Em Là Gia Đình Của Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 21/07/2026 15:06

"Em có nhớ gã trai trẻ đứng rót rượu bên cạnh lão già lúc nãy không?"

Nghe anh nói vậy, tôi mới chợt nhớ ra đúng là bên cạnh gã nhà giàu lớn tuổi đó có một thanh niên trông như phục vụ phòng đang tỉ mỉ rót rượu.

"Nhưng tôi nhớ gã đó chỉ đứng rót rượu thôi mà..."

"Tên đó đúng là đang rót rượu, nhưng hành động đó không chỉ giúp gã nhìn thấu bài của người khác, mà còn có thể tráo bài cho lão già kia nữa."

"Chỉ cần tay đủ nhanh, khi đứng đằng sau rót rượu, lão già có thể dễ dàng lấy lá bài gã tuồn ra từ trong túi áo."

"Vì thế, dù đ.á.n.h thế nào thì chúng ta cũng không thể thắng được."

"Nhưng mục đích của tôi ngay từ đầu không phải là thắng thua. Tôi chỉ muốn xác nhận xem kẻ thực sự làm chủ sòng bạc này có phải là tên đó hay không."

Nghe đến đây, tôi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh:

"Là ai?"

Người đàn ông tựa lưng vào cánh cửa, chùm chuông gió dưới hiên nhẹ nhàng lắc lư kêu leng keng.

Anh vươn tay, vén lọn tóc xõa bên gò má tôi ra sau tai, môi nở nụ cười cưng chiều pha chút trêu ghẹo:

"Tất nhiên là... gã rót rượu rồi."

"Đến giờ mà vẫn chưa nhận ra sao, đồ ngốc?"

……

Đường Dịch nắm lấy tay tôi dẫn vào phòng. Trước khi khép cửa, anh cẩn thận kiểm tra xem sợi tóc gài ở khe cửa từ trước có bị rơi ra hay không.

Anh siết lấy cổ tay tôi hơi thô bạo rồi ấn tôi xuống chiếc giường lớn trong phòng.

Áp sát người xuống đối diện tôi, anh đang mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu cổ điển phối cùng áo gile đen, tay áo xắn lên gọn gàng tới khuỷu tay.

Dù tư thế của cả hai trông vô cùng mờ ả và thân mật, nhưng bờ môi mỏng của anh lại mím c.h.ặ.t, đôi mắt tĩnh lặng khóa c.h.ặ.t lấy ánh nhìn của tôi.

Tôi biết, chúng tôi rất có thể lại đang bị theo dõi.

Một lúc sau, anh ghé sát vào tai tôi, ch.óp mũi thỉnh thoảng lại va nhẹ vào vành tai tôi.

Hơi thở của anh ở ngay sát rạt, vì cố tình hạ thấp giọng nên âm thanh trở nên khàn khàn đến khó tả:

"Nhiệm vụ lần này của tôi là phải tìm ra kẻ chủ mưu thực sự đứng sau sòng bạc và tổ chức buôn người này."

Lúc này, giọng nói của người đàn ông dường như có chút run rẩy ở đuôi câu.

Tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh, chỉ thỉnh thoảng cảm nhận được những sợi tóc ngắn mềm mại của anh cọ nhẹ vào gò má mình.

"Em học ở Học viện Âm nhạc đúng không?"

Tôi khẽ gật đầu. Anh đột nhiên đứng thẳng người dậy, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm vào tôi:

"Giúp tôi... Đây là lời thỉnh cầu của tôi."

"Tôi nói trước, tôi sẽ không ép buộc em. Nếu em không muốn, tôi vẫn sẽ bảo vệ em và đưa em trở về an toàn."

……

Tuyến cơ sở (người cung cấp thông tin) của Đường Dịch đã bị trừ khử, hiện tại anh đang rất cần một phương thức mới để truyền tin tức ra ngoài.

Dù người nằm vùng mới sẽ sớm được điều động đến, nhưng tin tức lần này quá khẩn cấp, hoàn toàn không thể trì hoãn. Trong khi đó, Đường Dịch lại đang bị giám sát c.h.ặ.t chẽ, việc tự mình truyền tin là vô cùng nguy hiểm.

Thứ Bảy tuần này, tại sòng bạc sẽ diễn ra một buổi tiệc của các thương gia giàu có. Anh hy vọng tôi có thể lên đài chơi đàn piano trực tiếp.

Sau đó, bằng cách cố tình đ.á.n.h sai một số nốt nhạc theo quy luật, tôi sẽ giúp anh truyền mật mã cho người nằm vùng mới.

Anh không nói cho tôi biết phương pháp truyền mật mã cụ thể ngay lúc đó, mà bảo tôi hãy suy nghĩ thật kỹ.

Bởi vì việc này... vô cùng nguy hiểm.

……

Những ngày sau đó... đêm nào tôi cũng ngủ chung giường với Đường Dịch.

Vì sự giám sát đối với anh vẫn chưa được dỡ bỏ, để đề phòng, mỗi đêm chúng tôi đều phải "diễn kịch" trước tấm rèm cửa.

Trong lúc làm những hành động ám muội đó, hai bên vẫn phải nhìn chằm chằm vào mắt đối phương.

Thế nên mấy đêm nay, chúng tôi vừa nhún nhảy dịch chuyển vừa... thảo luận về thuyết nhân cách của Freud và những bài học cuộc sống của Adler.

Anh còn dạy tôi rất nhiều kỹ năng nghiệp vụ trinh sát thú vị. Ví dụ như cách trích xuất dấu vân tay nhanh ch.óng, hay cách quan sát nhịp mạch và đồng t.ử để đ.á.n.h giá xem một người có đang nói dối hay không.

Lúc này tôi mới chợt nhớ lại, những lần đầu tiên gặp mặt, anh đã chạm vào cổ tay tôi không chỉ một lần.

Hóa ra lúc đó anh đang bắt mạch để kiểm tra xem tôi có nói dối hay không.

Đêm ở vùng núi lúc nào cũng cô đơn và vang vọng những tiếng động lạ.

Gió thổi tung tấm rèm tre bên cửa sổ. Đêm đó, tôi trằn trọc không sao ngủ được.

Đoán chừng thời gian qua ánh mặt trăng, tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt của người đàn ông bên cạnh, tính toán giờ này chắc anh đã ngủ rất sâu.

Một lúc sau, tôi lẳng lặng ngồi dậy, bò lên người anh.

Khi ngủ trông anh có vẻ rất thả lỏng. Phải công nhận rằng anh thực sự rất đẹp trai — lông mày sắc lẹm, đôi mắt sáng, các đường nét trên khuôn mặt góc cạnh và cương nghị như được chạm khắc.

Trong cơn say giấc, đôi lông mày anh hơi nhíu lại, lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy.

Tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống dưới gối của anh, và quả nhiên, tôi đã chạm vào một khẩu s.ú.n.g ngắn.

Sau đó, tôi từ từ dí nòng s.ú.n.g vào trán anh.

……

"Nếu không mở khóa an toàn thì đạn không b.ắ.n ra được đâu."

Trong bóng tối, giọng nói mang theo chút lạnh lùng cùng vẻ trêu ghẹo của anh vang lên.

Tôi giật b.ắ.n mình, tay run rẩy đến mức khẩu s.ú.n.g suýt chút nữa rơi xuống, nhưng bàn tay anh đã nhanh ch.óng chụp lấy.

Anh áp bàn tay to lớn của mình lên tay tôi, gạt khóa an toàn của s.ú.n.g, sau đó hơi ngẩng trán lên, tựa sát vào nòng s.ú.n.g:

"Được rồi đấy. Em có muốn thử b.ắ.n một phát không?"

Tôi dốc sức lắc đầu nguôi ngoai.

Mãi đến khi được anh ôm trọn vào lòng, tôi mới nhận ra má mình đã ướt đẫm nước mắt từ lúc nào.

Vừa rồi, trong một khoảnh khắc bốc đồng ngắn ngủi, tôi đã thực sự muốn cướp s.ú.n.g của anh để tự mình bỏ trốn.

Con người ta quả thực là những sinh vật cực kỳ ích kỷ.

Thực ra những ngày qua, tôi luôn cảm thấy mình sống như một hồn ma vật vờ. Bị giam cầm ở nơi này, tôi đã phải chứng kiến quá nhiều cảnh tượng tàn bạo mà cả đời này tôi chưa từng tưởng tượng tới.

Tôi cảm giác toàn bộ dây thần kinh của mình đều đang bị kéo căng đến mức sắp đứt phụt.

Các đốt ngón tay của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi. Hóa ra khi con người ta rơi xuống đáy vực sâu thẳm, người ta lại khó lòng cưỡng lại chút ánh sáng mờ nhạt và hơi ấm hiếm hoi đến thế.

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo anh, gục đầu bật khóc nức nở.

Chờ tôi khóc đủ rồi, anh mới vươn tay, dùng các đốt ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.

Mắt tôi cay xè. Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, dưới ánh trăng mờ ảo, tôi thấy anh đang nghiêng đầu dịu dàng nhìn lại mình.

Đến tận sau này tôi mới nhớ ra, khoảnh khắc tôi thực sự đổ gục trước anh... có lẽ chính là lúc này.

Anh vươn tay vuốt ve tóc tôi, ghé sát vào tai tôi thì thầm:

"Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em."

"..."

Giống như cách người ta đang dỗ dành một đứa trẻ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Em Là Gia Đình Của Anh - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD