặt chị với tư cách một người vô tội nữa.”

Mặt cô ta trắng bệch.

“Em đã làm chuyện đó.”

“Em phải nhớ.”

Mẹ chồng lúc này mới hoàn hồn.

Bà lao tới tát Phương Vũ Hân hai cái.

“Sao con có thể làm chuyện như thế!”

“Đó là cháu của mẹ!”

Tôi nhìn bà.

Không hiểu sao trong lòng chẳng có cảm giác hả giận.

Tôi chỉ hỏi:

“Mẹ thật sự thấy đau lòng vì đứa trẻ sao?”

Trần Tú Phương quay sang.

“Uyển Thanh…”

“Ngày con ra m.á.u, mẹ biết.”

Mặt bà trắng đi.

“Ngày đó con nằm trên giường không đứng lên nổi.”

“Kiến Quân muốn đưa con đi viện.”

“Chính mẹ bảo anh ấy đưa Vũ Hân đi phỏng vấn.”

“Mẹ không biết tờ giấy.”

“Nhưng mẹ biết con đang chảy m.á.u.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.