Em Không Phải Thế Thân - 9

Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:03

Lúc ở ghế sofa cũng phải xin lỗi.

Đến nhà bếp vẫn tiếp tục xin lỗi.

Ngay cả vào phòng tắm cũng chẳng thể tránh khỏi chuyện xin lỗi.

Sau khi bị anh bắt “xin lỗi” hết lần này đến lần khác đến mức chẳng nhớ nổi bao nhiêu lần, hai chân tôi mềm nhũn, chỉ có thể vịn lấy cạnh bàn ăn rồi quay đầu thương lượng.

“Cái đó… em cảm thấy thành ý xin lỗi của mình đến mức này chắc cũng đủ rồi, thật đấy.”

“Nếu tiếp tục xin lỗi nữa, em cảm giác mình sắp chẳng còn sức mà sống rồi.”

Hai bắp chân tôi lúc này đã mềm đến mức hơi run lên.

Thấy ngay cả giọng tôi cũng mang theo chút run rẩy, Hoắc Tuân cuối cùng cũng dịu động tác xuống, vòng tay giữ eo tôi rồi ghé sát bên tai nói: “Số lần thì tạm xem như đủ rồi, nhưng thành ý vẫn còn thiếu một chút.”

Tôi nghe xong lập tức cảm thấy cực kỳ khó hiểu.

Tôi giữ lấy bàn tay vẫn không chịu ngoan ngoãn của anh rồi hỏi: “Vậy rốt cuộc phải thế nào mới tính là đủ thành ý?”

“Đương nhiên là…”

“Mang t.h.a.i một em bé.”

Vừa nói xong, Hoắc Tuân đã giữ lấy hai tay tôi.

Sau đó trực tiếp bế người tôi trở về phòng ngủ.

Đêm hôm ấy, tôi chỉ cảm thấy bản thân giống hệt một chiếc bánh bị người ta lật đi lật lại hết lần này đến lần khác.

Lật hết mặt này sang mặt kia đến mức cả người mềm nhũn, cuối cùng gần như chẳng còn chút sức lực nào.

May mà ông trời quả thật không phụ lòng người cố gắng.

Hai tháng sau.

Tôi thật sự mang thai.

Nhìn hai vạch đỏ rõ ràng hiện trên que thử trong tay.

Tôi vui đến mức chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức cầm nó chạy thẳng vào phòng làm việc của Hoắc Tuân rồi chìa tới trước mặt anh.

“Lần này em cố ý mua loại mới nhất rồi, chắc sẽ không xảy ra vấn đề giống lần trước nữa đâu nhỉ?”

Thấy tôi đột nhiên chạy vào, hơn nữa vừa mở miệng đã nói đến chuyện quan trọng như vậy.

Lúc ấy Hoắc Tuân vốn đang ngồi họp trực tuyến.

Anh lập tức nói qua loa với người trong cuộc họp một câu: “Hôm nay tạm thời đến đây.”

Sau đó chẳng chút lưu luyến kết thúc cuộc họp một cách cực kỳ ch.óng vánh.

Anh gần như lập tức bật dậy khỏi ghế, nhận lấy que thử t.h.a.i trong tay tôi rồi nghiêm túc quan sát từng chút một.

Ánh mắt ấy trịnh trọng đến mức khiến người ta cũng phải căng thẳng theo.

Người ngoài nếu không biết chắc còn tưởng anh đang xem một bản hợp đồng trị giá hàng chục tỷ chứ chẳng phải một que thử thai.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc khác thường của anh.

Bản thân tôi bỗng nhiên lại có chút chột dạ.

Bởi vì mới hai ngày trước, tôi còn lén sau lưng anh ăn một cây kem.

Không biết có khi nào chính cây kem ấy lại gây ra một vụ hiểu lầm kỳ quặc giống lần trước hay không.

Nghĩ đến khả năng này, tôi không nhịn được đưa tay chọc nhẹ Hoắc Tuân.

“Cái đó…”

“Thật ra cũng có khả năng kết quả lần này chưa chắc chính xác đâu.”

Nhưng tôi còn chưa kịp nói hết ý.

Hoắc Tuân đã bất ngờ ngẩng đầu nhìn tôi hai lần, sau đó vỗ mạnh lên đùi như vừa nhớ ra chuyện lớn: “Hỏng rồi, hai hôm trước có phải em đã lén ăn kem sau lưng tôi không?”

“Có khi nào chuyện đó ảnh hưởng tới sức khỏe không?”

“Đi thôi, đi bệnh viện kiểm tra ngay.”

Nói xong, anh chẳng cho tôi cơ hội phản đối, kéo tay tôi rồi lập tức đi thẳng ra ngoài.

Nhìn trong mắt anh hoàn toàn chỉ có sự lo lắng dành cho sức khỏe của tôi.

Tôi không thể nhịn được mà cong môi bật cười.

Chẳng lẽ đây chính là cảm giác khi được một người thật sự đặt ở nơi quan trọng nhất trong lòng rồi cẩn thận yêu thương sao?

Cảm giác này quả thật tốt hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.

Sau khi đến bệnh viện.

Việc đầu tiên Hoắc Tuân làm lại là kéo tôi đến khoa tiêu hóa.

Sau khi thực hiện một vài kiểm tra cơ bản.

Bác sĩ bên đó liền đề nghị hai chúng tôi sang khoa sản kiểm tra thêm cho chắc chắn.

Đợi đến khi siêu âm xong, Hoắc Tuân gần như dán mắt vào chiếc máy đang in kết quả, không chịu bỏ sót bất cứ động tĩnh nào.

Anh còn tự mình xác nhận đi xác nhận lại rằng tờ kết quả kia thật sự thuộc về tôi.

Đến khi chắc chắn hoàn toàn không có chuyện cầm nhầm báo cáo giống lần trước.

Anh mới mang vẻ căng thẳng như sắp đối mặt với chuyện sống còn, chậm rãi đọc từng dòng trên giấy.

Khi nhìn rõ phía trên quả thật ghi tên tôi là Khương Thấm Thấm, bên dưới phần chẩn đoán cũng xác nhận đã m.a.n.g t.h.a.i được một tháng.

Lúc này Hoắc Tuân mới thật sự thả lỏng, vui đến mức ôm c.h.ặ.t lấy tôi rồi nói: “Tốt quá, lần này chúng ta thật sự có con rồi.”

Nhìn một người ngày thường luôn mang dáng vẻ lạnh nhạt bình tĩnh như anh, lúc này lại vui vẻ chẳng khác nào một đứa trẻ.

Tôi cũng không nhịn được mà vòng tay ôm lấy lưng anh, khóe môi tự nhiên cong lên.

Tốt quá rồi.

Cuối cùng lần này không còn là một trận vui mừng hụt nữa.

Sau khi chuyện m.a.n.g t.h.a.i được xác nhận chắc chắn.

Hoắc Tuân lập tức bắt đầu chuẩn bị mọi việc liên quan đến hôn lễ của hai chúng tôi.

Có lẽ vì sợ để tôi phải chịu bất cứ thiệt thòi nào.

Cho nên rất nhiều việc vốn có thể giao cho người khác, anh vẫn lựa chọn tự mình kiểm tra và xử lý.

Đặc biệt là mỗi lần mua đồ, dáng vẻ của anh cứ như trong túi không phải tiền thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Em Không Phải Thế Thân - Chương 9: 9 | MonkeyD