Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 360
Cập nhật lúc: 25/04/2026 05:20
“Vì vừa rồi chính ông cụ Tống đã đứng ra lên tiếng rồi, cho nên Trịnh Quân ngược lại đã không kịp phản hồi Lâm Nhiễm.”
Tuy nhiên ngay lúc Lâm Nhiễm đang cảm thấy đau lòng vì những lời của ông cụ Tống, thì Trịnh Quân ở đằng kia lại bất động thanh sắc liếc nhìn cô một cái, trong mắt nhanh ch.óng lóe lên một tia ác ý.
Sau khi hơi thở của ông cụ Tống đã bình ổn lại được một lát, ông liền tiếp tục kiên trì bàn bạc chuyện thực đơn với đầu bếp Hùng.
Cuối cùng, dưới sự bàn bạc của mọi người, thực đơn cho hai ngày tới đã được định đoạt xong xuôi.
Mà Lâm Nhiễm suốt cả quá trình đều đứng bên cạnh lắng nghe, mới phát hiện ra trong mấy món ăn mà ông cụ Tống vừa mới chốt hạ kia, có vài món chính là những món mà đầu bếp Hùng đã bắt Lâm Nhiễm phải luyện tập thật tốt trong khoảng thời gian qua.
Xem ra thực ra trong lòng đầu bếp Hùng đã sớm có tính toán rồi, cho dù phía ông cụ Tống không có ý tưởng gì thì ông cũng sẽ chuẩn bị ra những món ăn phù hợp.
Nhưng điều trùng hợp là, những món ăn đầu bếp Hùng chuẩn bị lại vừa vặn trùng khớp với mấy món ăn mà ông cụ Tống thích ăn.
Sau khi thực đơn đã được xác định xong, đầu bếp Hùng và Lâm Nhiễm liền đi tới chỗ ở đã được chuẩn bị trước cho họ trong đại viện.
Trên đường đi tới chỗ ở, Lâm Nhiễm đã hỏi ra thắc mắc của mình.
“Ông nội Hùng, làm sao ông biết được ông cụ Tống sẽ chọn mấy món đó vậy ạ?”
Nghe vậy, đầu bếp Hùng liền nở nụ cười ra vẻ thần bí.
“Cái đó đương nhiên là vì ông có diệu kế rồi.”
Nói đùa một câu xong, đầu bếp Hùng liền không trêu chọc Lâm Nhiễm nữa, mỉm cười giải thích:
“Được rồi được rồi, không đùa với cháu nữa, ông chỉ dựa theo thói quen thông thường thôi.”
Dù sao đi nữa, đầu bếp Hùng cũng là người đã làm đầu bếp bao nhiêu năm nay rồi, những buổi tiệc đã từng làm qua cũng không biết bao nhiêu mà kể, cho nên những buổi tiệc dành cho nhiều người cao tuổi như thế này, ông đã sớm đúc kết ra được từ hết lần kinh nghiệm này đến lần kinh nghiệm khác rằng rốt cuộc họ thích ăn món gì rồi.
Người già răng lợi không tốt, khẩu vị thường cũng thanh đạm, lại còn chú trọng vào ý nghĩa tốt đẹp nữa, cho nên sau khi đưa ra những điều kiện này thì những món có thể bày lên bàn tiệc chắc chắn cũng chẳng còn lại mấy món đâu.
Vì thế đầu bếp Hùng đã sớm khẳng định chắc chắn mấy món này sẽ được lên bàn, đương nhiên là có thể cho Lâm Nhiễm luyện tập trước rồi.
Tuy nhiên khi nghĩ lại việc những món mình chuẩn bị sẵn đều trúng hết thì đầu bếp Hùng cũng thấy có chút ngạc nhiên.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại là cũng có thành phần trùng hợp nữa, ông cứ ngỡ đoán trúng được vài món là đã tốt lắm rồi, không ngờ khẩu vị của cụ Tống lại khá giống với bên phía chúng ta, mấy món này đều trúng hết cả.”
Lâm Nhiễm cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ giống như đầu bếp Hùng, đều nghĩ rằng đây chỉ là một sự trùng hợp đơn thuần mà thôi.
Dù sao đi nữa, bọn họ chỉ cần làm tốt bữa cơm này là được, cố gắng để ông cụ Tống có được một buổi tiệc thọ thật tốt đẹp....
Mà ngay sau khi Lâm Nhiễm và đầu bếp Hùng rời đi, Tống Chí Đức vẫn còn ngồi trên ghế sofa dưới lầu một lúc.
Ông cảm thấy hôm nay trạng thái của mình cũng khá tốt, bèn muốn đi dạo vài vòng, nếu không thì cứ suốt ngày ngồi nằm trong nhà thế này, vốn dĩ khung xương đã không còn cứng cáp nữa rồi, e là sau này lại càng không đi lại nổi mất.
Chỉ là ông nhìn qua bên tay mình trống không, mới sực nhớ ra cái gậy dường như đang ở trên lầu, bèn xoay người gọi Trịnh Quân đang đi vào phòng mình một tiếng.
“Tiểu Trịnh à, con lên lầu lấy giúp bác cái gậy ở cạnh giường với, bác muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
Ai dè tiếng gọi này đã phát ra được một lúc lâu rồi mà vẫn chưa nhận được phản hồi của Trịnh Quân.
Tống Chí Đức ngẩn ra, còn tưởng Trịnh Quân có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không.
Vừa rồi ông đã tận mắt nhìn thấy Trịnh Quân đi vào phòng ông mà, tai ông lại chẳng có vấn đề gì cả, không thể nào không nghe thấy tiếng của mình được.
Cho nên đã nghe thấy mà không phản hồi thì rất có khả năng là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi!
Mặc dù Trịnh Quân không phải là con trai ruột của ông, nhưng kể từ khoảnh khắc ông nhặt được Trịnh Quân bị cha mẹ bỏ rơi mang về bên cạnh nuôi nấng trên chiến trường năm xưa, thì dù không phải ruột thịt cũng đã hơn cả ruột thịt rồi.
Bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ cũng coi như đang chung sống dưới thân phận cha con, chỉ có một điểm khác biệt duy nhất đó là, Trịnh Quân trước đó từng đề nghị hay là anh ta đổi miệng gọi Tống Chí Đức là cha, bảo rằng bọn họ đã chung sống như cha con bao nhiêu năm nay rồi, mà Tống Chí Đức lại có ơn nghĩa to lớn với anh ta như vậy, anh ta gọi ông một tiếng cha là điều ông hoàn toàn xứng đáng nhận được.
Tuy nhiên Tống Chí Đức sau khi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn từ chối.
Thực sự Trịnh Quân nói đúng, mà phương thức chung sống giữa bọn họ cũng đã sớm là người thân rồi, gọi ông một tiếng “cha” dường như cũng chẳng có gì, chỉ là...
Nghĩ đến đứa con trai mà mình mới chỉ được gặp một lần duy nhất khi nó còn quấn tã của mình năm xưa, Tống Chí Đức cuối cùng vẫn từ chối.
Ông có vợ, có con, chỉ là bọn họ đã lạc mất nhau mà thôi.
Vì ông đã có những người đó, vậy thì không cần phải đi cướp con của người khác nữa.
Hơn nữa, năm xưa cha mẹ Trịnh Quân có lẽ cũng vì rất nhiều nguyên nhân không thể kiểm soát nổi nên mới bất đắc dĩ bỏ rơi Trịnh Quân, có lẽ bao nhiêu năm trôi qua, đôi vợ chồng đó cũng đang ở phương trời nào đó không ngừng thương nhớ con mình.
Giống như ông vậy.
Cho nên ông đương nhiên càng không thể để Trịnh Quân gọi mình là cha được, như vậy cha mẹ ruột của anh ta chắc chắn sẽ đau lòng khôn xiết cho xem.
Mà Trịnh Quân lúc nghe ông từ chối, dường như không hiểu cho lắm, cũng đã từng thử lên tiếng lần nữa, nhưng Tống Chí Đức đều vẫn từ chối, vả lại còn bảo anh ta sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa, giữa bọn họ cũng chẳng cần đến một tiếng “cha” này để chứng minh điều gì cả.
Cho nên hiện giờ khi gọi Trịnh Quân một tiếng mà không nhận được phản hồi, Tống Chí Đức làm sao có thể không sốt ruột cho được.
Trong lòng ông lo lắng, bèn lập tức quên bẵng mất lời bác sĩ dặn dò là phải luôn giữ tâm trạng bình tĩnh, không được nôn nóng kích động, ông bật dậy một cái rồi định đi về phía phòng của Trịnh Quân, muốn vào xem anh ta có phải đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì trong đó không.
Chỉ là điều ông không ngờ tới chính là, cái lần bật dậy này của ông thực sự đã quá vội vàng và mạnh bạo một chút, khí huyết không theo kịp, trực tiếp loạng choạng một cái rồi ngã nhào về phía trước, người đ-ập “rầm" một tiếng xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Mà ông không hề hay biết rằng, lúc này đây người mà ông đang lo lắng là Trịnh Quân, lại đang đóng cửa nằm trên giường trong phòng nghe đài radio!
Bởi vì đài radio được đặt ngay bên gối của anh ta, cho nên anh ta hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài cả.
