Ép Vợ Nhường Nhịn Người Nhà, Cuối Cùng Tôi Bị Chính Họ Ruồng Bỏ - 14
Cập nhật lúc: 07/08/2026 01:04
Triệu Quế Phương ngồi bên cạnh sụt sịt, không nói.
“Còn Khương Đào?”
Khương Viễn hỏi.
“Nó tự làm tự chịu.”
Giọng Khương Quốc Phú rất bình tĩnh.
“Cha nuôi nó hai mươi sáu năm.”
“Cha chiều hư nó.”
“Lần này để nó chịu trách nhiệm cho việc mình làm.”
Khương Viễn nhìn cha, đột nhiên cảm thấy ông đã thay đổi.
Khương Quốc Phú trước kia tuyệt đối sẽ không nói như vậy.
Ông sẽ nghĩ mọi cách cứu Khương Đào, dù phải khuynh gia bại sản.
Nhưng hiện tại, dường như ông đã nghĩ thông.
“Cha, cha không sao chứ?”
“Cha có thể có chuyện gì?”
Khương Quốc Phú cười khổ.
“Chỉ là nghĩ thông một số chuyện.”
“Con người sống cả đời không thể quá thiên vị.”
“Thiên vị đến cuối cùng, hại chính là mình.”
“Con về đi.”
“Cha không sao.”
“Sau này không cần thay cha giải quyết mọi chuyện nữa.”
“Con tự sống cho tốt.”
Khương Viễn nhìn cha rất lâu rồi đứng dậy.
Khi anh bước ra cửa, Triệu Quế Phương đi theo.
“Khương Viễn, đợi một chút.”
Khương Viễn dừng bước.
“Dì có chuyện muốn nói.”
Triệu Quế Phương lau nước mắt, hít sâu.
“Khương Viễn, dì xin lỗi con.”
Khương Viễn sững người.
“Mấy năm nay dì đối xử với con không tốt.”
“Chuyện gì cũng thiên vị Đào Đào.”
“Chưa bao giờ coi con như người trong nhà.”
“Lần cha con nhập viện, con vay năm mươi nghìn.”
“Dì ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng rất cảm kích.”
“Dì, đừng nói nữa.”
“Con để dì nói hết.”
Triệu Quế Phương lau nước mắt.
“Sau khi Đào Đào xảy ra chuyện, dì mới nghĩ thông.”
“Mấy năm nay dì chiều hư nó.”
“Nó muốn gì dì cho đó.”
“Dì chưa từng dạy nó thế nào là đúng sai.”
“Kết quả nó đi đến con đường này.”
“Là dì hại nó.”
Khương Viễn im lặng.
“Khương Viễn, con là đứa trẻ tốt.”
“Là dì không tốt, khiến con chịu tủi thân.”
“Sau này cha con nhờ con để ý.”
“Dì không còn mặt mũi ở lại nữa.”
“Dì định đi đâu?”
“Dì về quê.”
“Ở đó vẫn còn căn nhà nhỏ của bên ngoại.”
“Dì một mình cũng sống được.”
“Dì…”
“Đừng khuyên dì.”
“Dì đã quyết định.”
Triệu Quế Phương lau nước mắt.
“Con về đi.”
“Đi đường cẩn thận.”
Nói xong, bà xoay người vào nhà.
Cửa đóng lại.
Khương Viễn đứng bên ngoài, nghe tiếng khóc bị nén lại bên trong.
Anh thở dài rồi xoay người rời đi.
Vụ án của Khương Đào không thể giải quyết chỉ trong vài ngày.
Cơ quan công an mất nhiều tháng để điều tra các giấy tờ, dòng tiền và quan hệ giữa Khương Đào với Châu Kiến Bình.
Giao dịch căn nhà bị tòa án tuyên vô hiệu vì có bằng chứng cho thấy Khương Quốc Phú bị lừa về nội dung hợp đồng.
Phần tiền còn lại được thu hồi.
Châu Kiến Bình và Khương Đào đều phải chịu trách nhiệm hình sự.
Vài tháng sau, vụ án được đưa ra xét xử.
Vì số tiền liên quan tương đối lớn và có hành vi l.ừ.a đ.ả.o, Khương Đào bị kết án tù.
Tôn Lỵ biết kết quả liền yêu cầu ly hôn.
Cô đưa hai đứa con về nhà mẹ đẻ.
Ngày bản án được tuyên, Triệu Quế Phương thu dọn hành lý trở về quê.
Trước khi đi, bà nhắn cho Khương Viễn.
“Khương Viễn, cha con nhờ con.”
“Dì xin lỗi con.”
Khương Viễn nhìn tin nhắn, không trả lời.
Anh không biết nên nói gì.
Tha thứ sao?
Anh chưa làm được.
Không tha thứ sao?
Anh lại cảm thấy không cần thiết phải tiếp tục giữ hận.
Có những tổn thương không thể xóa bỏ chỉ bằng một câu xin lỗi.
Nhưng có những thù hận, giữ trong lòng cũng chỉ giày vò chính mình.
Sau khi Triệu Quế Phương rời đi, Khương Quốc Phú chuyển đến phòng trọ của Khương Viễn.
Hai cha con chen chúc trong căn phòng hơn mười mét vuông.
Cuộc sống rất túng thiếu.
Khương Quốc Phú không còn giống trước kia, suốt ngày chỉ tay năm ngón.
Ông trở nên ít nói.
Mỗi ngày đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh.
Thỉnh thoảng ông ngồi trước cửa sổ ngẩn người suốt nửa ngày.
Khương Viễn biết trong lòng cha rất khó chịu.
Căn hộ ở phía bắc đã mất từ lâu vì từng bán để trả nợ cho Khương Đào.
Căn nhà ở Nam Thành tuy được giữ lại sau vụ án, nhưng vẫn đang chờ kế hoạch cải tạo và chưa thể vào ở.
Người vợ sống cùng nhiều năm đã rời đi.
Đứa con trai ông yêu chiều nhất phải vào tù.
Đổi thành ai cũng khó chịu đựng.
Nhưng Khương Quốc Phú không còn oán trách.
Ông chỉ im lặng làm việc nhà, im lặng sống.
Một tối, Khương Viễn tan làm trở về, nhìn thấy cha ngồi trước bàn.
Trên bàn đặt một chai rượu và hai chiếc cốc.
“Về rồi à?”
“Ngồi uống với cha một cốc.”
Khương Viễn ngồi xuống, rót hai cốc rượu.
Hai cha con cụng cốc, mỗi người uống một ngụm.
“Khương Viễn, cha hỏi con một chuyện.”
Khương Quốc Phú nhìn cốc rượu.
“Con có hận cha không?”
Khương Viễn im lặng một lúc.
“Nói không hận là giả.”
Khương Quốc Phú gật đầu, không tức giận.
“Đúng.”
“Con nên hận.”
“Mấy năm nay cha thật sự có lỗi với con.”
“Nhưng cha là cha của con.”
“Con không thể thật sự bỏ mặc cha.”
Hốc mắt Khương Quốc Phú đỏ lên.
Ông nâng cốc, uống cạn.
“Cả đời này cha làm sai rất nhiều chuyện.”
“Sai lầm lớn nhất là không trân trọng mẹ con.”
“Bà ấy là người phụ nữ tốt.”
“Cha đã phụ bà ấy.”
Khương Viễn không nói, rót thêm cho cha một cốc.
“Lúc mẹ con mất, con mới tám tuổi.”
Ánh mắt Khương Quốc Phú nhìn về nơi xa.
“Bà ấy nắm tay cha nói, lão Khương, chăm sóc con trai cho tốt.”
“Cha đã đồng ý.”
“Nhưng cha thất hứa.”
Khương Viễn cúi đầu, hốc mắt nóng lên.
“Cha có lỗi với mẹ con.”
“Cũng có lỗi với con.”
Khương Quốc Phú nâng cốc.
“Cốc này cha kính con.”
Ông uống cạn.
Khương Viễn cũng cầm cốc, uống hết.
Đêm ấy, hai cha con uống rất nhiều rượu.
Nói rất nhiều chuyện.
Có những lời giấu trong lòng mấy chục năm, cuối cùng cũng được nói ra.
Sáng hôm sau, khi Khương Viễn tỉnh lại, Khương Quốc Phú đã bận rộn trong bếp.
Trên bàn đặt cháo và dưa muối.
“Tỉnh rồi à?”
“Rửa mặt rồi ăn cơm.”
Khương Viễn nhìn bóng lưng cha, trong lòng ấm áp.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Công việc của Khương Viễn dần ổn định.
Lương cũng tăng một chút.
Mỗi tháng, anh đều đúng hạn trả một phần tiền cho Thẩm Dao.
Tuy không nhiều, nhưng chưa từng gián đoạn.
Thỉnh thoảng Thẩm Dao nhắn hỏi tình hình gần đây.
Khương Viễn cũng trả lời thật.
Giữa hai người duy trì một mối liên hệ rất tinh tế.
Không gần, không xa, vừa đủ.
Hôm ấy, Khương Viễn nhận được một khoản chuyển tiền.
Là toàn bộ số tiền anh đã trả trước đó.
Thẩm Dao chuyển trả lại.
Anh sững người, lập tức gọi cho cô.
“Thẩm Dao, sao em lại trả tiền?”
“Năm mươi nghìn đó không cần trả nữa.”
“Tại sao?”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
“Bởi vì em sắp kết hôn.”
Khương Viễn cầm điện thoại, sững sờ.
Một lúc sau, anh mới nói được.
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
Giọng Thẩm Dao rất bình tĩnh.
“Anh ấy là một người rất tốt.”
“Đối xử với em rất tốt.”
“Vậy thì tốt.”
“Khương Viễn, anh cũng sống cho tốt.”
“Ừ.”
“Em cũng vậy.”
Điện thoại bị cúp.
Khương Viễn ngồi tại bàn làm việc, nhìn màn hình điện thoại ngẩn người.
Trong lòng hơi trống trải.
Nhưng nhiều hơn là sự nhẹ nhõm.
Anh biết Thẩm Dao xứng đáng với người tốt hơn.
Còn anh cũng nên buông xuống.
Tan làm, Khương Viễn trở về phòng trọ.
Khương Quốc Phú đang nấu cơm.
Nhìn thấy anh, ông cười.
“Hôm nay cha làm thịt kho tàu.”
“Món con thích nhất.”
Khương Viễn nhìn bóng lưng bận rộn của cha.
Anh đột nhiên cảm thấy cuộc sống thật ra không quá tệ.
Dù đã mất rất nhiều, ít nhất anh vẫn còn một mái nhà.
Dù căn phòng rất nhỏ, rất cũ, nhưng chỉ cần có người chờ anh trở về, vẫn có hơi ấm.
“Cha, cuối tuần chúng ta đi câu cá nhé.”
Khương Viễn nói.
Khương Quốc Phú sững người rồi mỉm cười.
“Được.”
“Lâu rồi không câu.”
Cuối tuần, hai cha con ra bờ sông ngoại ô.
Ánh nắng rất đẹp, gió nhẹ thổi.
Hai người ngồi bên bờ, mỗi người cầm một cần câu.
Không ai nói chuyện.
Chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau.
Thỉnh thoảng có cá c.ắ.n câu, Khương Quốc Phú lại vui vẻ bật cười.
Giống như một đứa trẻ.
Khương Viễn nhìn nụ cười của cha, trong lòng dâng lên hơi ấm.
Anh nhớ lúc nhỏ, cha cũng từng dẫn mình đi câu cá.
Khi ấy, Khương Quốc Phú còn rất trẻ.
Nụ cười rạng rỡ.
Sau này, mọi thứ đều thay đổi.
Nhưng hiện tại, dường như hai cha con lại quay về điểm ban đầu.
“Khương Viễn, con nhìn kìa!”
Khương Quốc Phú đột nhiên gọi.
Khương Viễn nhìn theo ngón tay ông.
Trên mặt sông, một con cò trắng bay qua.
Đôi cánh lấp lánh dưới ánh nắng.
“Đẹp thật.”
Khương Viễn nói.
“Đúng vậy.”
Khương Quốc Phú gật đầu.
“Được sống thật tốt.”
Khương Viễn nhìn con cò trắng bay càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất trên bầu trời.
Anh quay đầu nhìn cha.
Trên gương mặt Khương Quốc Phú là sự bình yên chưa từng có.
Khoảnh khắc ấy, Khương Viễn đột nhiên hiểu ra.
Cuộc đời chính là như vậy.
Có mất đi, cũng có nhận được.
Có đau khổ, cũng có vui vẻ.
Điều quan trọng là dù đã trải qua chuyện gì, con người vẫn phải tiếp tục sống.
Bởi vì được sống vốn đã là một chuyện đáng để vui mừng.
Hoàng hôn buông xuống.
Hai cha con thu dọn đồ câu, đi về nhà.
Khương Quốc Phú đi phía trước, bước chân vững vàng hơn trước rất nhiều.
Khương Viễn đi theo phía sau, nhìn bóng lưng cha.
Anh chợt nhớ đến một câu.
Cha mẹ còn, đời người vẫn còn nơi để trở về.
Cha mẹ mất, cuộc đời chỉ còn con đường quay về cát bụi.
May mà cha anh vẫn còn.
May mà anh vẫn còn cơ hội bù đắp.
May mà tất cả vẫn chưa quá muộn.
HẾT
