Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 49: Có Phải Nàng Không Thích Uống Không
Cập nhật lúc: 09/05/2026 18:08
Ngô Tích Nguyên gật đầu một cái, giòn giã đáp: "Đúng vậy, là ta làm đó!"
Tô Cửu Nguyệt quả thực yêu thích không buông tay, nhìn hắn chân thành khen ngợi: "Tích Nguyên, chàng giỏi quá!"
Ngô Tích Nguyên được khen ngợi lại càng nở một nụ cười rạng rỡ: "Thích nương t.ử nhất! Nương t.ử thích, ngày nào Tích Nguyên cũng làm cho nàng!"
Trước kia người khác đều không thích chơi với hắn, cảm thấy hắn là kẻ ngốc, ngay cả mẹ hắn cũng luôn lo lắng hắn làm cái này không tốt, làm cái kia không xong, chỉ có nương t.ử của hắn luôn cảm thấy hắn rất giỏi.
"Nương t.ử! Ta phát hiện bên kia có một cái hang chuột! Chúng ta đi móc nó đi!"
Tô Cửu Nguyệt có chút sợ chuột, nhưng hang chuột lại thực sự là một thứ tốt, lương thực chúng giấu đi có thể lên tới mười mấy cân, ăn dè sẻn một chút cũng đủ cho một người qua mùa đông rồi, nghe nói vào những năm mất mùa trước đây chính là có người nhờ móc hang chuột mà sống sót.
Thấy nàng có chút do dự, tròng mắt Ngô Tích Nguyên đảo một vòng, dường như đã hiểu ra điều gì. Đột nhiên ghé sát mặt đối diện với nàng, mở to mắt chớp chớp hai cái, hỏi: "Nương t.ử, có phải nàng sợ rồi không?"
Tô Cửu Nguyệt không ngờ bị hắn phát hiện ra tâm tư nhỏ của mình, ánh mắt có chút né tránh, ngoài miệng tỏ ra mạnh mẽ nhưng trong lòng lại chột dạ nói: "Ai... ai sợ chứ?!"
Ngô Tích Nguyên lúc này mới vui vẻ nắm lấy tay nàng: "Vậy đi thôi!"
"Sao chàng biết được?"
"Vừa nãy ta nghe thấy hai con chuột đang nói chuyện..."
Nghe thấy người ta nói chuyện, liền đi móc nhà của người ta?
Nhưng mà lương thực của mấy con chuột này vốn dĩ cũng là trộm từ chỗ bách tính, bọn họ lấy lại cũng chẳng có gì là không nói được.
"Vừa nãy lúc hai kẻ xấu xa kia bị đuổi đi, nàng xem rất chăm chú, ta ở bên cạnh đan thỏ con, đúng lúc dưới chân tường có hai con chuột đang nói chuyện, ta liền nghe thấy."
Giọng nói của hai người không hề cố ý đè thấp, thỉnh thoảng có người nghe thấy cũng chỉ cho là tên ngốc này lại phát ngốc rồi, bọn họ đâu biết những gì Ngô Tích Nguyên nói đều là sự thật.
Hang chuột không dễ tìm, nếu không phải Ngô Tích Nguyên ngồi xổm bên đường lại hỏi mấy con côn trùng, có lẽ bọn họ thật sự không tìm thấy.
Nhà của chuột đồng nằm ngay bờ ruộng, bọn họ dùng chiếc xẻng nhỏ bình thường hay dùng để đào rau dại đào rất sâu, cuối cùng cũng tìm thấy chút lương thực trong hang chuột.
Lần này bị người ta nhìn thấy, mọi người cũng là lần đầu tiên ý thức được, hóa ra còn có thể thông qua cách này để tìm đồ ăn.
Trong lúc nhất thời, những phụ nữ và trẻ em vốn định lên núi đào rau dại cũng không đi nữa, mọi người nhao nhao đào hang chuột trên ruộng, mảnh ruộng đang yên đang lành bị đào cho lỗ chỗ.
Chuyện này thì cũng thôi đi, nhưng người thực sự đào được đồ lại chẳng có bao nhiêu.
Trời càng lúc càng lạnh, ngay vào buổi chiều tối hôm đó, thôn Hạ Dương đã đón một trận tuyết lớn đã lâu không gặp.
Từng bông tuyết lớn, bay lả tả, dần dần bao phủ toàn bộ thôn làng, dường như chỉ trong chốc lát, thế giới đã nhuốm một màu trắng xóa.
Tô Cửu Nguyệt từ nhỏ đã sợ lạnh, trên người nàng mặc chiếc áo bông mới mà Lưu Thúy Hoa may cho nàng, ngồi trên giường đất nóng hổi mà vẫn cảm thấy rất lạnh.
Tô Cửu Nguyệt từ nhỏ đã không thích mùi hành gừng tỏi, nhà nàng nghèo, bình thường trồng chút hành gừng tỏi cũng đều đem đi đổi lấy tiền rồi, tóm lại là nàng một miếng cũng không ăn.
Tô Cửu Nguyệt nhìn thấy cái bát đưa đến trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại, viết đầy sự kháng cự.
Ngô Tích Nguyên phát hiện ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, lại lặng lẽ ghé sát vào tai Tô Cửu Nguyệt, nhỏ giọng hỏi nàng: "Nương t.ử, có phải nàng không thích uống cái này không?"
