Em Không Phải Thế Thân - 7

Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:03

Vì vậy ngay khi Hoắc Tuân đưa tôi rời khỏi cửa hàng, vừa lúc quay lưng về phía cô ta, Liễu Tuyết Nghiên đột nhiên lao nhanh tới bên cạnh tôi.

Cô ta ghé sát bên tai tôi, dùng giọng âm u lạnh lẽo nói: “Hoắc Tuân chẳng qua chỉ vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh ấy nên mới bảo vệ cô thôi, nếu cô không còn đứa bé này nữa, anh ấy chắc chắn sẽ chẳng đứng về phía cô!”

Vừa nghe câu nói ấy.

Mí mắt phải của tôi theo phản xạ giật mạnh một cái.

Trong lòng cũng bất chợt dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.

Nhưng tôi còn chưa kịp quay đầu phản ứng.

Ngay giây tiếp theo, Liễu Tuyết Nghiên đã bất ngờ đưa tay đẩy mạnh tôi một cái.

Lực đẩy đến quá đột ngột lại chẳng hề nhẹ.

Cả người tôi mất thăng bằng, lập tức bị hất nhào về phía trước.

Cuối cùng ngã mạnh xuống nền đất.

Gần như ngay trong khoảnh khắc ấy, một cơn đau dữ dội bất ngờ truyền tới từ bụng dưới.

Ngay sau đó, tôi còn cảm nhận được phía dưới xuất hiện cảm giác ẩm ướt rất rõ ràng.

Tôi theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy bụng, trong tầm mắt mơ hồ nhìn thấy Hoắc Tuân đang hốt hoảng chạy thẳng về phía mình.

Trong đầu tôi lại không nhịn được mà xuất hiện một suy nghĩ.

Lần này đứa bé chắc thật sự không còn nữa.

Nếu không còn đứa bé.

Có phải anh cũng sẽ chẳng tiếp tục bảo vệ tôi nữa không?

Vì cơn đau càng lúc càng dữ dội, cuối cùng tôi vẫn không thể chịu nổi mà mất ý thức.

Đến lúc tôi chậm rãi tỉnh lại.

Người đã nằm trên giường bệnh từ lúc nào chẳng hay.

Vừa thấy tôi mở mắt.

Bác sĩ lập tức bước tới kiểm tra một lượt, sau đó dùng giọng rất ôn hòa hỏi: “Hiện tại còn chỗ nào cảm thấy khó chịu không?”

Nghe giọng bác sĩ dịu dàng đến mức khác thường.

Tôi vô thức c.ắ.n nhẹ môi.

Tình trạng cơ thể mình thế nào, ít nhiều tôi vẫn cảm nhận được.

Đã chảy nhiều m.á.u như vậy.

Đứa bé trong bụng chắc chắn khó lòng giữ lại được nữa.

Nhưng cho dù trong lòng đã gần như đoán được kết quả, tôi vẫn không thể nhịn được chút hy vọng cuối cùng, khẽ hỏi: “Đứa bé… vẫn còn chứ?”

Có lẽ không ngờ tôi vừa tỉnh lại đã lập tức hỏi đến chuyện này.

Bác sĩ nhìn tôi một lúc rồi mới khẽ thở dài: “Không có.”

Nghe được câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự đoán.

Hàng mi tôi lập tức rũ xuống, cố hết sức ép cảm giác chua xót đang dâng lên nghẹn ở cổ họng trở lại.

Tôi biết ngay mà.

Ngay từ đầu tôi đã biết…

Chảy nhiều m.á.u như thế, làm sao còn giữ được chứ.

Chẳng trách ngay cả Hoắc Tuân cũng không thấy bóng dáng đâu.

Tôi vô thức nhìn về phía cửa phòng bệnh.

Trong lòng không thể tránh khỏi cảm giác buồn bã.

Nhưng tôi còn chưa kịp buồn được bao lâu, giây tiếp theo đã trông thấy Hoắc Tuân từ bên ngoài bước vào.

Trong tay anh thậm chí còn xách theo cả một đống đồ ăn vặt.

Tôi: “?”

Sao anh vẫn còn quay lại đây?

Thấy vẻ mặt tôi đầy dấu hỏi, bác sĩ đứng bên cạnh liếc tôi một cái.

Sau đó rất thẳng thắn giải thích: “Tôi nói không có nghĩa là không hề có đứa bé nào cả, bởi vì ngay từ đầu cô vốn không mang thai.”

“Chỉ là kỳ kinh của cô bị chậm, lúc bị người khác đẩy ngã đúng lúc kích thích niêm mạc bong ra nên mới dẫn đến chảy m.á.u.”

“Hơn nữa bình thường cô vốn hay bị đau bụng kinh đúng không?”

Nghe bác sĩ bình tĩnh nói hết một lượt.

Tôi: “!!!!!!”

“Cái gì?”

“Không thể nào được, rõ ràng tôi đã dùng que thử thai, sau đó còn tự mình tới bệnh viện kiểm tra nữa, kết quả cả hai lần đều cho thấy tôi m.a.n.g t.h.a.i mà.”

Thấy tôi nhắc tới chuyện này.

Bác sĩ hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp rồi kiên nhẫn giải thích.

“Lúc dùng que thử thai, có phải cô vừa ăn bánh nhân trứng không?”

Tôi suy nghĩ rồi đáp: “Hình như là có…”

Nghe tôi thừa nhận, bác sĩ lập tức lộ vẻ đã hiểu, sau đó gật đầu: “Vậy thì đúng rồi, ăn quá nhiều bánh nhân trứng có thể khiến cơ thể phụ nữ xuất hiện một vài biểu hiện giống với m.a.n.g t.h.a.i giả.”

“Còn việc cô tới bệnh viện kiểm tra, có khả năng lúc nhận kết quả đã vô tình cầm nhầm báo cáo của một người khác.”

“Bởi vì tôi đã xem tờ báo cáo kia rồi, đồng thời cũng kiểm tra lại cho cô, cô hoàn toàn không có vấn đề đa nang gì cả, sức khỏe sinh sản rất bình thường.”

Bác sĩ nói một hơi hết tất cả những lời ấy.

Sau đó điện thoại của ông chợt vang lên, ông vừa nhận máy vừa nhanh ch.óng rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi tiếng bác sĩ biến mất, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.

Bên trong chỉ còn lại tôi và Hoắc Tuân từ đầu đến cuối vẫn chưa nói câu nào.

Tôi nhìn gương mặt đẹp trai nhưng im lặng của anh.

Ngón tay vô thức vò lấy một góc chăn, sau đó cứng nhắc mở miệng: “Bây giờ anh cũng biết rồi đấy, em vốn không hề mang thai.”

“Người anh luôn thích cũng đã quay trở về, sau này anh không cần phải tiếp tục quan tâm đến em nữa đâu.”

Vừa nói xong, tôi lập tức kéo chăn lên cao, che kín cả đầu mình.

Tôi thật sự không muốn để anh nhìn thấy đôi mắt đang dần đỏ lên.

Ban đầu tôi còn nghĩ mình đã chủ động nói đến mức này, chắc chắn Hoắc Tuân sẽ hài lòng vì tôi cuối cùng cũng biết điều.

Sau đó anh chỉ cần quay người rời khỏi đây là được.

Nhưng tôi chẳng thể ngờ rằng.

Người bên cạnh lại khẽ thở dài một hơi rất sâu.

Ngay sau đó, Hoắc Tuân bước tới bên giường rồi ngồi xuống.

Những ngón tay thon dài của anh kéo chăn khỏi đầu tôi.

Sau khi nhìn rõ đôi mắt đỏ hoe mà tôi đang cố giấu, giọng nói của anh càng trở nên dịu dàng hơn: “Lần này chưa m.a.n.g t.h.a.i thì sau này m.a.n.g t.h.a.i lại là được.”

“Với lại, rốt cuộc là ai nói với em rằng tôi có người trong lòng?”

“Em nghe mấy lời đồn kỳ quái đó từ đâu ra vậy?”

Nhắc đến chuyện này, bản thân Hoắc Tuân dường như còn khó hiểu hơn cả tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Em Không Phải Thế Thân - Chương 7: 7 | MonkeyD