Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh - Chương 8

Cập nhật lúc: 25/06/2026 12:06

Hứa Nguyên thấy rất khó chịu khi bị anh săm soi, cô giơ tay lên chỉ vào Hàn Tự: “Anh đừng có hiểu lầm nhé, em chỉ nêu ví dụ mà thôi.”

Nói xong, cô lại càng cảm thấy lúng túng hơn nữa.

Hứa Nguyên yếu ớt thả tay xuống, cô gãi lỗ tai.

Hàn Tự vẫn luôn nhìn cô, lúc anh nhìn người nào đó chăm chú như vậy trông anh rất nghiêm túc, tựa như trong mắt anh chỉ có mỗi một mình cô mà thôi.

Trái tim Hứa Nguyên đập “thình thịch” một cái, không hiểu sao nó lại bắt đầu tăng nhanh tốc độ.

“Anh bị điên à.” Cô không được tự nhiên mà quay đầu đi.

Hàn Tự mỉm cười rồi ngồi xuống bên cạnh cô: “Hứa Nguyên.” Anh như vô tình mà hỏi: “Vậy em thích kiểu người như thế nào?”

Chủ đề bất chợt bị anh xoay chuyển.

Hứa Nguyên sững sờ, vô thức muốn nói là Đào Tri Sơ.

“Ngoại trừ Đào Tri Sơ.” Hàn Tự kịp thời bổ sung thêm một câu.

Anh lắc lư đôi chân dài, nhìn chiếc tủ đựng sách phía đối diện.

Kính của cửa tủ phản chiếu hình ảnh hai người họ, anh nhìn chằm chằm vào đó, có thể thấy rõ nét mặt rối bời của Hứa Nguyên.

Anh không khỏi bật cười.

Hứa Nguyên từng nói cô thích Đào Tri Sơ, năm lần bảy lượt bám theo anh ấy, nhưng thật ra Hàn Tự biết rõ, biểu hiện của cô cùng lắm chỉ coi như là đùa giỡn với Đào Tri Sơ, không thể nói là thích chứ đừng kể tới việc yêu. Bởi vậy, dù cho cô thất bại liên miên, anh cũng chưa từng trông thấy cô thật sự đau khổ.

Cô luôn miệng bảo thích Đào Tri Sơ, đã vậy còn không thèm lựa lời nói chuyện trước mặt anh, tác hợp Ninh Hạ với Đào Tri Du cho anh, khiến anh tức điên lên được.

Hứa Nguyên bị Hàn Tự chặn lời, cô nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: “Kiểu em thích chính là kiểu như Đào Tri Sơ ấy.”

Hàn Tự: “...”

Thật sự chẳng có một miếng nào giống anh, đắng lòng.

Anh nhìn người họ Hứa không tim không phổi nào đó trong tấm kính, cố gắng sắp xếp từ ngữ.

Làm sao để dẫn dắt cô một chút nhỉ?

Trên bàn trà nhỏ, chiếc điện thoại không ngừng rung lên “reng…reng”

Hứa Nguyên và Hàn Tự đồng thời ngó qua, cô vốn không định nghi ngờ gì, kết quả lại vô tình trông thấy cái tên “Ninh Hạ” đang nhảy trên màn hình.

Muộn thế này rồi mà trai đơn gái chiếc vẫn gọi điện thoại cho nhau sao?

Hứa Nguyên nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Hàn Tự.

Ánh mắt của cô tràn ngập vẻ hóng hớt, anh đành phải đi sang một bên để nghe.

Từ lúc Hàn Tự nghe điện thoại cho đến khi cúp máy cũng chỉ vỏn vẹn một hai phút. Khi anh quay người lại, chưa kịp chuẩn bị gì thì đã phải đối mặt với ánh mắt hiểm ác của Hứa Nguyên.

Anh cố gắng nén cười, nghiêm túc hỏi: “Sao thế?”

Hứa Nguyên mỉm cười với anh nhưng ý cười không vương trong mắt: “Em còn chưa hỏi anh đấy, Hàn Tự, hôm em gặp t.a.i n.ạ.n anh có ý gì thế? Tại sao cô gái Ninh Hạ kia cũng tới chung với anh? Em không biết cô ấy thì mắc gì cô ấy lại muốn tới gặp em?”

Cô hỏi ba câu liên tiếp.

Hàn Tự: “...”

Hứa Nguyên cứ hỏi hết câu này lại đến câu khác, hoàn toàn không cho anh cơ hội để giải thích, mấy lần anh muốn nói đều bị cô chặn miệng.

“Bữa đó hai người đang hẹn hò à? Thế là hai người bọn anh thật sự có gì đó?” Hứa Nguyên càng nói càng tức giận: “Anh lén hẹn hò sau lưng em?”

Hàn Tự: “...”

Anh vô cùng đau đầu, Hứa Nguyên xấu xa này chỉ có đanh đá là giỏi.

Sau khi nói xong một tràng dài cô liền trừng mắt chờ anh giải thích, thoạt nhìn giống như cô đang phải chịu sự uất ức cùng cực vậy.

Hàn Tự lẳng lặng đối mắt với cô, sự vui vẻ trong mắt anh càng lúc càng sâu nhưng trên mặt lại là vẻ dò xét.

Đây là lần thứ hai trong ngày anh nhìn cô như thế.

Hứa Nguyên cảm tưởng như mình không có thứ gì để che chắn, trần như nhộng chạy nhảy trước mặt anh: “Anh nhìn em làm cái gì? Hay là anh đuối lý rồi!”

Hàn Tự dùng vẻ mặt nghĩ ngợi: “Câu cuối cùng mà em nói.” Anh vẫn đang nhìn cô: “Anh lén hẹn hò sau lưng em là như thế nào? Quan hệ của hai ta là gì?”

Hứa Nguyên bị câu hỏi này làm cho bối rối, trong chốc lát cô chẳng biết phải trả lời ra sao.

Đúng vậy, vì sao cô lại vô thức cảm thấy anh đã làm chuyện xấu sau lưng cô nhỉ?

Hứa Nguyên thoáng giật mình, thế nhưng cô đã quen với việc trở thành một người vô lý trước mặt Hàn Tự rồi, vì để không bị mất đà, cô bèn mạnh miệng nói: “Sao em phải quan tâm làm gì? Dù sao nếu anh đã ở bên cô ấy thì chính là đã lén lút yêu đương sau lưng em rồi.”

Cô quyết trở thành người đanh đá đến cùng: “Em không quan tâm, nếu như anh thích Ninh Hạ thì tốt nhất là nên nói cho em biết càng sớm càng tốt, không là em…”

Hình như cô không nói được nữa.

Rất nhiều lời đã tới ngay đầu lưỡi, gần thốt thành câu rồi nhưng cô lại chẳng biết mình đang nói cái quái gì nữa.

Hứa Nguyên càng bực bội hơn.

Tuy nhiên Hàn Tự thì vô cùng thư thái, phiền muộn mấy ngày nay đã được giải tỏa, tinh thần tràn đầy sảng khoái.

“Đi thôi.” Hàn Tự cười nói: “Ông đây mời em đi ăn tối.”

Hứa Nguyên: “...”

Cái tên này!

Hôm lễ kỷ niệm trực tuyến ngày thành lập Trường Đại học J.

Hứa Nguyên vội vã tan làm, buổi lễ sẽ được phát sóng trực tiếp lúc 7 giờ rưỡi tối nay, Hàn Tự và Diêu Khải Việt cũng tới nhà cô.

Cô vọt tới chiếc taxi ngay cổng trường, không ngờ lại gặp một người quen cũ. Mấy năm trước bọn họ gặp nhau trong một bữa tiệc liên hoan, hai người hàn huyên vài câu rồi thôi.

“Cô quen người đó à?”

Giờ tan tầm, các giáo viên không phải đợi taxi ở cổng trường thì cũng là đi đến bãi đỗ lấy xe.

Janet nhìn thấy cảnh ấy, cô ta đi đến chỗ Hứa Nguyên: “Người nói chuyện với cô… ừm, chị vợ của anh ta là phụ huynh của học sinh mới tới báo danh hôm nay.”

“Báo danh?” Hứa Nguyên kinh ngạc.

Cô nhớ con gái của người này đã lên cấp hai rồi.

Ánh mắt của Janet đầy thâm ý, cô ta nhìn chằm chằm đến nỗi Hứa Nguyên cảm thấy không thoải mái.

“Lớp trẻ em, cột người bố để trống.”

Trường học của bọn họ rất hay có học sinh để trống cột bố.

Thế giới của kẻ có tiền, nhìn thấu nhưng chẳng nói ra được.

Hứa Nguyên lập tức hiểu rõ.

“Cô quen thật à?” Janet lại hỏi.

Hứa Nguyên không thích kiểu dò hỏi lòng vòng thế này: “Tôi không thân.”

Janet không tin, cho rằng cô không chịu thừa nhận: “Dạo này cô không lái xe à? Sao không có ai tới đón cô vậy?”

Nói gần nói xa, ý mỉa mai cô.

Hứa Nguyên mất kiên nhẫn, giả vờ mỉm cười cho xong chuyện.

“Bắt xe cho tiện.”

Janet nhìn về phía chiếc túi Hứa Nguyên đang đeo, cô lại đổi túi khác rồi.

Cô ta tới nhà trẻ làm trợ lý tuyển sinh chưa được ba tháng mà đã thấy Hứa Nguyên thay không biết bao nhiêu chiếc túi rồi. Với số tiền lương ít ỏi của nhân viên chăm sóc y tế thì làm sao có thể thay túi như thay cải thảo được?

Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Hứa Nguyên, trong lòng cô ta thầm khinh thường.

Không chừng cũng giống mấy bà mẹ để trống cột người bố ở nhà trẻ, một mối quan hệ khó nói.

Xe của Hứa Nguyên đã đến, cô vẫy tay chào: “Tôi đi trước đây.”

“À, ừ.” Janet cũng nhiệt tình vẫy tay, đưa mắt nhìn cô lên xe.

Đợi cô đi rồi, khóe miệng mỉm cười của cô ta trùng xuống, cúi đầu nhìn chiếc túi của mình.

Trời ạ, cô ta vẫn rất hâm mộ Hứa Nguyên.

Buổi tối lễ kỷ niệm ngày thành lập trường được phát sóng trực tiếp, Hàn Tự xách laptop của mình qua làm việc, riêng mình anh yên lặng nhìn chằm chằm vào máy tính, chỉ có Hứa Nguyên và Diêu Khải Việt xem TV.

Đến đoạn cựu sinh viên xuất sắc đọc diễn văn, Hứa Nguyên kinh ngạc nhìn bố Hứa lên sân khấu.

“Bố em kia á?” Cô nhìn Hàn Tự.

Anh chỉ nở nụ cười.

Cô lại ngó sang Diêu Khải Việt, cậu và cô ngỡ ngàng y chang nhau.

Hình ảnh của bố Hứa xuất hiện trên màn ảnh. Trước đây ông thích dành thời gian ngâm mình trong phòng thí nghiệm, làm số liệu, xem số liệu, nghiên cứu các chủ đề và lúc nào ông cũng thấy thoải mái với điều đó. Hôm nay ông một một bộ đồ trang trọng hiếm thấy, đến cả kiểu tóc cũng được đổi mới.

“Bố em đẹp trai quá!” Hứa Nguyên ôm mặt, dáng vẻ si mê.

Bố Hứa có khí chất nho nhã, khi ông khoác trên mình bộ đồ Tây đen và áo sơ mi trắng lại càng trở nên năng động.

Hàn Tự mỉm cười.

Có lẽ tiêu chuẩn tìm nửa kia của con gái đều sẽ bị ảnh hưởng đôi chút bởi người bố.

Hứa Nguyên nhìn bố mình đang ôn tồn phát biểu trong màn hình, cô đột nhiên nhớ tới câu hỏi ngày đó của Hàn Tự.

Anh hỏi cô, cô thích kiểu người nào? Khi ấy cô buột miệng nói là Đào Tri Sơ.

Bây giờ cô mới thấy Đào Tri Sơ và bố của cô rất giống nhau, đều nho nhã và dịu dàng, trên người đều có phong thái của người tri thức.

Hứa Nguyên bắt đầu nghĩ lại, cô thật sự thích Đào Tri Sơ sao? Hay là vì bố cô?

Nhưng nếu như không thích…

Bỗng nhiên cô không dám nghĩ tới.

Hứa Nguyên ngẩn ra, ngoài khóe mắt chính là Hàn Tự đang bưng dĩa trái cây ăn xoài.

Phong cách đọc diễn văn của bố Hứa lần này không giống với những lần trước, sinh động và hài hước hơn nhiều.

“Học y, con đường theo đuổi y học dài đằng đẵng mà lại gian khổ, tôi rất vui khi con gái tôi cũng là một sinh viên của Trường đại học Y khoa J.”

Hứa Nguyên không ngờ bố sẽ nhắc đến cô trong một dịp trang trọng như thế này, cô cầm lấy gối ôm rồi ngồi ngay trước TV.

Cô muốn nhìn bố rõ hơn một chút, kỹ lưỡng hơn một chút.

“Nhưng con bé không dấn thân vào con đường y học này.”

Hứa Nguyên mím môi, hơi mất hứng.

Bố Hứa lại mỉm cười: “Con bé giống tôi, nó đã chọn một cách khác để đi truyền bá ánh sáng.”

“Cho dù các cô cậu trút hết mồ hôi ở phòng bệnh, trên bàn mổ hay phòng thí nghiệm, hoặc là bất kỳ một nơi nào khác, xin hãy nhớ kỹ, không khó để từ bỏ nhưng kiên trì thì rất cực khổ.”

Bố Hứa nhìn về phía trước, đôi mắt rạng ngời như thể có ánh sáng: “Tôi tự hào và hãnh diện vì từng người trong các cô cậu đây đã dùng những gì mình từng học để đi lan truyền nguồn sáng này.”

Hốc mắt Hứa Nguyên ửng đỏ.

Cô chống hai tay lên đầu gối và ôm mặt, nước mắt bất chợt rơi qua kẽ tay.

Nóng và ướt.

Bố Hứa dừng lại một lát: “Chúng tôi hay nói, thỉnh thoảng chữa bệnh, thường xuyên cứu giúp, luôn luôn an ủi. Học sinh của tôi từng chia sẻ cho tôi một câu nói mà cậu ấy xem trên mạng, cậu ấy bảo, khi ai đó hỏi bạn đang ở khoa nào, chúng ta có thể tự hào nói rằng chúng ta là khoa chữa bệnh.”

Ông lại nhìn về phía ống kính: “Tôi hãnh diện về các em.”

Trong lòng Hứa Nguyên ngay tức khắc trở nên nóng rực, mặc dù bố đang ở trên màn hình nhưng cô lại cảm thấy như bố đang xuyên qua màn hình và nhìn thẳng vào cô.

Dường như câu này cũng là dành cho cô.

Cô là niềm kiêu hãnh của bố.

Trước mắt Hứa Nguyên dần mờ đi, cô vùi mặt vào giữa hai đầu gối.

Đây là lần đầu tiên cô biết rằng bố mẹ vẫn luôn hiểu cô.

Thật ra mục đích cô thi vào Đại học Y khoa chưa từng cao cả gì. Có lẽ từ nhỏ cô đã quen với việc chờ đợi ở nhà, đợi bố, rồi lại đợi mẹ, nhưng cho dù cô có đợi bao lâu đi nữa thì cũng rất hiếm khi nhìn thấy bố và mẹ ở nhà cùng với nhau. Một người lo chuyện bệnh viện, một người thì lo chuyện nghiên cứu, vì để có thể nói chung một chủ đề với họ, vì để có thêm một chút thời gian ở chung với họ, cũng có lẽ điều cô muốn là trông thấy một tia sáng hãnh diện loé lên trong ánh mắt hai người vì cô, bởi thế nên cô mới nỗ lực thi vào trường Y.

Tiếc là cô vẫn không làm được.

Mẹ thường nói, trở thành bác sĩ cần rất nhiều lòng can đảm. Bà bảo, phải giành giật từng giây một, cứu người không phải chỉ là một câu khẩu hiệu treo ở ngoài miệng, mà là tính mạng của bệnh nhân đã giao phó cho bọn họ. Thật ra chiếc áo blouse trắng trên người chính là niềm tin của sự sống.

Bác sĩ đều là những dũng sĩ.

Hứa Nguyên hổ thẹn vì sự hèn nhát của bản thân nên cuối cùng cô đã tới nhà trẻ và chọn một môi trường thoải mái hơn.

Trong phòng khách, cô lặng lẽ nức nở.

Diêu Khải Việt không biết làm sao, cậu nhìn Hàn Tự, chỉ thấy anh nhìn qua bóng lưng của Hứa Nguyên, ánh mắt trầm tĩnh.

Lễ kỷ niệm ngày thành lập Trường Đại học J kết thúc trong sự hân hoan, Hứa Nguyên đi làm đồ ăn khuya cho bọn họ. Tài nấu nướng đối nghịch với tính cách của Hứa nguyên, cô nấu ăn rất ngon chỉ là không thường xuyên làm mà thôi.

Sợi mì được thả vào nồi, cô còn hầm lại món thịt bò buổi tối ăn không hết để làm đồ ăn kèm.

Điện thoại vang lên vài tiếng, là bạn cùng lớp ở trường cấp 3 của cô.

“Thanh: Bây giờ Dư Âm sống tốt lắm nhỉ?”

“Thanh: Trông người bạn trai có vẻ ổn áp lắm!”

Hứa Nguyên không hiểu, đang định thoát ra thì khung chat hiện lên ảnh chụp được đối phương gửi tới. Là hình của Dư Âm và một người đàn ông, có vẻ họ đang ở nhà hàng.

Trong tấm ảnh, Dư Âm ngồi bên cạnh người đàn ông đó, một nửa khuôn mặt tựa lên đầu vai của anh ta.

Hai người họ rất thân mật.

Không phải một bức ảnh chính diện nhưng có thể thấy đó chính là Tống Diệp - chồng chưa cưới của Đinh Nhuế Nhiên.

Hứa Nguyên phóng to ảnh chụp, quả nhiên là người trong phòng bệnh ngày hôm đó.

Sét đ.á.n.h ầm ầm.

Dư Âm làm người thứ ba trong mối quan hệ của Đinh Nhuế Nhiên?

Hứa Nguyên tìm được avatar của Dư Âm, cô muốn hỏi cô ta một chút nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Hỏi như thế nào? Nói như thế nào? Dùng cách nào để nói cho cô ta?

Hứa Nguyên cảm thấy dây thần kinh trong đầu mình bị đứt hết, tiếng “ong ong ong” vang lên, muốn nghĩ cũng không nghĩ thông.

Bọn họ gọi cái này là cái gì? Vứt bỏ đạo đức trong tình yêu, huỷ đi thế giới quan.

Nhưng có lẽ Dư Âm cũng không biết.

Bàn tay Hứa Nguyên run lên từng đợt, cô cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo lại.

Dư Âm không phải người như vậy, cô nghĩ.

Mì trong nồi đã sôi từ lâu, bắt đầu trào ra ngoài, vang lên tiếng “ùng ục”.

Hàn Tự mãi không nghe thấy tiếng gì nên lập tức mở cửa ra.

“Hứa Nguyên.”

Anh nhanh ch.óng bước qua, mở vung rồi gắp mì ra ngoài.

Hứa Nguyên hoàn hồn, nhìn sang: “Em quên mất.”

Sự lơ đãng của cô vô cùng rõ ràng, Hàn Tự ngẩn người rồi giúp cô xử lý tốt.

“Em nhìn xem đây không phải nấu mì.” Anh để cái nồi xuống chỗ rửa bát, sau đó dọn dẹp chỗ bếp nấu bị nồi mì làm bẩn.

Vẫn độc miệng và thẳng thắn như trước: “Có bản lĩnh đấy.”

Hứa Nguyên duỗi ngón tay cứng ngắc ra: “Cánh tay em đau.” Cô thuận miệng nói.

Hàn Tự đ.á.n.h giá sắc mặt cô: “Đã ốm còn cậy mạnh.”

Anh giống như thường ngày trêu chọc cô nhưng sức chiến đấu của cô dừng ở số không.

Hàn Tự nhíu mày, càng thêm lo lắng.

Buổi tối, Hàn Tự và Diêu Khải Việt đều đã đi rồi, Hứa Nguyên nằm trên giường, trong đầu là một mớ hỗn độn.

"Hứa Nguyên: Nếu trước đêm thất tịch cậu còn chưa thoát FA thì tớ tổ chức một trò chơi, giới thiệu Diêu Khải Việt cho cậu để hai người làm quen nhé?"

Do dự mãi, cuối cùng cô cũng nhắn một tin rồi gửi cho Dư Âm.

Lúc học năm nhất trung học, Diêu Khải Việt học cùng lớp với bọn cô, sau khi phân ban thì cậu chuyển sang lớp khác.

"Hứa Nguyên: Cậu cảm thấy như nào?"

Cô cẩn thận hỏi thử.

Trong quan hệ bạn bé thứ kiêng kị nhất chính là thăm dò nhau nhưng Hứa Nguyên thật sự không còn cách nào khác, cô không tin Dư Âm là người như vậy.

Dư Âm trả lời rất nhanh, cô ta trực tiếp trả lời bằng tin nhắn thoại: “Diêu Khải Việt? Cậu làm trò đùa thế kỷ hả?”

Hứa Nguyên chột dạ, không dám nói lời nào, cô vẫn trả lời bằng tin nhắn: "Ít nhất tớ hiểu rõ Diêu Khải Việt… Gia thế anh ấy tốt, ngoại hình cũng tốt, bây giờ anh ấy gây dựng sự nghiệp còn kiếm chác được nhiều hơn cả mấy người trâm anh thế phiệt trong nhóm bọn tớ nữa.."

Trước kia cô cũng muốn hợp tác cho Diêu Khải Việt và Dư Âm.

"Dư Âm: Diêu Khải Việt không phải là bạn thuở nhỏ của cậu sao? Em họ Hàn Tự?"

Sau khi các cô tốt nghiệp trung học, Dư Âm rất ít khi tham gia tụ họp với bạn bè, cũng ít đi theo Hứa Nguyên đi chơi với bạn bè trong hội, đa số đều là hai người đi riêng với nhau.

Dường như Dư Âm luôn có một giới hạn rõ ràng, cô ta không định bước vào giới bạn bè chơi với nhau từ nhỏ đến lớn của Hứa Nguyên, dù chỉ là một bước nhỏ.

"Hứa Nguyên: Đúng vậy, bố Hàn Tự là cậu của Diêu Khải Việt."

"Dư Âm: Vẫn là thôi đi."

Cô ta gần như không cần suy nghĩ mà lập tức từ chối.

Đột nhiên Hứa Nguyên nhẹ nhàng thở phào.

Nếu Dư Âm muốn tìm kẻ có tiền, nếu Dư Âm vì tiền thì cô chính là con đường tiếp cận nhanh nhất.

Nhưng Dư Âm lại từ chối.

Có lẽ thật ra Dư Âm không biết Tống Diệp đã có vị hôn thê.

Hứa Nguyên lại bắt đầu lo lắng, Dư Âm vẫn nhất quyết không chịu nói chuyện bản thân mình đang yêu đương cho cô thì cô nên nhắc nhở cô ấy như thế nào đây?

Còn có Đinh Nhuế Nhiên.

Thật phiền phức!

Trong lòng Hứa Nguyên cất giấu tâm sự, làm cách nào cũng không ngủ được, cô khó chịu ngồi dậy.

Chuyện của Dư Âm cô không thể nói với bất kỳ ai.

"Hứa Nguyên: Anh ngủ chưa?"

Người cô có thể nghĩ đến chắc chắn chỉ có Hàn Tự.

Lúc này đã sắp mười một giờ, không biết là anh đã ngủ hay chưa.

"Hàn Tự: Có chuyện gì?"

Hứa Nguyên đứng dậy đi ra ban công nhỏ, đèn trong phòng sách của Hàn Tự đã tối đi.

Cô tựa vào ban công, nhắn: "Em không ngủ được."

Tin nhắn còn chưa gửi đi, Hàn Tự đã gọi điện đến.

“Sao anh lại gọi điện thoại đến?”

“Không phải em nói em không ngủ được sao?”

Giọng điệu của Hàn Tự vẫn thiếu đ.á.n.h như trước, có chút trêu tức người khác nhưng lại có thể xoa dịu trái tim đang bất an của Hứa Nguyên.

“Ai nói em không ngủ được?” Cô cứng miệng.

Hình như Hàn Tự đang cười: “Ồ, vậy anh cúp máy nhé?”

Hứa Nguyên dậm chân: “Đừng!”

Từ trong điện thoại truyền đến đến tiếng cười của Hàn Tự, rơi vào lỗ tai của Hứa Nguyên, một cảm giác tê dại.

“Hàn Tự!” Cô tức giận.

Hàn Tự vẫn chưa ngủ, chờ Hứa Nguyên tìm đến anh. Tối nay tâm tình của cô không tốt, anh thấy rất rõ.

“Nói đi.” Anh nói.

Hứa Nguyên cúi đầu, ngón chân vẽ vòng trên mặt đất, do do dự dự: “Hàn Tự, em…”

Cô nói không rõ.

Hàn Tự vẫn vô cùng kiên nhẫn: “Hứa Nguyên, anh cũng không ngủ được.”

“Vì sao vậy?”

“Chắc là do ăn quá no.”

Hứa Nguyên: “...”

Hàn Tự thay áo thun: “Nếu không thì em thay quần áo, xuống tầng tâm sự với anh đi?”

Hứa Nguyên: “Thật sự là do anh ăn no à?”

Tuy nói như vậy nhưng cô lại chạy rất nhanh. Cô mở loa ngoài, nhanh ch.óng thay quần áo ngủ.

“Dì giúp việc nhà em làm nầm bò ngon quá.” Hàn Tự đã đi xuống dưới tầng, bước nhanh đến nhà họ Hứa.

“Hừ!”

Sau khi Hứa Nguyên thay quần áo xong thì vội vàng chạy xuống cửa lớn, cô sửng sốt một chút.

Chỉ thấy Hàn Tự đứng ở cửa, mặc áo thun và quần dài nhẹ nhàng, thoải mái, trên chân là dép lê.

Tư thế cực kỳ kiêu ngạo.

Anh quay đầu lại, bốn mắt lập tức nhìn nhau, cả thế giới đều im lặng.

Cô nhớ lại lần trước Hàn Tự mua bánh rán cho cô, cũng mặc áo T-shirt trắng, cũng tại vị trí đó.

Không biết vì sao nhìn anh vào ban đêm thế này, mũi Hứa Nguyên bỗng nhiên thấy chua xót, trong lòng cô dâng lên nhiều cảm xúc khó tả,

Vừa chua xót lại vừa khó chịu, nhưng cũng vô cùng ấm áp.

Đột nhiên Hứa Nguyên nhớ đến một người, một Ninh Hạ dịu dàng luôn làm cho người ta như được tắm trong gió xuân.

Cô không thể tưởng tượng được một ngày Hàn Tự có bạn gái hoặc là anh thành đôi với Ninh Hạ, cô sẽ phải làm sao đây?

Có lẽ sẽ không có người cãi nhau với cô, cũng sẽ không có người chạy đi mua cho cô một cái bánh rán, càng không có người giống như anh, luôn là người đầu tiên phát hiện tâm trạng cô không tốt rồi sẽ dỗ cô vui vẻ.

Rất nhiều lúc Hứa Nguyên hiểu được thật ra cái miệng độc của Hàn Tự đang dỗ cô, làm cô lười biếng. Cho nên nhiều lúc, dù anh độc miệng khiến cô tức giận nhưng cô cũng sẽ quên đi rất nhanh, càng không nghĩ anh sẽ tức giận.

Thật khó chịu.

Hứa Nguyên hít hít cái mũi, chợt muốn khóc.

Hàn Tự đi đến trước mặt cô, anh khom lưng, nhìn thẳng vào mắt cô: “Ngốc à?”

Hứa Nguyên giật mình một cái, rõ ràng là hai chữ bình thường nhưng lại giống như lông chim lướt qua, vừa ngứa vừa tê dại.

Cô cảm thấy cánh tay đã nổi hết da gà.

“Anh mới ngốc ấy.”

Cô thu tay lại, đưa ra đằng sau lưng.

Hàn Tự đứng thẳng dậy: “Em cũng ăn no quá sao? Bày vẻ mặt khổ sở như thế làm gì?”

Hứa Nguyên trừng mắt qua, đối mặt với ánh mắt anh.

Trong mắt anh lóe lên một ánh sáng nhỏ.

Trái tim Hứa Nguyên đập nhanh.

“Không có.” Cô quay đầu đi.

Hàn Tự đứng bên cạnh cô, anh cũng không nói gì mà chỉ nhìn cô.

Đêm nay hình như anh phá lệ vô cùng kiên nhẫn.

“Hàn Tự, anh cảm thấy Dư Âm như thế nào?” Hồi lâu sau, Hứa Nguyên mới mở miệng hỏi anh.

Cô lại nói chuyện liên quan đến Dư Âm.

Hàn Tự nhíu mày: “Có nói cho người khác chưa?”

“Đương nhiên là…” Hứa Nguyên, chữ “chưa” biến mất trong không gian.

Hứa Nguyên bỗng ngẩng đầu: “Việc này em có thể nói linh tinh sao? Tình huống cụ thể em cũng chưa biết.” Cô đá hòn đá nhỏ dưới chân: “Em cũng không biết Dư Âm có phải bị lừa không? Quan hệ của bọn họ đang ở giai đoạn nào?”

Hai người hoàn toàn không có cùng suy nghĩ nhưng Hàn Tự cũng chẳng để ý.

“Điều quan trọng nhất là em chẳng biết hỏi Dư Âm kiểu gì.” Hứa Nguyên buồn bực.

Lòng tự trọng của Dư Âm lớn, nếu bản thân vạch trần, có lẽ cô ta không để ý đến việc Tống Diệp có vị hôn thê mà cô sẽ khó chịu bởi vì bản thân bị mất hết mặt mũi.

“Nếu Dư Âm thật sự…”

Hứa Nguyên không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ về Dư Âm như vậy.

Hàn Tự hiểu rõ, anh đưa tay ôm lấy cổ Hứa Nguyên.

“Anh làm gì vậy?” Cô đẩy anh vài cái nhưng đẩy không ra.

Chẳng tự nhiên chút nào.

Anh kéo cô vào trong l.ồ.ng ng.ực mình: “Em có cảm thấy đêm nay hơi lạnh không? Anh thấy lạnh nên mượn em một lát.”

Hàn Tự càng ôm c.h.ặ.t hơn, trừ cổ ra thì anh cũng không đụng vào chỗ nào khác trên người cô.

Cả người Hứa Nguyên rúc vào trong n.g.ự.c anh, sự lo lắng bị đ.á.n.h văng ra, không hiểu sao lại cảm thấy yên tâm.

Cô không giãy dụa nữa mà giữ tư thế kỳ cục dựa vào Hàn Tự, tiếng tim đập của anh vang bên tai, thậm chí còn nhảy vào trong lỗ tai cô.

Một lần nữa, trái tim cô đập nhanh bất thường.

“Hứa Nguyên, tất cả chúng ta đều đã lớn, có rất nhiều điều sẽ thay đổi.” Hàn Tự chậm rãi nói chuyện, dẫn đường cho cô.

Có lẽ Hứa Nguyên đã nhìn Dư Âm theo một cặp mắt khác nhưng theo anh thấy, Dư Âm khôn khéo như vậy không có khả năng không biết việc Tống Diệp có vị hôn thê.

Nhưng anh không thể không thừa nhận, Dư Âm đối xử rất tốt với Hứa Nguyên.

Khó trách cô khó xử như vậy.

Nếu không cô cũng sẽ không hiểu.

Hàn Tự cũng không nói thẳng: “Có một số lựa chọn em không thể chọn thay cô ấy, rất nhiều lúc chúng ta nghĩ cô ấy tốt nhưng chưa chắc đã như vậy.”

Anh nói rất nhiều điều, lần đầu tiên Hứa Nguyên cảm thấy giọng nói anh dễ nghe như thế. Không cãi nhau, không chọc tức nhau, giống như một dòng nước chậm rãi lướt qua trái tim.

“Hàn Tự, lúc anh không độc miệng tốt hơn biết bao nhiêu” Hứa Nguyên cười rộ lên, cô nghe thấy tiếng tim đập của anh hình như nhanh hơn một chút: “Sao bình thường anh hay cãi nhau với em làm gì?”

Cô ngẩng đầu lên, trong mắt bây giờ chính là một Hàn Tự vô cùng dịu dàng.

Hứa Nguyên tránh anh: “Bây giờ hết lạnh rồi chứ?”

Cô sờ cánh tay, cánh tay của cô cũng ấm lên.

“Anh xem anh bình thường như này có phải tốt hơn không? Cô than thở: “Không nên cãi nhau với em.”

Hàn Tự nhíu mày: “Anh? Là ai ngày nào cũng cãi nhau trước?”

Hứa Nguyên: “...”

“Hàn Tự, anh có thể để em cảm động chút được không?” Cô bĩu môi, thở dài: “Hôm nay tâm trạng của em rất không tốt.”

Hàn Tự nhìn cô, cong môi cười.

“Hứa Nguyên, anh chỉ dỗ bạn gái anh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.