Ép Tôi Nhường Bạn Trai Cho Chị, Tôi Lật Tung Đám Cưới - 7
Cập nhật lúc: 21/08/2026 12:01
“Càng sợ gặp phải Bùi Doãn thứ hai.”
Bạn tôi hiểu suy nghĩ ấy, lập tức rút khỏi đội ngũ đẩy thuyền, chuyển sang ủng hộ tôi độc thân xinh đẹp.
Ngày hôm sau đi làm, mẹ Bùi đến công ty tìm tôi.
Bà vốn luôn coi thường tôi, lần này lại chủ động nói lời xin lỗi.
“Tôi không biết Bùi Doãn lại ngốc đến thế, bị đám người kia quay như chong ch.óng, còn mang cả việc công ra làm cớ hẹn cô.”
“Nói thật, lúc đầu tôi chỉ định cô phụ trách dự án đúng là có ý muốn làm khó.”
“Nhưng kết quả cô làm ra rất tốt, tôi cũng không có lý do để bắt bẻ.”
Mẹ Bùi công nhận năng lực làm việc của tôi, đồng thời nói rằng sau này chuyện dự án sẽ có người chuyên trách liên hệ trực tiếp với tôi, tránh để Bùi Doãn lại bị người ta lừa đến mất phương hướng.
Dù vậy, cuối cùng mẹ Bùi vẫn nói giúp vài câu cho đứa con trai ngốc của mình.
Bà nói Bùi Doãn từng cầu xin bà hỗ trợ tôi nhiều hơn trong công việc.
Bà cũng nhìn ra, lần này Bùi Doãn thật sự ý thức được mình đã sai đến mức nào.
Tôi nở nụ cười tiêu chuẩn của dân công sở: “Tôi hiểu.”
Những ngày sau đó, Bùi Doãn thường xuyên lén đến gần công ty nhìn tôi.
Chỉ cần thấy tôi đi cùng Sầm Ứng, anh ta sẽ dùng ánh mắt ướt át như ch.ó con nhìn chằm chằm.
Tôi chỉ thấy cạn lời, cứ như bị ma ám theo vậy.
Ngày ra tòa, Bùi Doãn cũng đến.
Mẹ tôi còn tưởng anh ta đến chống lưng cho chị họ, lập tức gọi anh ta qua.
Không ngờ bà trơ mắt nhìn Bùi Doãn ôm một bó hoa bách hợp đi đến đứng phía sau tôi.
Anh ta không làm phiền, chỉ yên lặng nhìn bóng lưng tôi.
Tôi mặc kệ, anh ta liền nghiêm túc ngồi đếm từng sợi tóc của tôi như một kẻ ngốc.
Mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi chị họ thua kiện, sắc mặt bà càng khó coi.
Chị họ định tìm tôi lý luận, nhưng bị Bùi Doãn và Sầm Ứng cùng bước lên ngăn lại.
Theo phán quyết của tòa, chị họ phải tự mình xuất hiện trong video xin lỗi và bồi thường cho tôi mười nghìn tệ tổn thất tinh thần.
Chị ta không chịu xin lỗi, cũng không chịu bồi thường, cứ kéo dài mãi.
Chị ta không chấp hành, tôi liền gửi bản phán quyết vào nhóm gia đình.
Họ hàng từ đó biết rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Ban đầu còn có người nể mặt bà ngoại nói giúp chị họ vài câu, nhưng sau khi bản án được công bố thì tất cả đều im bặt.
Một số người vốn không ưa chị ta còn đem chuyện này truyền ra ngoài, khiến không ít người ở quê biết chị họ đã dính án.
Bà ngoại vì những chuyện này mà ngày nào cũng đau đầu, nôn mửa, ngủ cũng không yên.
Mẹ tôi vì chị họ mà lo đến bạc đầu, chỉ nghĩ bà ngoại buồn phiền quá mức nên không để tâm nhiều đến tình trạng khó chịu của bà.
Vài tháng sau, đúng ngày chị họ bị cưỡng chế thi hành bồi thường, bà ngoại đột nhiên ôm thái dương rồi ngất xỉu.
Mẹ vội đưa bà đến bệnh viện kiểm tra.
Lúc này mới phát hiện bà ngoại mắc u.n.g t.h.ư não.
Mấy tháng trôi qua, bệnh đã phát triển đến giai đoạn cuối.
Mẹ tôi lập tức cảm thấy trời như sụp xuống.
Bà tìm chị họ để mong được an ủi.
Không ngờ chị họ lại trách chính bà không để ý nên mới khiến bệnh của bà ngoại thành ra thế này.
Chị họ còn ép mẹ tôi lấy toàn bộ tiền tiết kiệm đưa cho mình, nói rằng từ nay mẹ phải yêu thương và nâng đỡ chị ta thay cả phần của dì lẫn bà ngoại.
Mẹ tôi ngơ ngác nhìn chị họ, như thể lần đầu tiên thật sự nhận ra con người trước mặt mình.
Mặc dù tôi luôn coi như anh ta không tồn tại, Bùi Doãn vẫn chưa chịu từ bỏ.
Anh ta còn âm thầm công khai ganh đua với Sầm Ứng.
Chỉ là lần này hai bên đều không còn xúc động đến mức đ.á.n.h nhau.
Bạn tôi nổi m.á.u hóng chuyện, hỏi: “Nếu thật sự bắt cậu phải chọn một trong hai cục này, cậu chọn ai?”
Tôi đáp: “Đã gọi là hai cục rồi thì chỉ có ch.ó mới chọn.”
“Tôi sao phải chọn?”
Bạn tôi nói: “Hai người họ cạnh tranh nhau dữ như vậy, cũng không biết sau này sẽ thành thế nào.”
Tôi chỉ cười không đáp.
Việc Bùi Doãn và Sầm Ứng tranh giành nhau như bây giờ là kết quả tôi cố ý mặc kệ.
Ai trong hai người họ đến quấn lấy tôi, tôi cũng thấy phiền.
Thà để họ chuyển hết sự chú ý sang đối phương, vừa hay tôi được yên thân.
Đúng lúc ấy điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Là tin từ cấp trên của tôi.
Cô ấy nói vì tôi đã hoàn thành xuất sắc dự án hợp tác với tập đoàn Bùi thị, tầng quản lý trung và cao cấp trong công ty đều đã công nhận năng lực của tôi.
Vì vậy, nhiệm vụ ra nước ngoài phụ trách kết nối dự án mới lần này được giao cho tôi.
Tôi cần thường trú tại nước A trong hai năm, cho đến khi dự án thuận lợi hoàn thành.
Cuối cùng cũng đạt được kết quả khiến tôi hài lòng.
Tôi tắt điện thoại, quay sang nói với bạn: “Sau này hai người họ thế nào tôi không biết.”
“Nhưng tôi sắp đến nước A, chạy thẳng về phía thăng chức tăng lương rồi!”
Sầm Ứng là nhân viên nội bộ nên biết chuyện này sớm hơn Bùi Doãn.
Anh ấy mời tôi ra ngoài ăn cơm, nhưng bị tôi từ chối.
Sầm Ứng cười khổ: “Một chút cơ hội cũng không cho tôi sao?”
Tôi nhìn anh ấy, vẻ mặt bình thản, không trả lời.
Sầm Ứng nhìn tôi rất lâu nhưng trước sau vẫn không tìm được chút rung động nào trên gương mặt tôi.
Anh ấy dời mắt, nói tiếp: “Không cho thì thôi, trước đây cô cũng có cho đâu.”
“Dù sao thích cô là chuyện của tôi.”
“Cô không cho tôi theo đuổi thì tôi âm thầm thích.”
“Biết đâu hai năm sau cô lại phát hiện tôi cũng rất tốt thì sao.”
Dù đã bị tôi từ chối, Sầm Ứng vẫn tranh thủ chơi Bùi Doãn một vố.
Anh ấy cố tình đợi chuyến bay cất cánh rồi mới tiết lộ chuyện tôi ra nước ngoài cho Bùi Doãn, lại nhất quyết không nói tôi đi đâu.
Kết quả Bùi Doãn ngồi ngốc ở sân bay đợi rất lâu.
Anh ta kéo không ít người qua đường hỏi xem có nhìn thấy tôi không, còn gọi cho bạn bè hỏi chuyến bay và nơi tôi đến, nhưng chẳng ai trả lời.
Sầm Ứng chụp lại bộ dạng t.h.ả.m hại của Bùi Doãn rồi hỏi tôi có thấy hả giận không.
Tôi chỉ trả lời hai chữ: “Vô vị.”
Nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, tôi chợt nhớ đến ngày này một năm trước.
Khi ấy tôi còn đau lòng vì tình thân và tình yêu.
Còn bây giờ, tôi đã bước về phía một vùng trời hoàn toàn mới.
HẾT.
