Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 587

Cập nhật lúc: 25/04/2026 07:15

“Biết bố của Lâm đầu bếp là làm kinh doanh, những người này đoán chừng đều là đối tác làm ăn của ông ấy, không biết nghe tin ông ấy kết hôn từ đâu, vội vã chạy tới tặng quà đấy.”

“Nhiều như vậy?

Vậy việc làm ăn của bố Lâm đầu bếp làm không nhỏ đâu nhỉ?”

“Đâu chỉ, người ta bây giờ hình như đều trở thành doanh nghiệp trọng điểm được thành phố chúng ta hỗ trợ rồi, miếng đất phía Đông kia biết không, nghe nói chính phủ còn sắp phê duyệt cho ông ấy làm xưởng đấy!

Sau này nha, sự nghiệp của ông Lâm này tuyệt đối sẽ càng lên cao hơn nữa!”

“Không chỉ vậy đâu, Lâm đầu bếp cũng không ít nhân tình đâu, vừa rồi tôi còn nhìn thấy có người là người trước đó tới tiệm Lâm đầu bếp ăn cơm và mời cô làm tiệc đấy, còn đều là những người có thân phận địa vị không thấp, chậc chậc, hai bố con này nha, sau này đều là nhân vật lớn cả đấy!”

Mọi người nghe vậy, không nhịn được phát ra từng đợt ngưỡng mộ.

Cũng vì vậy, tất cả mọi người đều không nhìn thấy, ở phía sau đám đông có một bóng dáng g-ầy gò, dần dần rơi lệ.

Lâm Chấn An, Lâm Nhiễm à……

Chồng cũ của mình, con gái của mình.

Thế nhưng bây giờ, tất cả những thứ này đều sắp trở thành của người khác rồi.

Nếu như cô trước kia không đề nghị ly hôn với Lâm Chấn An, liệu tất cả những thứ này có khác đi không, đối tượng được mọi người ngưỡng mộ bây giờ, có phải là cô không?

Nhưng Lý Tú Lệ biết, trên thế giới này không có thu-ốc hối hận, cho nên dù bây giờ cô có hối hận thế nào đi nữa, cũng không cứu vãn được.

Cuối cùng, Lý Tú Lệ cũng chỉ có thể đỏ mắt nhìn tiệm đó một cái nữa, rồi quay người rời đi.

Mà trong tiệm, tiếng cười và tiếng chúc mừng của mọi người, truyền đi rất xa rất xa.

Lời tác giả:

“Chính văn thực ra không có gì để viết nữa, những chuyện khác sẽ được giải thích ở phần ngoại truyện sau, ví dụ như sinh con và tuyến sự nghiệp nhiều hơn các thứ, cuối tháng đoán chừng là hoàn thành toàn văn.”

Kể từ sau khi Lâm Chấn An và Lan Bình kết hôn, bà nội có thể lo lắng cho người lại ít đi một người, cho nên vòng đi vòng lại, sự chú ý của bà lại chuyển sang Lâm Nhiễm.

“Nhiễm Nhiễm à, cháu và cậu Tống rốt cuộc nghĩ thế nào, chuyện con cái?”

Lâm Nhiễm lúc này đang ở trong nhà của cô và Tống Sĩ Nham, đang làm bữa trưa.

Bởi vì bố Lâm mấy ngày nay phải đi công tác xa, bà nội ngược lại có thể ở nhà với Lan Bình, nhưng người già nghĩ tới mình cũng lâu lắm rồi không ở cùng với cháu gái, liền nói với Lan Bình một tiếng, định tới ở bên chỗ Lâm Nhiễm mấy ngày.

Lâm Nhiễm và Lan Bình đương nhiên đều không có ý kiến gì, dù sao bà nội tuổi này rồi, tự nhiên là bà vui vẻ thế nào thì cứ thế đó.

Cho nên bà nội mấy ngày này liền đi làm cùng Lâm Nhiễm.

Chỉ là Lâm Nhiễm hôm nay không đi mở tiệm, bởi vì hôm nay là sinh nhật của quý bà Tần Vân Chi, Lâm Nhiễm lại đóng tiệm một ngày, định chúc mừng Tần Vân Chi thật tốt.

Chuyện này cô đã nói với Tống Sĩ Nham, dưới sự ép buộc của cô, Tống Sĩ Nham liền xin nghỉ trước, nhưng vì gần đây bộ đội có chút bận, anh hôm nay buổi sáng còn phải tới đó một chuyến, nhưng trưa quay về sau là có thể yên tâm nghỉ phép rồi, có thể nghỉ tận ba ngày đấy!

Mà căn bếp bên phía Tần Vân Chi họ có rất nhiều gia vị Lâm Nhiễm cần không có, nên Lâm Nhiễm liền nghĩ làm cơm ở nhà mình, rồi chín thì bưng thẳng qua là được, dù sao hai nhà cũng không cách xa nhau lắm.

Cho nên tình huống bây giờ là, bà nội cùng Lâm Nhiễm ở bên này làm cơm, Tần Vân Chi ở bên kia tiếp đón người thân.

Không ngờ bà nội sẽ đột nhiên nói ra những lời như vậy, Lâm Nhiễm ngẩn người, sau đó chột dạ trả lời:

‘Bà nội, sao bà lại nhắc tới chuyện này nữa, không phải con đã nói với bà rồi sao, chuyện này bây giờ không vội.”

Mấy tháng trước lúc đó, bà nội từng có một khoảng thời gian không ngừng thúc giục Lâm Nhiễm sinh con, mà sau đó vì Lâm Nhiễm dầu muối không vào, cộng thêm sau đó còn có chuyện của Lâm Chấn An và Lan Bình, sự chú ý của bà nội cũng đều thành công bị chuyển đi.

Lâm Nhiễm đều tưởng bà nội từ bỏ chuyện này rồi, không ngờ bây giờ lại bị bà nhắc lại.

“Cái gì mà không vội chứ, ai da, Nhiễm Nhiễm, cháu tuổi còn nhỏ, nhưng năm nay cũng đã hai mươi ba rồi, cậu Tống kia lớn hơn cháu sáu tuổi, nhìn là sắp ba mươi rồi nhỉ, còn nữa là mẹ chồng cháu, cô Tần kia, cô ấy cũng bốn mươi mấy rồi, tuổi này sớm đã nên làm bà nội rồi, cháu đó cháu, không vì mình cân nhắc, cũng phải vì họ cân nhắc chứ.”

Những lời này của bà nội quả thực khiến Lâm Nhiễm đột nhiên không thể phản bác.

Cô suy nghĩ một chút, hình như mình trước đó quả thực chưa từng cân nhắc vấn đề của Tống Sĩ Nham và Tần Vân Chi.

Dù sao trong mắt cô, Tống Sĩ Nham hình như vẫn luôn không có gì thay đổi, mà cô Tần cũng vì tâm thái trẻ trung, so với thân phận mẹ chồng, Lâm Nhiễm vẫn luôn cảm thấy cô ấy là một người chị gái lớn hơn chứ.

Nhưng bây giờ bị bà nội nói như vậy, cô cũng không thể không nhìn thẳng vào vấn đề này.

Là vậy thật, cô Tần tuy nhìn trẻ, nhưng tính kỹ lại, thật sự cũng bốn mươi mấy rồi.

Không lâu trước đó khi bọn họ cùng nhau ra ngoài, còn có người cùng tuổi với cô ở trong khu tập thể đang bế cháu, rồi còn nhiệt tình chào Tần Vân Chi qua xem cháu b-éo của cô ấy đáng yêu thế nào.

Chỉ là nếu chỉ như vậy, Lâm Nhiễm cũng sẽ không nhớ chuyện ngày đó rõ ràng như vậy.

Người kia gọi Tần Vân Chi và mình qua xem cháu của cô ta, vì lịch sự, Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi vẫn qua đó, kết quả không ngờ là, hai người họ qua đó vừa khen cháu người ta vài câu, liền thấy đối phương đột nhiên không nhịn được đắc ý mở miệng.

“Ai da, Tiểu Lâm à, cháu nói cháu và Tiểu Tống đều kết hôn mấy năm rồi nhỉ, sao vẫn chưa định sinh con à, phụ nữ nha tuổi tốt nhất cũng chỉ có mấy năm đó thôi, đừng có bỏ lỡ.”

“Còn Tiểu Tần nữa, không phải tôi nói cô, cô làm mẹ chồng này có phải cũng quá vô tâm rồi không, mặc dù con cái kết hôn rồi, cô nhàn hạ rồi, nhưng thực ra bế cháu cũng là chuyện rất hạnh phúc, một chút cũng không vất vả, cô nhìn nhà tôi đây này, tôi ban đầu còn nói mình thế nào cũng không bế cháu cho thằng con trai thối đó của tôi đâu, nhưng vừa nhìn thấy cháu đích tôn ngoan ngoãn này, tôi liền một chút cũng không cảm thấy mệt nữa, cô đó, cũng nên trải nghiệm cảm giác này đi.”

Tần Vân Chi và Lâm Nhiễm lúc đó chỉ có thể nén giận ha ha hai câu, coi như nghe lọt tai lời đối phương.

Nhưng sau khi quay người đi, Tần Vân Chi vẫn không nhịn được mà chê bai người vừa rồi với Lâm Nhiễm.

“Không biết cô ta đang vênh váo cái gì, người sinh con là con trai cô ta chứ có phải cô ta đâu!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.