Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/06/2026 11:01
Khi Hàn Tự vừa lái xe đi ra khỏi căn hộ còn đang xây dang dở của mình thì lúc ấy anh mới được biết quỷ ấu trĩ Hứa Nguyên đang chơi “Trò chơi thổ lộ” sau lưng anh.
Tháng sáu năm nay nhiều mưa, cơn mưa to mới vừa ngớt, mặt đất vẫn còn ướt sũng, hình ảnh phản chiếu trong tấm gương chính là núi Xà đang ngày càng khuất dần, ngọn núi tựa như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, chiếc mái vòm bằng kim loại của đài thiên văn trên sườn núi như ẩn như hiện.
Hàn Tự đóng cửa kính xe lại, chiếc Land Rover màu đen chạy chậm rì rì phía dưới chân núi.
“Anh có đang nghe không đấy?”
Trong tai nghe đều là giọng nói của cậu em họ Diêu Khải Việt, cậu đang nói về chuyện tài trợ.
Hàn Tự nghe thấy nhưng lại không để tâm đến.
Anh thức đêm suốt mấy ngày nay để sửa bản vẽ nên cả ngày đều thấy đau đầu.
“Anh còn ở núi Xà à?” Diêu Khải Việt đột nhiên chuyển đề tài, hỏi anh: “Chừng nào thì anh đến? Bây giờ Hứa Nguyên đang kéo bọn em làm c* li nè, em chưa bao giờ thấy em ấy nghiêm túc như thế này đấy.”
Hứa Nguyên?
Hàn Tự ngồi thẳng lưng, dùng tay trái đang để trống kéo dây an toàn trước người, thay đổi sự mệt mỏi hồi nãy.
Anh hướng mắt ra ngoài cửa sổ, lại là nhịp mưa xối xả, kéo theo tâm tình anh cũng trở nên cáu kỉnh.
“Anh không biết hả?” Diêu Khải Việt thấy anh im lặng không nói, sau khi nhận ra cậu mới phản ứng lại, hỏi anh: “Hứa Nguyên chưa nói với anh ạ?”
Giọng điệu không tin của Diêu Khải Việt dừng ở bên tai Hàn Tự, anh lại nới lỏng dây an toàn một lần nữa: “Hứa Nguyên lại làm trò vớ vẩn gì nữa?”
“Anh không biết thật à?”
“Đào Tri Sơ trở về từ Hong Kong, đêm nay Hứa Nguyên làm một bữa tiệc chiêu đãi nho nhỏ cho cậu ấy.”
Đào Tri Sơ và Hứa Nguyên đều là bạn thân chơi cùng hai người họ từ thuở bé tí đến tận lúc lớn.
Hàn Tự nghe vậy thì cười nhạo.
Khỏi cần đoán, chắc chắn là Hứa Nguyên đã để anh một mình lẻ loi.
Anh ngắt lời Diêu Khải Việt: “Làm tiệc đãi Đào Tri Sơ thôi mà, cần gì phải bày biện cho đẹp?”
Nhắc tới Đào Tri Sơ, giọng điệu của Hàn Tự thoáng không kiên nhẫn, Diêu Khải Việt nghe thấy thế, cậu đẩy đẩy mắt kính trên mũi, cười rộ lên: “Thừa dịp mở tiệc mà thổ lộ chứ gì nữa! Chỉ có mấy đứa bạn như chúng ta là biết cái suy nghĩ này của em ấy thôi.”
Hàn Tự nhướng mày, thầm mắng một tiếng quỷ ấu trĩ.
“Nữ bá vương của chúng ta vừa mắt Đào Tri Sơ cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai.” Diêu Khải Việt nói xong, cậu dừng lại: “Thật sự là em ấy không tiết lộ xíu thông tin nào cho anh sao?”
Cậu cố hết sức để nén cười, nghiêm túc hỏi Hàn Tự.
Từ nhỏ Hứa Nguyên đã bướng bỉnh, bọn họ cũng mỉm cười gọi cô một câu “nữ bá vương” suốt, mà Hàn Tự lại là một bá vương khác, hễ mà hai người hợp lại một chỗ thì nhất định sẽ long trời lở đất.
Lúc còn nhỏ là đ.á.n.h nhau, bây giờ thì…
Ha ha.
Diêu Khải Việt thở dài: “Lần này Hứa Nguyên không làm càn gì cả, tám phần là vì chuyện nhà họ Đào muốn ép hôn cho Đào Tri Sơ.”
Bốn người bọn họ cãi nhau thì cãi, ầm ĩ thì ầm ĩ nhưng tình bạn từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành được nảy sinh là nhờ đó. Mặc dù bọn họ toàn rủa thầm rằng Hứa Nguyên ngang ngược, còn gọi cô là nữ bá vương, nhưng chỉ có cô là người đơn thuần nhất, thích thì phải nói, không thích cũng phải nói, cái gì cũng viết hết ở trên mặt, cũng chẳng che giấu điều gì, luôn luôn làm việc có chừng có mực.
Bởi thế nên tất cả mọi người đều thích chơi cùng với cô.
“Em ấy cất công lập ra một nhóm, bọn em đã giúp con bé bày biện suốt mấy tiếng đồng hồ rồi…”
Hàn Tự bỗng nhiên dừng xe lại, đèn xe trước mặt lướt nhanh qua, trong lòng anh có một nỗi muộn phiền vô cớ.
Diêu Khải Việt đợi hồi lâu mà không thấy anh đáp lại, cậu chủ động hỏi: “Anh im lặng không nói là có ý gì?”
Hàn Tự lại nhấn ga, chiếc xe hơi liền lao ra ngoài.
“Em ấy?” Anh cong môi mỉm cười, bóng đèn ven đường lóe lên, phác hoạ lại gò má đầy dịu dàng của anh.
Không biết mưa lại trút xuống từ lúc nào, hạt mưa đọng lại ở trên kính chắn gió, Hàn Tự mở cần gạt nước, “xoèn xoẹt” hai lần là đầu xe đã sạch sẽ, những hạt mưa lại tiếp tục rơi xuống, có quẹt thế nào cũng không thể sạch hết.
“Đào Tri Sơ mà đồng ý mới lạ.” Anh độc mồm độc miệng theo thói quen: “Mắt mù.”
Chiếc xe tăng tốc, càng lúc càng nhanh.
Diêu Khải Việt đã tập mãi thành quen với cái thái độ này của Hàn Tự, cậu nhẹ nhàng cười rồi phản bác: “Chuyện này chưa chắc chắn được đâu, anh cũng biết lần này Đào Tri Sơ bị chú Đào ngụy trang buộc quay về mà.”
Mọi người đều biết việc Hứa Nguyên thích Đào Tri Sơ, cô khéo ăn nói từ bé, phụ huynh nào trong nhóm bọn họ cũng yêu thích cô, các vị bề trên trong nhà họ Đào lại càng không ngoại lệ, họ luôn thích nghe ngóng việc cô theo đuổi Đào Tri Sơ.
Hứa Nguyên chủ động, Đào Tri Sơ thì không buồn hé răng, mấy năm trời cứ thế mà trôi qua, cả nhà họ Đào đều nôn nóng.
“Đào Tri Sơ ở lại Hong Kong suốt hai năm nay, chú Đào ép cậu ấy về giục kết hôn, nói trắng ra là chú cũng có ý muốn trợ giúp, ai ngờ tên mọt sách Đào Tri Sơ này đọc sách đến nỗi ngu người luôn rồi.”
“Hứa Nguyên nghe nói năm nay nhà họ Đào quyết định thúc giục Đào Tri Sơ nên em ấy vội vàng lắm. Nhưng anh cũng biết mà, con bé Hứa Nguyên này…”
Diêu Khải Việt không nói tiếp.
Cô nàng Hứa Nguyên này, mặc dù ngang ngược, tùy hứng lại cố chấp nhưng cô cực kỳ có nguyên tắc, cũng chẳng ép buộc ý kiến của người khác. Trong lòng cô biết rõ ý định tác hợp của người lớn trong nhà họ Đào, nhưng cô cũng sẽ không mong muốn Đào Tri Sơ hẹn hò với cô chỉ là vì bị người lớn ép uổng.
Thế nên đêm náo loạn này mới diễn ra.
Diêu Khải Việt mím môi: “Nếu đêm nay mà không thành công thì có thể Nữ bá vương của chúng ta thật sự sẽ từ bỏ hoàn toàn đấy.”
Hứa Nguyên chính là một con quỷ ấu trĩ mà.
Ánh mắt Hàn Tự khẽ động, anh không lý giải được cảm xúc nơi đáy lòng mình.
“Hứa Nguyên không muốn chú Đào bắt ép Đào Tri Sơ. Em cảm thấy Đào Tri Sơ đọc sách miết nên biến thành tên mọt sách rồi, phải có người đến dựa ở sau lưng rồi thúc cho một cú mới khiến cậu ấy bằng lòng di chuyển.” Diêu Khải Việt nói thầm: “Tính nết của cậu ấy từ bé đã chẳng khác gì con ch.ó, không biết Hứa Nguyên coi trọng cậu ấy ở điểm nào!”
Hàn Tự vẫn lặng im như cũ, không biết anh có đang nghe hay không nhưng mà Diêu Khải Việt cũng chẳng để ý, cậu vẫn dịu dàng nói: “Anh cũng đừng có độc đoán như vậy.”
Cậu vòng về đề tài ban nãy, học theo kiểu độc miệng của Hàn Tự mà lảm nhảm: “Hứa Nguyên đã chuẩn bị suốt nửa tháng nay rồi, chỉ cần ra tay là sẽ bắt được Đào Tri Sơ. Hôm nay ẻm có nói rằng, đợi tới lúc bắt được cậu ấy thì muốn anh quỳ xuống gọi con bé là chị.”
Cậu vừa nói vừa cười.
Hứa Nguyên là người nhỏ tuổi nhất trong số bọn họ, nhưng lúc lên tiểu học với cấp 2 cô đều nhảy một bậc, thế là cô theo chân mấy người họ trở thành bạn cùng lớp.
Điều cô ghét nhất chính là người khác lấy tuổi của cô ra nói chuyện.
Hàn Tự dùng khuỷu tay đỡ lấy cái đầu vẫn còn đau nhức, trong đầu tức khắc phác hoạ ra dáng vẻ kiêu ngạo của cô nàng.
Chậc!
Khoé môi của anh cong lên, con ngươi đen nhánh phản chiếu ánh đèn đường, tựa như chứa đựng cả những ngôi sao lộng lẫy trên bầu trời, sáng đến mức lạ thường.
“Ấu trĩ.” Anh không nể mặt chút nào mà lẩm bẩm.
Nhìn thoáng qua thời gian, Hàn Tự lại tăng tốc một lần nữa: “Chờ anh.”
Nói xong anh lập tức ngắt điện thoại.
Diêu Khải Việt đứng ở bên ngoài phòng riêng của câu lạc bộ, nghe thấy tiếng “bíp bíp” trong điện thoại, cậu nhướng mày, tức giận kiểm tra điện thoại của mình.
Ấu trĩ?
Hai người này hay thật đấy.
Cậu xoay người ra phía sau, nào ngờ Hứa Nguyên đã lặng yên không một tiếng động mà đứng ở sau lưng cậu.
Không biết cô đã nghe được bao nhiêu rồi.
“Hứa Nguyên?”
Lưng Diêu Khải Việt cứng đờ, cậu vô thức nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại nhưng rốt cuộc vẫn không đủ để giữ bình tĩnh, thành ra vẻ mặt cậu có hơi mất tự nhiên.
“Dì nhỏ!” Cậu đẩy đẩy mắt kính trên mũi, làm ra dáng vẻ hoảng sợ: “Sao em lại đi mà không phát ra tiếng thế hả!?”
Hứa Nguyên khoanh tay nhìn cậu, không nói tiếng nào.
Hôm nay cô trang điểm rất xinh đẹp, ánh sáng của hành lang chiếu rọi trên khuôn mặt cô, phác họa ra từng đường nét mắt mũi đầy mỹ miều của cô. Hứa Nguyên cứ lẳng lặng đứng ở đấy, lúc cô không quấy phá trông còn có vẻ rất điềm đạm, là dáng vẻ của một tiểu thư khuê các.
Tiếc là…
“Em?” Hứa Nguyên trừng mắt đi tới đó: “Anh không làm chuyện trái với lương tâm thì sợ cái gì?”
Diêu Khải Việt nín cười.
Thật tiếc là cô vừa cất lời một phát, hình tượng tiểu thư khuê cát vừa dịu dàng lại đáng yêu đã hoàn toàn bị phá vỡ.
“Không có gì, không có gì thật mà.” Cậu giải thích.
Rõ ràng là Hứa Nguyên không tin, ánh mắt cô chếch qua một bên, hướng xuống chiếc điện thoại cậu đang nắm trong tay. Cô nheo mắt lại, đột nhiên thả tay xuống.
“Anh sẽ không nói cho Hàn Tự nghe cái gì hết, đúng không?” Cô dùng tay phải xoa bóp cổ tay trái, đảo mắt qua lại.
Diêu Khải Việt tự hiểu trong lòng, cậu giả ngu: “Cái gì cơ?”
“Tối nay… anh của anh không đi sao?”
Diêu Khải Việt: “...”
Hứa Nguyên đổi từ siết tay thành bóp cổ tay: “Anh sẽ không nói cho anh ấy đâu, nhỉ?”
Há mồm ngậm miệng đều là Hàn Tự.
Ánh mắt của Diêu Khải Việt đầy ẩn ý.
Hứa Nguyên mất tự nhiên mà quay đầu đi: “Anh biết rồi thì không sao.” Giọng điệu của cô cũng kỳ lạ theo: “Mặc kệ anh ấy có biết hay không, nếu lát nữa mà Đào Tri Sơ từ chối em thì bọn anh đều phải ngậm hết miệng lại cho em đấy.”
Cô hung dữ quay đầu lại, làm động tác dán miệng.
“Không thì cái anh quỷ ấu trĩ ấy chắc chắn sẽ lại cười nhạo em nữa.”
Hứa Nguyên nhớ tới khuôn mặt của Hàn Tự liền thấy bực bội. Mọi người đều biết cô thích Đào Tri Sơ, Hàn Tự cũng biết, cô không sợ mất mặt, song chẳng biết là vì tâm lý gì mà cô lại cứ tránh né Hàn Tự.
Diêu Khải Việt nghe thấy vậy thì gật đầu, ngoan ngoãn che kín miệng, khoé môi bị lòng bàn tay che khuất gợi lên một đường vòng cung rõ rệt.
Đây là lần thứ hai trong đêm cậu nghe thấy cái từ “ấu trĩ” này.
Cậu nhìn nhìn Hứa Nguyên, lại mỉm cười.
Hàn Tự ấu trĩ? Chắc là Hàn Tự mà bọn họ quen không phải cùng một người.
“Vậy thì tốt.”
Hứa Nguyên có vẻ đã yên tâm, cô bước đến bên cửa sổ, lấy điện thoại ra xem dự báo thời tiết. Dự báo thời tiết nói đêm nay mưa to, thấy bảo đêm tới sẽ có một trận mưa.
Thời tiết không tốt luôn khiến người ta cảm thấy là điềm báo cho sự thất bại.
Không chỉ có chú Đào thúc giục Đào Tri Sơ, mà đến cả bố mẹ cô cũng hỏi tới.
Bực bội thật.
Hứa Nguyên vuốt mái tóc dài của mình, mới vừa sờ một chút cô đã nhanh ch.óng dừng tay lại.
Cô dày công tạo kiểu tóc, không thể làm rối được.
“Lát nữa anh ngó giùm em một chút nhé.” Trước khi đi vào trong phòng riêng, cô cứ dặn dò Diêu Khải Việt mãi: “Nếu Hàn Tự mà tới thì anh phải báo với em trước tiên đấy.”
“Chắc chắn.”
Cửa phòng khép lại, Diêu Khải Việt nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, cậu đưa tay đẩy cặp kính của mình lên.
Cô há mồm ngậm miệng đều toàn nhắc tới Hàn Tự, ai mà không biết còn tưởng tất cả những gì hôm nay cô bày tới bày lui đều là vì anh đấy.
Diêu Khải Việt cúi đầu, gửi WeChat cho Hàn Tự: Nữ bá vương nổi điên rồi!
Chỉ có Hàn Tự là người có thể khiến Hứa Nguyên nổi điên, cũng chỉ có Hàn Tự mới có thể làm dịu Hứa Nguyên trong lúc cô đang nổi trận lôi đình.
Diêu Khải Việt không nhìn điện thoại nữa mà đi theo vào trong phòng.
Hàn Tự vừa đến câu lạc bộ, nhận được tin nhắn WeChat của Diêu Khải Việt.
"Diêu Khải Việt: Kết thúc, lại bại."
Bốn chữ, tổng kết rằng Hứa Nguyên đ.á.n.h trận nào thua trận đó.
Hàn Tự nhìn chằm chằm điện thoại, “chậc” một tiếng, mang theo sự vui mừng rõ ràng.
Hoàn toàn nằm trong dự kiến.
Anh thả chậm bước chân, không nhanh không chậm mà bấm thang máy.
"Hàn Tự: Không khóc nhè à?"
"Diêu Khải Việt: Cô nhóc ấy hả?"
"Hàn Tự: Chẳng lẽ là Đào Tri Sơ?"
"Diêu Khải Việt: Thật ra cậu ấy dễ khóc lắm…"
Hàn Tự ra khỏi thang máy, bước tới căn phòng bọn họ thường lui đến.
Còn chưa kịp cầm vào tay nắm cửa thì cánh cửa đã bật mở.
Hứa Nguyên đeo túi xách, đứng ở cạnh cửa, ánh mắt của cô và anh giao nhau.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hàn Tự mỉm cười với cô.
Hứa Nguyên muốn để Hàn Tự biết được sự việc đêm nay nhưng cô lại không thể ngờ đến việc bản thân lại chạm mặt anh sớm như vậy.
Mất mặt quá!
Hơn nữa người này còn nhìn về phía cô rồi cười, sự hẹp hòi trong ánh mắt anh vô cùng rõ ràng nhìn sang cô.
“Anh đến đây làm gì?” Cô không khách khí hỏi.
Hàn Tự hơi nhướng mày, cười như không cười mà nhìn cô.
Hứa Nguyên bị anh nhìn chằm chằm thì trở nên mất bình tĩnh: “Tránh ra!”
Cô đẩy vai anh một cái nhưng anh lại giống như không xương, bị cô đẩy thì lại lùi sang bên cạnh mấy bước.
Hứa Nguyên khinh thường đi qua, ánh mắt ghét bỏ đến cực điểm.
Hàn Tự không thèm để ý, anh khoanh cánh tay, nghiêng đầu qua cánh cửa liếc nhìn bên trong căn phòng.
Bên trong vẫn còn rất náo nhiệt.
Anh đụng vào bả vai Hứa Nguyên, chỉ tay vào bên trong: “Anh tới để đón tiếp Đào Tri Sơ.”
Nói xong, anh lại cười, khoé mắt dưới lông mày không che dấu ý cười.
Thèm đòn.
Hứa Nguyên ghét bỏ lùi lại, cảm thấy lời nói của người này còn mang hàm ý khác.
“Ồ.” Cô hừ lạnh một tiếng, không nhìn anh một cái mà rời đi.
Hàn Tự thấy thế cũng đuổi theo, cười hỏi: “Khóc nhè à?”
Rồi cúi đầu cười vui vẻ vì không cần đoán cũng biết.
Hứa Nguyên dừng lại, anh cũng dừng theo.
Hàn Tự xoay người, nhìn kỹ khuôn mặt tức giận của cô.
Hôm nay cô trang điểm, những đường nét trên khuôn mặt vốn đã rõ ràng nay lại càng đẹp hơn. Cô còn mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, thứ mà bình thường cô không hề thích.
Tất cả đều là vì Đào Tri Sơ.
Nụ cười trên môi Hàn Tự nhạt đi một chút.
“Thần kinh.” Hứa Nguyên trừng anh.
Cô vừa mới ngẩng đầu, không kịp đề phòng thì đã bị hút vào con ngươi đen nháy của anh.
Từ ngữ dâng đến miệng rồi nhưng kiểu gì cũng không thể mắng được.
Anh không nói lời nào mà cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy, trong mắt như có những tia sáng nhỏ, còn có vài phần dịu dàng, sủng nịch.
Trái tim Hứa Nguyên đột nhiên run lên.
Ảo giác.
Cô nhăn mặt, dời mắt đi.
“Đi tìm Đào Tri Sơ của anh đi.” Hứa Nguyên nói xong thì xách túi, tăng tốc bước chân.
Hàn Tự lại đi theo: “Kết thúc sớm vậy?”
Hứa Nguyên: “...”
“Không đợi Đào Tri Sơ sao?”
Mãi đến khi Hứa Nguyên ấn thang máy, Hàn Tự vẫn nói không ngừng.
“Anh có biết anh phiền lắm không?” Cô nhịn không được, nói.
Hàn Tự lắc đầu, tiếp tục trêu cô: “Hứa Nguyên, em thật sự khóc nhè hả?”
Thang máy mở ra, bên trong không có một bóng người, Hứa Nguyên giẫm lên giày cao gót, tiếng bước chân "lộc cộc, lộc cộc” ngày càng to, giống như đang giẫm lên khuôn mặt Hàn Tự.
Hàn Tự cười hì hì nhìn cô, lại bị cô trừng mắt một cái, anh mới biết điều giơ hai tay lên, lui ra đằng sau ba bước.
Hứa Nguyên dùng sức quay đầu đi, khóe mắt vẫn có thể nhìn thấy chàng trai đang vẫy tay với cô. Mãi cho đến khi cửa thang máy hoàn toàn đóng lại mới không thấy khuôn mặt thiếu đòn kia nữa, trong gương phản chiếu lại hình ảnh của cô.
Cô đeo lại túi xách, bên tai hình như vẫn nghe thấy giọng nói trêu tức người khác của Hàn Tự.
Ấu trĩ!
Hứa Nguyên bắt đầu vò mái tóc của mình.
Chiếc gương sáng bóng trong thang máy phản chiếu lại khuôn mặt và khóe môi đang cong lên của cô.
Hứa Nguyên giật mình, rất nhanh đã ngừng nở nụ cười.
Cô đến gần chiếc gương, Hàn Tự nói cô khóc nhè, chỗ nào giống đã khóc cơ chứ?
Đưa mặt đến sát chiếc gương thang máy, cô nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải, chẳng có cái gì cả. Tay đưa lên sờ mắt phải rồi sờ mắt trái nhưng cũng chẳng có dấu vết cô đã khóc.
Cô cũng sẽ không khóc.
Không phải chỉ là bị Đào Tri Sơ từ chối thôi sao, Hứa Nguyên nghĩ.
Thật ra cũng không buồn lắm chứ đừng nói là tức giận, chỉ là bị con quỷ ấu trĩ Hàn Tự trêu đến tức điên người mà thôi.
Trên mặt gương trong thang máy, cô tự vân vê mặt mình đến mức đỏ bừng lên để làm hiệu ứng má hồng. Bởi vì Đào Tri Sơ mà tối nay cô vừa tan làm đã rất vui vẻ trang điểm lại, còn vẽ thêm cả eyeliner và đ.á.n.h phấn mắt.
Trông vô cùng xinh đẹp!
Chỉ có Hàn Tự làm tổn thương cô mà thôi.
Thang máy xuống mấy tầng rồi dừng lại, bên ngoài là một cặp tình nhân tay trong tay, hai người nhìn thấy Hứa Nguyên đang ở bên trong thang máy chỉnh lại lông mi, chân đã tiến lên nửa bước lại lặng lẽ thu chân về.
“Khụ khụ.” Người đàn ông ho nhẹ một tiếng.
Hứa Nguyên dừng lại, bình tĩnh buông tay xuống, cô đi sang một bên, cười với người phụ nữ kia.
Trong vòng một giây đã biến thành một tiểu thư khuê các tao nhã, trở thành cục cưng ngoan ngoãn mà người lớn yêu thích.
Bảy rưỡi sáng ngày hôm sau, Hứa Nguyên vẫn đúng giờ đi làm. Đầu tiên cô vào phòng bếp kiểm tra chất lượng đồ ăn, sau đó đến sân chơi kiểm tra buổi sáng cho mấy đứa nhỏ.
Cô học đại học y, sau khi tốt nghiệp đã đến làm nhân viên chăm sóc y tế cho một nhà trẻ tư nhân.
Chờ đến khi kiểm tra xong trở về văn phòng thì đã là 9 giờ.
“Đào Tri Sơ thật sự không đồng ý?”
Bạn thân Trình Vi Vi gọi điện thoại
cho cô, hỏi về chuyện với Đào Tri Sơ đêm hôm qua.
“Ừ.” Hứa Nguyên mở máy tính ra sắp xếp lại menu.
“Sau đó thì sao?” Trình Vi Vi tra hỏi.
Hứa Nguyên vẫn nhìn chằm chằm vào số lượng đồ ăn trong màn hình như cũ: “Không có sau đó.
”Trình Vi Vi: “...."
“Hàn Tự thì sao?”
Hứa Nguyên không trả lời, cô cầm danh sách học sinh mới vừa được tuyển vào, chuyên tâm sửa lại thực đơn cuối tuần để tránh những món học sinh bị dị ứng.
“Nguyên Nguyên?” Trình Vi Vi thử gọi cô: “Hứa Nguyên? Cậu còn nghe không đấy?”
“Cái gì?” Hứa Nguyên không tập trung đáp.
“Tớ hỏi cậu về Hàn Tự, Hàn Tự không có ý kiến gì với việc này sao?”
Lúc này Hứa Nguyên mới nghe rõ, cô ném cái bảng trong tay ra: “Anh ấy? Liên quan gì đến anh ấy?”
“Tớ đang sắp xếp thực đơn, bận lắm đấy!”
Trình Vi Vi: “...”
Điện thoại chìm trong im lặng, Trình Vi Vi hơi nghẹn một chút rồi lại nói:
“Cậu nói xem, cậu học đại học y 5 năm trời, không đến bệnh viện khám bệnh mà chạy đến nhà trẻ làm nhân viên chăm sóc y tế vì cái gì?”
Hai người đều là bạn cùng phòng hồi còn học đại học, Hứa Nguyên là sinh viên chuyên ngành y học dự phòng của đại học y còn Trình Vi Vi lại là sinh viên ngành lâm sàng. Cả hai người khác chuyên ngành với nhau nhưng bởi vì lúc sắp xếp ký túc xá y học dự phòng còn dư lại 2 nữ sinh nên đành phải xếp lẫn vào phòng của Trình Vi Vi.
“Tớ cảm thấy rất tốt nha, còn có thể nghỉ đông và nghỉ hè, tớ thích được tự do như vậy hơn.” Hứa Nguyên tiếp tục sửa lại thực đơn cho các bạn nhỏ.
Trình Vi Vi dừng lại một chút rồi nói: “Tự do? Ngay cả rau thơm với cải cúc cậu còn không phân biệt được mà suốt ngày đi đến phòng bếp kiểm tra đồ ăn, sáng sớm lại còn phải kiểm tra sức khoẻ của mấy đứa nhỏ. Từ mấy năm trước trở lại đây, có đ.á.n.h c.h.ế.t tớ cũng không tin một người như cậu có thể kiên trì lâu như vậy.”
Hứa Nguyên mỉm cười: “Tớ thì làm sao chứ? Không phải như vậy rất tốt sao?”
Thời điểm mới đi làm, đừng nói là Trình Vi Vi, tất cả mọi người đều đ.á.n.h cược rằng cô không thể kiên trì quá ba ngày.
Làm ở nhà trẻ phải đi làm sớm, công việc thì vụn vặn còn phải kiên nhẫn 10 phần, không thể để tóc tai bù xù, càng không được mang trang sức rườm rà.
Cô cần phải trang điểm như một nàng công chúa.
Mọi người đều nói tiền lương cô làm nhân viên y tế còn không bằng số lẻ một bộ quần áo của cô.
Kết quả, cô lại có thể kiên trì tận ba năm.
“Cậu tan làm rồi à?” Hứa Nguyên thay đổi chủ đề.
Trình Vi Vi học xong 8 năm học, sau khi tốt nghiệp thì đến bệnh viện làm việc, thường phải trực ca ban đêm nhất là trong lúc có dịch bệnh, so với công việc chăm sóc của cô thì khổ hơn nhiều.
“Ừ, vừa mới tan làm.”
“Vất vả rồi.”
Trình Vi Vi: “...”
Sau một lúc lâu, cô ấy cười rộ lên.
Thật sự không có cách nào với Hứa Nguyên.
“Nghỉ hè đi chỗ nào chơi đây?” Cô ấy cũng thay đổi đề tài.
Hứa Nguyên sửa xong thực đơn, ánh mắt liếc xuống hình dán ở mu bàn tay mình.
Sáng nay lúc kiểm tra thân thể, có một bạn nhỏ đã tặng cô hình dán, trực tiếp dán lên mu bàn tay cô.
Là một con sư t.ử rất đáng yêu, bạn nhỏ đó nói cô đáng yêu giống như nó.
“Chắc là tháng sau sẽ có lớp nghỉ hè, đến tháng tám thì đi không được nữa.” Hứa Nguyên mở loa ngoài rồi chụp một bức ảnh hình dán trên tay mình.
“Hả?”
“Không thể rời Thượng Hải, quay lại là phải cách ly 14 ngày.”
Trình Vi Vi đề nghị: “Nếu không thì đi Sùng Minh đi? Không phải cậu không thích ở trong khách sạn mà thích ở homestay ấm áp, đặc sắc sao? Homestay trên đảo Sùng Minh rất tốt.”
Cô ấy nhớ lại cái gì đó: “ Hàn Tự có một cái homestay ở Sùng Minh đúng không?”
“Đúng, làm sao vậy?”
“Không phải cậu thích phong cách homestay của anh ấy sao?”
Hứa Nguyên: “...”
Cô cứng rắn nhịn lại câu nói “Không thích.”
Hứa Nguyên và Hàn Tự như nước với lửa nhưng homestay của anh có phong cách ấm áp lại đẹp đẽ, không có thứ gì trái với sở thích của cô. Cô cũng không còn cách nào làm trái lương tâm nói homestay anh tự thiết kế là xấu được. Không thừa nhận cũng không được, rằng gu thẩm mĩ của anh cũng có mấy phần giống của cô.
“Hừ.” Cuối cùng Hứa Nguyên cũng chỉ có thể “hừ” một tiếng.
Trình Vi Vi lại cười khúc khích, nói: “Cậu nói xem hai người các cậu vô cùng buồn cười! Một người cực khổ thi vào đại học y, cuối cùng ra làm một người chăm sóc sức khỏe, một người cực khổ thi vào kiến trúc, tác phẩm còn được lên CCTV* xong bây giờ lại không đi đến viện thiết kế hoặc một công ty chuyên nghiệp nào đó làm việc mà tự mình đăng ký thương hiệu homestay riêng, đích thân mở một căn homestay.”
*CCTV ở đây là đài truyền hình trung ương của Trung Quốc
Hứa Nguyên bĩu môi, chuẩn bị đăng tấm ảnh chụp hình dán lên vòng bạn bè.
“Ai thèm giống anh ấy mà cậu lại bảo là hai người các cậu.” Cô giận dỗi nói một câu.
“Chẳng lẽ không đúng sao? Cậu nói đi, sao cậu lại thích Đào Tri Sơ kia chứ? Hàn Tự không phải rất tốt ư?”
Trình Vi Vi khẽ cười: “Thật ra hai người các cậu rất xứng với nhau.”
Hứa Nguyên sửng sốt, tay đang đ.á.n.h chữ cũng dừng lại.
Vì sao lại thích Đào Tri Sơ?
Cô buông điện thoại xuống, cẩn thận nhớ lại.
Theo những gì cô nhớ, lần đầu tiên cô cùng Hàn Tự và Đào Tri Sơ đi chơi với nhau. Hàn Tự không chỉ hay bắt nạt cô mà còn cãi nhau với cô, cô chẳng nhớ mình và anh đã đ.á.n.h nhau bao nhiêu lần rồi. Mà từ nhỏ Đào Tri Sơ đã yên tĩnh, nhã nhặn, mọi thứ đều thuận theo cô. Đương nhiên cô sẽ càng thích Đào Tri Sơ, người có tính cách đối lập với Hàn Tự hơn.
“Làm gì có vì sao.” Hứa Nguyên không được tự nhiên đáp: “Đừng nhắc Hàn Tự với tớ nữa.”
Trình Vi Vi nghe vậy nhún vai: “Được rồi, tớ tan làm về nhà đây.”
Hứa Nguyên cúp điện thoại, vô thức sờ sờ miếng hình dán sư t.ử trên mu bàn tay, cô đăng ảnh chụp lên vòng bạn bè với tiêu đề: Một hình dán vui vẻ, có phải nó đáng yêu giống tôi? [Đáng yêu]
Bài đăng đi kèm là hình ảnh cô chụp hình dán trên tay. Trong ảnh là một chú sư t.ử ngồi ở trên một toa tàu, không nhìn rõ mặt.
Là một hình ảnh rất buồn cười.
Vừa mới đăng lên thành công đã có người bình luận.
Hứa Nguyên mở ra thì thấy đó là Hàn Tự.
Hàn Tự: “Có mỗi cái hình dán, em đăng lên làm gì?”
Hứa Nguyên ngẩn người, không phản ứng.
Diêu Khải Việt: “Ha ha….”
Càng nghĩ về nó càng thấy không đúng, cô mở lại bức hình ra thì lập tức bùng nổ.
Cái tên quỷ ấu trĩ này!
Hứa Nguyên rep Hàn Tự: “Cút!”
Trong vòng bạn bè lại gửi đến một tin nhắn.
Hàn Tự: “Rất tốt, lần tới em trình diễn trình độ lái xe cho anh xem nhé?”
Hứa Nguyên rep Hàn Tự: “Anh cho em chụp một tấm à?”
Hàn Tự rep Hứa Nguyên: “Anh không đăng ảnh tự sướng.”
Tưởng Minh Châu: “Bình luận dài ba mét rồi đấy, nhìn không nổi nữa, sao hai người không nhắn tin riêng đi?”
Bạn thân Tưởng Minh Châu của hai người đã lên tiếng, làm cho nhóm bạn càng thêm rối, thay nhau ra trận trêu chọc.
Diêu Khải Việt rep Tưởng Minh Châu: “Hai người họ không phải lần đầu tiên như vậy, cậu vẫn còn chưa quen sao?”
Tay đang đ.á.n.h chữ của Hứa Nguyên dừng lại, cô xem lại những lời mình đang định nhắn cho Hàn Tự, không do dự mà xoá từng chữ một.
Ai thèm đứng chung với anh đâu mà bảo hai người?
Đợi một chút, Hàn Tự cũng không hồi âm lại.
Cô bỏ điện thoại xuống.
Buổi tối, cả hội bạn bè đều đã tới tiệc tẩy trần chính thức cho Đào Tri Sơ.
Vẫn là căn phòng tối hôm qua, vẫn như đám ma quỷ làm loạn.
Tưởng Minh Châu cầm ly rượu đến ngồi xuống bên cạnh Hàn Tự, nhìn Hứa Nguyên và Đào Tri Sơ đang bị vây quanh hỏi: “Nghe nói Hứa Nguyên tỏ tình với Đào Tri Sơ thất bại?”
Bọn họ là bạn thân suốt nhiều năm, đến giờ vẫn còn chơi chung với nhau.
Hàn Tự nghe vậy cũng đưa mắt nhìn Hứa Nguyên.
Lúc này không biết cô đã nói gì với bọn họ mà khiến cả đám bật cười ha hả.
"Cô ấy à." Hàn Tự quơ quơ ly rượu vang, cười nói: “Vừa ngang ngược, tùy hứng, tính tình thì đáng ghét.”
“Nếu Đào Tri Sơ để ý con bé thì đúng là mắt mù.” Anh tổng kết như vậy.
Tưởng Minh Châu nhịn cười.
Cũng đúng, Hàn Tự với Hứa Nguyên như nước với lửa, có thể nghe được lời hay từ hai người này mới làm lạ.
“Hai người thật sự là…” Tưởng Minh Châu cố nhịn cười nhưng nhịn không được, cuối cùng vẫn phá ra cười.
Hàn Tự chỉ uống một ngụm đã nốc cạn ly rượu vang, ngọn đèn dừng ở mắt anh, ấm áp lại sáng ngời.
Không chút nào che dấu ý cười.
Đẹp cực kỳ.
Anh cong cong khoé miệng, còn chưa kịp mở lời, Tưởng Minh Châu đã ho nhẹ mấy tiếng.
Hàn Tự quay đầu, chỉ nhìn thấy Hứa Nguyên đang ôm cánh tay đứng ở phía sau anh, nở nụ cười sáng lạn với anh.
Một nụ cười giả tạo.
Tám phần là đã nghe thấy toàn bộ.
Hàn Tự để ly rượu xuống, cười nhẹ đáp lại.
