Food Blogger Của Thái Tử Gia - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:26
Bây giờ cô ta đăng bài đúng thời điểm như vậy, rõ ràng là muốn thuận thế củng cố tin đồn, mượn danh tiếng của Tạ Yến Châu để nâng tầm bản thân.
Cư dân mạng không chút nghi ngờ, gần như mặc định cô ta chính là vợ của Tạ Yến Châu.
Chị San mơ hồ nhìn tôi, trên mặt đầy dấu chấm hỏi:
“Cái quái gì vậy? Hay là… em hỏi chồng em thử xem?”
Quan hệ giữa tôi và Tạ Yến Châu vốn rất vi diệu.
Chúng tôi là thanh mai trúc mã.
Thời niên thiếu, tôi từng thầm thích anh ấy.
Nhưng không hiểu vì sao, có một ngày anh ấy bỗng trở nên xa cách với tôi, thái độ lạnh nhạt thấy rõ.
Sau đó, anh ấy ra nước ngoài suốt sáu năm.
Đến khi trở về, anh ấy lại chủ động cầu hôn tôi.
Trước khi cưới, anh ấy đưa ra thỏa thuận hôn nhân: không can thiệp vào cuộc sống và sự nghiệp của tôi.
Anh ấy biết tôi độc lập, lại sợ ảnh hưởng đến con đường diễn xuất của tôi, nên chủ động chọn giấu hôn.
Sau khi kết hôn, hai chúng tôi vẫn duy trì quan hệ khách sáo, tôn trọng lẫn nhau.
Nhưng càng về sau, số lần anh ấy về nhà càng nhiều.
Mỗi bữa cơm đều kiên trì ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, thản nhiên hưởng thụ đồ tôi nấu.
Tôi vốn thích nấu ăn từ nhỏ, lại rất hiểu khẩu vị của anh ấy.
Vì anh ấy thích ăn cay, tôi cũng thường chế biến món cay sao cho hợp miệng anh ấy nhất.
Tất nhiên, nếu anh ấy chọc tôi giận, tôi cũng không ngại dùng đôi tay “ác quỷ” của mình nấu nguyên một bàn món Quảng Đông — thứ anh ấy ghét nhất.
Vậy mà dù thế nào, anh ấy vẫn ăn sạch không chừa một miếng.
Tôi do dự, không biết có nên nhắn hỏi anh ấy rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không.
Vừa mở điện thoại, tôi đã thấy Tạ Yến Châu gửi hơn chín mươi chín tin nhắn, dội b.o.m tôi bằng một loạt câu đáng thương đến mức khó tin:
“Vợ ơi, em giận anh rồi đúng không? Hôm qua anh uống hơi nhiều nên lỡ nói hết sạch.”
“Giờ em biết bộ mặt thật của anh rồi, vậy anh cũng không diễn nữa.”
“Vợ ơi, em đừng ly hôn với anh được không?”
“Nếu em nhất định muốn ly hôn, vậy chúng ta có thể… tái hôn mà!”
“Không thì anh làm rể nhà em cũng được! Con sinh ra mang họ em luôn!”
“Anh hoảng quá rồi! Em đừng xóa số, đừng chặn anh!”
“Vợ ơi vợ ơi vợ ơi…”
Tin nhắn cuối cùng của Tạ Yến Châu là:
“Vợ ơi, em đừng giận. Anh nhất định sẽ để cô ta tự lật xe ngay trên chương trình! Không ai nấu ăn giỏi hơn vợ anh hết!”
Tôi lập tức hiểu ra.
Xem ra, vị khách mời cố định cuối cùng rất có thể chính là Tống Ngữ Thừa.
Quả nhiên, Tống Ngữ Thừa xuất hiện muộn, nhưng vừa bước vào đã trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người.
“Ôi trời, xin lỗi mọi người nha! Tôi nhận được thông báo hơi muộn nên đến trễ mất rồi!”
3
Tống Ngữ Thừa là khách mời cố định cuối cùng của chương trình.
Ngoài cô ta, chương trình còn có Phó Thanh Dục, một tiểu sinh lưu lượng hàng đầu.
Hạ Tuyên, ảnh đế thực lực.
Lâm Duyệt, người mẫu nổi tiếng.
Và An Tình, một MC đình đám.
“Xin Chào, Cuộc Sống” là một chương trình thực tế mở nhà hàng, tiếp đãi khách hàng thật.
Không những vậy, để tăng tính kịch tính, tổ chương trình còn cố ý sắp xếp hai nhà hàng đối đầu trực tiếp.
Mỗi đội ba người, chia nhóm bằng cách bốc thăm.
Tôi chung đội với Phó Thanh Dục và Lâm Duyệt.
Tống Ngữ Thừa chung đội với An Tình và Hạ Tuyên.
Hai nhà hàng nằm đối diện nhau, phong cách trang trí cũng khá giống.
Vừa bắt đầu phát sóng, Tống Ngữ Thừa đã đứng trước cửa kéo khách.
“Tôi là food blogger chuyên nghiệp đây, các bạn muốn gọi món gì, tôi đều có thể tái hiện chuẩn vị cho mọi người!”
Cư dân mạng lập tức tràn vào livestream, điên cuồng tung hô cô ta.
[Trời ơi dễ thương quá! Chỗ này ở đâu vậy? Nhất định phải đến ăn thử món của Tống Tiểu Trù!]
[Đây chính là thái t.ử phi Bắc Kinh đích thân vào bếp nấu cho mọi người xem đó, quá gần gũi luôn!]
[Nhóm Thẩm Ý Vãn nhìn lúng túng ghê, chẳng thấy ai biết nấu cả. Có khi nào họ làm nổ bếp không?]
Đến phần chọn bếp trưởng, Lâm Duyệt lập tức nhường vị trí đó cho tôi.
“Tôi không biết nấu ăn đâu, phụ việc thì được.”
Anh ấy cười nhẹ:
“Hay là cô làm bếp trưởng nhé?”
Tôi không có ý kiến.
Từ nhỏ tôi đã học nấu ăn, tay nghề chắc cũng không đến mức mất mặt.
Khi mọi người đang bắt đầu chuẩn bị, tôi vô tình nhìn thấy Tống Ngữ Thừa và phó đạo diễn trao đổi với nhau một ánh mắt đầy ẩn ý.
Trong lòng tôi thoáng dấy lên nghi ngờ.
Tống Ngữ Thừa lại định giở trò gì?
Không lâu sau, khách kéo đến nhà hàng của Tống Ngữ Thừa đông nghịt.
Bàn nào cũng kín chỗ.
Giữa lúc bận rộn bưng món, cô ta vẫn không quên liếc sang phía tôi.
Thấy nhà hàng bên tôi vắng tanh, khóe môi cô ta cong lên đầy đắc ý.
Tôi lấy cớ mượn dụng cụ nấu ăn, lẻn sang bên đó thăm dò.
Vừa đến gần, tôi đã nghe thấy từng đợt khen ngợi khoa trương của thực khách:
“Trời ơi! Món này ngon quá!”
“Từ nhỏ đến lớn, đây là bữa ăn ngon nhất tôi từng ăn!”
“Đúng là mỹ vị nhân gian! Mọi người nhất định phải thử! Không hổ danh Tống Tiểu Trù!”
Tôi nhìn những món trên bàn.
Cá luộc nát trong nồi nước đỏ au.
Thịt bò cay ngập dầu.
Bánh nướng nhỏ bóng nhẫy mỡ.
Tôi chỉ có thể hít sâu một hơi.
Đám seeding này đúng là có thể nói dối không chớp mắt.
4
“Sao cô lại sang đây? Bây giờ mới muốn bái sư học nghề, có phải hơi muộn rồi không?”
