Em Đến Cùng Cơn Mưa - Em Đến Cùng Cơn Mưa

Cập nhật lúc: 27/07/2026 16:03

Tiếng mưa đổ xuống mái tôn cũ tạo thành một nhịp điệu đều đặn, u uất. Minh đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa, giũ giũ chiếc ô màu xám xẫm. Nước mưa b.ắ.n thành những hạt li ti trên gấu quần anh.

Phía bên kia đường, giữa làn mưa trắng xóa, một cô gái đang đứng.

Cô mặc chiếc váy gấm màu be đã ngả xám, tóc xõa ngang lưng, hoàn toàn không cầm ô. Điều kỳ lạ là giữa dòng người đang hối hả chạy mưa, cô đứng yên, bình thản như thể cơn mưa này sinh ra là để dành riêng cho cô. Tay áo cô không hề dính sát vào da thịt, cũng chẳng có biểu hiện gì của sự lạnh giá.

Minh bước qua vạch kẻ đường, giơ cao chiếc ô về phía cô.

"Cô không cần trú mưa à?"

Cô gái quay lại. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt trong vắt nhưng sâu thẳm. Cô mỉm cười, giọng nói nhẹ như hơi thở:

"Tôi thích mưa."

Trước khi Minh kịp hỏi thêm, một chiếc xe buýt lao qua, tạt lên một màn nước lớn. Khi chiếc xe chạy mất, khoảng trống bên cạnh anh đã trống rỗng. Cô gái biến mất như chưa từng tồn tại.

Vài ngày sau, trời lại mưa.

Con phố cũ ngập tràn những vũng nước đục. Minh cố tình đi chậm lại khi qua đoạn đường đó. Và cô đứng đó, đúng vị trí cũ, dưới tán cây bàng già lá đã rụng gần hết.

"Tôi tên là Minh," anh lên tiếng trước, che nghiêng chiếc ô về phía cô.

"An," cô đáp, mắt vẫn nhìn về phía cuối đường.

An có một sự kỳ lạ mê hoặc. Cô không dùng điện thoại, không biết những bản nhạc đang thịnh hành, và hoàn toàn xa lạ với những tòa nhà mới mẻ vừa mọc lên. Khi Minh hỏi cô sống ở đâu, An chỉ tay về phía khoảng không vô định: "Tôi từng sống ở đây."

Tình cảm giữa họ lớn dần qua những cơn mưa. Minh bắt đầu có thói quen xem dự báo thời tiết mỗi sáng. Chỉ cần thấy biểu tượng mây đen và những giọt nước, lòng anh lại rộn rã một niềm vui khó tả.

Một lần, Minh cố tình đưa chiếc ô cho An. Cô nhẹ nhàng đẩy lại:

"Nếu có ô, làm sao cảm nhận được mưa?"

Hai người cùng sóng đôi bước đi. Minh cố ý nghiêng hẳn chiếc ô sang phía An, chấp nhận để vai áo mình ướt đẫm. Nhưng kỳ lạ thay, suốt cả đoạn đường, phần áo gấm của An vẫn khô ráo một cách vô lý. Minh chỉ nghĩ do gió thổi hắt, anh không để ý sâu hơn.

Có lần, anh rủ An vào một quán cà phê thơm nức mùi hạt rang đối diện. An đứng trước cửa kính ngắm nhìn hồi lâu rồi bước lùi lại.

"Tôi không vào đó được," cô nói, mắt ánh lên vẻ trầm buồn.

"Sao vậy? Đồ uống ở đây ngon lắm."

"Có những nơi... người ta chỉ có thể đứng nhìn từ bên ngoài."

Họ đành ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới mái hiên ngoài trời. An kể cho anh nghe về một con mèo tam thể từng sống ở góc phố này, về bài hát cũ từ thập niên trước, và về một người cô từng rất yêu.

"Người đó đâu rồi?" Minh hỏi, tim hơi thắt lại.

An lặng đi một lúc, ánh mắt dõi theo những giọt nước chảy dài trên mái hiên. "Anh ấy đã đi tiếp rồi."

Minh không hề biết, câu nói đó không dành cho một người thứ ba nào khác.

Nhưng những vết nứt của sự thật ngày càng lộ rõ.

Chi tiết đầu tiên xuất hiện vào một chiều mưa tầm tã. Minh đang đi cạnh An thì gặp Tuấn, một đồng nghiệp cũ. Minh hào hứng xoay người: "Giới thiệu với ông, đây là An, bạn tôi."

Tuấn nhìn Minh bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi nhìn vào khoảng trống bên cạnh anh. "Ông đùa à Minh? Làm gì có ai?"

Minh quay sang. Nơi An vừa đứng chỉ còn lại vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt. Tuấn vỗ vai anh, thở dài: "Dạo này làm việc quá sức đấy, nghỉ ngơi đi."

Chi tiết thứ hai là thời gian. An không có khái niệm về ngày tháng. Khi Minh hỏi hôm nay là ngày bao nhiêu, cô chỉ đáp: "Có những ngày, người ta không cần phải nhớ."

Và chi tiết kỳ lạ nhất: An chưa bao giờ rời khỏi con phố này. Khi Minh muốn nắm tay cô đi sang con phố bên cạnh để ăn tối, An dừng khựng lại ngay vạch kẻ đường. Chân cô như bị giằng lại bởi một sợi dây vô hình.

"Tôi không thể qua đó," cô thầm thì, gương mặt tái nhợt.

"Tại sao?" Minh gặng hỏi.

"Vì tôi đã từng đi qua rồi."

Tình yêu của Minh dành cho An vượt qua mọi sự vô lý đó. Anh không quan tâm cô là ai, từ đâu đến. Anh chỉ biết mỗi khi trời mưa, anh tìm thấy sự bình yên bên cô.

Vào một buổi chiều mưa bong bóng, Minh đứng đối diện An, lấy hết cảm xúc tích tụ bấy lâu:

"Anh thích em, An. Anh muốn gặp em nhiều hơn. Không chỉ vào những ngày mưa. Nếu trời nắng thì sao?"

An nhìn anh, lần đầu tiên nụ cười thường trực trên môi cô biến mất.

"Minh, anh không nên yêu tôi. Vì tôi không thể ở bên anh vào những ngày nắng."

Trận mưa rào lớn nhất mùa trút xuống thành phố. Minh vội vã chạy đến con phố cũ, lòng rạo rực. Nhưng góc đường trống hống. Cây bàng già gồng mình trong gió. An không có ở đó.

Minh hoảng hốt chạy dọc con phố, gào tên cô trong tiếng sấm rền sĩ. Anh chạy mãi, cho đến khi vấp phải một khóm hoa cúc trắng đã héo úa đặt khiêm tốn bên góc mép vỉa hè, ngay sát chân tường của một ngôi nhà cổ.

Bên cạnh khóm hoa là một tấm biển tưởng niệm nhỏ bằng đá mài, đã mờ theo năm tháng:

Tưởng niệm Nguyễn Bình An (1998 – 2016)

Phía trên là bức ảnh một cô gái mặc váy gấm màu be, nụ cười trong trẻo. Chính là An.

Dưới cùng là dòng chữ khắc sâu: Mất ngày 12 tháng 7 năm 2016 (Ngày mưa lớn).

Tim Minh như ngừng đập. Toàn bộ ký ức cuộn trào về như một trận bão.

Mười năm trước, An đã bị một chiếc xe tải mất lái đ.â.m phải khi đang băng qua đường trong một trận mưa lớn. Cô trút hơi thở cuối cùng ngay tại góc phố này. Cô không thể vào quán cà phê vì nơi đó mười năm trước là một khoảng sân trống. Cô không thể bước qua ngã rẽ vì đó là điểm kết thúc của đời cô. Cô không ướt vì cô thuộc về một thế giới khác.

Và rồi, một ký ức tàn nhẫn khác dội về trong tâm trí Minh.

Lúc đó, Minh cũng là một cậu thiếu niên đứng trú mưa ở bờ rào đối diện. Khi chiếc xe tải mất lái lao đến, Minh đã hét lớn cảnh báo. An quay lại nhìn anh — đó là ánh mắt cuối cùng của cô trên đời. Sự việc xảy ra quá nhanh, Minh không thể làm gì để cứu cô.

Sự ám ảnh và cảm giác bất lực của một người đứng nhìn một mạng sống vụt tắt ngay trước mắt đã vô thức theo Minh suốt mười năm. Anh khép kín lòng mình, sợ hãi những kết nối sâu sắc, và luôn mang một nỗi buồn vô danh mà chính anh cũng không giải thích được.

An không quay lại để đòi lại cuộc sống. Cô quay lại vì Minh là người cuối cùng nhìn thấy cô sống, và cũng là người duy nhất mang theo dằn xơ dằn xót về cô suốt mười năm qua.

Hôm sau, trời nắng gắt. Bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Minh bước đến góc phố cũ, mang theo một bó hoa cúc tươi. Anh quỳ xuống trước tấm biển đá, chạm tay vào tấm hình đã phai màu.

"Cảm ơn em..." Minh thì thầm, giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má. "Cảm ơn em vì đã đến."

Bất chợt, một đám mây đen kéo đến che khuất mặt trời. Những giọt mưa rào bất ngờ trút xuống giữa ngày nắng.

Minh ngẩng đầu. Phía bên kia đường, An đang đứng đó.

Lần này, cô mỉm cười dịu dàng hơn bao giờ hết. Minh đứng dật lùi, định lao qua đường về phía cô, nhưng An giơ tay lên ngăn lại.

"Minh, trời đang mưa," An nói, giọng cô vang vọng giữa tiếng nước đổ.

Minh vừa khóc vừa cười, gật đầu: "Ừ, anh biết."

"Anh đã giữ giọt nước mưa của ngày hôm ấy trong lòng quá lâu rồi. Đã đến lúc để nó tan đi," An nhìn anh, thân ảnh cô bắt đầu mờ dần, hòa tan vào những hạt nước lấp lánh dưới ánh nắng đang rọi qua làn mưa.

"Còn em?" Minh nghẹn ngào.

An nhìn anh, thân ảnh cô bắt đầu mờ dần, hòa tan vào những hạt nước mưa lấp lánh dưới ánh nắng đang dần hế hé trở lại.

"Em đã đợi đủ lâu để thấy anh mỉm cười trở lại."

Cơn mưa rào qua mau. Ánh nắng lại nhuộm vàng con phố cũ. Khoảng không bên kia đường hoàn toàn trống rỗng.

Từ ngày hôm đó, Minh không còn sợ những ngày nắng, cũng không còn dằn dặt vì quá khứ. Nhương mỗi khi trời đổ mưa, anh vẫn sẽ ghé qua con phố ấy, đứng lại một lúc dưới mái hiên cũ.

Không phải để tìm An nữa. Mà bởi anh biết, ở một khoảng không gian nào đó trong cơn mưa năm ấy, từng có một cô gái đã xuất hiện chỉ để giúp anh học cách tiếp tục sống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.