Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 7: Giữ Cô Ở Lại
Cập nhật lúc: 20/04/2026 13:26
Cũng đúng, người đàn ông có thân phận như Lục Nghiên Bắc, muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có?
Làm sao có thể vì cô mà rước lấy phiền phức?
Cô hít sâu một hơi: “Là tôi đường đột rồi, không làm phiền ngài nữa.”
Nói xong, cô đứng dậy định đi.
Nhưng tay Lục Nghiên Bắc vẫn siết c.h.ặ.t eo cô, cô không đứng lên được, lại ngã nhào xuống sô pha, kéo theo đùi đau nhói khiến cô hít một ngụm khí lạnh.
“Chân vẫn còn đau à?”
Từ Vãn Ninh chưa kịp mở miệng, anh đã vươn tay, vén vạt váy của cô lên.
Hai người đã sớm thẳng thắn gặp nhau, chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nhưng cô vẫn đỏ bừng mặt, đưa tay định che lại. Thế nhưng những vết bầm tím sưng đỏ ở mặt trong đùi đã bị anh nhìn thấy rõ ràng.
Anh cẩn thận nhớ lại:
Đêm đó mình đã hành hạ cô quá mức.
Đêm đó anh bị mê hoặc, mất hết lý trí, cũng không nhận ra cô là lần đầu tiên, tự nhiên không biết điểm dừng.
Ngày hôm sau lại cố ý đưa cô đi cưỡi ngựa, cô là lần đầu, hai chân khó tránh khỏi khó chịu.
Anh chỉ không ngờ, da dẻ cô gái nhỏ quá non nớt, lại trắng trẻo, những vết bầm tím chồng chất lên nhau, thoạt nhìn lại có chút ch.ói mắt.
Dường như đang nhắc nhở anh:
Anh đúng là một tên cầm thú!
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đùi cô, khẽ nắn bóp, lực đạo không tính là mạnh. Chỉ là Từ Vãn Ninh đại khái có chút yếu ớt, hừ hừ rên rỉ kêu đau, đôi mắt hạnh ươt át nhìn anh.
Câu dẫn lòng người ngứa ngáy.
“Chân đau còn ra ngoài?” Giọng anh khàn khàn.
“Tôi không sao, đã đỡ nhiều rồi.” Từ Vãn Ninh nhanh ch.óng kéo vạt váy xuống, “Vậy tôi đi trước đây.”
Lục Nghiên Bắc đột nhiên lên tiếng: “Ngâm suối nước nóng rất tốt cho vết thương ở chân của em.”
Từ Vãn Ninh sững người, quay lại nhìn anh.
Lục Nghiên Bắc đã quay lưng về phía cô, cầm bật lửa, châm một điếu t.h.u.ố.c.
Anh có ý gì?
Giữ cô ở lại?
—
Hành động này của Lục Nghiên Bắc, ngay cả hai thuộc hạ của anh cũng cảm thấy kinh ngạc.
Mức độ kinh ngạc này, có thể sánh ngang với việc năm xưa anh bế một đứa trẻ về nhà.
Lục Nghiên Bắc có một hồ nước nóng riêng ở đây, chỉ mở cửa cho một mình anh. Từ Vãn Ninh không mang đồ bơi, cứ thế trần truồng bước vào. Nước suối ấm áp bao bọc toàn thân, khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều được thư giãn.
Hơn nửa người cô ngâm trong hồ nước màu trắng sữa, chỉ lộ ra một cái đầu, tựa vào thành hồ, thở dài một hơi.
Cô muốn quyến rũ Lục Nghiên Bắc.
Nhưng bản thân chưa từng làm chuyện này, chút tâm tư đó, trước mặt anh, không có chỗ che giấu.
Ngược lại còn biến mình thành một kẻ hề nhảy nhót.
Người ta đều nói tâm tư phụ nữ sâu sắc, cô thấy á, tâm tư đàn ông mới là kim dưới đáy biển, khó nắm bắt, lại còn đ.â.m người.
Ngâm đến mức cả người nóng bừng, cô mới trở về, Lục Nghiên Bắc không có ở đó.
Nhưng cô không muốn cứ thế dễ dàng rời đi.
Vốn định tựa vào sô pha đợi một lát, nhưng ngâm suối nước nóng xong, cả người sảng khoái, cơn buồn ngủ ập đến, cô vậy mà lại ngủ thiếp đi.
Lục Nghiên Bắc đi gặp một khách hàng, cùng ăn tối, khi kết thúc đã là hơn mười giờ đêm.
Khi anh về phòng, vừa bật đèn, liền nhìn thấy trên sô pha phòng khách có một người đang nằm.
Từ Vãn Ninh bị tiếng mở cửa làm giật mình tỉnh giấc, nhìn anh, mờ mịt luống cuống, mắt nhắm mắt mở.
Dáng vẻ cô vốn dịu dàng, lúc này ngay cả mái tóc cũng ngoan ngoãn xõa trên vai, rủ xuống trước n.g.ự.c, men theo cổ áo luồn vào trong. Ánh mắt Lục Nghiên Bắc dời xuống, liền nhìn thấy cổ áo hơi hé mở của cô, lộ ra một chút viền áo lót.
Làn da trước n.g.ự.c trắng đến ch.ói mắt, lại mặc một chiếc áo lót màu đen.
Vừa thuần khiết vừa gợi d.ụ.c, khiến anh nhớ lại đêm hôm đó.
Yết hầu Lục Nghiên Bắc khẽ lăn.
