Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 116: Cùng Đi Nhé
Cập nhật lúc: 15/03/2026 21:30
Bà Đồng Thính Bình nghe vậy thì ngẩn người, hỏi lại: "Trịnh Đức Khải còn có em họ nữa sao?"
"Vâng ạ, hôm nay con cũng mới thấy lần đầu." "Đó là một cô gái trông rất yếu đuối nhu mì, con thấy quan hệ của hai người họ tốt lắm." "Chỉ vì con mua vòng tay cho Mộc Lam mà không mua cho em họ anh ta, kết quả là Trịnh Đức Khải nổi giận, trực tiếp dắt cô em họ kia bỏ đi luôn."
Vừa nói, Thẩm Như Hoan vừa kể lại chi tiết mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Bà Đồng Thính Bình nghe con gái kể xong thì phổi muốn nổ tung vì giận: "Cái cậu Trịnh Đức Khải này, trước đây nhìn cũng được lắm mà, sao hôm nay lại thành ra thế này chứ?"
"Phải đấy ạ, Trịnh Đức Khải của ngày hôm nay khiến người ta chẳng thể ưa nổi."
Thẩm Như Hoan vốn dĩ cũng khá hài lòng với người này, nhưng giờ ấn tượng về anh ta đã giảm sút nghiêm trọng. "Đúng rồi mẹ, chính Mộc Lam đã nhắc con nhất định phải nói lại chuyện này với ba mẹ đấy." "Hơn nữa, cậu ấy còn cảm thấy Trịnh Đức Khải và cô em họ kia có quan hệ quá mức thân thiết." Về điểm này, bản thân cô không cảm nhận rõ lắm, nhưng vì Mộc Lam đã nghĩ vậy nên cô cũng nhắc lại với mẹ một câu.
Nghe thấy thế, bà Đồng Thính Bình vội vàng gật đầu: "Đúng, những chuyện như vậy nhất định phải nói cho mẹ biết." "À này Như Hoan, nếu vợ chồng Mộc Lam đã lên Bắc Kinh rồi thì nhà mình cũng phải mời họ một bữa cơm t.ử tế mới được." "Sáng sớm mai con qua đó mời ngay nhé, bảo hai đứa tới nhà mình dùng bữa, mẹ sẽ dặn nhà bếp chuẩn bị thật chu đáo."
Thẩm Như Hoan nghe vậy liền mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ, sáng mai con sẽ đi sớm."
Phía bên kia, sau khi Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ về đến nhà họ Tưởng thì đi nghỉ ngay. Ngủ trưa dậy xong, vừa lúc chú Tưởng sang mời hai người đi dùng trà chiều.
Khi Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ ra đến nhà trước thì thấy Tưởng Thời Hằng đã ngồi đó rót trà chờ sẵn. "Ta có dặn người chuẩn bị ít trà bánh, không biết hai đứa có hợp khẩu vị không."
Tần Mộc Lam nhìn lên bàn, thấy các loại điểm tâm bày biện vô cùng phong phú, từ đồ Trung Hoa đến đồ Tây đều đủ cả, ngay cả trà cũng có tới mấy loại. "Cha nuôi, cha chuẩn bị nhiều quá rồi ạ."
Tưởng Thời Hằng cười bảo: "Ta không rõ sở thích của con và A Lễ nên chuẩn bị dư ra một chút." "Hai đứa thích ăn gì cứ bảo chú Tưởng, sau này sẽ làm nhiều món đó cho các con."
"Cha nuôi, món nào con cũng thích cả." Qua giai đoạn nghén ngẩm ban đầu, bây giờ Tần Mộc Lam thấy cái gì cũng muốn nếm thử.
Nghe vậy, Tưởng Thời Hằng vội cười giục: "Vậy con ngồi xuống ăn nhanh đi, nhìn con xem, gầy đi bao nhiêu rồi."
Tạ Triết Lễ cũng cảm thấy từ khi lấy mình, Mộc Lam đã gầy đi rất nhiều. Dù béo quá không tốt cho sức khỏe, nhưng Mộc Lam quả thực là quá mảnh mai. "Phải đấy Mộc Lam, em mau ăn đi."
"Vâng ạ." Tần Mộc Lam cũng không khách sáo, mỗi loại điểm tâm cô đều nếm một miếng. Chỉ là chủng loại quá nhiều, thử một lượt xong cô đã thấy no căng bụng. Tuy bây giờ cô hay thèm ăn nhưng lượng ăn thực tế so với trước kia lại nhỏ đi nhiều, không còn cái cảm giác ăn bốn năm cái màn thầu to mà vẫn thấy đói nữa.
"Mộc Lam, ăn thêm chút nữa đi con."
Nghe cha nuôi giục, Tần Mộc Lam xua tay đáp: "Cha nuôi, con no thật rồi ạ, ăn nữa là khỏi ăn cơm tối luôn đấy."
Thấy cô nói vậy, Tưởng Thời Hằng cũng không ép nữa mà chuyển sang chuyện bữa tối: "Đúng rồi Mộc Lam, tối nay có hai người bạn của ta qua chơi, lúc đó ta sẽ giới thiệu để con làm quen."
"Vâng ạ." Đã là bạn của Tưởng Thời Hằng thì cũng thuộc hàng cha chú của cô rồi. Xem ra cô phải về phòng tìm trong đống đồ mang theo xem có món gì nhỏ nhỏ làm quà gặp mặt cho hai vị tiền bối không.
Tần Mộc Lam về tiểu viện nhanh ch.óng tìm kiếm, cũng may trước đó cô có luyện một ít t.h.u.ố.c viên bồi bổ sức khỏe, rất thích hợp để làm quà tặng.
Đến tối, khi Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ ra nhà trước thì thấy Tưởng Thời Hằng đang trò chuyện với hai người đàn ông trung niên.
Tưởng Thời Hằng thấy hai con tới liền vẫy tay gọi: "Mộc Lam, A Lễ, mau lại đây nào." Ông giới thiệu với hai người bạn thân: "Đây là con gái tôi, Tần Mộc Lam, còn kia là con rể tôi, Tạ Triết Lễ."
Tiếp đó, Tưởng Thời Hằng quay sang giới thiệu với hai con: "Đây là chú Hoàng, còn đây là chú Chung."
Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ lễ phép chào hỏi: "Cháu chào chú Hoàng ạ, cháu chào chú Chung ạ."
Hoàng Hành Tri và Chung Ngọc Vô nghe lời giới thiệu của bạn mình thì đều ngạc nhiên nhìn sang. Lúc nãy họ đã nghe bạn mình nói mới nhận một cô con gái nuôi, nhưng nhìn cách đối xử hiện giờ thì đúng là ông coi như con gái ruột thịt vậy. Vì thế, thái độ của hai người đối với Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ cũng thêm phần hòa ái.
"Chào các cháu." Hai người vừa nói vừa lấy ra quà gặp mặt đã chuẩn bị từ trước. Không chỉ Tần Mộc Lam mà ngay cả Tạ Triết Lễ cũng nhận được quà.
Sau khi nhận quà, Tần Mộc Lam cũng gửi tặng mỗi người một lọ t.h.u.ố.c viên cường thân kiện thể. "Chú Hoàng, chú Chung, loại t.h.u.ố.c này mỗi tối trước khi đi ngủ các chú uống một viên, rất tốt cho sức khỏe đấy ạ."
Nhìn chiếc lọ sứ nhỏ Tần Mộc Lam đưa qua, cả hai đều thoáng ngẩn ngơ. Họ chưa từng gặp ai tặng quà gặp mặt bằng t.h.u.ố.c viên bao giờ.
Tưởng Thời Hằng đứng bên cạnh thì cười ha hả: "Hành Tri, Ngọc Vô, hai ông có phúc rồi đấy." "Thuốc do Mộc Lam nhà tôi luyện chế thì hiệu quả tuyệt đối luôn, hai ông mau nhận lấy đi." "Dùng một thời gian hai ông sẽ thấy sức khỏe tiến triển rõ rệt cho mà xem."
Hoàng Hành Tri và Chung Ngọc Vô không tin lắm, nhưng dĩ nhiên vẫn vui vẻ nhận lấy. Tưởng Thời Hằng nhìn biểu cảm của hai người là biết họ chưa coi trọng món quà này, nhưng vì là bạn thân nên ông định bụng lát nữa sẽ nhắc nhở thêm lần nữa.
Lúc ngồi vào bàn ăn, Tạ Triết Lễ vẫn luôn chăm sóc từng chút một cho vợ. Hoàng Hành Tri và Chung Ngọc Vô thấy vậy thì kín đáo liếc nhìn anh một cái, thầm đ.á.n.h giá đây là một người đàn ông biết thương vợ. Dù sao hôm nay cũng là lần đầu gặp mặt, hai người chỉ trò chuyện xã giao vài câu với hai bạn trẻ rồi chủ yếu xoay quanh Tưởng Thời Hằng.
Lần này Tưởng Thời Hằng có thể thuận lợi trấn áp được đứa cháu ruột cũng nhờ công sức của hai người này rất nhiều. Vì vậy, nhân bữa cơm này, ông cũng thuận tiện gửi lời cảm ơn tới họ.
Qua cuộc trò chuyện của ba người, Tần Mộc Lam mới hiểu thêm về những việc đã xảy ra sau khi cha nuôi quay lại Bắc Kinh. Cô biết ông đã phải trải qua không ít khó khăn: "Cha nuôi, thời gian qua cha vất vả quá rồi."
Tưởng Thời Hằng nghe vậy thì mỉm cười nhìn cô: "Không vất vả đâu con, trước đây là do ta quá mềm lòng, nhưng giờ thì không thế nữa." "Chúng ta không thể cứ để bản thân chịu khổ, còn những kẻ hãm hại mình lại được sống tiêu d.a.o tự tại."
"Cha nuôi nghĩ được như vậy là đúng đắn nhất đấy ạ."
Hoàng Hành Tri cũng cười nói: "Phải đấy, tôi đã khuyên Thời Hằng từ lâu rồi, chỉ là lúc đó ông ấy còn nặng lòng với tình thân." "Nhưng cái gã cháu quý hóa kia của ông ấy vốn chẳng coi ông ấy là người nhà."
Mọi người vừa nói vừa cười, dùng một bữa tối vô cùng thịnh soạn và vui vẻ.
Sáng ngày hôm sau, Tạ Triết Lễ định đưa Tần Mộc Lam qua nhà họ Phó chơi. Nhưng khi họ còn chưa kịp ra cửa thì Phó Húc Đông đã tới. Nghe thấy họ định qua nhà thăm mình, anh ta vội vàng xua tay bảo: "A Lễ, chị dâu, để tớ mời hai người ra tiệm ăn cơm đi, đừng qua nhà tớ nữa."
Tạ Triết Lễ nghe vậy liền nhướng mày nhìn bạn mình.
Phó Húc Đông vẻ mặt đầy bất lực giải thích: "Ở nhà đang đòi giới thiệu đối tượng cho tớ, bảo là hôm nay nhà gái sẽ sang chơi, tớ phải tìm đường trốn ra ngoài đây này."
"Trốn cái gì mà trốn!"
Thẩm Như Hoan vừa bước tới đã nghe lỏm được một câu như vậy. Khi nhìn thấy Phó Húc Đông, cô nàng liền tươi cười chào hỏi: "Phó Húc Đông, sao anh cũng ở đây thế này?"
Phó Húc Đông thấy là Thẩm Như Hoan thì đáp: "Tôi đến tìm A Lễ và chị dâu đi ăn cơm."
Nghe thấy thế, Thẩm Như Hoan vội vàng ngăn lại: "Mẹ tôi đang muốn mời Mộc Lam và anh Tạ qua nhà tôi ăn cơm đây, mọi người đừng ra ngoài ăn nữa." Nói đoạn, cô nàng còn quay sang bảo Phó Húc Đông: "Anh Phó này, hay là anh cũng cùng đi luôn đi!"
