Em Luôn Là Thật - Chương 12
Cập nhật lúc: 02/08/2026 13:02
“Anh không giận. Em không cần giải thích.”
“Chỉ là… có lẽ anh hơi ghen thôi. Cảm giác khó chịu này không phải vì em, mà là vấn đề của chính anh.”
Lộ Xuyên vẫn luôn như vậy.
Bề ngoài trông bất cần, nhưng lại thẳng thắn và chân thành đến mức khiến người ta mềm lòng.
Tôi dụi đầu vào n.g.ự.c anh.
“Em không đi đâu cả, anh đừng lo.”
“Nhưng anh phải nói chuyện với anh ta.”
“Anh đừng đi quá xa em.”
Hỏa Nhiên đứng đó, ánh mắt tối sầm, lạnh lẽo đến mức như phủ băng.
Anh ta không lập tức lao đến, bởi ở bờ ao hoang này, anh ta và Lộ Xuyên đã đ.á.n.h nhau một trận.
Khi Hỏa Nhiên định ôm tôi, Lộ Xuyên đã nhảy lên, tung một cú đá hất anh ta ra.
Hỏa Nhiên từng học võ, nhưng đối diện với lối đ.á.n.h bản năng của Lộ Xuyên, anh ta lại chẳng chiếm được thượng phong.
Hai người quần nhau — đ.ấ.m, đá — khiến thái dương tôi giật liên hồi.
Tiếng tôi hét dừng lại hoàn toàn không lọt vào tai họ.
Tôi thậm chí còn không thể chen vào gần.
Cho đến khi cả hai gần như kiệt sức, Hỏa Nhiên tung một cú đ.ấ.m, tôi chỉ kịp nhào ra chắn trước Lộ Xuyên.
“Hỏa Nhiên, đủ rồi!”
Anh ta khựng lại, trong mắt vừa hoang mang vừa khó tin.
“Em… đang ở bên người khác?”
Câu hỏi ấy giống như chính anh ta cũng không muốn tin.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, áp lực nặng nề đè xuống.
“Chiêu Chiêu, về với anh. Anh sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Tôi im lặng vài giây.
“Hỏa Nhiên, chúng ta đã kết thúc rồi. Kết thúc gần nửa năm rồi.”
“Bây giờ, ở đây, người này… là lựa chọn mới, cũng là khởi đầu mới của em.”
“Câm miệng!” Hỏa Nhiên gằn giọng.
Phía sau tôi, Lộ Xuyên tiến lên vài bước.
Hỏa Nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Chiêu Chiêu, em đang lừa anh đúng không? Anh không tin.”
“Anh không tin em sẽ thích người khác.”
“Anh đã nhớ lại chuyện hồi cấp ba, và cả món quà em tặng anh — Thời Quang: bắt đầu là những gam xám méo mó, sau đó vết nứt x.é to.ạc tất cả, ánh sáng tràn vào, sự điên cuồng đập vỡ mọi thứ, rực rỡ nở hoa hướng về mặt trời. Anh đã xem hết rồi. Đó là thời quang của Chiêu Chiêu.”
“Em đã đem chính mình tặng cho anh.”
“Chiêu Chiêu, người em thích là anh.”
Tôi bình thản nghe anh ta nói.
Đúng vậy, Thời Quang là thời quang của tôi.
Đó là món quà sinh nhật tôi định tặng Hỏa Nhiên vào năm thứ tư ở bên nhau.
“Hỏa Nhiên, không phải em thích anh, mà là đã từng thích.”
“Từ lúc nói chia tay, em đã không còn thích nữa.”
“Những gì em đã buông xuống, em sẽ không bao giờ nhặt lại.”
“Bây giờ, người em thích là Lộ Xuyên.”
Sắc mặt Hỏa Nhiên u ám đến tột cùng, nắm tay siết c.h.ặ.t như sắp bùng nổ.
Lộ Xuyên bước lên.
“Nói xong chưa?”
Tôi gật đầu, lùi lại phía sau anh.
Anh đứng đó với dáng vẻ hờ hững, rút t.h.u.ố.c ra châm lửa. Không nói câu nào, lại như đã nói hết tất cả.
Vài phút đối đầu, Hỏa Nhiên rời đi.
Tôi không nhìn theo bóng lưng anh ta, chỉ cúi đầu mân mê sợi chỉ bung trên áo Lộ Xuyên.
Không biết qua bao lâu, anh thở dài.
“Đói không?”
Tôi không đáp.
Anh quay lại nhìn tôi.
“Đi uống canh dê nhé?”
“Sao thế? Trông em như sắp khóc vậy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Em tưởng anh giận. Nhưng em lại thấy tủi thân, vì rõ ràng em đâu có làm gì sai.”
Lộ Xuyên vẫn giữ vẻ mặt cứng đờ.
Một lúc sau, anh cúi đầu, khẽ mỉm cười.
“Ôi, Chiêu Chiêu của chúng ta còn biết tủi thân cơ à?”
Anh ôm tôi vào lòng.
“Anh không giận, em cũng không sai. Chỉ là… anh nghĩ em muốn ở một mình, nhưng anh lại không nỡ rời đi.”
“Dù em có muốn yên tĩnh, cũng phải ở trong tầm mắt anh.”
“Chiêu Chiêu, anh… không có cảm giác an toàn.”
Tối hôm đó, chúng tôi không đi uống canh dê nữa.
Lộ Xuyên chạm đến nơi mềm mại nhất trong tim tôi, khiến tôi không nhịn được muốn gần anh hơn, hôn anh, quấn lấy anh đến tận cùng.
21
Sự xuất hiện của Hỏa Nhiên không làm cuộc sống của chúng tôi thay đổi.
Cho đến ba ngày sau, tôi nhận được điện thoại từ anh ta.
“Chiêu Chiêu, anh không nỡ động vào em, nhưng không có nghĩa là anh sẽ không động đến cô ta.”
“Đến gặp anh. Anh đợi em.”
Địa điểm anh ta đưa là khách sạn sang trọng nhất thành phố.
Anh ta vẫn chưa rời đi.
Nhận ra điều đó, lòng tôi trĩu xuống.
Hỏa Nhiên chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa.
Vậy tại sao lần này anh ta lại tốn thời gian ở chỗ tôi như vậy?
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng tôi vẫn quyết định đi.
Vừa mở cửa phòng, mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc đã ập ra.
Hỏa Nhiên vẫn chỉnh tề như mọi khi, nhưng rõ ràng trạng thái của anh ta rất không ổn — mắt đỏ ngầu, cả người toát ra vẻ mệt mỏi cố gắng chống đỡ.
“Anh chờ em, nhưng cứ nghĩ đến việc em chỉ vì người khác mới đến, anh lại không muốn em xuất hiện.”
“Chiêu Chiêu, em nói xem, bây giờ anh nên làm gì?”
“Hỏa Nhiên, anh nói sai rồi. Chuyện này không liên quan đến bất kỳ ai khác. Em đến đây chỉ để giải quyết chuyện giữa em và anh.”
Anh ta bật cười khẽ.
“Vào đi.”
Anh ta đưa cho tôi một chai nước, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Em thay đổi rồi.”
“Lâm Triệt nói cậu ta suýt nữa không nhận ra em, anh còn tưởng cậu ta nói quá.”
“Chiêu Chiêu, đây mới là con người thật của em sao?”
Con người thật của tôi?
Thế nào là thật, thế nào là giả?
“Hỏa Nhiên, anh hỏi câu này… chứng tỏ anh vẫn chưa từng hiểu em.”
“Bất kể ở thời điểm nào, em cũng là thật.”
“Vậy tại sao em không nói cho anh biết chuyện năm đó?”
