Em Chồng Tay Không Đến Ăn Tết, Năm Thứ Tư Tôi Dẫn Chồng Ra Ngoài Ăn - Chương 1
Cập nhật lúc: 19/09/2026 15:01
VỪA LÀM XONG CƠM TẤT NIÊN, CẢ NHÀ EM CHỒNG ĐÚNG GIỜ TỚI CỬA, MỘT CÂU CỦA MẸ CHỒNG KHIẾN TÔI LẠNH LÒNG SUỐT CẢ NĂM
Sau khi kết hôn, bữa cơm đoàn viên đêm giao thừa năm nào cũng gần như do một mình tôi chuẩn bị.
Tối hai mươi chín tháng Chạp, cả nhà quây quần trong phòng khách c.ắ.n hạt dưa, xem tivi, trò chuyện rôm rả, còn tôi ngồi xổm ngoài ban công nhặt từng cọng hẹ, đầu ngón tay lạnh đến đỏ ửng.
Không ai cảm thấy có gì không ổn.
Ngay cả tôi trước đây cũng chưa từng thấy có gì không ổn.
Con dâu nhà ai mà Tết nhất chẳng bận rộn?
Tôi vẫn luôn tự an ủi mình như vậy.
Sáng ba mươi Tết, năm giờ, trời vẫn tối đen như mực, tôi đã nhẹ tay nhẹ chân thức dậy, bắt đầu một ngày bận rộn trong bếp.
Tiếng thái rau, tiếng nước chảy, tiếng xẻng chạm vào chảo sắt đều được tôi cố gắng giảm xuống mức nhỏ nhất, chỉ sợ đ.á.n.h thức cả nhà vẫn đang ngủ say.
Đến hơn chín giờ, mọi người lần lượt thức dậy, trong nhà đã tràn ngập mùi thơm của gà hầm. Kính được lau sáng bóng, sàn nhà sạch đến mức phản chiếu ánh đèn, ngay cả đĩa trái cây trên bàn trà cũng được tôi tỉ mỉ bày thành hình hoa.
Họ hàng đến, nhìn một vòng rồi khen:
“Trương Khải đúng là có phúc, lấy được cô vợ đảm đang thế này.”
Mẹ chồng cười ha hả, nhận lời khen như thể đó cũng là niềm tự hào của bà.
Tôi đứng ở cửa bếp, lau hai tay lên tạp dề, cũng mỉm cười.
Gia hòa vạn sự hưng.
Tôi vẫn luôn tin như vậy.
Tôi nghĩ mình làm nhiều hơn một chút cũng chẳng sao, bao dung hơn một chút, nhường nhịn thêm một chút, chỉ cần đổi được gia đình hòa thuận, ngày tháng yên ổn thì tất cả đều đáng.
Năm đầu tiên sau khi kết hôn, tôi chuẩn bị mười sáu món cho bữa cơm tất niên.
Năm thứ hai, tôi làm mười tám món.
Đến năm thứ ba, cả món ăn lẫn món canh cộng lại vừa tròn hai mươi.
Mỗi năm nhiều hơn năm trước một chút, không phải vì tôi thích phô trương, mà vì người trong nhà ngày càng đông, khẩu vị mỗi người lại khác nhau.
Bố chồng thích phần da của chân giò.
Mẹ chồng thích thịt mềm nhừ.
Em chồng Trương Nguyệt thích vị hơi ngọt.
Em rể thích món đậm đà.
Đứa trẻ lại không ăn cay.
Tất cả tôi đều nhớ.
Tôi sợ ai đó đến nhà mình ăn Tết mà không có món hợp khẩu vị, sợ một bữa cơm đoàn viên lại khiến ai đó không vui.
Nhưng khi ấy tôi hoàn toàn không hiểu rằng một người làm quá nhiều, lâu dần chẳng những không khiến người khác cảm động, mà còn khiến tất cả coi sự tận tụy ấy là chuyện đương nhiên.
Đêm giao thừa năm thứ ba sau khi kết hôn là năm khiến tôi thật sự tỉnh ra.
Hôm đó tôi đã bận từ sáng đến tối.
Chân giò kho, cá vược hấp, tôm om dầu, gà hầm nấm hương, thịt viên Tứ Hỷ, lạp vị hấp tổng hợp, sườn xào chua ngọt, thịt ba chỉ sốt tỏi, mộc nhĩ trộn, đậu phụ trứng bắc thảo...
Món nóng, món nguội, hai món canh, món chính, món tráng miệng, gần như phủ kín chiếc bàn tròn.
Đó là thành quả tôi đổi bằng hơn mười tiếng đứng trong bếp, đến thời gian ngồi xuống uống một cốc nước cũng tiếc.
Tôi vừa bưng món cuối cùng lên, còn chưa kịp thay bộ quần áo ám đầy mùi khói dầu thì chuông cửa vang lên.
Trương Khải đi mở cửa.
Cả nhà ba người của Trương Nguyệt đúng giờ xuất hiện.
Ba người sáu bàn tay, chẳng ai mang theo thứ gì.
Trương Nguyệt một tay dắt con, một tay cầm điện thoại, vừa bước vào đã cười tươi gọi:
“Mẹ, bọn con đến rồi.”
Cô ấy thay dép, ngồi xuống sofa, thuận tay kéo đĩa quýt trên bàn trà về phía mình rồi bóc một quả ăn.
Em rể gật đầu với tôi xem như chào hỏi, sau đó cũng ngồi xuống.
Tôi nhìn cả nhà họ tự nhiên như thể đang trở về nhà mình, trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác khó tả.
Tôi nhỏ giọng hỏi mẹ chồng:
“Mẹ, hôm nay là giao thừa, sao Nguyệt Nguyệt không đón Tết ở nhà mình?”
Mẹ chồng gần như không cần suy nghĩ đã trả lời:
“Đều là người một nhà, đón Tết ở đâu chẳng như nhau, phân biệt rõ ràng như vậy làm gì.”
Bà nói rất nhẹ.
Nhưng câu ấy rơi vào tai tôi lại nặng đến mức khiến cả người lạnh đi.
Đều là người một nhà.
Đón Tết ở đâu chẳng như nhau.
Tôi nhìn mẹ chồng một lúc rồi bình tĩnh hỏi:
“Vậy đã là người một nhà, việc chuẩn bị cơm tất niên cũng nên cùng nhau làm, đúng không mẹ?”
Nụ cười trên mặt bà khựng lại.
Có lẽ bà không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.
Trương Nguyệt cũng quay sang nhìn tôi.
Mẹ chồng cau mày:
“Có một bữa cơm thôi mà, con làm được thì làm giúp một chút. Người nhà cần gì phân chia rõ ràng đến thế?”
Tôi gật đầu.
“Vâng, con nhớ lời mẹ.”
Bà tưởng tôi đã nghe theo, sắc mặt lập tức dịu xuống.
Nhưng trong lòng tôi lại ghi nhớ từng chữ.
Nếu đã không cần phân chia rõ ràng thì từ năm sau, tôi cũng sẽ không phân chia nữa.
Không mặc định rằng việc bếp núc là của tôi.
Không mặc định rằng em chồng chỉ việc đến ăn.
Không mặc định rằng tôi phải dùng cả ngày của mình để đổi lấy sự nhàn nhã cho người khác.
Đêm giao thừa ấy, tôi vẫn làm như mọi năm.
Thức ăn nguội, tôi đi hâm.
Canh vơi, tôi đi thêm.
Đứa trẻ làm đổ nước trái cây xuống đất, tôi lấy khăn cúi xuống lau.
Bố chồng muốn uống rượu, tôi đi lấy cốc.
Mẹ chồng bảo canh không còn nóng, tôi lại bưng vào bếp.
Em rể hỏi có Coca không, tôi mở tủ lạnh tìm.
Trương Nguyệt hỏi thìa cho con ở đâu, tôi lại đứng lên lấy.
Cả nhà họ nói chuyện, cười đùa, ăn uống, xem Gala mừng Xuân, thảnh thơi hưởng không khí ngày Tết.
Còn tôi giống như một người chạy bàn trong chính căn nhà của mình.
Đến đoạn hay của chương trình, phòng khách vang lên từng đợt tiếng cười.
Tôi đứng trước bồn rửa trong bếp, hơi nước nóng bốc lên trước mặt, mùi nước rửa chén trộn với dầu mỡ khiến tôi buồn nôn.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nổ tung, ánh sáng rực rỡ phản chiếu lên lớp kính.
Không một ai gọi:
“Vãn à, mau lại đây ngồi đi.”
Không một ai nói:
“Hôm nay con vất vả rồi.”
Thậm chí chẳng ai nhận ra tôi chưa từng ngồi yên trước bàn ăn được bao lâu.
Lúc đó tôi mới thật sự hiểu một chuyện.
Lòng tốt không có giới hạn sẽ dần biến thành sự dung túng.
Bao dung không có chừng mực cuối cùng chỉ khiến chính mình kiệt sức.
Một năm sau, khi đêm giao thừa lại đến, tôi thật sự làm theo câu nói “ở đâu cũng như nhau” của mẹ chồng.
Tôi không chuẩn bị hai mươi món nữa.
Không thức từ năm giờ sáng.
Không đứng trong căn bếp nóng hầm hập cả ngày.
Tôi mặc chiếc váy mình thích, trang điểm thật đẹp rồi cùng Trương Khải ra ngoài ăn một bữa cơm tất niên chỉ có hai vợ chồng.
Còn mẹ chồng và gia đình Trương Nguyệt vẫn theo thói quen đến cửa, nhìn căn bếp lạnh ngắt và chiếc bàn ăn trống không, cả đám đứng sững tại chỗ.
Nhưng đó là chuyện của một năm sau.
Trước khi đủ bình tĩnh để làm như vậy, tôi đã mất tròn một năm học lại cách sống cho chính mình.
