Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 4

Cập nhật lúc: 25/06/2026 11:05

Hứa Nguyên trở về văn phòng, mang theo một tâm trạng vô cùng buồn bực.

Đồng nghiệp là cô giáo Dương biệt danh Quả Nho nhìn thấy cô như vậy cũng đi đến an ủi : “Mắng ác lắm sao?”

Hứa Nguyên lắc đầu, nằm dài lên bàn làm việc: “Không, chỉ nói là tôi không tập trung vào công việc thôi.”

Giọng nói cô buồn rầu.

Cô giáo Dương: “...”

Càng nghĩ thì càng cảm thấy không đúng, cô giáo Dương mở nhóm chat “Cục cưng tới ăn dưa đi” ra. Trong nhóm cũng đang bàn tán về chuyện hôm nay hiệu trưởng đột nhiên đến kiểm tra phòng bếp.

"Quả Cam: Chuyện này tám phần là bị người xấu mách lẻo…"

"Quả Lê: Đúng vậy! Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây, âm mưu nhắm Dưa Hấu."

Hứa Nguyên nhìn nhóm chat, đ.á.n.h chữ: "Quên đi, quên đi, nghĩ nhiều thì cũng vô dụng."

Hôm nay hiệu trưởng đến kiểm tra mấy vấn đề, nói trùng hợp thì cũng có thể là trùng hợp nhưng có vài chi tiết quả thật là do cô không làm tốt. Chẳng qua hiệu trưởng lại nói cô đến làm việc ở nhà trẻ là có mục đích riêng, điều này cô hoàn toàn không đồng ý.

"Quả Cam: Sao có thể bình tĩnh được? Đi, đi c.h.ử.i lại đi, tôi c.h.ử.i cùng cô!"

“Quả Nho: Chậc, lại là J gì gì đó rồi!”

Sau khi đọc đoạn tin nhắn, Hứa Nguyên cười khúc khích, biết là mấy người này đang dỗ cho mình vui vẻ.

"Dưa Hấu: Phí sức lắm! Trong lúc đó, tôi sẽ đi sắp xếp lại thực đơn cho nhân viên vào cuối tuần."

"Quả Cam: Mau nhìn đi, vừa mới bị mắng đã muốn làm việc. Ai nói Nguyên Nguyên bé nhỏ nhà chúng ta không để tâm đến công việc chứ."

Hứa Nguyên mở thực đơn dành cho nhân viên, suy nghĩ một chút rồi đăng lên vòng bạn bè.

Cô chặn mấy người đồng nghiệp ở nhà trẻ lại, trừ nhóm “Cục cưng tới ăn dưa” rồi đăng lên với dòng chữ: Trời xanh thăm thẳm, ngoài đồng hoang vu.

Trong lòng thật sự cảm thấy khó chịu, tuy rằng ban đầu cô đến nhà trẻ vì mong muốn được thoải mái, còn có kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè nhưng cô cũng chưa bao giờ làm trễ nãi công việc.

"Hàn Tự: Tối hôm qua chưa ăn đủ xiên nướng à? Lại muốn ăn thêm? Thích xiên thịt dê hay là xiên thịt bò?"

Hàn Tự trả lời cô trong vòng bạn bè.

Hứa Nguyên cười cười, cũng trả lời anh: "Không đủ! Ông chủ Hàn, bữa ăn khuya đêm nay có được mời không?"

"Hàn Tự đáp lại: Mơ đi!"

Hai người đấu võ miệng ở trong vòng bạn bè, không hề biết đã bị mấy người bạn cùng nhóm vây lại xem.

"Tưởng Minh Châu: Hai người đi ăn xiên sau lưng bọn tôi?"

"Diêu Khải Việt: Chắc chắn là thế rồi."

Những người khác trong vòng bạn bè cũng đáp lại.

"Diêu Khải Việt trả lời Hứa Nguyên: Đi ăn xiên không bảo anh?"

"Đào Tri Du: Chị cũng muốn!"

Hết tin nhắn này đến tin nhắn khác hiện ra, đến mức Hứa Nguyên còn không xem kịp.

Nhìn thấy thế này, cô lập tức nở một nụ cười.

Lúc này cơn tức cũng đã giảm đi phần nào.

Mọi người cười đùa vui vẻ, mấy người bạn thân thiết đều có thể nhìn thấy tâm tình của cô không được tốt.

Đều đến dỗ cô.

Hứa Nguyên lướt từ đầu đến cuối, mấy người bạn ngày thường được xưng ông lớn, bà lớn, bận bịu công việc cũng xuất hiện chỉ có duy nhất bố mẹ cô thì không.

Ngay cả một lượt like cũng chẳng thấy.

Cô bỏ điện thoại xuống, quay lại tập trung với thực đơn nhân viên trong máy tính.

Cô đúng là già mồm nói láo.

Hứa Nguyên đang sắp xếp lại thực đơn, chuẩn bị phân tích dinh dưỡng trong đấy thì Diêu Khải Việt gọi Weibo đến.

“Tan làm đi đón em nhé?” Cậu lập tức hỏi: “Có muốn đi Xà tìm anh trai của anh không?”

Hứa Nguyên ngạc nhiên: “Tìm anh ấy làm gì?”

“Giám sát ảnh.”

“Không đi.” Hứa Nguyên không suy nghĩ gì mà đã lập tức từ chối.

Cô không hiểu kiến trúc cũng không hiểu về thiết kế, giám sát Hàn Tự làm việc là để làm gì?

Chẳng thú vị chút nào.

“Đừng vậy mà.” Diêu Khải Việt giải thích: “Lần đầu tiên anh trai anh gặp khó khăn như vậy, em không tò mò sao? Chúng ta đi xem trò vui, tiện thể đi xung quanh núi Xà chơi một chút.”

Có đạo lý, Hứa Nguyên do dự.

Diêu Khải Việt không ngừng cố gắng: “Sau đó lại đòi anh ấy bao ăn một bữa”

Hứa Nguyên vui vẻ: “Cái này được này.”

“Được, tan làm anh sẽ tới đón em.”

“Được.”

Diêu Khải Việt cúp máy, lập tức nhắn tin cho Hàn Tự.

"Diêu Khả Việt: Buổi tối em đưa Hứa Nguyên đến tìm anh."

Hàn Tự trả lời bằng một nhãn dán “Ok”, cũng không nói gì thêm. Diêu Khải Việt cảm thấy kỳ lạ, cậu xem lại phần tin nhắn lúc trước với Hàn Tự.

Ban đầu cậu thấy bài đăng của Hứa Nguyên trong vòng bạn bè, đi hỏi Hàn Tự rốt cuộc tại sao Hứa Nguyên như vậy. Kết quả Hàn Tự lại trả lời cậu: “Muốn biết? Tự mình đến hỏi cô ấy.”

Giọng điệu này của anh giống như là biết nhưng lại không muốn nói cho cậu.

Diêu Khải Việt lập tức đi tìm Hứa Nguyên.

Lúc này cậu nhìn lại tin nhắn giữa hai người, cảm thấy như thế nào cũng kỳ lạ.

Buổi chiều Hứa Nguyên với cô giáo Dương đi đo nhiệt độ cho mấy đứa trẻ. Mỗi ngày đều phải đo nhiệt độ 3 lần và ghi chép lại đầy đủ. Đến khi họ trở lại văn phòng, dì Ngô - người hay làm bánh ngọt đã chờ hai người: “Cô giáo Hứa, cô giáo Dương.”

Dì Ngô nhìn thấy hai người liền nở nụ cười.

Ngày thường bà ấy cũng rất hay cười, trông vô cùng hiền lành.

“Hôm qua tôi có làm một món ăn mới.” Dì Ngô đưa đĩa đồ ăn qua: “Lạp xưởng cuốn, hai cô ăn thử một chút xem hương vị như vậy được chưa?”

Bình thường dì Ngô sẽ nghiên cứu một số món mới, mỗi lần như vậy đều tự bỏ tiền túi ra mà mua nguyên liệu, lúc rảnh sẽ mang đến chỗ làm việc để mọi người cho ý kiến.

Hứa Nguyên và cô giáo Dương đã bị bà ấy cho không biết bao nhiêu là đồ ăn và bánh ngọt.

“Lạp xưởng cuốn.” Vừa nói đến việc ăn uống, hai mắt Hứa Nguyên lập tức sáng lên: “Cháu thích lắm.”

Trên bàn có bốn miếng lạp xưởng cuốn, cái nào cũng đầy đặn đáng yêu. Cô cầm một cái, vỏ bên ngoài màu vàng kim được rắc vừng ở bên trên, giòn giòn xốp xốp, bên trong còn một khúc lạp xưởng ngắn.

“Ngon quá!”

Dì Ngô cong mắt cười: “Liệu khẩu vị của mấy bạn nhỏ có ăn được không? Có cần phải thay đổi gì không?”

Cô giáo Dương nếm thử rồi nói: “Phần đầu có thể làm nhỏ đi một chút, vừng rắc ở trên cũng ít đi một chút.”

“Được, còn gì nữa không?”

“Cháu cảm thấy rất ngon.” Vì Hứa Nguyên quá đỗi thích đồ ăn, nên cô đã ăn đến miếng thứ hai: “Cực kỳ ngon luôn.”

Dì Ngô gật đầu cười cười: “Vậy là tốt, vậy là tốt rồi.”

Tan làm, Diêu Khải Việt đến đón Hứa Nguyên tới homestay của Hàn Từ ở núi Xà. Bởi bản vẽ mới vẫn chưa được hoàn thành nên tất cả mọi người đều đang chờ khởi công.

Lúc hai người họ đi đến, Hàn Tự vẫn đang bận rộn, anh đang cùng thảo luận và thay đổi bản vẽ với người phụ trách khởi công công trình.

Trong lúc làm việc Hàn Tự khác hẳn với thường ngày, giống như hai người khác nhau, trông anh rất tập trung lại còn trầm ổn khiến người ta phải tin cậy.

Hứa Nguyên bị Diêu Khải Việt kéo đi xem một chút, đây là lần đầu tiên cô đến homestay ở núi Xà. Cách núi Xà không xa chính là một căn biệt thự, vị trí vô cùng thuận lợi. Nếu như thiết kế thật đẹp thì chắc chắn sẽ rất thành công.

Ánh mắt của Hàn Tự luôn rất biết nhìn.

Hứa Nguyên đi dạo một vòng rồi ngồi xuống nghịch điện thoại.

Diêu Khải Việt đưa cho cô một bình nước: “Em thấy hơi chán đúng không?”

“Có một xíu.”

“Nếu không thì ra ngoài đi dạo nhé?” Diêu Khải Việt nhìn Hàn Tự, thấy anh thật sự rất bận bịu, không có thời gian để tiếp đón bọn họ.

Hứa Nguyên cũng nhìn qua: “Không cần.”

Cô ở đây nhắn tin tán gẫu với Trình Vi Vi.

Lúc này Trình Vi Vi đang hăng say khóc lóc kể lể với cô rằng cô ấy bị bác hai buộc phải tham gia một bữa tiệc tối.

“Trình Vi Vi: Cậu nhớ chuẩn bị cho tớ mấy cái khăn tay, tớ có thể khóc ba ngày ba đêm đấy.”

Hứa Nguyên chờ cô ấy nói xong mới trả lời: Sao nước mắt của cậu lại giống như sợi mì Lan Châu vậy?”

“Trình Vi Vi: !!!”

“Trình Vi Vi: Cái con người không có tình cảm này!”

Hứa Nguyên đáp lại bằng một nhãn dán đang ngoáy mũi.

“Trình Vi Vi: Còn nữa, cậu không có việc gì thì xem ít phim lại đi.”

“Hứa Nguyên: Tớ đang trên núi chờ cậu, tiện hỏi cậu xem cậu có sợ không?”

Giây tiếp theo, Trình Vi Vi đã thẳng tay đưa cô vào danh sách đen.

Hứa Nguyên vỗ bàn cười phá lên, doạ Diêu Khải Việt giật cả mình, ngay cả Hàn Tự cũng nhìn sang. Anh nâng ngón tay chỉ cô, ý bảo cô phải im lặng.

Hứa Nguyên nghiêng người, ném điện thoại đi rồi đi đến gần anh.

Trên màn hình máy tính của Hàn Tự hiện lên mô hình cách bày trí của homestay, homestay lần này của anh thiên về phong cách giống một khu vườn.

Hứa Nguyên dựa vào ghế tựa của anh, chống cằm nhìn một chút.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hô hấp ấm áp của cô phả vào cổ anh.

Hàn Tự tránh đi, quay đầu lại trừng cô: “Tránh xa ra một chút.”

Hứa Nguyên chống nạnh: “Này, em còn chưa ghét bỏ anh bị cảm cúm đâu.”

Hàn Tự đưa tay đẩy cô, cô lại nhanh ch.óng luồn xuống dưới cánh tay anh.

“Em thích đường rải đá cuội.” Cô chỉ tay vào màn hình máy tính của anh: “Còn có cả bàn ghế bằng đá.”

Diêu Khải Việt không nhịn được mà dỏng tai lên nghe.

Hàn Tự nghiêng người nhường chỗ cho cô, cô ngồi xuống, anh lập tức ngồi lên mép bàn, khoanh cánh tay nhìn cô.

Hứa Nguyên nói không ngừng: “Đèn trong vườn thì kiểu cổ điển.”

“Tốt nhất là có hoa văn hoa sen.”

“À.” Cô vỗ bàn mạnh một cái: “Còn có cái cửa này, nhìn thế nào cũng không được tự nhiên, cần phải sửa lại vị trí.”

“Tốt nhất…”

Hứa Nguyên vuốt vuốt cằm, cuối cùng cô cũng không nghĩ ra là nên sửa chỗ nào.

Hàn Tự đẩy bả vai cô: “Em quyết định tài trợ rồi làm bà chủ luôn sao?”

Anh thản nhiên hỏi: “Tài trợ bao nhiêu? Nhiều hay ít?”

“Em không có nói vậy.” Hứa Nguyên bắt chéo chân, thoải mái lắc lư qua lại.

“Vậy mà em còn đưa ra nhiều yêu cầu như vậy?”

Cô nói lớn: “Vậy em không được ở thoải mái sao?”

Hàn Tự cười: “Anh mời em đến ở sao?”

Anh tiện tay cầm tờ giấy nháp trên bàn, gõ gõ vào thân b.út một chút rồi viết tất cả những gì cô đã nói vào.

Hứa Nguyên thấy thế thì đứng dậy, nheo mắt nhìn theo.

“Cũng gần đúng ý em rồi nè.” Cô vừa lòng mỉm cười.

Trong lời nói không giấu được sự tự hào.

Diêu Khải Việt đứng ở một bên nhìn, cậu đẩy mắt kính, cảm thấy bản thân hình như có hơi dư thừa.

“Còn gì nữa không?” Hứa Nguyên lại hỏi: “Còn vấn đề ở chỗ nào không? Để em xem cho anh.”

Trông cô rất hiểu biết.

Hàn Tự hỏi cô: “Em hiểu về thiết kế à?”

Hứa Nguyên quay sang nhìn anh: “Em không hiểu.”

Anh vô cùng kinh ngạc khi thấy cô vui vẻ như vậy, đã vậy còn không giận dỗi anh.

Hứa Nguyên nâng má, ném cho Hàn Tự một ánh mắt: “Nhưng em có mắt thẩm mỹ.”

Hàn Tự: “...”

Anh lấy bản vẽ ra đưa cho cô: “Ừ, tự xem đi.”

Hứa Nguyên sửng sốt nhìn tỉ lệ cấu tạo dày đặc trên bản vẽ, cô căn bản là không hiểu về bản vẽ kiến trúc.

Hàn Tự cong môi, anh cũng không hy vọng Hứa Nguyên có thể xem hiểu, chỉ vì trêu cô như thế cũng có chút thú vị.

Anh lại đẩy bả vai cô, để cô nhường chỗ cho anh: “Ở chỗ làm có chuyện không vui sao?”

Anh lịch sự hỏi: “Kể anh nghe được không?”

Hứa Nguyên tránh sang một bên, học theo anh ngồi trên mép bàn.

Hôm nay cô đi một đôi giày màu trắng, đá vào hòn đá hai cái đã biến thành đen.

Hứa Nguyên không nói gì, cúi đầu nghịch ngón tay.

Giọng cười đắc ý bên miệng cũng biến mất không còn dấu vết.

Hàn Tự liếc mắt nhìn cô vài cái, thấy cô không muốn nói, anh cũng không hỏi tiếp, tự bản thân sửa lại bản thiết kế.

Một lúc lâu, anh gọi Hứa Nguyên: “Có phải đẹp hơn rồi không?”

Vẫn là bản vẽ phức tạp như lúc đầu.

Hứa Nguyên còn nghiêm túc nhìn: “Được rồi.” Cô gật gật đầu, còn đưa ra lời nhận xét: “Rất hài hoà.”

Diêu Khải Việt: “...”

Một người dám hỏi, một người dám gật đầu, đúng thật là hợp nhau.

Cậu cảm thấy buồn cười.

Hứa Nguyên im lặng tiếp tục nghịch ngón tay, cô nhìn Hàn Tự đang chăm chú sửa lại bản vẽ, chủ động mở miệng nói ra phiền muộn: “Nơi có nhiều phụ nữ có rất nhiều thị phi.”

Hàn Tự ngẩn người, phát hiện ra cô đang trả lời câu hỏi ban nãy của anh.

Hàn Tự dừng tay, đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới với ánh mắt soi mói.

Đôi mắt anh hiện lên sự trêu chọc, nụ cười vì đó mà càng thêm tươi.

Hứa Nguyên thấy anh quái lạ như thế liền đưa tay che mắt anh lại: “Xong chưa vậy?”

Hàn Tự chỉ cười: “Hứa Nguyên.”

Anh dùng ngón trỏ đẩy tay cô ra: “Em đột nhiên trưởng thành à?”

Hứa Nguyên không hiểu, dùng ánh mắt thay cho câu hỏi.

“Cô nhóc, chẳng phải em tự nhận mình là cục cưng không bao giờ lớn sao?” Anh từ từ giải thích thắc mắc.

Hứa Nguyên bùng nổ: “Hàn Tự.”

“Ơi, làm sao?” Hàn Tự nhướng mày hỏi.

Hứa Nguyên trực tiếp đẩy anh ra, kết quả lại không xê dịch được miếng nào, cô lại tức giận: “Anh lăn ra xa một chút.”

Hai tay Hàn Tự để trước n.g.ự.c, chậc một tiếng, mang theo sự kiêu ngạo trời sinh nói: “Đây là địa bàn của anh.”

Hứa Nguyên vừa tức vừa giận: “Anh…Hàn Tự, anh bị ấu trĩ sao?”

“Ha, cái này liên quan gì đến ấu trĩ?”

“Có liên quan!”

“...”

Đây là lại bắt đầu cãi nhau sao?

Diêu Khải Việt bất đắc dĩ, hai con người này…

Cậu không nên đến đây thì hơn!

Buổi tối Diêu Khải Việt tìm một quán lẩu nổi tiếng nhất ở Tùng Giang, ba người họ cùng nhau đi ăn lẩu.

Đến khi thanh toán Hàn Tự vẫn sẽ là người làm việc đó.

Lúc thức ăn vừa được dọn lên, nồi lẩu uyên ương bắt đầu sôi sùng sục, ớt cay nổi lềnh bềnh trên mặt lẩu, nước canh sủi bọt lăn tăn, cuồn cuộn toả ra những làn hương thơm.

Thật sự quá hấp dẫn.

Diêu Khải Việt dùng đũa chung gắp một miếng thịt bò, nhưng lại bị Hứa Nguyên nhanh tay nhanh mắt vỗ vào mu bàn tay cậu.

“Anh đói bụng rồi.” Cậu khó hiểu.

Hứa Nguyên dịch tay cậu sang một bên: “Đợi em đăng lên vòng bạn bè cái đã.”

Hàn Tự cười nhạo, thấy vậy cô trừng mắt liếc anh một cái.

Diêu Khải Việt lắc đầu: “Sao em toàn phải chụp rồi đăng lên vòng bạn bè vậy?” Cậu vừa nói vừa đặt đũa chung xuống, phối hợp ngửa người ra sau để né ống kính: “Em có sống trong thế giới đó đâu cơ chứ.”

Hứa Nguyên chụp đủ mọi góc độ cả bàn ăn và nồi lẩu đang sôi, cô chọn ra vài tấm rồi đăng lên vòng bạn bè: “Anh không hiểu.”

Diêu Khải Việt nghe vậy, cậu nâng mắt kính, cũng không cãi lại.

Cô nói cái gì thì là cái đó.

Hứa Nguyên buông điện thoại, giao diện vẫn dừng lại ở vòng bạn bè mà cô vừa đăng: “Em gọi cái này là ghi chép lại sinh hoạt cuộc sống.” Cô nghiêm túc nói: “Như vậy thì em…”

Giọng nói đột nhiên im lặng đi.

Cô không nói tiếp.

Vì bố mẹ quá bận rộn, lúc nào cũng bỏ lỡ những sinh hoạt của cô, đắng cay ngọt bùi nào cũng đều không có bọn họ bên cạnh. Cô nghĩ rất đơn giản, nếu họ không có thời gian đi cùng cô, vậy thì để cô tự mình ghi lại cho bọn họ xem.

Hứa Nguyên mím môi: “Ăn đi!”

Diêu Khải Việt không hiểu, cậu không đợi được câu nói tiếp theo của cô, mà vô thức nhìn về phía Hàn Tự.

Cậu thấy anh cũng đang nhìn về hướng Hứa Nguyên, với vẻ mặt phức tạp, khó hiểu.

Chỗ ngồi dành cho bốn người, Hứa Nguyên ngồi ở vị trí trong cùng, bên cạnh cô là Diêu Khải Việt, còn Hàn Tự thì ngồi đối diện bọn họ. Nồi xương trên bàn đang sôi trào, hơi nước bốc lên lượn lờ khiến bóng người của Hàn Tự trở nên mờ mờ ảo ảo.

Không khí bỗng chốc có chút gượng gạo.

Hứa Nguyên gãi mũi, đôi mắt thẫn thờ chưa kịp phòng bị bất chợt va phải ánh mắt của Hàn Tự. Đôi mắt anh đen nhánh, trong veo, như thể đã nhìn thấu được hết thảy.

Cô cảm tưởng rằng mình chẳng thể che giấu được điều gì ngay trước mặt anh.

Hứa Nguyên cảm thấy vừa xấu hổ vừa khó xử nên sau đó đã nhanh ch.óng chuyển đổi ánh mắt sang nồi lẩu đang sôi kia.

“Anh thả thêm thịt vào đi, em muốn ăn thịt.” Hứa Nguyên ra vẻ thoải mái.

Nói xong, cô cúi đầu nhìn vào điện thoại.

Chỉ có điều sau một khoảng thời gian, đã có không ít người thích và bình luận vào bài viết cô vừa đăng khi nãy, chẳng qua là vẫn không có bố mẹ cô mà thôi.

Vòng bạn bè có đổi mới, Hứa Nguyên lướt đến tên Hàn Tự. Chín tấm hình giống y đúc, điểm khác biệt duy nhất chính là anh đã gửi thêm ba cái biểu tượng cảm xúc.

Cô nhấc chân lên đá anh: “Hàn Tự, anh lấy cắp hình của em làm gì?”

Hàn Tự dùng đũa chung gắp đồ ăn rồi ném tất cả vào trong nồi: “Hứa Nguyên.” Anh cười với cô, một nụ cười mà theo cô là vô cùng gợi đòn: “Là anh trả tiền.”

Tối nay anh thanh toán, người thanh toán chính là ông lớn.

Khuôn mặt tức giận của Hứa Nguyên lập tức nặn ra một nụ cười: “Anh có muốn em gửi ảnh gốc cho anh luôn không?” Cô cười hì hì hỏi.

Diêu Khải Việt không nhịn được mà bật cười.

Hàn Tự dừng lại, tiện tay lướt nhanh qua điện thoại: “Tiện thể cho anh đăng lên vòng bạn bè thêm một lần nữa nhé?”

Điện thoại anh ngừng lại trong tầm tay cô, đã vậy còn xoay nửa vòng.

Hứa Nguyên: “...” Ngứa đòn!

Cô không một chút lưu tình mà giơ chân qua, đá thẳng một cú thật đau vào cẳng chân anh.

“Cút đi!”

Hàn Tự chỉ mỉm cười, giống như chẳng hề đau tí nào.

Hứa Nguyên nhìn mà đau cả mắt, đành nhấp vào tấm ảnh gốc rồi gửi cho anh.

Sau đó cô liền trông thấy vòng bạn bè mà Hàn Tự mới đăng lên cách đây không lâu đã biến mất, vài giây sau anh lại đăng lên một cái mới, đến cả thứ tự của chín bức ảnh cũng không thay đổi.

Rảnh rỗi.

Hứa Nguyên tặng cho Hàn Tự một lượt thích rồi sau đó cô giơ điện thoại lên, đưa cho Diêu Khải Việt xem vòng bạn bè của anh: “Nhìn nè, anh bảo là không hiểu cái cuộc sống này mà.”

Diêu Khải Việt: “...”

Hai người này… Quả thật là không chừa một đường sống nào cho người ta cả.

Cậu nâng hờ chiếc kính, nhìn Hứa Nguyên đang dần vui vẻ trở lại, rồi lại ngó sang Hàn Tự cũng cười rất tươi ở phía đối diện, trong lòng chợt thấy có phần mất cân bằng.

Thì ra cậu chỉ đơn thuần là một người tài xế thôi sao? Một cái bóng đèn chướng mắt không hiểu gì về cuộc sống?

Đáng lẽ phải là cậu trả tiền mới phải.

Giữa chừng, Hứa Nguyên nhận được một cuộc điện thoại từ Chu Tễ Duyên.

Tất cả mọi người trong giới đều là kiểu thân nhau mấy đời, Chu thị của anh ấy chính là thế hệ “người cầm lái”, lớn hơn bọn họ vài tuổi, đến cả Hàn Tự cũng không dám làm càn trước mặt anh ấy.

Hứa Nguyên cảm thấy rất lạ lùng, một người bận rộn như anh ấy mà lại gọi điện thoại cho cô.

“Anh Chu.” Cô thành thành thật thật mà gọi anh ấy một tiếng " anh."

Còn nghiêm túc hơn cả khi cô gọi anh em họ.

Nghe thấy vậy, Hàn Tự và Diêu Khải Việt liếc mắt nhìn nhau, sau đó hướng về phía Hứa Nguyên.

“Ừ, đang ăn lẩu à?”

“Đúng rồi ạ, Hàn Tự với Diêu Khải Việt đưa em đi ăn lẩu.”

Bên phía Chu Tễ Duyên truyền tới tiếng bước chân, tiếp đó là tiếng khoá cửa vang lên, Hứa Nguyên kiên nhẫn chờ đợi.

“Hứa Nguyên, tối mai Chu thị sẽ tổ chức một bữa tiệc tối để ra mắt thương hiệu mới đấy.” Giọng nói của anh ấy lạnh lùng và vô cùng cứng ngắc, đặc biệt là khi thông qua điện thoại lại càng trở nên hờ hững.

Nếu không phải Hứa Nguyên biết tính tình của Chu Tễ Duyên vốn lãnh đạm như vậy thì cô đã ngắt cuộc gọi từ lâu rồi.

“Anh muốn hỏi em một chút, ngày mai em có tính đến không?” Chu Tễ Duyên hỏi.

Hứa Nguyên sửng sốt, gọi tới là vì chuyện này á? Anh ấy nhàn rỗi thế từ bao giờ vậy?

Cô chợt nhớ đến buổi chiều Trình Vi Vi có nói tới chuyện bị buộc phải tham gia tiệc tối, hình như cũng là vào tối mai.

Không có chuyện trùng hợp như vậy đâu nhỉ?

Hứa Nguyên gãi đầu: “Em quên bén việc này rồi đấy.” Từ trước tới nay cô đều nói chuyện không kiêng dè gì, cô biết anh ấy sẽ không tức giận: “Chiều mai em có cuộc họp, không biết mấy giờ mới xong nên em không tới đâu.”

Thật ra cô không thích tham dự những bữa tiệc phải giả vờ làm tiểu thư đài cát suốt cả buổi như vậy.

Cô không quen.

“Được, anh biết rồi.” Quả nhiên Chu Tễ Duyên chẳng nổi giận chút nào, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như ban đầu.

Hứa Nguyên đổi sang nghe điện thoại bằng tay trái để gắp tôm viên trong nồi.

Cô rất thích ăn cay, trong lúc cô đang nói chuyện điện thoại, Hàn Tự đã gọi người phục vụ thả hết tôm viên vào trong nồi lẩu đang sôi kia.

Chu Tễ Duyên lại hỏi cô thêm vài câu về chuyện công việc, Hứa Nguyên ngoan ngoãn báo cáo tất tần tật với anh ấy y như một cô học sinh nhỏ.

Vào lúc cô cho rằng cuộc gọi này đã kết thúc thì anh ấy khựng lại một lát, hình như có hơi do dự: “Vòng bạn bè sáng nay làm sao vậy? Công việc không vui à?”

Hứa Nguyên không ngờ được anh sẽ nói đến chuyện này, cô ngẩn người trong chốc lát, dường như có một dòng nước ấm chảy xuôi qua trái tim cô, nóng hôi hổi.

Cô mím môi cười: “Chuyện vặt vãnh thôi ạ, em làm bộ xíu ấy mà, đã không sao rồi ạ.”

Chu Tễ Duyên yên tâm: “Vậy là tốt rồi, anh còn có cuộc họp, cúp trước đây.”

“Dạ dạ, hẹn gặp lại anh Chu.”

Tuy là anh ấy nói cúp trước nhưng vẫn chờ Hứa Nguyên, chờ cô cúp điện thoại trước.

Hứa Nguyên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen, bỗng nhiên ngộ ra một điều. Bảo sao tự nhiên Chu Tễ Duyên lại gọi điện tới hỏi cô chuyện tiệc tối, hoá ra là có dụng ý khác, mục đích là ở câu cuối cùng kia.

Cái anh này, bình thường nhìn thì lạnh lùng không dễ lại gần, ngoại trừ công việc và người anh ấy thương suốt nhiều năm - Tân Niên, dường như anh ấy đều thờ ơ với tất cả mọi thứ. Nói cho cùng là mặt lạnh tâm nóng, bao che khuyết điểm là đỉnh nhất.

Nghĩ đến đây, Hứa Nguyên thở dài một hơi.

Diêu Khải Việt mỉm cười: “Em thở dài làm gì?”

Hàn Tự cũng nhìn sang.

Cô lấy tay ôm mặt, sau đó chống khuỷu tay lên bàn: “Em thương cho anh Chu ấy! Anh nói xem, hình ảnh của anh ấy chính là tiêu chuẩn của các chủ tịch bá đạo trong tiểu thuyết ngôn tình, vậy mà tại sao chị họ em lại không thích anh ấy cơ chứ?”

Tân Niên là chị họ thứ hai của cô, là một chiếc máy bay chiến đấu đúng nghĩa trong giới thượng lưu, chị của ngày bé chính là con nhà người ta. Cuối cùng chị lại cứ khăng khăng hẹn hò với một tên khốn nạn lúc còn ngồi trên ghế nhà trường rồi gả cho hắn. Sau này chị mạnh mẽ hiên ngang ly hôn, một mình nuôi nấng con gái.

Bấy nhiêu năm qua mà Chu Tễ Duyên vẫn luôn chờ đợi Tân Niên, lặng lẽ bảo vệ chị, luôn luôn kiềm chế tình cảm sâu đậm của mình đối với chị.

Nhưng chị lại chưa bao giờ rung động trước Chu Tễ Duyên.

Từng phút của Chu Tễ Duyên đều được tính bằng đô la Mỹ, vậy mà ông chủ ấy còn có thể dành ra chút thời gian để quan tâm đến mình, Hứa Nguyên cảm thấy hẳn là anh ấy thật sự yêu ai yêu cả đường đi lối về.

“Em quản nhiều như thế làm gì?” Hàn Tự châm chọc.

Hiếm khi cô không trả đũa lại, nhớ đến buổi tiệc tối khi nãy vừa đề cập tới, cô nhìn Hàn Tự chằm chằm đến nỗi không chớp mắt.

Hàn Tự thấy cô như vậy liền biết cô lại chuyển chủ ý lên người anh rồi: “Có chuyện thì nói nhanh.”

Hứa Nguyên cười “hì hì”: “Này, tháng 2 năm sau anh đưa các đại tướng cấp dưới đi chơi ở đâu vậy? Thời gian họp thường niên đã định rồi sao? Chọn ở chỗ nào thế?”

Hàn Tự không nói nên lời: “Còn chưa tới nửa năm thì họp thường niên kiểu gì?”

“Lại muốn anh đến chỗ của Dư Âm à?” Anh nhìn thấu cô.

Diêu Khải Việt nhìn hai người bọn họ lại bắt đầu đối thoại, cậu yên lặng ăn thịt, giảm bớt sự tồn tại của mình.

“Chỗ của cậu ấy tốt mà, anh đến chỗ cậu ấy tiếp đi!” Hứa Nguyên quả quyết đưa ra quyết định.

Hàn Tự: “...”

Dư Âm làm nhân viên tiếp thị khách sạn, Hứa Nguyên luôn âm thầm chắp nối cho cô ta, đặc biệt là những hội nghị và đám tiệc, cô toàn lôi kéo mọi người sang chỗ cô ta. Nhưng lúc nào Hứa Nguyên cũng đều không cho mọi người nói với Dư Âm là do cô giới thiệu.

Sĩ diện của Dư Âm rất cao, lòng tự trọng cũng chẳng kém cạnh, Hứa Nguyên không muốn cô ta có gánh nặng tâm lý.

“Đừng có bảo là em nói đấy.” Cô lại dặn dò lần nữa.

Hàn Tự phớt lờ cô, anh cố ý gắp đi hết đống tôm viên ở trong nồi.

Hứa Nguyên: “Hàn Tự! Anh có phải là đàn ông không hả!? Sao lại cướp đồ ăn của em!”

“Anh trả tiền!”

Ngày hôm sau, gần sáu giờ Hứa Nguyên mới kết thúc buổi huấn luyện nhân viên chăm sóc y tế.

Dì trong nhà bảo tối nay bố mẹ đều không về nhà ăn cơm, cô nhìn thử thời gian, hỏi Hàn Tự: Anh đang làm gì đó?

“Hàn Tự: “Em đang làm gì?”

Thấy tốc độ trả lời lại của anh rất nhanh, Hứa Nguyên bèn gọi một cuộc điện thoại sang.

“Quan tâm đến anh chứ gì nữa!”

“Em nhớ anh đến thế à?”

Hứa Nguyên tắt máy tính: “Có quỷ mới nhớ anh!”

Hàn Tự “xì” một tiếng: “Có chuyện thì nói nhanh lên, anh đang bận.”

“Bận? Để em giúp anh nhé?”

“Đừng, không nhọc ngài đại giá, tôi không chứa nổi ngài.” Anh không chút nghĩ ngợi mà lập tức từ chối.

Đương nhiên là Hứa Nguyên sẽ không nghe lọt tai: “Anh đang ở đâu đó?”

Hàn Tự: “...”

“Trong nhà.”

Hứa Nguyên xách túi, ném chìa khoá xe vào đó rồi đi ra cổng: “Ok, em tới liền.”

“Hàn Tự, em muốn ăn gà rán với cà tím xào.”

Hàn Tự cười hai tiếng: “Hứa Nguyên, mặt em dày thật đấy.”

“Em làm sao cơ?”

“Không làm sao cả.”

Hứa Nguyên không dừng xe ở nhà mà đi thẳng đến nhà của Hàn Tự.

Anh đang ở phòng sách, chẳng biết đang bận rộn cái gì. Cô trở tay đóng cửa lại, quét mắt nhìn một vòng.

Chỗ này không thay đổi gì từ hồi cấp 3 đến giờ.

Thật ra sau khi bọn họ tốt nghiệp cấp 3, cô không còn lui tới phòng sách của anh nữa.

Hàn Tự dùng notebook đ.á.n.h chữ, đến đầu cũng chẳng ngước lên: “Trong nhà không có ai sao.”

Đánh thẳng vào t.ử huyệt.

Hứa Nguyên không muốn để ý đến anh, cô không lên tiếng.

Phòng sách của Hàn Tự rất rộng, hai mặt tường đều là tủ sách lớn, một mặt để sách, một mặt thì để ảnh chụp và các bằng cấp khác nhau.

Cô đi đến tủ sách lớn phía bên phải trước, bên trong đều là ảnh, tấm được đặt ở ngay chính giữa chính là ảnh chụp chung của nhóm bọn họ.

Trong ảnh có cô, Hàn Tự, Diêu Khải Việt, Đào Tri Sơ và Đào Tri Du.

Đó là ngày thứ hai sau khi kỳ thi đại học, bọn họ đến bãi biển thành phố Kim Sơn chơi. Đào Tri Du cố ý cầm theo một cái máy ảnh, chị ấy chụp cho mọi người vô số hình.

Hứa Nguyên mở cánh cửa tủ lấy tấm hình chụp chung của bọn họ ra, không ngờ đằng sau ảnh chụp chung còn cất giấu một khung ảnh khác, chỉ có cô và Hàn Tự.

Cô và anh đứng ở giữa tấm ảnh, hai người chỉ tay vào đối phương, có lẽ là đang cãi nhau.

Vẫn là bãi biển ở thành phố đó. Cô đội chiếc mũ che nắng, vành nón ép xuống rất thấp, chỉ để lộ phần mặt từ mũi trở xuống, còn Hàn Tự thì không sợ nóng, đến cả mũ cũng chẳng thèm đội, trên khuôn mặt khôi ngô của anh vẫn là nụ cười như thường lệ, đắc ý, thiếu đòn, giống như một ông lớn.

Hứa Nguyên nhìn một hồi liền mỉm cười.

Đúng thật là tấm ảnh khi bọn họ đang cãi nhau, nhưng cô đã chẳng còn nhớ rõ tại sao bọn họ lại tranh cãi. Cô chỉ nhớ là Hàn Tự ỷ vào việc cao hơn cô, sức lực lớn hơn cô nên đè nặng vành nón của cô, lúc cãi lộn còn không chịu cho cô nhìn anh.

“Hàn Tự.”

“Hả?”

Hứa Nguyên cầm tấm ảnh chụp: “Hàn Tự, đừng nói là anh yêu thầm em đấy nhé?”

Những bức ảnh như vậy mà vẫn lưu trữ, còn không bày ra ngoài.

Hàn Tự sửng sốt, anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên khung ảnh ở trong tay cô.

Di chuyển tầm mắt, cô nàng đắc ý đến mức cái đuôi đã vểnh lên tận trời rồi.

“Yêu thầm?” Anh dựa người về đằng sau, tư thế lười biếng trông vô cùng ung dung.

Hứa Nguyên lại nhìn tấm ảnh trong tay: “Phải không.” Cô vừa nói vừa quơ tay.

Khóe miệng Hàn Tự co giật: “Trời còn chưa tối đâu Hứa Nguyên.” Anh nghiêng đầu, ngón trỏ hơi cong, chống lên đầu anh: “Cứ thế mà nằm mơ à?”

“Phì.” Biết anh không có ý đó, cô quay lưng, đặt tấm ảnh về lại chỗ cũ: “Em chỉ đùa một tí thôi mà.”

Cô lẩm bẩm: “Nếu anh mà thích em thật thì em sẽ sợ c.h.ế.t khiếp mất.”

Hàn Tự nhíu mày, tiếp tục công việc vẫn còn dở dang.

Hứa Nguyên tự chơi một mình, cô xem qua từng bức ảnh. Cuối cùng, cô bị thu hút bởi cuốn sổ lưu b.út nằm trong chiếc hộp ở phía góc.

Lúc bọn họ đi học đã không còn thịnh hành việc viết lưu b.út nữa, nhưng cô cảm thấy kiểu viết trên trang giấy này tình cảm hơn so với ghi chép trên mạng nên mua liền mấy cuốn, rồi sau đó phân phát cho mỗi người một quyển, một hai bắt mọi người phải viết cho bằng được.

Quyển sổ này là do cô ép Hàn Tự viết.

Trong phút chốc, ký ức thời thanh xuân nảy mầm trong lòng cô.

Hình như Hàn Tự cũng không ghét bỏ nó đến như vậy.

“Hàn Tự, anh còn giữ cuốn này à.” Hứa Nguyên cảm thán: “Hồi ấy anh sống c.h.ế.t không chịu viết, còn nói muốn vứt thùng rác nữa.”

Hàn Tự lại ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Hứa Nguyên cầm quyển sổ lưu b.út và đang định mở ra xem.

“Hứa Nguyên!” Anh đẩy bàn phím ra rồi chỉ vào cô: “Em đừng nhúc nhích!”

Hai tiếng liên tiếp, Hứa Nguyên bị anh làm cho hoảng sợ.

Hàn Tự chưa từng hầm hầm giận dữ đến như thế này.

“Để làm chi?”

Hàn Tự vội vàng sải bước xông tới, nhanh tay đoạt mất quyển lưu b.út mà cô đang cầm.

Hứa Nguyên trợn mắt há hốc mồm: “Không phải chỉ là một quyển sổ lưu b.út thôi sao?”

Cô nhìn chằm chằm bộ dạng vô cùng căng thẳng của Hàn Tự: “Ái chà, có bí mật sao?” Cô tò mò đi theo anh, cười tủm tỉm hóng chuyện: “Bên trong có đồ gì mà không thể cho ai biết vậy ta?”

Anh đưa lưng về phía cô, khoá quyển lưu b.út vào ngăn kéo có mật khẩu.

Khi quay người lại, xém xíu nữa anh đã đụng phải Hứa Nguyên.

Vì hóng chuyện nên cô sáp lại rất gần, cô ngửa đầu nhìn anh, trong ánh mắt lóe lên ngọn lửa hiếu kỳ.

Hàn Tự không nói gì, chỉ xách lấy cánh tay Hứa Nguyên: “Xuống lầu ăn cơm.”

Động tác của anh rất nhẹ, cô bị bắt đi theo anh, vừa khó chịu lại không thoải mái: “Em tự đi được.”

Vùng vẫy hai cái nhưng vẫn không bỏ ra, Hứa Nguyên không chịu đi.

Hàn Tự dừng lại, đẩy cô ra khỏi phòng sách, sau đó đóng cửa lại: “Anh phải đỡ em, kẻo một đứa nhóc mãi không chịu lớn như em ngã rồi va trúng đồ sứ của anh.”

Hứa Nguyên: “...”

Kỳ lạ như vậy, chắc chắn người này có bí mật!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD