Em Chồng Tay Không Đến Ăn Tết, Năm Thứ Tư Tôi Dẫn Chồng Ra Ngoài Ăn - Chương 6
Cập nhật lúc: 19/09/2026 15:02
Tháng Chạp lại đến.
Những năm trước vào thời điểm này, ban công nhà tôi đã treo thịt muối và lạp xưởng, tủ lạnh chất kín nguyên liệu.
Năm ấy, ban công chỉ có vài bộ quần áo vừa giặt.
Còn mười ngày nữa đến giao thừa, mẹ chồng gọi.
“Vãn à, năm nay cơm tất niên con định làm món gì? Bố con muốn ăn chân giò Đông Pha. Nguyệt Nguyệt bảo đứa trẻ lớn rồi, món đừng cay quá.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Mẹ, năm nay con không chuẩn bị cơm tất niên.”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Con nói gì?”
“Năm nay con không nấu.”
“Không nấu thì ăn gì?”
“Có thể đặt nhà hàng. Có thể mỗi nhà làm vài món. Cũng có thể ai ở nhà người đó tự ăn.”
Giọng mẹ chồng lập tức cao lên:
“Những năm trước đều là con làm, sao năm nay tự nhiên lại không?”
Tôi cười rất nhẹ:
“Mẹ, chính vì những năm trước đều là con làm nên năm nay con mới nghỉ.”
“Đều là người một nhà, con cần gì tính toán như thế?”
Tôi nghe câu quen thuộc, không nhịn được bật cười.
“Mẹ nói đúng.”
“Tất cả đều là người một nhà.”
“Cho nên càng không thể để một người nấu hai mươi món, còn những người khác chỉ ngồi chờ ăn.”
“Mẹ muốn tụ họp thì chúng ta chia việc. Mẹ làm hai món, Nguyệt Nguyệt hai món, nhà con hai món, còn lại đặt ngoài.”
“Nếu mọi người không muốn làm thì ra nhà hàng.”
“Con không phản đối bất kỳ phương án nào, chỉ có một phương án con không nhận.”
Mẹ chồng hỏi:
“Phương án gì?”
“Con làm hết.”
Bên kia im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Để mẹ bàn lại.”
“Vâng.”
Tôi cúp máy.
Không căng thẳng.
Không run tay.
Một năm trước, chỉ nói “hôm nay con mệt” thôi tôi còn phải lấy hết can đảm.
Bây giờ tôi đã có thể nói thẳng:
“Con không làm.”
Hóa ra mạnh mẽ không phải là lớn tiếng.
Chỉ là nói rõ giới hạn rồi không tự mình bước qua giới hạn ấy.
Hai ngày sau, Trương Nguyệt nhắn:
“Chị dâu, mẹ nói năm nay chị không nấu cơm tất niên à?”
“Ừ.”
“Vậy bọn em qua đâu ăn?”
Tôi đọc câu đó ba lần rồi trả lời:
“Em hỏi nhầm người rồi.”
“Nhà em ăn ở đâu thì em và chồng em quyết định.”
Cô ấy gửi một biểu tượng ngạc nhiên.
Tôi nói thêm:
“Nếu muốn tụ họp ở nhà chị thì mỗi nhà mang món. Nếu không muốn làm thì chúng ta đặt nhà hàng.”
Trương Nguyệt rất lâu mới trả lời:
“Để em hỏi chồng.”
Tôi tắt điện thoại.
Không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hai mươi tám tháng Chạp, Trương Khải hỏi:
“Cuối cùng năm nay mình ăn đâu?”
Tôi nói:
“Em đặt nhà hàng cho hai người rồi.”
Anh nhìn tôi:
“Chỉ hai người?”
“Ừ.”
“Mẹ với Nguyệt Nguyệt thì sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Anh muốn ăn cùng họ không?”
Anh suy nghĩ một lúc.
Tôi không thúc.
Cuối cùng anh nói:
“Không. Năm nay hai đứa mình ăn riêng.”
Tôi gật đầu:
“Vậy đi.”
Anh lại hỏi:
“Có cần báo mẹ không?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Bởi em chưa từng hứa sẽ nấu.”
Tôi nói rất bình tĩnh.
“Nếu họ định tới nhà mình ăn, người cần hỏi trước là họ.”
Trương Khải suy nghĩ rồi gật đầu.
Sáng giao thừa, tám giờ tôi mới thức dậy.
Không có chuông báo lúc năm giờ.
Không có cảm giác vừa mở mắt đã phải lao xuống bếp.
Ánh nắng xuyên qua rèm, rơi thành một vệt ấm áp trên chăn.
Tôi nằm thêm vài phút, hít một hơi thật sâu.
Tôi đã chờ khoảnh khắc này suốt một năm.
Không phải để trả thù ai.
Tôi chỉ muốn trả lại đêm giao thừa cho chính mình.
Tôi đi tắm, gội đầu rồi ngồi trước bàn trang điểm.
Đánh một lớp nền mỏng, kẻ mắt nhẹ, tô son màu đậu đỏ.
Trong gương là một khuôn mặt đã có vài dấu vết thời gian nơi khóe mắt nhưng sáng sủa và bình tĩnh hơn tôi của một năm trước rất nhiều.
Tôi mặc chiếc váy nhung đỏ sẫm mới mua, khoác áo dạ trắng kem, đi đôi bốt đen.
Trương Khải thay đồ xong bước ra.
Anh nhìn tôi:
“Hôm nay vợ đẹp thật.”
Tôi cười:
“Đi thôi.”
Trước khi ra khỏi nhà, tôi đổ đầy bình nước nóng, bày vài quả quýt và táo lên đĩa, trải khăn bàn sạch.
Đó là tất cả những gì tôi chuẩn bị.
Không có hai mươi món.
Không có nồi canh hầm bốn tiếng.
Không có bàn ăn chất kín đĩa.
Nhưng nhà vẫn sạch sẽ và ấm áp.
Chúng tôi đóng cửa rồi đi.
Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của một trung tâm thương mại.
Chỗ ngồi ở bên cửa sổ, trên bàn có nến nhỏ và một cành hoa đỏ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, vào giao thừa tôi được ngồi ngay ngắn trước bàn, chậm rãi chọn thứ mình muốn ăn.
“Tôi muốn gà hầm bong bóng cá, cá mú hấp, cơm rang nấm truffle đen và dương chi cam lộ.”
Tôi khép thực đơn:
“Anh muốn gì?”
Trương Khải gọi thêm hai món.
Khi thức ăn được mang ra, tôi chụp một tấm ảnh.
Không đăng mạng xã hội.
Tôi chỉ giữ cho mình.
Canh nóng, tôi có thể chậm rãi thổi rồi uống.
Cá vừa chín tới, Trương Khải gắp cho tôi một miếng.
Không ai gọi tôi lấy thìa.
Không ai hỏi Coca ở đâu.
Không ai bắt tôi chạy vào bếp.
Tôi ngồi từ đầu bữa đến cuối bữa.
Một chuyện bình thường với biết bao người, đối với tôi lại giống một món quà.
Ăn xong, chúng tôi đi dạo phố.
Gió mang theo mùi khoai lang nướng.
Trương Khải mua hai củ.
Chúng tôi ngồi trên ghế dài ở quảng trường, nhìn màn hình lớn đang phát Gala mừng Xuân.
Tôi hỏi:
“Anh có hối hận vì đi cùng em không?”
Anh lắc đầu:
“Không.”
“Anh không lo mẹ giận?”
“Có.”
“Vậy sao vẫn đi?”
Anh im lặng rồi nói:
“Bởi anh nghĩ em nói đúng.”
Tôi nhìn anh.
Anh nói tiếp:
“Anh không cần phải chọn giữa mẹ và vợ. Anh chỉ cần biết chuyện nào đúng.”
Tôi bật cười.
“Cuối cùng cũng nhớ lời em rồi à?”
“Nhớ.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi rung.
Mẹ chồng gọi.
Tôi nhìn màn hình rồi trực tiếp nghe máy.
