Em Có Thể Lấy Xúc Tu Của Anh Không? - Chương 92

Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:13

“A!”

Hứa Mạt Mạt kinh hô một tiếng, vội vàng nhắm mắt lại, theo bản năng giơ tay lên định ngăn cản làn sương mù đang ập đến.

Ngay khoảnh khắc sương mù sắp chạm vào cô, những sợi nấm trắng như tuyết từ cánh tay cô tràn ra, giống như một chùm pháo hoa trắng rực rỡ nở tung, chắn ngay phía trước.

Làn sương mù vừa chạm vào sợi nấm liền lập tức rút lui, rồi lại ngưng tụ thành hình người, rơi xuống đất.

Sương mù rút đi, pháo hoa cũng tự động thu về trong cơ thể Hứa Mạt Mạt.

Cô đợi một lúc, không thấy có cơn đau đớn nào như dự đoán mới cẩn thận mở mắt.

Qua khe hở giữa những ngón tay, cô nhìn thấy A Lai đang đứng cách đó không xa, sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt mang theo sự kinh ngạc mãnh liệt hơn cả vừa rồi.

Hắn híp mắt, hỏi: “Cô đã dị biến?”

Giống như hắn, sau khi hoàn toàn dị biến mà vẫn giữ được hình thái con người.

Hứa Mạt Mạt không rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô có thể đoán ra rằng A Lai không g.i.ế.c được cô.

Trong thoáng chốc, cô như có chỗ dựa, phồng má nói: “Anh đi đi, không thì tôi đ.á.n.h anh đó!”

Xúc tu nhòn nhọn cũng từ lòng bàn tay cô chui ra, nhe răng trợn mắt về phía A Lai.

Trong lòng A Lai dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vui sướng như thể vừa tìm được đồng loại.

Cảm giác vui sướng này quá khó hiểu, vì từ khi hoàn toàn dị biến, hắn luôn cực kỳ hưởng thụ sự độc nhất vô nhị của bản thân.

Trước đây hắn không phải chưa từng gặp kẻ biến dị giống như mình, nhưng kết cục đều là tránh xa nhau, hoặc là g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương để loại bỏ mối uy h.i.ế.p.

Thế nhưng lúc này, hắn lại cảm thấy có đồng loại cũng không tệ.

Hắn nhìn Hứa Mạt Mạt với vẻ mặt phức tạp, đang định nói gì đó thì từ xa bỗng vang lên tiếng người: “Phía trước… ngay phía trước… cuối cùng cũng tìm được rồi…”

Trong lòng A Lai nhảy dựng, lập tức hóa thành một làn sương mù rồi biến mất.

A Lai vừa đi, xúc tu nhòn nhọn trong tay cô liền bắt đầu vặn vẹo.

Hứa Mạt Mạt đưa sợi nấm nối liền với nó, trong đầu lập tức vang lên giọng nói ríu rít của xúc tu nhòn nhọn: “Oa —— nấm nhỏ, vừa rồi cô thật lợi hại, cứ như vậy, rồi lại như vậy, rồi thêm như vậy nữa… liền có thật nhiều sợi nấm tuôn ra, chặn được tên dị biến kia!”

Xúc tu nhòn nhọn nói năng lung tung, chẳng rõ ràng.

Hứa Mạt Mạt cũng chẳng nghe hiểu, nhưng điều đó không ngăn cản được sự giao tiếp giữa hai bên.

“Thật sao?” Hứa Mạt Mạt vui mừng hỏi: “Vậy tôi có phải đã trở nên lợi hại hơn không?”

“Đúng đúng đúng, cô lợi hại lắm!” Xúc tu nhòn nhọn hăng hái cổ vũ.

Hứa Mạt Mạt cao hứng muốn hỏng.

Theo bản năng, cô lại hỏi: “Vậy giờ tôi có lợi hại bằng một phần mười của Thẩm Tế Nguyệt không?”

Lời vừa thốt ra, Hứa Mạt Mạt liền ngây người.

Vì sao… cô luôn vô thức nghĩ đến Thẩm Tế Nguyệt vậy?

Xúc tu nhòn nhọn dường như cũng cảm nhận được tâm trạng của Hứa Mạt Mạt, nên im lặng không nói gì.

Hai đứa nhỏ trầm mặc một lúc.

“Mau mau mau… máy bay không người lái rơi ở chỗ này… Cô là ai!”

Đằng sau vang lên giọng người đầy cảnh giác. Hứa Mạt Mạt lặng lẽ nhét lại xúc tu nhòn nhọn vào túi, quay đầu nhìn.

Là bốn đứa trẻ loài người.

Đám trẻ này có cả trai lẫn gái, dìu dắt nhau, người nào cũng nhếch nhác.

Đứa lớn nhất chừng mười hai, mười ba tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ tầm tám, chín tuổi.

Đứa vừa lên tiếng là một bé trai cao nhất, có lẽ là lớn tuổi nhất trong bọn, ánh mắt nhìn cô đầy cảnh giác và địch ý.

Mấy đứa khác cũng giống hệt như nó.

Hứa Mạt Mạt không trả lời, mà hỏi lại: “Các em là ai?”

Nghe vậy, cậu bé kia sững sờ một chút, rồi hỏi: “Cô không phải đến bắt bọn tôi sao?”

Hứa Mạt Mạt lắc đầu.

Cậu bé lại hỏi: “Vậy… cô là con người sao?”

Hứa Mạt Mạt suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.

Cậu bé tiếp tục: “Cô là thức tỉnh giả?”

Hứa Mạt Mạt lại phải gật đầu.

Đám trẻ lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn cô tràn ngập chờ mong: “Vậy cô có thể đưa bọn tôi đến căn cứ của thức tỉnh giả không?”

Sợ cô không đồng ý, cậu bé vội vàng giải thích tiếp: “Bọn tôi trốn ra từ Trung tâm nhân giống ở thành Trung Tâm, nơi đó muốn tiêu hủy những đứa trẻ thức tỉnh, không tin cô xem cái này đi…”

Cậu bé quay đầu bảo bạn mình: “Mọi người mau đem vòng tay tới đây.”

Đám nhóc loài người kia liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt đưa vòng tay ra, để lộ ra từng mã số.

Lần lượt là Y26471, Y29765, Y30067, Y31889.

Hứa Mạt Mạt nhìn thấy, đây đích thực là số hiệu của những đứa trẻ được sinh ra từ Trung tâm gây giống.

Chữ Y biểu thị thân phận của bọn họ, còn con số thể hiện thứ tự ra đời.

Số càng lớn, tuổi càng nhỏ.

Cô chợt nhớ đến Y31573.

Cô vốn định đưa cậu bé ấy cùng trốn khỏi thành Trung Tâm, nào ngờ trên đường lại xảy ra quá nhiều chuyện, giờ cũng chẳng biết cậu đang ở nơi đâu.

Mấy đứa trẻ loài người đi tới trước mặt Hứa Mạt Mạt, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Chúng ngẩng khuôn mặt nhỏ bé còn lấm lem, đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn cô, chờ đợi hỏi: “Chị có thể đưa chúng em đến căn cứ của thức tỉnh giả không?”

Đương nhiên là không thể.

Cô phải rời khỏi thế giới loài người, trở về rừng rậm để tiếp tục sự nghiệp làm cây nấm của chính mình!

Thế nhưng, khi đối diện với đám nhóc tràn đầy khẩn cầu này, lời cự tuyệt đến bên miệng lại khó nói ra.

Bọn trẻ dường như cảm nhận được sự do dự của Hứa Mạt Mạt, sợ rằng cô sẽ từ chối nên vội vàng năn nỉ: “Xin chị đấy, chúng em thật sự rất vất vả mới thoát được ra ngoài……”

Nói rồi, một bé gái nhỏ nhất trong đám không kìm được bật khóc: “Chị gái, chị giúp chúng em đi hu hu……”

Hứa Mạt Mạt đáp: “Được…… được thôi.”

Cùng lắm thì, đưa đám nhóc này đến cổng căn cứ rồi cô sẽ rời đi.

Cậu bé lớn tuổi nhất lập tức vui mừng nói: “65, em đi tìm máy bay không người lái, chúng ta sắp đi rồi.”

65 là một bé gái, từ lúc đầu Hứa Mạt Mạt đã chú ý đến cô bé này, trong tay cô cầm một chiếc điều khiển từ xa.

Cô bé nhanh ch.óng đáp lời, cầm điều khiển rồi chạy nhẹ bước đến căn biệt thự mà Hứa Mạt Mạt vừa ở, trèo vào từ cửa sổ.

71 giải thích: “Chúng em chỉ mang theo được một chiếc máy bay do thám không người lái, vốn định cho nó kiểm tra xem ngôi nhà này có an toàn hay không, nào ngờ lại bị phá hỏng.”

Hứa Mạt Mạt hiểu ra.

Thì ra tiếng động lúc nãy dưới lầu là do máy bay không người lái.

Rất nhanh, cô bé kia đã ôm chiếc máy bay không người lái trở lại.

Cô bé nói: “Không có vấn đề gì lớn, em sửa lại là được.”

Hứa Mạt Mạt hơi bất ngờ: “Em biết sửa cái này sao?”

Cô bé đáp: “Đương nhiên, em từ nhỏ đã được học cái này.”

71 giải thích thêm: “Chúng em là trẻ con ở Trung tâm gây giống, từ rất sớm trung tâm đã kiểm tra thiên phú và sắp xếp chương trình học dựa trên đó. 65 học về chế tạo và bảo trì máy móc. Cô ấy rất giỏi, đứng đầu lớp, mới mười một tuổi thôi.”

Cô bé khẽ đá một viên sỏi trên mặt đất, buồn bã nói: “Đáng tiếc, sau khi thức tỉnh lại nhận được thiên phú truy tung vô dụng.”

71 cười nhẹ, rồi giới thiệu hai đứa nhỏ hơn.

“67 chín tuổi, học về động thực vật, thiên phú là……”

67 là một cậu bé, vội vàng đáp: “Thiên phú của em là điều khiển gió.”

“89 nhỏ nhất, mới tám tuổi, là đứa bé mít ướt……”

89 lập tức ngắt lời: “Hu hu, em không phải đồ mít ướt, hu hu chị ơi, thiên phú của em là điều khiển lửa, hu hu……”

71 nói: “Đúng vậy, em ấy có thể điều khiển lửa, là người có sức công kích mạnh nhất trong chúng em.”

Hứa Mạt Mạt thấy cậu kể về mọi người mà không nói đến bản thân, liền hỏi: “Vậy còn em, thiên phú của em là gì?”

71 mỉm cười: “Em không phải thức tỉnh giả.”

Hứa Mạt Mạt kinh ngạc kêu lên: “A!”

71 liếc sang 65: “Em chỉ không muốn thấy bọn họ bị tiêu hủy, cho nên đã cùng chạy ra với bọn họ.”

Hứa Mạt Mạt “À” một tiếng, rồi nói: “Vậy đi thôi, căn cứ ở hướng kia.”

Cô chỉ về con đường mà mình từng đi.

Không ngờ, 71 bỗng lộ ra vẻ áy náy.

Những đứa khác cũng đều cúi đầu.

Hứa Mạt Mạt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

71 đáp: “Thật ra, không chỉ có chúng em, còn có vài người khác đang chờ ở nơi khác.”

Hứa Mạt Mạt nói: “Không sao, chị sẽ đưa đi hết.”

Dù sao đưa bốn đứa hay bốn mươi đứa thì cũng đều là đưa thôi.

71 nhìn cô, khẽ hỏi: “Nếu là mấy người mang thai, cũng không sao chứ?”

Hứa Mạt Mạt sững sờ.

71 tiếp tục nói: “Các chị ấy đều sắp sinh, nhưng Trung tâm kiểm tra thấy những đứa bé trong bụng đều đã dị biến, chỉ có thể buộc phải phá bỏ…… Các chị ấy không nỡ, nên đi cùng chúng em chạy ra.”

Hứa Mạt Mạt ngây người hỏi: “Vậy các chị ấy có đi được không?”

“Có thể!” 71 vội vàng gật đầu, “Chúng em có xe!”

Thế là Hứa Mạt Mạt theo bọn trẻ đi về một hướng khác.

Vừa đi, 71 vừa giải thích: “Thật ra em cũng đồng ý với việc trung tâm tiêu hủy những t.h.a.i nhi đó.”

“Những t.h.a.i nhi ấy khác với chúng em, chúng em chưa hoàn toàn dị biến, còn chúng đã dị biến ngay từ trong bụng mẹ. Em nghe nói, khi vừa sinh ra, việc đầu tiên chúng làm là g.i.ế.c c.h.ế.t chính chịu thể đã nuôi dưỡng chúng.”

“Đó là vì các chị ấy bị hormone khống chế.” 67 xen vào, “Mẹ sẽ vì hormone mà dâng hiến tất cả cho con của mình, chuyện này khó mà tránh được.”

“Đúng là em nhiều lời thật.” 65 gõ một cái lên đầu cậu một cái.

“Vốn dĩ chính là như vậy.” 67 ôm đầu, tức giận nhìn 65, “Chị đừng tưởng anh 71 hướng về chị thì chị có thể bắt nạt em.”

“Anh ấy là hướng về chị thì sao, chẳng qua là anh ấy không đ.á.n.h lại chị thôi!”

“Nhưng anh cũng không hướng về 89 mà……”

“Được rồi, hai người đừng ồn nữa.” 71 cắt ngang lời 67, giọng đầy tức tối.

Hứa Mạt Mạt không nói gì.

Cô chợt nhớ tới trong rừng có một loài nhện màu đỏ, cũng giống như thế, nhện con vừa mới sinh ra đã c.ắ.n nuốt mẹ của nó.

Chuyện này trong giới tự nhiên vốn không phải tội ác tày trời gì.

Thế nhưng, đặt trên con người thì lại rất khó chấp nhận.

Con người, thật sự không giống với bất kỳ sinh vật nào trong tự nhiên.

Hứa Mạt Mạt xuất thần nghĩ, khi họ trở nên xấu xa nhất, trong giới tự nhiên không thể tìm thấy loài nào tệ hại hơn họ, nhưng khi họ trở nên tốt đẹp nhất, trong giới tự nhiên cũng chẳng tìm thấy loài nào tốt đẹp hơn họ.

Hứa Mạt Mạt suy nghĩ một lát, rồi quyết định hỏi thử Y31573.

Cô nói: “Thật ra, chị cũng chạy từ Trung tâm gây giống ra ngoài.”

“A!”

Vừa nghe vậy, mấy đứa nhỏ loài người đều kinh ngạc.

Hứa Mạt Mạt gật đầu: “Thật đấy, chị vốn không muốn làm cung thể, nên đã trốn thoát ra ngoài, thậm chí còn quen một đứa bé bằng tuổi các em.”

“Là ai?”

Mấy đứa nhỏ vội vàng hỏi.

Hứa Mạt Mạt đáp: “Một bé trai có xúc tu dài, số hiệu hình như là……”

“Y31573!” 67 lại giành nói trước.

Hứa Mạt Mạt vội gật đầu: “Đúng rồi, các em quen cậu ấy sao, cậu ấy hiện tại đang ở đâu?”

“Cậu ấy đã đi theo Thẩm Tế Nguyệt rồi.”

“A!”

Lần này lại đến lượt Hứa Mạt Mạt kinh ngạc.

71 gật đầu, bổ sung: “Hôm hỗn loạn nhất, Thẩm Tế Nguyệt xông vào Trung tâm gây giống, mang đi t.h.i t.h.ể của ánh rạng đông, khi đó Y31573 cũng ở đó, cậu ấy đã đi theo Thẩm Tế Nguyệt rồi.”

Hứa Mạt Mạt lại “A” một tiếng, ngơ ngác hỏi: “Các em đều biết cậu ấy à?”

Mấy đứa nhỏ tranh mở miệng:

“Đương nhiên, cậu ấy là 31573 mà, số hiệu gần giống bọn em.”

“Cậu ấy còn học cùng lớp với em, sau này vì dị biến quá cao, lại không có thiên phú thức tỉnh, còn thường xuyên đ.á.n.h nhau, nên Trung tâm mới quyết định tiêu hủy cậu ấy.”

“Không đúng không đúng, mấy ngày trước em gặp cậu ấy, cậu ấy nói đã thức tỉnh rồi, thiên phú là giao tiếp không có chướng ngại, có thể trò chuyện với động thực vật, rất lợi hại.”

“Cậu ấy thật sự rất lợi hại, nếu không có cậu ấy, bọn em cũng chẳng thể nào trốn thoát.”

“Hơn nữa cậu ấy còn rất hạnh phúc, có thể đi cùng với ba của mình.”

“A!” Hứa Mạt Mạt lại kinh hãi, ngốc nghếch hỏi lại: “Ba?”

“Đúng vậy.” 65 gật đầu, “Cậu ấy nói với bọn em rằng cậu ấy được tạo ra từ tinh t.ử của Thẩm Tế Nguyệt, cho nên mới biểu hiện đặc thù dị biến giống y hệt Thẩm Tế Nguyệt.”

Hứa Mạt Mạt: “……”

*

Thẩm Tế Nguyệt ôm t.h.i t.h.ể của Hứa Mạt Mạt đi thẳng về phía trước.

Cuối cùng, anh tìm thấy một nơi vô cùng xinh đẹp.

Nắng vàng rực rỡ, đất đai phì nhiêu, không khí trong lành.

Anh nhớ rõ, cô thích những nơi như vậy.

Thẩm Tế Nguyệt đặt cô xuống, chỉnh lại quần áo cho gọn gàng, rồi an táng cô ở đó.

Khi làm tất cả những việc này, anh không hề cảm thấy bi thương hay bất kỳ cảm xúc nào khác.

Nhớ lại mấy ngày trước, anh vừa rửa sạch phái thanh tẩy, thậm chí còn thấy giống như đã qua mấy đời, chẳng còn chân thực nữa.

Anh nghĩ, có lẽ tiến sĩ Cù nói đúng.

Tình cảm của anh dành cho Hứa Mạt Mạt, chỉ là một dạng thú tính được hormone kích thích tạo ra trong thời kỳ phát tình.

Bây giờ, anh đã không còn xúc tu sinh sản nữa.

Sự ảnh hưởng từ hormone cũng biến mất theo.

Anh đứng một lúc, nhàn nhạt nói: “Ra đi.”

Bụi cây sau lưng, một cậu bé giống như bạch tuộc thu nhỏ bước ra.

Thẩm Tế Nguyệt không quay đầu, hỏi: “Đi theo tôi lâu như vậy, rốt cuộc có mục đích gì?”

Y31573 lấy hết can đảm: “Em muốn từ nay về sau đều đi theo anh.”

“À.” Thẩm Tế Nguyệt cười nhạo, “Tại sao tôi phải cho cậu đi theo?”

“Em… em có ích với anh! Em đã thức tỉnh, thiên phú là giao tiếp không có chướng ngại, em có thể giúp anh tìm được bất cứ thứ gì anh muốn!”

“Ồ, phải không?”

Thiếu niên xoay người, đôi đồng t.ử ánh kim hiện lên đầy những hoa văn đỏ như m.á.u.

Anh mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng toát: “Vậy trước hết hãy giúp tôi tìm được A Lai, Tôn Tình, và Lâm Duyệt, ba người đó, tùy chọn một người đi.”

G.i.ế.c ch.óc!

Đúng vậy, g.i.ế.c ch.óc.

Bây giờ chỉ có g.i.ế.c ch.óc, dường như mới khiến m.á.u trong người hắn chảy mạnh trở lại.

“Bọn họ là ai? Có đặc điểm gì?”

“Một người nam, có thể biến thành sương mù. Hai người nữ, một người có đôi cánh dài, một người có thiên phú tiên tri.”

“Được, em đi tìm.”

Y31573 nói xong, quay người chui trở lại vào bụi cây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.