Gả Cho Cương Thi Vương Gia - Chương 8

Cập nhật lúc: 17/07/2026 03:01

Hôm nay tới nơi, tôi ngạc nhiên phát hiện trước mộ đã được lau dọn sạch sẽ, lá rụng cũng được quét gọn sang một bên. Ngay bên cạnh bia mộ có một bó hoa Bách hợp đang nở rộ rực rỡ. Kiểu dáng, màu sắc, thậm chí là kích thước của từng bông hoa đều giống hệt bó hoa trên tay tôi.

Tôi hiểu ra, khẽ chạm vào cánh hoa Bách hợp, một giọt sương mai liền rơi xuống lòng bàn tay. Người làm việc này là ai, đã quá rõ ràng rồi.

Tôi ngồi trước mộ trò chuyện với mẹ rất lâu, cũng kể cho bà nghe về vị Cương thi Vương gia kia. Một chiếc lá theo gió khẽ rơi xuống vai tôi, tựa như bàn tay mẹ đang vỗ nhẹ vỗ về. Ý của mẹ là muốn tôi hãy nghe theo trái tim mình.

Tôi mỉm cười: "Con cảm ơn mẹ!"

Bây giờ tôi sẽ về nhà, có lẽ tôi nên thẳng thắn đối mặt với mọi cảm xúc của chính mình. Vừa bước ra khỏi nghĩa trang, tôi liền vẫy đại một chiếc taxi. Tôi tự nhủ có lẽ chúng tôi nên nói chuyện rõ ràng với nhau, tôi không nên cứ mù quáng trốn tránh và kháng cự như thế nữa.

Chiếc xe lăn bánh êm ru trên đường, nhưng không gian xung quanh lại đột ngột tối sầm lại, càng lúc càng tăm tối. Nếu là hiện tượng tự nhiên thì tốc độ không thể nhanh đến mức này được.

Tôi vội vàng rút điện thoại ra, gấp gáp gọi cho Ân Ngọc. Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, màn hình điện thoại bỗng tối đen như mực, người tài xế lái xe cũng từ từ quay đầu lại.

Cái đầu của hắn dường như chỉ còn dính với cổ bằng một lớp da mỏng, cái miệng ngoác ra cười rộng hoác, bên trong trống rỗng không có gì, sâu hoắm như một hố đen.

Giọng nói đứt quãng kèm theo tiếng khàn đặc: "Đã... đến rồi, thì đừng đi nữa."

Oành!

Chiếc xe đ.â.m sầm một cú cực mạnh vào cột điện.

16.

Đau... Đau quá.

Tầm mắt tôi nhòe đi không thể tập trung nổi, chân dường như đã gãy, hoàn toàn không cử động được. Đầu óc như bị dìm sâu dưới nước biển, bên tai chỉ còn tiếng ù ù và cảm giác ch.óng mặt quay cuồng.

Cánh tay trái đau đớn vô cùng... Cảm giác như đang bị xé rách, xé rách ra vậy!

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ép bản thân phải tỉnh táo lại từ cơn nửa tỉnh nửa mê. Lúc này tôi đang nằm ngửa bên cạnh chiếc xe đã nát bét vì cú va chạm.

Gã tài xế kia đã không còn ra hình người nữa, nằm bẹp dí như một cái giẻ rách trên mặt đất, đang dùng miệng điên cuồng c.ắ.n xé da thịt trên cánh tay trái của hắn. Đôi mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hàm răng nhọn hoắt và sắc lẹm. Tôi gần như đã nhìn thấy cả khúc xương trắng hếu ở cổ tay trái của mình.

Tôi chật vật vớ lấy món đồ trang trí rơi ra từ đầu xe, dùng hết sức bình sinh nện mạnh vào đầu hắn, hộp sọ của hắn ngay lập tức lõm xuống như một cục đất sét. Nhưng việc đó chẳng hề làm chậm đi tốc độ của hắn một chút nào.

"C.h.ế.t tiệt!" Tôi không thể thụ động nằm đợi Ân Ngọc đến được, bằng không lúc anh tới nơi thì tôi chỉ còn lại một bộ xương khô mà thôi.

Tôi dùng tay phải điên cuồng với lấy chiếc túi xách bị văng ra cách đó không xa - bên trong có con d.a.o găm trừ tà của tôi.

Gã tài xế nhận ra ý đồ của tôi, gần như trong tích tắc đã lao tới c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cánh tay phải của tôi, tàn nhẫn giật đứt lìa.

A——!

Cảm giác như tôi đã c.h.ế.t đi vào chính khoảnh khắc ấy, cơn đau thấu xương buốt tủy muốn x.é to.ạc linh hồn tôi ra làm đôi. Tôi hầu như không còn cảm nhận được sự tồn tại của thế giới xung quanh nữa, cả cơ thể run rẩy và co giật dữ dội.

Nhưng mà, không, không được. Hắn chỉ cách tôi một bước chân, đang thu người chuẩn bị lao lên tấn công tiếp. Trong một phần vạn giây ngắn ngủi đó, tôi điên cuồng quan sát mọi cử động, hành vi và ánh mắt của hắn.

Giống như một con ch.ó... Hắn là tà túy sinh ra từ oán niệm của một chú ch.ó bị bạo hành đến c.h.ế.t!

Một tia sáng chợt lóe lên trong đại não, tôi dùng chút sức tàn vớ lấy cánh tay phải đã bị c.ắ.n đứt lìa của mình, dứt khoát ném thật mạnh ra xa.

"Gừ!" Gã tài xế như phát điên, lập tức lao v.út về phía cánh tay phải kia.

Ngay chính lúc này, tôi nhanh ch.óng chộp lấy chiếc túi của mình, rút lá bùa cùng con d.a.o găm ra, lảo đảo lao lên phía trước vài bước. Con d.a.o găm đ.â.m thẳng vào từ vành tai hắn. Những ký tự phù chú khắc trên thân d.a.o tỏa ra luồng sáng lấp lánh.

Gã tài xế bất động tại chỗ.

Tôi ngã nhào ra đất, đau đớn thở dốc, ngay khoảnh khắc ý thức dần chìm vào bóng tối, tôi nghe thấy tiếng Ân Ngọc đang lo lắng gọi tên mình.

17.

Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt tôi là trần nhà quen thuộc trong phòng ngủ của mình. Người bên cạnh đang ôm c.h.ặ.t lấy tôi, đè đến mức tôi có hơi đau nhức. Ngay khi hồi tưởng lại những gì đã xảy ra, tôi không tự chủ được mà run rẩy bần bật.

Tôi nhấc cánh tay trái lên, rồi lại chậm rãi nhìn sang cánh tay phải của mình. Mọi chuyện cứ như thể trận chiến sinh t.ử kinh hoàng vừa rồi chưa từng xảy ra vậy. Tôi lấy tay che mặt, cố gắng bình ổn lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Bên hông tôi dường như có thứ gì đó đang tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp - là một miếng hồng ngọc. Nhưng nó hoàn toàn khác biệt so với miếng ngọc lúc trước, bên trong có hai luồng khí đỏ đang đuổi theo và hòa quyện vào nhau. Trên mặt ngọc khắc tên của cả hai chúng tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Cho Cương Thi Vương Gia - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD