Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 14

Cập nhật lúc: 25/06/2026 14:07

Kết thúc bữa tiệc, Hứa Nguyên lái xe đưa Hàn Tự về, anh ngồi vào chỗ ghế phụ bên cạnh cô.

Đêm nay anh uống không ít rượu, ai mời anh cũng không hề từ chối. Lúc này anh đang ngồi trên ghế, khuỷu tay chống lên kính xe, toàn thân vô cùng uể oải.

Đúng lúc dừng đèn đỏ, Hứa Nguyên nhìn qua phía anh.

Hàn Tự từ từ nhắm đôi mắt lại, hai tay đang đặt trên kính xe ấn huyệt thái dương, đương nhiên là cảm thấy cực kỳ khó chịu.

"Anh nói bình thường anh rất chảnh, không thèm tiếp rượu người khác cơ mà?" Cô không nhịn được mà quay sang nói anh.

Hàn Tự nhắm nghiền mắt: "Ừ."

Một tiếng “ừ” không mặn không nhạt, Hứa Nguyên chọc cánh tay của anh: "Này, anh khó chịu thật hả?"

Cô vốn muốn nói chuyện với anh một chút, nhưng nhìn thấy bộ dạng anh thế này cô không thể mắng anh được.

Đèn chuyển xanh, Hứa Nguyên lên ga, thỉnh thoảng cô liếc sang nhìn trộm anh.

"Nếu lần sau anh còn như vậy, em sẽ…" Cô nuốt nước bọt: "Sẽ không cho anh lái xe nữa.”

Trong xe đang yên tĩnh lại chợt có tiếng cười khúc khích.

Chính là tiếng cười của Hàn Tự.

Anh nhướng mi mắt lên, ung dung quan sát trình độ lái xe của Hứa Nguyên.

Bọn họ vẫn ở khu vực trung tâm thành phố, ánh đèn hai bên rất sáng, quét qua gương mặt cô, càng tăng thêm vẻ dịu dàng.

Hứa Nguyên, cô gái này…

Hàn Tự cười, nụ cười bất đắc dĩ mà lại nuông chiều.

"Chẳng phải lúc bình thường em cũng ngang ngược lắm sao? Tại sao bây giờ chỉ có hai ta mà em lại sợ sệt thế?" Anh nói đùa, đem sự bối rối của mình giấu trong lòng.

Hứa Nguyên nghẹn lại, một lúc sau mới từ từ nói: "Không bỏ qua việc đó được à?”

Cô còn tưởng rằng hai người bọn họ đã hoà giải rồi.

Nếu không phải thì chỉ đành chia tay vậy.

Hứa Nguyên nắm c.h.ặ.t lấy tay lái, lòng bàn tay đau rát.

Không biết vì sao chỉ cần nghĩ tới hai chữ “chia tay” thôi là cô đã cảm thấy khó chịu khắp người.

"Hàn Tự, em…"

Hàn Tự như biết cô định nói gì tiếp theo: "Em là một người rất vô tâm, lúc nên nhẫn nại thì không thèm làm, lúc không nên suy nghĩ linh tinh thì lại càng lo vớ lo vấn.”

Hứa Nguyên mím môi, không để cho anh nhìn thấy nỗi buồn của cô.

Hàn Tự thở dài: "Nhưng anh không thể ngừng thích em!" Anh thay đổi thái độ trong lời nói, mang theo ý cười: "Hứa Nguyên, em thấy mình có tài lắm đúng không?”

Anh dùng giọng điệu giỡn hớt để nói về chuyện nghiêm túc, đây là một Hàn Tự mà cô chưa từng thấy qua.

Cô biết rõ anh đang rất nghiêm túc.

Vì thế, Hứa Nguyên giảm tốc độ, cô cũng chân thành nói: "Em chỉ nghĩ rằng hai chúng ta đã làm phá vỡ nhận thức của em, anh hiểu mà."

Hàn Tự cảm thấy bản thân chẳng hiểu gì cả.

"Em đã cho là em thích Đào Tri Sơ, nhưng kết quả lại không phải. Em cũng tưởng rằng mình rất ghét anh, kết quả cũng chẳng phải vậy.”

Hứa Nguyên buồn rầu: "Anh nói xem em phải chọn lựa con đường nào đây?”

Hàn Tự không hiểu nhưng anh vẫn kiên nhẫn ngồi nghe cô nói.

Hứa Nguyên bực bội vò đầu bứt tóc nói: "Chắc cả đống chất xám của em đều dùng hết để tìm cách thu hút sự chú ý của bố mẹ rồi.”

Cô nói ra câu này với đầy sự tủi thân.

Hàn Tự bật cười “ha ha”.

Cô hờn tủi liếc mắt nhìn sang, vẻ mặt cực kỳ uất ức.

Anh lập tức nắm lấy tay cô: "Được rồi, tùy em tùy em, tất cả đều theo ý em được chưa?"

Hứa Nguyên lắc đầu: "Không được."

"Vẫn không được? Hứa Nguyên, em có biết anh cũng tủi thân lắm không?”

"Sự tủi thân của em chắc chắn nhiều hơn anh.”

Hàn Tự: "…"

Cái tính nết này quả thật không thay đổi được.

Anh cầm tay cô lên rồi xoa nhẹ, như chưa xua tan đi hết nỗi uất hận, anh nhéo tay trái một cái, nhéo bên phải một cái nữa.

"Anh đang làm gì đấy?" Hứa Nguyên muốn né đi.

Hàn Tự không cho, anh giữ c.h.ặ.t t.a.y cô.

"Vậy em muốn như thế nào?" Cuối cùng anh bất đắc dĩ phải thỏa hiệp với cô.

Hứa Nguyên suy nghĩ: "Mai mốt anh không được chiến tranh lạnh với em vì chuyện này nữa.”

Quả nhiên là được voi đòi tiên.

Hàn Tự mím môi cười: "Chấp thuận."

"Như vậy mới chỉ tàm tạm thôi.”

Hứa Nguyên như trút bỏ được gánh nặng, cuối cùng những thứ râu ria này cũng kết thúc.

Càng đến gần khu biệt thự lại càng trở nên yên tĩnh, Hàn Tự trở lại tư thế ban đầu, hình như đã chìm vào giấc ngủ.

Hứa Nguyên đ.á.n.h mắt nhìn sang vài lần: "Hàn Tự, anh đã nghĩ điều này từ lâu rồi đúng không?”

"Sao?"

“Anh tìm bạn gái để làm tài xế cho anh chứ gì! Một thanh niên trai tráng như anh mà lại để phụ nữ lái xe cho anh, anh không biết xấu hổ hả?”

Hàn Tự bật cười: "Anh chưa từng để người phụ nữ khác lái xe."

Giọng điệu của anh vô cùng mệt mỏi, Hứa Nguyên không thể trả lời những gì mà anh nói, cô đang định phản bác lại thì nghe thấy anh nói tiếp: "Anh cũng chưa bao giờ ngồi vào ghế lái phụ của phụ nữ.”

Hứa Nguyên sững sờ, dưới đáy lòng như có một sợi dây mềm chạm vào. Chút dịu dàng khó tả ấy cứ thế dần lan tỏa, quấn lấy trái tim cô, vô cùng nóng bỏng.

Cô hé miệng cười nhẹ: "Tất nhiên rồi, nếu anh dám ngồi ghế phụ của người khác em sẽ đ.á.n.h gãy chân ch.ó nhà anh."

Hàn Tự phì cười.

Hứa Nguyên đưa Hàn Tự đến nhà, anh bước xuống xe rồi đột nhiên hỏi: "Việc bị gán danh con giáp thứ mười ba hôm nay em định xử lý như thế nào?"

Cô không quan tâm đến việc đó: "Tạm thời để đó, nếu đáp trả lại chính là cho chị ta thể diện, chị ta cũng không đáng để em lo lắng quá sức."

Lãng phí thời gian, phiền phức.

Hàn Tự gật đầu, cũng không hỏi cô có muốn giúp đỡ không.

"Về đến nhà thì nhắn tin cho anh." Anh dặn dò cô.

Hứa Nguyên nghiêng đầu dựa vào vô lăng: "Nhà của em phía sau nhà anh, không tới một phút đã đến nơi rồi."

Cô bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn, lập tức nói lại: "Được rồi!"

Sau đó chạy biến.

Hàn Tự đứng đó nhìn chiếc xe của cô khuất bóng dần, cho đến khi nó chạy đến ngã rẽ rồi biến mất.

Sau một hồi thẫn thờ thì anh trai của anh gọi đến.

Vào buổi sáng một ngày trong tuần, Chu Tễ Duyên cố tình dành thời gian đến bệnh viện để lấy bản báo cáo sức khỏe của mẹ.

Khi đi qua phòng làm việc của Trình Vi Vi, thấy cô ấy không có ở đó, bước chân của anh ấy chỉ khựng lại một cái rồi lại trở về như bình thường.

Đến lúc lấy được bản báo cáo, anh ấy lại quanh quẩn bên ngoài văn phòng nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Trình Vi Vi.

Có lẽ hôm nay cô ấy không đi làm.

Chu Tễ Duyên muốn nói cảm ơn đến Trình Vi Vi, chính cô ấy và Hứa Nguyên đã khiến cho mẹ anh ấy thay đổi suy nghĩ, chịu đi kiểm tra sức khỏe toàn thân.

Trong tay cầm bản báo cáo có hơi nặng nề, trong lòng Chu Tễ Duyên chất đầy tâm sự, bỗng nhiên lướt ngang qua Trình Vi Vi.

Anh đang mất tập trung nên không để ý đến cô ấy, đi ngang qua không quay đầu lại.

"Chu…" Trình Vi Vi vẫy tay chào Chu Tễ Duyên, nhưng anh ấy lại vờ như không thấy làm cô ấy phải đuổi theo: "Anh tới lấy bản báo cáo đúng không?"

Cô ấy chặn trước mặt anh ấy: "Có bản báo cáo rồi hả?"

Chu Tễ Duyên hơi bất ngờ, thiếu chút nữa đã đứng không vững mà té vào người Trình Vi Vi: "Xin lỗi cô."

"Không sao đâu." Trình Vi Vi mỉm cười, nụ cười có hơi ngượng ngùng pha lẫn khó xử: "Cái đó… có tiện ra chỗ khác nói chuyện không?”

Cô ấy cúi đầu, hình như là cảm thấy ngượng ngùng, giống một thiếu nữ.

Chu Tễ Duyên chỉ có thể nhìn thấy phần đỉnh tóc của cô ấy, cùng với chiếc áo khoác trắng vô cùng bắt mắt trên người cô.

"Được."

Chu Tễ Duyên nhớ đến lời thổ lộ thẳng thắn của Trình Vi Vi lúc trước, vài ngày sau đó mẹ anh nhập viện nhưng cô ấy cũng không làm quá quy định, chỉ coi mẹ anh ấy như một bệnh nhân bình thường.

Anh ấy ngạc nhiên vì lúc này đã bị Trình Vi Vi ngăn lại.

"Cô nói đi." Chu Tễ Duyên đi theo Trình Vi Vi đến cuối hành lang.

Nơi này yên tĩnh, không có bệnh nhân hay y tá ra vào.

Trình Vi Vi tỏ ra căng thẳng khi gặp anh ấy: "Xin lỗi anh, tôi biết anh bận rộn nhiều việc mà lại cản trở anh. Tôi… ừm, có lẽ điều tôi sắp nói không phải là vấn đề lớn đối với anh."

Chu Tễ Duyên cau mày.

Nhiều năm qua, số người phụ nữ chủ động bày tỏ tình cảm với anh ấy rất nhiều, đa số vừa gặp phải mấy người như vậy anh ấy lập tức cảm thấy bị làm phiền phức, không có chút kiên nhẫn nào. Nếu là ngày thường thì anh ấy sẽ nghiêm mặt nói "xin lỗi" rồi nhanh ch.óng rời đi.

Nhưng hôm nay, lại đối mặt với một cô gái đang bối rối và ngượng ngùng, anh ấy không nỡ nặng lời.

"Không sao đâu." Chu Tễ Duyên cố gắng nhẫn nại.

Trình Vi Vi nhìn lên Chu Tễ Duyên: "Anh có biết chuyện Hứa Nguyên bị vu oan là kẻ thứ ba không?"

Chu Tễ Duyên: "…"

Anh ấy còn tưởng Trình Vi Vi sẽ đề cập đến mối quan hệ giữa hai người.

Nếu không phải vì đ.á.n.h nhau trên thương trường và có thói quen che giấu cảm xúc bằng gương mặt lạnh lùng, thì anh ấy suýt đã bị xấu hổ đến đỏ mặt trước một cô gái nhỏ hơn mình bảy tám tuổi rồi.

"À, tôi có nghe sơ qua." Chu Tễ Duyên gật đầu.

Trong suy nghĩ của Chu Tễ Duyên, tất cả chỉ là chuyện cỏn con, không có gì to tát cả.

Thế nhưng vẻ mặt của Trình Vi Vi lại cực kỳ nghiêm túc: "Việc này nói lớn cũng không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, tôi không muốn l.ỗ m.ãng ra mặt thay cậu ấy." Trình Vi Vi do dự: "Cho nên tôi mới đến hỏi ý kiến của anh, phải làm sao mới có thể giúp cậu ấy?"

Vị trí trong giới của cô ấy và Hứa Nguyên khác nhau, cô ấy không hy vọng bản thân mình vì tình nghĩa mà tuỳ tiện gây cản trở.

Chu Tễ Duyên bất ngờ hỏi: "Cô hỏi tôi?"

Trình Vi Vi ngại ngùng cười: "Đúng vậy, Hứa Nguyên vô cùng nghĩa hiệp với người ta, nhưng nếu bản thân mà làm phiền hà đến người khác thì chắc chắn cậu ấy sẽ không chịu mở miệng.”

Chu Tễ Duyên cũng mỉm cười, con người Hứa Nguyên chính là như vậy, khi còn bé cô là một vua con ngang ngược, nhưng tính ngang ngược của cô cũng là tùy trường hợp, nếu thật sự xảy ra việc gì đó thì cô sẽ không bao giờ gây chuyện vô cớ.

"Hứa Nguyên có hơi vô tâm, mấy việc trọng đại thì cậu ấy không để ý, cũng chẳng thèm giải thích." Trình Vi Vi rất lo lắng: "Tôi sợ việc này sẽ ảnh hưởng đến cậu ấy."

Nói xong Trình Vi Vi đ.á.n.h mắt sang nhìn Chu Tễ Duyên, vẻ mặt không yên lòng.

Nhưng trong ánh mắt cô ấy lại tràn ngập sự tin tưởng vào Chu Tễ Duyên.

Không hiểu sao Chu Tễ Duyên chợt cảm thấy yếu lòng.

"Được rồi, tôi sẽ xem xét rồi quyết định việc này." Anh ấy sảng khoái đồng ý.

Trình Vi Vi vui mừng: "Cảm ơn anh."

Cô gái ngốc nghếch Hứa Nguyên kia không biết đã làm hòa với Hàn Tự chưa, có nói với anh việc này không, nếu có thì Trinh Vi Vi cũng chẳng phải lo lắng về chuyện này.

Chu Tễ Duyên nhẹ nhàng nói: "Không có gì."

Buổi tối bố mẹ Hứa Nguyên vắng nhà nên cô qua nhà họ Hàn dùng bữa.

Đây cũng là chuyện thường trước kia mà thôi.

Đêm nay cũng có sự hiện diện của Diêu Khải Việt, ăn tối xong cậu cùng với Hàn Tự đến phòng đọc sách để bàn công việc.

Hứa Nguyên gõ cửa phòng: "Dì Diệp có chuẩn bị trái cây cho hai người." Cô bưng dĩa trái cây vào: "Hai người các anh…"

Hai người bọn chụm lại một chỗ để nói chuyện, sắc mặt vô cùng căng thẳng, dường như không nghe thấy những gì cô vừa nói.

Cô bước đi nhẹ nhàng, đặt dĩa hoa quả lên bàn trà nhỏ cách họ không xa, lặng lẽ ngồi ở một bên không phát ra tiếng.

Phòng sách của Hàn Tự rất lớn, lúc này bàn làm việc của anh chất đầy tài liệu, trên mặt đất còn rải rác vài tờ, chẳng biết có phải vô tình đ.á.n.h rơi không.

Hứa Nguyên lướt qua một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên tủ sách lớn của anh.

Lần trước cô nhìn thấy quyển lưu b.út trong đó nhưng mà đã bị anh lấy đi mất.

Như thể anh muốn che giấu một bí mật nào đấy.

Hứa Nguyên nhìn Hàn Tự, anh vẫn bàn chuyện đang cùng Diêu Khải Việt, mọi sự chú ý của bọn họ đều đặt vào xấp tài liệu.

Cô nhẹ nhàng mở cửa tủ ra, quyển sổ lưu b.út vẫn ở chỗ cũ. Hứa Nguyên quay lưng lại với họ, lấy cơ thể của mình làm lá chắn, sau đó cô mở quyển lưu b.út ấy ra, trang đầu tiên chính là cô.

Vào đêm trước ngày thi tuyển sinh đại học, cô đưa cho Hàn Tự quyển sổ này, yêu cầu anh viết đầy vào đó rồi truyền cho bạn cùng lớp, anh không muốn làm chút nào. Lúc đó, anh mở trang đầu tiên cô viết ra rồi cười nhạo cô.

Anh nói chữ cô quá xấu.

Hứa Nguyên mỉm cười, quả thật chữ viết xấu đến mức không lọt vào tầm mắt.

Các từ ngữ thịnh hành trên Internet lấp đầy cả một trang giấy, bây giờ nhìn lại trông cực kỳ trẻ con.

Không biết tại sao lúc ấy cô lại thích nó.

Lật sang trang tiếp theo là của Diêu Khải Việt, tiếp theo nữa là của Đào Tri Sơ, rồi đến Dư Âm…

Bàn tay đang lật giấy của Hứa Nguyên khựng lại.

Chữ của Dư Âm rất đẹp, là nét chữ của người đã từng luyện thư pháp, những con chữ được viết bằng b.út đầu cứng rất đẹp. Bức ảnh cô ta dán trong lưu b.út là tấm ảnh chụp chung của hai người họ, hai đứa cùng mặc đồng phục học sinh, nở một nụ cười vô ưu vô lo.

Hứa Nguyên sờ bức ảnh rồi lại buồn bã một lúc.

Dư Âm mãi vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô, mà tháng sau bữa tiệc đính hôn của Đinh Nhuế Nhiên và Tống Diệp đã được diễn ra rồi.

Hứa Nguyên lật sang trang kế tiếp, có cái gì đó lướt qua tay cô sau đó rơi xuống đất.

Cô giật mình nhìn xuống.

Món đồ đã bị chôn vùi thật sâu bất chợt xuất hiện.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc được một tháng, Hứa Nguyên điên cuồng xem các bộ phim thần tượng, những bộ phim thần tượng vừa th* t*c vừa dễ khóc đã thu hút sự chú ý của cô. Cuối cùng, cô học theo mấy tình tiết lãng mạn trong các bộ phim thần tượng, sao chép một bài thơ tình đặc biệt trên mạng và nhét nó vào cặp sách của Đào Tri Sơ.

Sau đó, Hứa Nguyên không nhận được lời hồi âm.

Nhiều năm sau, cô tình cờ nói với Đào Tri Sơ mới biết anh ấy không biết gì về việc này.

Không ngờ…

Hứa Nguyên nhặt phong bì rơi trên mặt đất, chiếc phong bì mấy năm trước đã ngả màu vàng rồi, bên trên nó còn có một hình trái tim phóng đại mà cô tự vẽ.

Cay mắt thật.

Mặt Hứa Nguyên đột nhiên ửng đỏ lên, cô quay người sang nhìn Hàn Tự.

Thiếu niên trong trí nhớ của cô ngày nào đã trở thành một mỹ nam, hàng lông mày cân đối, đôi mắt bớt kiêu ngạo và ngỗ ngược hơn thời đi học, cũng dần trở nên chững chạc và biết kiềm chế.

Cô nhớ lại rất nhiều điều, Hàn Tự khi đó, Hàn Tự của bây giờ, còn có cả cô và anh.

Bấy nhiêu năm như thế, điều duy nhất không thay đổi chính là vẻ lạnh lùng mà anh bày ra khi ở bên ngoài cùng người khác, chứ không phải bộ dạng như ông cụ non lúc tranh cãi với cô.

Hứa Nguyên mở bức thư, ở miệng phong bì có dấu vết của việc bị bóc ra, bên trong giấy viết thư vẫn còn một trái tim được gấp gọn gàng.

Chừng đó năm, những ký ức ngày ngày cô theo đuổi Đào Tri Sơ chợt kéo đến.

Trong đó còn có Hàn Tự.

Quả thật mỗi một phần trong ký ức đều có anh.

Hứa Nguyên nhét lại bức thư vào quyển sổ lưu b.út, sau đó cất vào tủ, khôi phục lại như cũ.

Cô quay về yên vị trên chiếc sô pha nhỏ, lẳng lặng nhìn Hàn Tự.

Trong lòng Hứa Nguyên chất đầy những câu nói không thể thốt thành lời.

"Quả lê: Thánh thần ơi! Vị anh hùng nào đây! Mấy cô mau vào xem Weibo của Agyness đi."

WeChat kêu không ngừng, cô liền vào xem.

"Quả cam: Ảnh chụp màn hình mau nhìn đi!"

"Quả cam: Tôi nói rồi mà, cái loại phụ nữ đầu óc ngu si mà còn dám tạt nước dơ lên người Hứa Nguyên nữa chứ, chẳng phải là bị bóc mẽ lại rồi sao.”

Hứa Nguyên phóng to ảnh chụp màn hình ra xem.

Tài khoản Weibo ảo có bình luận ở dưới bài viết "Gặp phải Lâm Hữu Hữu 2.0 phiên bản đời thực" của mẹ Jason, người đó nói: "Nghe nói bạn trai của cô hơn cô 17 tuổi?"

Bình luận kèm theo một bức ảnh chụp chung của hai người.

Một bình luận đơn giản và thô lỗ đã leo lên top bình luận hot, phá vỡ hình ảnh của phú bà mà "Agyness" đã cố gắng duy trì trên Weibo.

Hầu như mọi bài đăng trên Weibo của chị ta đều có một bình luận mà tài khoản ảo này để lại, và nội dung của bình luận giống hệt như cách chị ta bóc mẽ Hứa Nguyên. Tài khoản ảo này úp úp mở mở như ngày thường, bám theo những tiết tấu của các bình luận xung quanh, từng bước đập nát mặt nạ của chị ta.

Hứa Nguyên nhìn thấy ảnh chụp màn hình trong tài khoản Weibo ảo này, dường như đã hiểu ra cái gì đó.

Cô không có xem hết, liền cầm điện thoại rời khỏi phòng làm việc của Hàn Tự. Cô ngồi trên bậc thang từ tầng ba lên tầng hai và gọi cho Dư Âm.

Cô cảm thấy như có thể nghe được tiếng con tim của mình đập thình thịch, vầng trán đang dần tứa mồ hôi ra vì hồi hộp.

Một tiếng "tít" vang lên, giây tiếp theo, cuộc gọi đã được kết nối.

Đôi mắt Hứa Nguyên đột nhiên nóng lên: "Chẳng phải cậu không để ý đến tớ sao?"

Dư Âm nói qua điện thoại: "Tớ không thể trơ mắt nhìn cậu bị ức h.i.ế.p được."

Hứa Nguyên lái xe đi tìm Dư Âm.

Vừa rồi trong điện thoại, hai người đều rất kích động.

Xuất phát đến khu biệt thự, Hứa Nguyên đeo tai nghe Bluetooth, gọi điện cho Hàn Thạc.

Hàn Thạc là anh trai ruột của Hàn Tự, hai năm qua anh đã đến Tô Châu để giải quyết công việc nhà họ Hàn.

“Nguyên Nguyên?” Hàn Thạc nhanh ch.óng trả lời.

Giọng nói của anh có phần lạnh lùng, vừa nghe xong liền không mang theo cảm xúc gì, chỉ có cảm giác xa cách.

Hứa Nguyên một mực cho rằng, Hàn Tự và anh trai của anh là hai thái cực khác nhau. Nhưng hiện tại, cô cảm thấy rằng hai anh em bọn họ thực sự rất giống nhau.

“Có làm phiền đến công việc của anh không ạ?” Giống như ở trước mặt Chu Tễ Duyên, Hứa Nguyên không bao giờ dám làm càn với anh ấy.

“Không đâu.” Hàn Thạc cười lớn, bỗng anh nhớ ra điều gì đó, “Anh đã biết chuyện của lão Cù rồi.”

Anh chủ động nhắc tới, Hứa Nguyên có hơi bất ngờ.

Hàn Tự còn nói: “Dù em không gọi cuộc điện thoại này thì anh cũng muốn nói chuyện với em một chút. Lão Cù nói việc này liên quan đến em, muốn anh xin lỗi em thay cậu ấy. Cậu ấy sẽ xử lý tốt chuyện bên ngoài để cho em yên tâm, cậu ấy sẽ nói rõ cho em.

Nghe tới đó, Hứa Nguyên ngắt lời anh: “Không cần anh ta giải thích đâu ạ.”

“Vậy em thì sao?”

“Hôm nay em gọi điện cho anh quả thật là vì chuyện này, bạn thân em thấy em bị hắt nước bẩn trên Weibo, cô ấy tức giận quá nên có bình luận bức ảnh hai họ người chụp chung.”

“Lão Cù chưa nói với anh chuyện này.”

Hứa Nguyên nói rõ ra suy nghĩ của mình: “Em biết chuyện này có ảnh hưởng đến người bạn của anh, em có thể thay mặt bạn thân xin lỗi anh ta. Nhưng có điều, việc này vốn là do chị ta gây ra, em có thể không truy cứu những rắc rối đó của họ, miễn là anh ta không đi tìm người bạn thân đã tiết lộ danh tính của bọn họ.”

“Nếu để cho em biết anh ta và người phụ nữ ngoài kia đụng đến bạn thân em, thì dù có ra sao em cũng không chịu để yên.” Cô nói ra hết tất cả mọi điều cần nói, bình thản cất lời: “Chuyện này nên dừng lại tại đây thôi.”

Cô không có gì phải sợ, chỉ sợ Dư Âm bị trả thù. Cho nên cô chỉ có thể tìm đến Hàn Thạc, là người trung gian đi hoà giải, để cho thấy thái độ của cô.

Hàn Thạc trầm mặc một lúc: “Được rồi, em yên tâm.”

Hàn Tự cũng đã gọi cho anh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ để Hứa Nguyên phải chịu thiệt thòi.

“Cảm ơn anh Hàn.” Hứa Nguyên nói lời cảm ơn.

“Việc nhỏ.”

Hứa Nguyên tháo tai nghe ra, đột nhiên cô cảm thấy căng thẳng. Cô đã hẹn Dư Âm tại cửa hàng tiện lợi 24h gần nhà cô ta.

Thật ra, khi biết được Dư Âm không để ý đến “quy tắc ngầm” của cái giới này vì cô, liễu lĩnh trút giận thay cô, cô lại cảm thấy vô cùng khó chịu và cảm động.

Nhất thời cô không biết nên phải đối mặt thế nào với cô ta.

Cảm xúc lẫn lộn.

Cô chạy đến cửa hàng tiện lợi, Hứa Nguyên nhìn thoáng qua thấy Dư Âm đang ngồi bên cửa sổ. Trước mặt cô ta có hai ly trà sữa.

Hứa Nguyên đỗ xe rồi vào cửa.

“Dư Âm” Cô nở nụ cười và vỗ vai Dư Âm.

Dư Âm quay lại và đã thấy Hứa Nguyên trốn ở đầu bên kia.

“Hứa Nguyên, cậu nghĩ tớ ngốc sao?” Dư Âm tức giận.

Hai người dường như quay trở lại thời còn đi học. Khi đó Hứa Nguyên không thích đồ ăn của trường và luôn đưa Dư Âm tới cửa hàng tiện lợi ăn cơm nắm.

Cơm nắm kèm theo một tách trà nóng.

Kỳ thật, cơm nắm của cửa hàng tiện lợi cũng không được ngon cho lắm, thứ cô hoài niệm chính là khoảng thời gian ấy.

Dư Âm vỗ bàn: “Cậu đứng đấy làm cổ tớ đau lắm.”

Hứa Nguyên “à” một tiếng rồi ngồi xuống, “Cậu còn mua cơm nắm nữa à?”

“Ừ, tối rồi.” Dư Âm mở một miếng cơm nắm, “Làm khó cho đại tiểu thư như cậu rồi, hồi trước cứ phải ăn cơm nắm với tớ.”

Cô ta biết hết mọi thứ, nào có chuyện Hứa Nguyên ghét đồ ăn trong căng tin, là vì Hứa Nguyên biết đồ ăn trong trường mắc quá, biết cô ta không nỡ bỏ tiền ra mua.

Hứa Nguyên đang giữ lòng tự trọng cho cô ta.

Dư Âm cắm một miếng cơm nắm, vẫn là mùi vị quen thuộc.

Tuy rằng Hứa Nguyên không nói nhiều, có vô số chuyện Hứa Nguyên cũng không giải thích, nhưng Dư Âm đều rõ và một mực giả vờ như chẳng hay biết gì.

Hoàn cảnh của hai người hoàn toàn khác nhau, chơi với nhau còn khó chứ đừng nói là bạn thân. Cùng lắm cũng chỉ là giúp đỡ và nhượng bộ nhau mà thôi.

Hứa Nguyên cũng mở phần cơm nắm của mình, nhưng cô không ăn.

Dư Âm cười nói với cô: “Muốn nói về chuyện trên Weibo?”

Hứa Nguyên gật gật đầu.

“Không cần nói nhiều, bằng chứng đã như thế rồi, cô ta chính là kẻ thứ ba. tớ chỉ nói sự thật thôi.”

Dư Âm nói: “tớ biết cậu không thèm để ý, nhưng tớ chịu không được.”

Cô ta quay đầu lại nhìn Hứa Nguyên. Hứa Nguyên cũng đang nhìn cô ta.

Hai người bốn mắt nhìn nhau và thấy được sự quan tâm trong đáy mắt người kia.

Sau một hồi im lặng hai người nhìn nhau phì cười.

“Ai nói tớ không quan tâm?” Hứa Nguyên ăn một miếng cơm nắm, hút một ngụm trà sữa, “Dám tạt nước bẩn vào tớ, không biết tớ là ai sao!”

Cô cố ý nói như vậy.

Dư Âm lấy khăn giấy cho cô: “Vậy sao cậu không nói lời nào?”

Hứa Nguyên nhận lấy khăn giấy lau nước tương trên miệng: “Đứa bé kia vô tội, người lớn không nên truy cứu trách nhiệm.”

Dư Âm nở nụ cười: “Nó liên quan gì đến tớ.”

“Nó có một người mẹ như vậy, dù hậu quả có ra làm sao thì mẹ nó cũng không để ý. Thôi không thèm nghĩ nữa, mắc gì tớ phải lo lắng chứ.”

Cô ta biết rằng, khi phơi bày sự thật ra chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn, người phụ nữ kia và con của chị ta sẽ không còn gì nữa: “Sau này bọn họ phải sống như thế nào, tớ không lo nghĩ được nhiều như thế.”

Dư Âm cúi đầu nhìn ly trà sữa trong tay mình.

Đây là trà sữa mà Hứa Nguyên thích uống, cô ta không hề thích nó, nhưng lần nào cũng uống cùng Hứa Nguyên.

“Hứa Nguyên, một số người có trái tim rất lớn, nhưng của tớ thì lại rất nhỏ.” Trong lời nói của cô ta mang theo sự chế giễu: “Không thể chứa nhiều người như vậy.”

Trái tim Hứa Nguyên như bị ai đó túm lấy, vô cùng đau đớn.

Dư Âm hút một ngụm trà sữa, trong miệng đều là hương vị trà, có chút chua xót, “Có lẽ chỉ chứa thêm được cậu và cả chồng tương lai của tớ mà thôi.”

“Những người khác, tớ không bận tâm.” Cô ấy vừa nói vừa cười.

Hứa Nguyên hai mắt đỏ rưng rưng. Vì vậy, cô cũng không định nói cho Dư Âm biết, cô đã tìm Hàn Thạc để giải quyết hậu quả của chuyện này.

“Dư Âm, cảm ơn cậu.” Cô đứng lên ôm lấy Dư Âm: “Tớ chưa nói cho cậu biết, tớ hạnh phúc biết bao khi có một người bạn thân như cậu.”

Dư Âm mắt đỏ hoe, cô ta cúi đầu nhịn không được mà rơi nước mắt, “Sến súa cái gì thế.”

“Ai sến súa cơ?”

“Không cậu thì ai?” Dư Âm bật cười: “Lần nào cũng dùng chiêu này!”

Hứa Nguyên xoa xoa mặt: “Không phải cậu ăn của tớ một chiêu sao!”

Chuyện cãi nhau trước đó dường như đã tan thành mây khói.

Sau khi bình tĩnh lại, Hứa Nguyên bưng ly trà sữa: “Có mấy lời tớ muốn nói.”

Dư Âm gật đầu: “Cậu nói đi.”

“Nếu như tớ bị lừa…”

“Vậy tớ sẽ đ.á.n.h cậu rụng răng đầy đất”

Một người chưa dứt câu, một người tự nhiên tiếp lời, giọng điệu như lẽ thường tình.

Hứa Nguyên nhìn cô ta: “Không cần biết cậu thế nào, tớ cũng như cậu, có thể vì cậu mà bất chấp tất cả. Tuy nhiên vấn đề này là giữa cậu và Tống Diệp, dù quan hệ của chúng ta có tốt thế nào, tớ cũng không thể đ.á.n.h Đinh Nhuế Nhiên rụng răng đầy đất được.”

Dư Âm sững sờ một chút: “Tớ biết rồi.”

Sau một lúc im lặng, cô ta đón nhận ánh mắt của Hứa Nguyên và thẳng thắn nói: “Bởi vậy nên tớ mới không nói cho cậu biết.”

“Tớ biết rõ vấn đề đó nên chúng ta không thể nào thấu hiểu lẫn nhau được.” Dư Âm dừng một chút, “Nhưng tớ không muốn mất đi cậu. Tại tớ chất vấn cậu, sau khi cậu nói cậu đã biết từ lâu, tớ đã đóng sập cửa rời đi.”

“Tớ không biết phải đối mặt với cậu thế nào, và tớ sợ cậu sẽ bỏ tớ.”

“Hứa Nguyên, tuỳ cậu tin hay không, lúc trước tớ thực sự không biết vợ chưa cưới của Tống Diệp là bạn cậu. Cậu chờ tớ, cho tớ chút thời gian.”

Nếu như Dư Âm biết được Đinh Nhuế Nhiên là bạn của Hứa Nguyên thì dù cô ta có động lòng như thế nào cũng sẽ không đụng vào.

Hứa Nguyên vẫn ôm cô ta: “Về sau có chuyện gì hãy nói cho tớ, được không? Chúng ta là bạn thân tốt nhất mà”

“Được, tớ sẽ kể hết cho cậu.”

Điện thoại di động của Hứa Nguyên vang lên.

“Hàn Tự: Có cần anh tới đón không?”

Trước khi đi ra ngoài cô đã nói với Hàn Tự là cô đến gặp Dư Âm.

Cô ấy liếc nhìn Dư Âm và trả lời: “Có.”

Hứa Nguyên đặt điện thoại xuống, quay lại nhìn Dư Âm, “Dư Âm, tớ có chuyện muốn nói.”

Cô ngồi nghiêm chỉnh, hiếm khi thấy cô căng thẳng như vậy trước mặt Dư Âm.

Dư Âm cũng rất lo lắng.

Cửa hàng tiện lợi nằm đối diện khu chung cư, bên cạnh là nhà hàng lẩu, lúc này có một đoàn người đi ra ngoài, gây ra tiếng ồn ào lớn.

Chiếc đèn l.ồ.ng lớn treo ở cổng bên cạnh đung đưa theo gió, ánh sáng đỏ mờ mờ, thỉnh thoảng chiếu lên mặt Hứa Nguyên, lộ ra chút ngượng ngùng.

Dư Âm ngạc nhiên, sao Hứa Nguyên lại có sự thẹn thùng này?

Cô chưa từng như vậy lúc theo đuổi Đào Tri Sơ.

“Cậu nói đi.” Dư Âm khẩn trương.

Hứa Nguyên nhìn điện thoại một lúc, “Tớ với Hàn Tự đang hẹn hò.”

Nói xong cô không dám nhìn Dư Âm.

Việc này cô có nói cho Trình Vi Vi, nhưng chưa nói cho Dư Âm. Lúc đó chuyện của Dư Âm và Tống Diệp đang không rõ ràng nên cô cũng không muốn kéo thêm phiền hà.

Mãi một hồi lâu vẫn không thấy Dư Âm lên tiếng.

Hứa Nguyên ngẩng đầu nhìn Dư Âm, bắt gặp ý cười trong mắt cô ta.

Dường như Dư Âm chẳng thấy kinh ngạc chút nào cả.

“Tớ nhận ra từ lâu rồi.” Dư Âm chọc vào trán Hứa Nguyên, “Ngày nào cậu cũng bới móc về Hàn Tự, tớ thấy hai người xứng đôi lắm.”

Vui thay cho cặp oan gia này.

Hứa Nguyên bĩu môi: “Bậy bạ, đó là tớ thật lòng bới móc Hàn Tự.”

“Quá trình không quan trọng.” Dư Âm cười, “Quan trọng nhất là kết quả.”

Cô ta mừng vì Hứa Nguyên không giấu diếm mình.

Thấy vậy, Hứa Nguyên hít sâu một hơi, “Được”

Cô chậm rãi mỉm cười: “Cậu nói xem, sao tớ lại hẹn hò với Hàn Tự nhỉ?”

Trong mắt Dư Âm có phần hâm mộ: “Rất tốt, thuận theo tự nhiên mà yêu nhau, không có những nhân tố khác quấy nhiễu.”

Cũng không có rào cản gia đình.

Cả hai đều im lặng.

Không đến nửa giờ sau, Hàn Tự đã lái xe tới, đứng chờ ở quán lẩu bên cạnh. Anh biết Hứa Nguyên không chịu công khai mối quan hệ của hai người, bèn nhắn tin cho cô: Anh tới rồi.

Cô không trả lời lại.

Đêm nay có chút oi bức, ngoài cửa đều là mùi lẩu, Hàn Tự không ngửa nỗi nên đi ra xa một chút.

Anh liên tục nhìn xuống điện thoại, sợ sẽ bỏ lỡ tin nhắn của Hứa Nguyên. Cô vội vàng đi ra ngoài gặp Dư Âm, không biết cô có khóc hay không.

Hàn Tự lái xe tới rồi mở cửa sẵn cho cô, chuẩn bị đưa cô nhóc khóc nhè về nhà.

Cảnh tượng mà anh trông thấy chính là Hứa Nguyên đang khoác cánh tay Dư Âm đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

Người đàn ông dáng người cao ráo, lẳng lặng đứng trước cửa hàng lẩu. Anh cúi thấp đầu, ánh mắt tập trung vào điện thoại, không chịu dịch chuyển một bước.

Màn đêm yên tĩnh, từng cơn gió nhẹ thoảng qua mái tóc anh, nhưng anh lại chẳng quan tâm đến nó.

“Hàn Tự” Hứa Nguyên gọi anh.

Anh quay đầu lại, ánh đèn phản chiếu trên hàng lông mày anh, đôi mắt anh như chất chứa cả biển trời dịu dàng.

Hứa Nguyên xúc động chạy tới: “Anh đợi có lâu không?” Cô mỉm cười nhìn anh.

Ánh mắt Hàn Tự lướt qua cô, rơi xuống khuôn mặt của Dư Âm.

Bước chân Dư Âm chậm lại, cô ta nhẹ nhàng đi tới, híp mắt cười nhìn hai bọn họ.

Hình như Hàn Tự đã biết được điều gì đó, anh nhìn Hứa Nguyên với ánh mắt dò hỏi.

Hứa Nguyên cưỡi ranh mãnh, ôm lấy cánh tay của anh: “Bọn em hoà giải rồi.”

Hàn Tự lập tức hiểu được, trong lòng không khỏi vui mừng, trên mặt lộ ra sự lúng túng: “Muốn tôi đưa cô về không?” Anh hỏi Dư Âm.

Dư Âm khoanh tay: “Chậc chậc, không cần, tôi không muốn làm bóng đèn! Hai người đi mau đi, đừng có chọc tức tôi nữa.”

Hứa Nguyên không khách sáo, vẫy tay chào cô ấy rồi kéo Hàn Tự lên xe.

Trên đường trở về, Hàn Tự ngồi lái xe còn cô ngồi ở ghế phụ.

“Không phải nói không cho phép anh công khai sao?” Anh nói.

Hứa Nguyên cầm điện thoại, liếc mắt nhìn anh: “Em chỉ nói với hai người bạn thân của em thôi.”

Cô suy nghĩ một lúc, để điện thoại xuống rồi tiến lại gần anh, “Để cho công bằng thì anh có thể nói cho Diêu Khải Việt và Tưởng Minh Châu.”

Lúc đèn đỏ bật lên, Hàn Tự nhìn về phía cô, từ lông mày đến bờ môi.

Đối diện với cái nhìn của anh, nhịp tim của Hứa Nguyên lại bắt đầu mất kiểm soát.

Cảm giác rằng, dường như anh đang suy nghĩ một điều gì đó và không muốn nói ra.

“Nhưng chỉ có thể nói cho hai người họ biết, người nhà và cả những người bạn khác thì đều không được.” Cô tránh ánh mắt của anh, giả vờ nghiêm túc.

Hàn Tự nâng tay lên, đặt vào trán mình, gãi nhẹ hai cái.

Anh không thể ngăn cản được nụ cười trên môi mình.

Được rồi, coi như một bước tiến mới.

“Được.” Hàn Tự nhẹ giọng đáp.

Một âm thanh đặc biệt truyền đến trái tim của Hứa Nguyên, và tiếng trái tim đã lệch nhịp.

Cô tiếp tục nhìn điện thoại, mím môi cười vui vẻ.

Dư Âm nói không sai, bọn họ thật sự rất đẹp đôi.

Khi đang chuẩn bị về nhà, điện thoại Hứa Nguyên vang lên hai lần liên tiếp.

Diêu Khải Việt: “Mật báo!”

Diêu Khải Việt: “Khâu T.ử Dao về nước.”

Khâu T.ử Dao?

Hứa Nguyên vô thức nhìn Hàn Tự, sắc mặt trầm xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 14: Chương 14 | MonkeyD