Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 338: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn
Cập nhật lúc: 17/03/2026 11:08
Tần Mộc Lam nghe Tạ Triết Lễ nói vậy thì vội vàng lắc đầu, cười đáp. "Không muộn chút nào đâu, anh về thật đúng lúc." Vừa nói, cô vừa tự nhiên khoác lấy cánh tay anh. "Mà sao lúc trước anh chẳng báo một tiếng với gia đình thế?"
"Anh cũng không chắc có kịp ghé về hay không nên mới không nói, chẳng ngờ lại vừa khéo kịp lúc." Hai người vừa trò chuyện vừa sóng đôi đi vào trong.
Tạ Triết Lễ không mấy khi tới đây, nên khi nhìn thấy căn tứ hợp viện đã được sửa sang mới tinh, anh không khỏi trầm trồ. "Mộc Lam, căn nhà này nhìn từ bên ngoài đã thấy đẹp lắm rồi." "Đương nhiên rồi, bố và mọi người đã bận rộn bao lâu nay, chắc chắn phải trang hoàng sao cho hoàn mỹ nhất rồi."
Lúc này, bà Diêu Tĩnh Chi cũng đã chú ý tới con trai. "A Lễ, sao con lại về thế này?" Bà mừng rỡ bước tới, trong mắt lấp lánh niềm vui, rồi vội vàng dắt anh vào nhà. "A Lễ về thật đúng lúc, tiệc vừa mới bắt đầu thôi con."
Ông Tạ Văn Binh cũng rất vui sướng vỗ mạnh vào vai con trai. Cha nuôi Tưởng Thời Hằng và những người khác cũng lần lượt bước tới chào hỏi Tạ Triết Lễ.
Người tò mò về Tạ Triết Lễ nhất chính là mấy cô bạn cùng phòng của Tần Mộc Lam. Khi thấy anh xuất hiện, cả nhóm không nhịn được mà quay sang hỏi Hạ Băng Nhụy. "Đó là chồng của Mộc Lam đấy à?" Hạ Băng Nhụy gật đầu xác nhận. "Đúng thế, đó là Tạ Triết Lễ, chồng Mộc Lam và là bố của hai đứa nhỏ đấy."
"Đúng là trai tài gái sắc." Trần Tiếu Vân không kìm được lời cảm thán. Cô thầm ngưỡng mộ Mộc Lam, bản thân xinh đẹp tuyệt trần, đến cả chồng cũng tuấn tú quá mức quy định. Hai người đứng cạnh nhau đẹp như một bức tranh, đến cả hai đứa nhỏ cũng đáng yêu hết phần thiên hạ.
Trì Nguyên Phù cũng phụ họa theo. "Phải đấy, quả thực rất xứng đôi." Cô nghĩ thầm, đây mới đúng nghĩa là vợ chồng, cả ngoại hình lẫn gia thế đều môn đăng hộ đối. Chỉ có cuộc hôn nhân như thế này mới bền vững lâu dài được. Chứ cứ như Mao Xuân Đào, một bên mạnh một bên yếu thì sớm muộn cũng nảy sinh vấn đề, nên sau này cô nhất định phải tìm một người đàn ông có điều kiện tương xứng với mình.
Tần Mộc Lam vẫn chưa quên việc các bạn muốn gặp chồng mình, nên sau khi ăn được một lúc, cô dắt Tạ Triết Lễ đi tới. "A Lễ, đây là các bạn cùng phòng của em." Cô giới thiệu tên của từng người một, cuối cùng chỉ tay về phía bé Cát Tường. "Còn đây là Mao Cát Tường, con trai của Xuân Đào."
Tạ Triết Lễ mỉm cười chào hỏi mọi người. "Chào mọi người nhé." "Chào anh." Trần Tiếu Vân và Cao Tầm Thu đều vui vẻ chào lại, còn Mao Xuân Đào thì vội vàng giục con trai gọi chú. "Cháu chào chú ạ." "Chào cháu." Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Cát Tường, Tạ Triết Lễ trìu mến xoa đầu thằng bé.
Sau khi chào hỏi hội bạn xong, Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ lại chuyển sang các bàn khác. Lưu Học Khải và Nhạc Trân Châu hôm nay cũng đi cùng nhau, hai người thấy vợ chồng Mộc Lam liền cười nói chúc mừng.
Vạn Ký Vân từ xa liếc nhìn về phía này, rồi hỏi Nhậm Mạn Ny. "Kia có phải cháu đích tôn nhà họ Lưu không? Người phụ nữ bên cạnh cậu ta là ai thế?" Nhậm Mạn Ny nhìn qua rồi lắc đầu. "Em không biết, chắc không phải người trong giới mình đâu." "Nhưng mà cháu nhà họ Lưu tìm được đối tượng rồi sao? Sao chẳng nghe thấy tin tức gì nhỉ."
"Ừ, lúc trước chị còn định giới thiệu cháu gái bên ngoại cho nhà họ Lưu, không ngờ lại chậm chân một bước." Vạn Ký Vân thở dài đầy tiếc nuối.
Còn tâm trạng của Nhậm Mạn Ny thì có chút phức tạp. Năm đó em gái cô là Nhậm Mạn Lệ cũng vì muốn gả vào nhà họ Lưu nên mới bị Hạ Ngữ Dung lợi dụng, kết cục giờ đây Lưu Học Khải đã có đôi có lứa rồi.
Những người khác cũng chú ý tới phía này, bà cụ Hạ cũng hỏi một câu. "Cô gái bên cạnh Lưu Học Khải là con cái nhà ai mà trước giờ tôi chưa gặp nhỉ?"
Lý Tuyết Diễm đứng bên cạnh đáp lời. "Đấy là thợ trang điểm mà Mộc Lam thuê cho trung tâm thương mại, hiện đang làm việc ở đó bà ạ." "Thợ trang điểm sao?"
"Vâng, nghe nói lúc Như Hoan kết hôn là mời cô ấy đến trang điểm." "Sau đó Mộc Lam thấy tay nghề tốt quá nên mời về làm luôn, kỹ thuật trang điểm phải nói là xuất sắc lắm ạ." Lý Tuyết Diễm từng thấy Nhạc Trân Châu làm việc nên rất nể phục. Vốn là một cô gái nhan sắc bình thường, qua tay Nhạc Trân Châu một cái là hóa thành mỹ nhân ngay. Trước đây cô chưa bao giờ nghĩ mỹ phẩm lại có hiệu quả thần kỳ đến thế.
Tuy nhiên, bà cụ Diêu lại khẽ nhíu mày. "Nói vậy thì cô gái Nhạc Trân Châu này chắc là xuất thân bình dân rồi."
Nghe câu này, Lý Tuyết Diễm hiểu ngay ý bà cụ, cô vội nhìn bà một cái rồi nhắc khẽ. "Bà ngoại ơi, bà đừng có nói thế trước mặt Mộc Lam nhé." "Em ấy không coi trọng mấy chuyện đó đâu, chỉ trọng người có năng lực thôi." Bà cụ Diêu há miệng định nói, nhưng rồi lại thôi.
Về đứa cháu dâu nhỏ này, bà thực sự không dám ho he lời nào. Bản thân nó vốn đã xuất sắc, giờ lại là đại tiểu thư nhà họ Hạ. Bà chẳng thấy Hạ Trường Thanh vì đứa con gái này mà đòi ly hôn đó sao? Kết cục của Đặng Thư Lan và Hạ Ngữ Dung ra sao bà đều nhìn thấy rõ cả, nhưng cũng tại mẹ con nhà đó lòng dạ độc ác, tự làm tự chịu thôi.
Lúc này, Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ vừa vặn đi tới. Thấy hai người đến gần, bà cụ Diêu chợt thấy may mắn vì mình đã không nói gì thêm, nếu không để Mộc Lam nghe thấy thì thật phiền phức. "Ông ngoại, bà ngoại, đã lâu không gặp hai cụ ạ." Tạ Triết Lễ mỉm cười bước tới kính ông ngoại Diêu một ly rượu.
Cụ Diêu xúc động nói. "Ừ, đúng là lâu lắm rồi không gặp, giờ các cháu ai cũng bận, muốn gặp mặt một lần cũng khó." "Ông ngoại ơi, lần này cháu được nghỉ phép mấy ngày, mai cháu sẽ đưa Mộc Lam và hai đứa nhỏ qua thăm hai cụ ạ." "Thế thì tốt quá rồi!" Cụ Diêu mừng rỡ ra mặt. Con gái và con rể đã qua ở vài ngày rồi, giờ cháu ngoại lại dắt cả nhà qua nữa thì nhà họ Diêu lại nhộn nhịp lắm đây.
Sau đó, hai vợ chồng lại sang các bàn khác chào hỏi từng người khách. Đến bàn nhà họ Thẩm, Thẩm Như Hoan không nhịn được liền hỏi. "Anh Lễ ơi, dạo này anh Húc Đông bận lắm ạ?" Tạ Triết Lễ cười đáp. "Đúng thế, cậu ấy dạo này bận bù đầu luôn."
Như Hoan nghe xong thì thở dài. "Chẳng biết cuối tháng sau anh ấy có kịp về không nữa." "Cậu yên tâm đi, cậu ấy bận rộn như thế chính là để dành thời gian cuối tháng sau về Kinh Thành đón con chào đời với cậu đấy." "Thật ạ?" Như Hoan mừng rỡ ra mặt, nhìn anh bằng vẻ khó tin. Tạ Triết Lễ gật đầu chắc nịch. "Thật chứ, anh lừa cậu làm gì." "Tuyệt quá rồi!"
Thấy Tạ Triết Lễ nói năng nghiêm túc, Thẩm Như Hoan thấy lòng phơi phới hẳn lên. Ngay cả bà Đồng Thính Bình cũng cười trêu. "Giờ thì con vui rồi nhé, Húc Đông sẽ về bên con lúc sinh nở rồi." Ông Thẩm và Thẩm Như Hối cũng thấy vui lây, cả nhà trò chuyện thêm vài câu rồi giục hai vợ chồng đi tiếp khách.
Trong khi vợ chồng Mộc Lam đi từng bàn mời rượu, thì vợ chồng bà Tô Uyển Nghi và vợ chồng bà Diêu Tĩnh Chi cũng tất bật tiếp đón mọi người. Cuối cùng bà Diêu Tĩnh Chi dẫn ông Tạ Văn Binh sang ngồi chung bàn với cụ Diêu.
Tiệc cũng không có quá nhiều bàn, nên sau khi dùng bữa xong, khách khứa cũng dần tản mạn ra về. Cha nuôi Tưởng Thời Hằng và Hạ Băng Thanh là những người về cuối cùng. Hai người nhìn quanh một lượt rồi bùi ngùi nói. "Mọi người dọn sang nhà mới cả rồi, bên nhà cũ vắng vẻ hẳn đi." Tần Mộc Lam cười trêu. "Cha nuôi ơi, sao mà vắng được ạ, chẳng phải còn có Băng Thanh ở bên cạnh cha đó sao?"
Hạ Băng Thanh nghe vậy thì đỏ mặt, lườm Mộc Lam một cái sắc lẹm. "Cái cậu này, cứ nói nhiều thôi." Cha nuôi thấy vậy liền cười, kéo Băng Thanh ra sau lưng che chở, rồi bảo Mộc Lam. "Mộc Lam à, con đừng trêu Băng Thanh nữa, con bé này da mặt mỏng lắm." "Vâng vâng, con không nói nữa là được chứ gì." Nhìn dáng vẻ che chở của cha nuôi, Mộc Lam chỉ biết cười tủm tỉm đáp lời.
Vài câu trêu đùa tinh nghịch đã làm tan biến nỗi buồn ly biệt, cuối cùng cha nuôi cũng dắt tay Băng Thanh ra về. Bà Tô Uyển Nghi thấy khách đã về hết, liền quay sang bảo Mộc Lam. "Mộc Lam này, A Lễ vừa mới về đã phải tiếp khách mệt rồi, hai con dắt hai đứa nhỏ về phòng nghỉ ngơi đi."
Tần Mộc Lam vốn định ở lại giúp một tay, nhưng Tạ Triết Lễ đã nhanh ch.óng gật đầu. "Vâng mẹ, vậy bọn con xin phép ra vườn sau trước ạ."
Thanh Thanh và Thần Thần đã lâu không gặp bố nên lúc đầu còn hơi lạ lẫm. Nhưng qua một bữa cơm, hai đứa lại quấn lấy Tạ Triết Lễ như cũ, cứ một tiếng "Bố", hai tiếng "Bố", bập bẹ quanh chân anh rất nhộn nhịp. Tạ Triết Lễ một tay dắt một đứa đi về phía trước, đi được vài bước còn ngoái đầu lại giục vợ. "Mộc Lam, em mau theo anh đi." Tần Mộc Lam nhìn bóng lưng ba cha con, mỉm cười lắc đầu rồi rảo bước đi theo.
Về đến phòng, Tạ Triết Lễ tự tay rửa mặt cho hai con, thay cho hai đứa bộ đồ mặc nhà thoải mái rồi bắt đầu dỗ chúng ngủ. Tần Mộc Lam thấy mình chẳng có việc gì làm, liền bảo. "A Lễ, anh có mệt không? Để em dỗ hai đứa nhỏ cho." "Suỵt..." Tạ Triết Lễ nhìn vợ, ra hiệu cho cô im lặng.
Mộc Lam nhìn sang thì thấy hai thiên thần nhỏ đã bắt đầu gà gật, cô liền im bặt ngay. Chỉ một lát sau, hai đứa trẻ đã ngủ say sưa. Tạ Triết Lễ nhẹ nhàng bế từng đứa đặt vào chiếc giường nhỏ có quây gỗ ở gian trong, rồi mới trở ra ngoài. "A Lễ, nếu anh mệt thì nằm nghỉ một lát đi."
Tạ Triết Lễ lắc đầu, nhân lúc vợ không để ý, anh bất ngờ ôm chầm lấy cô. "Ơ... anh làm gì thế..." Nhưng Tạ Triết Lễ chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đè cô xuống. Anh thực sự nhớ vợ đến phát điên rồi, trong lòng có bao nhiêu lời muốn nói, nhưng hành động lúc này mới là cách anh muốn bày tỏ nhất.
Cảm nhận được sự nồng nhiệt và vội vã qua từng hơi thở, Tần Mộc Lam khẽ đẩy anh ra, tranh thủ lúc hụt hơi mà nhắc nhở. "Đừng mà... hai đứa nhỏ đang ngủ ở gian trong kia kìa." "Chúng nó ngủ say lắm rồi, mình nhỏ tiếng chút là được." "Anh..."
Tần Mộc Lam cảm thấy da mặt anh càng ngày càng dày lên rồi. Nhưng cô chẳng kịp nói thêm lời nào nữa, chẳng mấy chốc đã chẳng còn chút sức lực, chỉ biết nương theo từng nhịp nồng cháy của anh.
Sau khi mây mưa tan dần, Tần Mộc Lam lườm anh một cái đầy hờn dỗi. Có điều giờ cô mệt lả đi rồi, cái lườm ấy trong mắt anh chẳng khác nào một ánh nhìn đưa tình quyến rũ. Tạ Triết Lễ thấy vậy lại muốn áp sát tới. Tần Mộc Lam vội vàng cự tuyệt. "Thôi ngay, đừng có tới nữa." Thấy vợ đã thấm mệt, Tạ Triết Lễ mới đành thôi, ôm cô vào lòng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Tạ Triết Lễ đưa Mộc Lam và hai con về nhà họ Diêu. Cụ Diêu thấy cả nhà cháu ngoại tới thì vui mừng khôn xiết. "A Lễ, Mộc Lam, hai cháu tới rồi à, mau vào đây ngồi." Rồi cụ vội vàng ngoắc tay với hai chắt. "Thanh Thanh, Thần Thần ơi, lại đây với cụ nào." Bà cụ Diêu cũng có mặt, bà nhìn hai đứa nhỏ với vẻ trìu mến, giang rộng vòng tay đón chúng.
Hai bé hôm qua đã gặp cụ rồi nên hôm nay gọi rất rõ ràng. "Cụ... ngoại... ạ! Cụ... ngoại... ạ!" "Ôi... ngoan quá, chắt của cụ ngoan quá." Nhìn hai cụ và hai đứa nhỏ quấn quýt trò chuyện, vợ chồng Mộc Lam chỉ biết mỉm cười hạnh phúc nhìn theo.
Đến bữa trưa, cụ Diêu liên tục gắp thức ăn cho hai cháu. "Trưa nay chỉ có mấy ông cháu mình thôi, hai đứa ăn thật nhiều vào nhé." "Vâng ạ."
Đến tối, cả gia đình anh cả Tạ Triết Vĩ cũng về đông đủ. Thấy nhà Mộc Lam ở đó, ai nấy đều vui mừng ra mặt. "A Lễ, các em tới rồi à." Tạ Triết Vĩ bước tới vỗ vai em trai rồi chào Mộc Lam. Còn Lý Tuyết Diễm thì phấn khích lao tới ôm chầm lấy Thanh Thanh. "A... Thanh Thanh của bác tới rồi đây." Cô cũng không quên Thần Thần, bế bồng cả hai đứa một lượt.
Bé Vũ thấy mẹ thích các em như vậy, không nhịn được liền bảo. "Mẹ ơi, thế mẹ cũng sinh cho con một đứa em trai hoặc em gái đi." Nghe câu này, Lý Tuyết Diễm đỏ bừng mặt, lườm con trai một cái. "Trẻ con biết gì mà nói linh tinh."
Bà cụ Diêu lại cười hì hì phụ họa. "Thằng Vũ nói chẳng sai đâu. Nó lớn thế này rồi, hai đứa cũng nên sinh thêm cho nó một đứa em đi là vừa." Thấy bà cụ cũng nói vậy, Lý Tuyết Diễm ngượng ngùng đáp. "Bọn con cứ tùy duyên thôi ạ, có thì sinh, không có cũng chẳng cưỡng cầu được." Bà cụ Diêu không đồng tình. "Nếu hai đứa thực sự muốn thì cứ để Mộc Lam bắt mạch xem sao."
Tần Mộc Lam liếc nhìn bà cụ Diêu một cái, nhưng cũng không nói gì thêm mà quay sang bảo Lý Tuyết Diễm. "Phải đấy chị dâu, nếu anh chị định sinh thêm bé nữa, em có thể giúp anh chị kiểm tra sức khỏe." Thực lòng cả Tạ Triết Vĩ và Lý Tuyết Diễm đều muốn có thêm con, nên khi nghe Mộc Lam nói vậy, họ không từ chối. "Mộc Lam này, vậy lát nữa phiền em nhé, ăn cơm xong em xem giúp anh chị với." "Được ạ."
Sau bữa tối, Mộc Lam bắt mạch cho cả hai người rồi kết luận. "Anh chị sức khỏe hoàn toàn bình thường ạ." Nghe vậy, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm. Biết Lý Tuyết Diễm thực sự mong con, Mộc Lam đã tìm cơ hội riêng, căn cứ vào chu kỳ của chị dâu mà tính cho chị ngày dễ thụ t.h.a.i nhất. Lý Tuyết Diễm dù hơi ngại nhưng vẫn gật đầu ghi nhớ. "Được, chị nhớ rồi, cảm ơn em."
Cứ thế, gia đình Mộc Lam đã ở lại nhà họ Diêu hai đêm, sau đó mới trở về nhà mới. Kỳ nghỉ phép của Tạ Triết Lễ cũng sắp hết. Đêm cuối cùng trước khi đi, anh lại quấn lấy Mộc Lam một trận ra trò, rồi mới thỏa mãn đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, anh không nỡ đ.á.n.h thức vợ. Tự mình dắt hai đứa nhỏ đã tỉnh dậy ra sân trước, giao chúng cho bà Diêu Tĩnh Chi rồi khoác ba lô lên đường. "A Lễ, khi nào có phép lại về nhé con." Tạ Triết Lễ mỉm cười gật đầu. "Vâng mẹ, việc nhà trông cậy cả vào bố mẹ và bố mẹ vợ lo liệu giúp con ạ." "Ừ, con cứ yên tâm công tác."
Tạ Triết Lễ đi được một lúc lâu thì Tần Mộc Lam mới tỉnh giấc. Biết chồng đã đi rồi, cô không khỏi thở dài một tiếng, lòng dâng lên nỗi hụt hẫng bùi ngùi. Nhưng chẳng còn cách nào khác, cô phải đi học, anh phải về đơn vị. Mấy ngày anh ở nhà cô đã xin nghỉ phép rồi, giờ thời gian vẫn còn sớm, cô cũng chuẩn bị tinh thần để quay lại trường học.
