Em Không Phải Thế Thân - 1
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:02
Sau khi trở thành chim hoàng yến được thái t.ử gia giới Bắc Kinh bao nuôi, tôi bắt đầu ngang nhiên rút ruột tiền sinh hoạt anh đưa cho mình.
Anh đưa tôi 3.000 tệ để đi mua thức ăn, tôi rất tự nhiên giữ lại cho mình tận 2.900 tệ.
Thế là cuối cùng anh được thưởng thức món thịt lợn mà theo lời tôi giới thiệu thì có giá tận 245 tệ một cân.
Anh đưa tôi 50.000 tệ, dặn phải mua một chiếc giường thật chắc chắn và chất lượng, tôi lập tức vui vẻ cất riêng 48.000 tệ.
Kết quả là mỗi lần hai chúng tôi có chút thời gian riêng tư, chiếc giường dưới thân lại cót két vang lên như đang nhiệt tình góp vui.
Sau đó, anh lại đưa tôi 1.000 tệ để mua đồ tránh thai, nhưng tôi thấy tiêu từng ấy tiền thật sự quá lãng phí nên âm thầm giữ lại 900 tệ, cuối cùng sơ suất một cái liền tự mình trúng chiêu.
Nhìn hai vạch rõ ràng hiện trên que thử trong tay, tôi dè dặt dò hỏi anh: “Anh có thích trẻ con không?”
Hoắc Tuân chỉ bình tĩnh liếc tôi một cái, sau đó không chút do dự lắc đầu: “Không thích.”
Nghe được câu trả lời phủ định ấy, tôi sợ anh phát hiện mình đã có t.h.a.i nên ngay trong đêm thu dọn đồ đạc, mang theo toàn bộ số tiền ăn bớt tích góp suốt mấy năm qua rồi bỏ trốn.
Nhưng tôi vừa chạy về đến nhà mình, ngay giây tiếp theo đã trông thấy Hoắc Tuân vốn phải đang đi công tác lại cầm tờ báo cáo khám t.h.a.i đứng ngay trước cửa, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào tôi rồi lạnh giọng hỏi:
“Bình thường em ăn bớt chút tiền của tôi thì thôi đi, lần này ngay cả con của tôi mà em cũng dám một mình giấu luôn sao?”
Sau khi gia đình phá sản, nhờ gương mặt có ba phần giống với cô gái mà thái t.ử gia giới Bắc Kinh vẫn luôn để trong lòng, lúc ấy đang sống ở nước ngoài, tôi thuận lợi trở thành chim hoàng yến của anh.
Ban đầu tôi còn ngây thơ cho rằng theo đúng mô típ quen thuộc, những vị thái t.ử gia như anh chắc chắn phải cực kỳ hào phóng, tiền tiêu vặt mỗi tháng cho chim hoàng yến ít nhất cũng phải tính từ vài chục nghìn trở lên.
Muốn âm thầm tích góp được hơn một triệu, với tôi mà nói chắc chỉ là chuyện nhẹ nhàng như trở bàn tay.
Nhưng kể từ khi thật sự đi theo Hoắc Tuân.
Tôi mới đau đớn nhận ra rằng hoàn toàn chẳng có chuyện tốt đẹp như thế!
Hoắc Tuân đúng là rất hào phóng, nhưng tiền anh chi ra gần như chỉ dùng cho cuộc sống chung của hai chúng tôi.
Nói trắng ra, trên danh nghĩa tôi là chim hoàng yến được anh bao nuôi, nhưng những việc tôi làm lại chẳng khác gì một cô bạn gái chính hiệu.
Một người mà phải kiêm luôn hai chức vụ.
Đúng là không hổ danh nhà tư bản đáng ghét.
Bàn tính trong lòng gảy đến mức từng hạt cũng phải kêu leng keng.
Nhưng người xưa đã nói rất đúng.
Trên có chính sách thì dưới nhất định sẽ có đối sách.
Anh không chịu phát tiền tiêu vặt cho tôi.
Vậy tôi tự nghĩ cách phát tiền tiêu vặt cho chính mình là được.
Phương pháp này đối với tôi mà nói vô cùng thân thiện.
Chỉ là với Hoắc Tuân thì có vẻ không được thân thiện cho lắm.
Ví dụ điển hình nhất chính là tình cảnh ngay lúc này.
Hoắc Tuân vừa tan làm trở về, ngồi xuống trước bàn ăn rồi lặng lẽ nhìn bốn món đang bày trước mặt.
Một đĩa thịt xào củ cải mà nhìn mãi gần như chỉ thấy củ cải, một đĩa thịt xào ớt xanh mà ớt xanh chiếm gần kín mặt đĩa, thêm giá đỗ xào rong biển, cuối cùng là một nồi thịt bò hầm khoai tây nhưng khoai tây nhiều đến mức gần như chẳng nhìn thấy thịt bò đâu.
Anh nhìn một lúc, dường như vẫn không thể tin nổi vào mắt mình, sau đó quay sang hỏi tôi: “3.000 tệ tiền mua thức ăn mà em chỉ mua về được từng này thôi à?”
Nhìn đôi mắt anh mở lớn vì kinh ngạc.
Trên gương mặt đẹp trai ấy viết rõ bốn chữ không thể tin nổi.
Tôi chột dạ gãi đầu, âm thầm nuốt nước bọt, dù biết mình chẳng có lý nhưng vẫn cố dựng thẳng sống lưng, bắt đầu thao thao bất tuyệt bịa chuyện.
“Anh không biết thôi, đây là thịt lợn đen nhập khẩu từ nước ngoài đấy, ngoài thị trường loại thịt này bán tận 245 tệ một cân, chỉ một chút thế này thôi đã mất 1.000 tệ rồi.”
“Củ cải này cũng không phải loại bình thường đâu, đây là củ cải hữu cơ, một củ đã tận 300 tệ rồi.”
“Còn ớt xanh này được chăm sóc hoàn toàn bằng phương pháp thủ công, một cân giá tận 500 tệ.”
“Giá đỗ với rong biển lại càng đặc biệt, đều là người ta tự tay thu hoạch ngoài biển, giá cả đắt đỏ vô cùng…”
Tôi mở mắt thao thao bất tuyệt, vẻ mặt nghiêm túc đến mức chính mình suýt nữa cũng tin luôn những lời vừa bịa ra.
Nói xong một tràng, tôi mới dè dặt ngẩng đầu quan sát Hoắc Tuân.
Chỉ thấy đôi mắt đen sâu thẳm của anh mang theo vẻ khó diễn tả, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.
Suốt một lúc lâu anh vẫn chẳng nói lời nào.
Ngay khi tôi đang thấp thỏm nghĩ rằng chắc anh đã nhìn thấu tất cả, Hoắc Tuân lại bất ngờ bật cười.
Anh chỉ khẽ cười một tiếng, sau đó chẳng hỏi thêm bất cứ điều gì, cúi đầu bắt đầu ăn cơm như thể vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhìn nụ cười chẳng hiểu từ đâu xuất hiện ấy của anh.
Tôi: “?”
Anh cười cái gì thế?
Tôi ngơ ngác nhìn anh, càng nghĩ càng chẳng hiểu nổi.
Nhưng tôi còn chưa kịp suy luận xem anh đang cười chuyện gì, Hoắc Tuân đã đặt đũa xuống, thản nhiên nói một câu chưa ăn no rồi đứng dậy bế thẳng tôi lên, đi về phía cầu thang.
Tôi đang bị anh bế đi: “???”
