Em Không Phải Thế Thân - 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:02
Đau đầu thật đấy.
Tôi mang tâm trạng nặng nề trở về nhà.
Lúc ấy Hoắc Tuân đang ngồi xử lý tài liệu, vừa nhìn thấy tôi bước vào, anh lập tức đặt xấp giấy trong tay xuống, đi tới ngồi bên cạnh rồi rất tự nhiên vòng tay ôm lấy vai tôi.
Anh hạ giọng dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”
“Hôm nay không vui à?”
Nhìn sự quan tâm gần như chẳng hề che giấu trong mắt anh.
Tôi vô thức mím môi.
Trong lòng hai luồng suy nghĩ đ.á.n.h nhau đến long trời lở đất.
Rốt cuộc có nên nói chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho anh biết không?
Biết đâu anh thật sự thích trẻ con thì sao?
Tôi cứ âm thầm cân nhắc mãi.
Sau khi đấu tranh tư tưởng suốt một lúc lâu, tôi mới lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn anh rồi thử thăm dò: “Trên đường về hôm nay em thấy một gia đình dắt theo bé gái ra ngoài, con bé trông đáng yêu lắm.”
“Anh có thích trẻ con không?”
Có lẽ Hoắc Tuân hoàn toàn không ngờ tôi đột nhiên lại hỏi chuyện này.
Anh khựng lại mất một giây, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ nhìn tôi một lúc rồi mới lắc đầu: “Không thích.”
Nghe đúng câu trả lời phủ định mà tôi đã âm thầm dự đoán.
Hai mắt tôi lập tức mở lớn.
Quả nhiên!
Anh thật sự không thích trẻ con!
Xong đời rồi.
Nếu anh biết tôi đã mang thai, lại còn có ý định lén giữ đứa bé lại sinh ra, chẳng lẽ anh sẽ ép tôi từ bỏ nó sao?
Chỉ cần tưởng tượng đến khả năng ấy, cả người tôi lập tức hoảng đến mức lạnh toát.
Thấy tôi đột nhiên đổ mồ hôi lạnh.
Hoắc Tuân cũng giật mình, vội đưa tay sờ trán tôi rồi hỏi: “Em khó chịu ở đâu à?”
“Sao tự nhiên lại toát nhiều mồ hôi lạnh thế?”
“Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”
Vừa nói, Hoắc Tuân vừa thật sự định lấy điện thoại gọi cấp cứu.
Thấy anh nghiêm túc đến mức sắp kéo tôi vào bệnh viện ngay lập tức, tôi vội vàng chặn tay anh lại.
Tôi cuống quýt lắc đầu: “Không không không, em chỉ bị hạ đường huyết thôi, chắc tại đói quá, hôm nay em gần như chẳng ăn được gì, thật sự không cần đến bệnh viện đâu.”
Tôi cố làm ra vẻ đáng thương nhất có thể rồi nhìn anh.
Thấy tôi thật sự có vẻ rất sợ phải tới bệnh viện, Hoắc Tuân đành bất lực thở dài.
Anh đưa tay cạo nhẹ lên ch.óp mũi tôi, giọng vừa chiều chuộng vừa bất lực: “Lớn từng này rồi mà còn để mình đói đến mức hạ đường huyết, đúng là ngốc hết chỗ nói.”
“Được rồi, em ngồi đây nghỉ một lát đi, tôi vào bếp làm chút gì cho em ăn.”
Nói xong, Hoắc Tuân đứng dậy rồi đi thẳng về phía nhà bếp.
Tôi ngồi yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh.
Bất giác lại khẽ mím môi.
Nói thật lòng, Hoắc Tuân đối xử với tôi thực sự rất tốt, tính tình cũng không tệ, chưa bao giờ bày ra vẻ cao cao tại thượng, ngoại trừ đôi lúc khi hai người ở riêng anh có hơi mạnh mẽ một chút thì những thời điểm còn lại gần như chẳng có gì để chê.
Nếu xét theo tiêu chuẩn một người yêu, anh thật sự có thể xem là cực kỳ tốt.
Cũng là kiểu người rất dễ khiến người bên cạnh vô thức rung động.
Chỉ có điều…
Chim hoàng yến suy cho cùng vẫn chỉ là chim hoàng yến, làm sao có thể so được với người mà anh luôn đặt sâu trong lòng.
Chút tự biết mình này tôi vẫn còn.
Vì vậy trước sau gì tôi cũng phải tìm một cơ hội thích hợp để rời đi.
Nhưng tự nhiên vô duyên vô cớ bỏ trốn…
Nghĩ thế nào cũng quá kỳ quặc.
Hơn nữa còn rất dễ khiến Hoắc Tuân sinh nghi.
Cho nên nhất định phải chờ một thời cơ hợp lý mới được.
Ban đầu tôi còn tưởng muốn chờ được cơ hội ấy chắc chắn chẳng dễ dàng.
Không ngờ chỉ mới trôi qua đúng hai tuần.
Cơ hội mà tôi mong chờ đã tự mình xuất hiện.
Buổi tối hôm ấy, khi tôi đang chuẩn bị lên giường đi ngủ.
Tôi bỗng phát hiện Hoắc Tuân nhìn chằm chằm tin nhắn trên điện thoại, ánh mắt có chút thất thần.
Vì lòng hiếu kỳ nổi lên.
Tôi lặng lẽ nghiêng người, tranh thủ nhìn trộm một cái.
Ngay sau đó liền phát hiện người nhắn tin cho Hoắc Tuân chính là Liễu Tuyết Nghiên.
Cô ta gửi một bức ảnh mình cô đơn đón sinh nhật ở nước ngoài.
Phía dưới còn kèm theo một câu đơn giản rằng cô ta muốn gặp anh.
Chỉ riêng hai thứ này thôi.
Đối với Hoắc Tuân trong suy nghĩ của tôi, gần như đã đủ tạo thành một đòn chí mạng.
Quả nhiên, Hoắc Tuân vốn đã định đi ngủ khẽ mím đôi môi mỏng, ngồi do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn đứng dậy mặc quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi bước qua cửa, anh còn quay đầu lại nhìn tôi một lần.
Giọng nói trở nên nghiêm túc hơn thường ngày: “Tôi phải đi công tác một thời gian, cụ thể bao lâu vẫn chưa chắc, tối đến em không cần chờ tôi ngủ, ở nhà nhớ khóa cửa cho cẩn thận.”
Dặn dò xong, anh mở cửa rồi nhanh ch.óng rời đi.
Đến khi bên ngoài hoàn toàn không còn nghe thấy tiếng động của anh nữa, tôi mới chậm rãi thò đầu ra khỏi chăn, nhỏ giọng lẩm bẩm một mình.
Đi công tác cái gì chứ, tám chín phần là chạy đi gặp Liễu Tuyết Nghiên thì có.
Nhưng như vậy cũng tốt, bởi vì cơ hội của tôi cuối cùng đã đến rồi.
Đồ đạc của riêng tôi vốn chẳng có bao nhiêu.
Ngoài những món đồ xa xỉ mà Hoắc Tuân mua cho tôi trong mấy năm qua, thứ có giá trị nhất đương nhiên chính là khoản tiền ăn bớt mà tôi âm thầm tích cóp trong tài khoản.
Tôi mang theo hai loại tài sản quan trọng ấy.
Ngay trong đêm bắt xe trở về căn nhà thuê mà trước đây mình vẫn giữ ở thủ đô.
Căn nhà thuê tuy quả thật có hơi cũ kỹ và tồi tàn.
Gần như muốn thứ gì cũng chẳng có thứ ấy.
Nhưng nếu chỉ sống tạm qua ngày thì vẫn hoàn toàn có thể chịu được.
Tôi chậm rãi kéo vali từng bước đi lên cầu thang.
Trong lúc bước đi.
Đầu óc lại không kiểm soát được mà bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Có lẽ sau khi Hoắc Tuân trở về nhà rồi phát hiện tôi đã lén bỏ trốn.
