Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 95: Sẽ Nhanh Khỏi Thôi

Cập nhật lúc: 15/03/2026 21:27

Nghe Tần Mộc Lam nói vậy, Tạ Triết Lễ mỉm cười gật đầu: "Mộc Lam, cảm ơn em."

Thế nhưng bác sĩ Liêu đứng bên cạnh lại hừ lạnh một tiếng: "Vẫn còn chưa biết cái chân này có lành lặn hẳn được không đâu, giờ mà vui mừng thì e là hơi sớm quá đấy." "Tuy nhiên..." Nói đoạn, ông không kìm được mà nhìn Tần Mộc Lam hỏi tiếp: "Tôi thấy kỹ thuật của cô rất thuần thục, trước đây cô từng công tác ở đâu?"

Tần Mộc Lam nghe vậy chỉ lắc đầu đáp: "Cháu không công tác ở đâu cả, chỉ tự học ở nhà thôi ạ."

Nghe câu trả lời này, bác sĩ Liêu lộ rõ vẻ kinh ngạc trên mặt. Ông đang định hỏi thêm thì Tần Mộc Lam đã lên tiếng: "Bác sĩ Liêu, chúng ta đưa anh Lễ về phòng bệnh thôi ạ."

Bác sĩ Liêu đành nuốt ngược những lời định nói vào trong, gật đầu bảo: "Đúng đúng, phẫu thuật xong rồi, nên đưa về phòng bệnh nghỉ ngơi."

Khi hai người đẩy Tạ Triết Lễ ra ngoài, Phó Húc Đông đã vội vàng lao tới hỏi dồn: "A Lễ, cậu thấy thế nào rồi?"

Tạ Triết Lễ mỉm cười đáp: "Có Mộc Lam ra tay thì đương nhiên là không vấn đề gì rồi."

Nghe vậy, Phó Húc Đông mừng rỡ ra mặt: "Nói thế nghĩa là chân cậu thực sự sẽ không để lại di chứng sao?" Nói xong, anh vội vàng quay sang nhìn Tần Mộc Lam để xác nhận.

Tần Mộc Lam gật đầu khẳng định: "Đúng vậy, sẽ không có di chứng gì đâu."

Tuy nhiên Phó Húc Đông vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, anh lại nhìn sang bác sĩ Liêu. Ông Liêu xua tay nói: "Chuyện này tôi không dám bảo đảm, ca mổ này đâu phải tôi làm." "Nhưng tôi thấy bác sĩ Tần đây thao tác rất chuyên nghiệp, chắc hẳn trình độ không tồi." "Cô ấy đã khẳng định như vậy thì biết đâu điều kỳ diệu đó là có thật."

"Làm sao có thể chứ!" Đàm Nhạc Vi đứng một bên nhíu mày thốt lên, gương mặt đầy vẻ không tin.

Trong mắt cô ta, Tần Mộc Lam chỉ là một người đàn bà nông thôn quê mùa. Làm sao cô ta có thể sở hữu y thuật cao siêu đến mức ấy được? Ngay cả bác sĩ Liêu còn chẳng có cách nào khả quan với đôi chân của Tạ Triết Lễ, một người đàn bà từ quê lên như cô ta lại càng không thể.

Nghe thấy lời này, mọi người mới sực nhận ra Đàm Nhạc Vi vẫn còn ở đây. Tần Mộc Lam liếc nhìn Đàm Nhạc Vi một cái, rồi quay sang nhìn Tạ Triết Lễ đầy ẩn ý: "Tạ Triết Lễ, em thấy cô gái này rất quan tâm đến anh đấy." "Rốt cuộc cô ấy là ai thế? Sao em lại không biết nhỉ?"

Chưa đợi Tạ Triết Lễ kịp mở miệng, Phó Húc Đông đã nhanh nhảu đỡ lời: "Chị dâu ơi, cô Đàm đây ở đoàn văn công." "Chúng tôi cũng không thân thiết gì lắm, chỉ là người quen biết sơ sơ thôi ạ."

"Phó Húc Đông, anh..." Không đợi Đàm Nhạc Vi nói hết câu, Tạ Triết Lễ đã dứt khoát ngắt lời: "Đồng chí Đàm, tôi và cô thực sự không thân, cho nên cô cũng không cần thiết phải đến thăm nom làm gì." "Nếu không còn việc gì nữa, mời cô về cho."

Đàm Nhạc Vi hoàn toàn không ngờ Tạ Triết Lễ lại có thể thốt ra những lời tuyệt tình đến thế. Cô ta không tin anh lại không hiểu tâm ý của mình: "Tạ Triết Lễ, anh đừng có quá đáng quá!"

Tạ Triết Lễ vốn đã chán ngấy Đàm Nhạc Vi từ lâu rồi. Rõ ràng anh đã bày tỏ thái độ rất dứt khoát nhưng cô ta cứ vờ như không thấy, cứ liên tục xuất hiện trước mặt anh. Hơn nữa bây giờ Mộc Lam đang ở đây, anh chỉ sợ vợ mình sẽ hiểu lầm: "Đồng chí Đàm Nhạc Vi, là cô đừng quá đáng mới đúng." "Tôi còn phải về phòng bệnh nghỉ ngơi, cô đứng chắn ở đây là có ý gì?"

"Anh..." Đàm Nhạc Vi tức đến nổ đom đóm mắt, nhất thời nghẹn họng không nói được gì.

Trần Xảo Hương đứng bên cạnh định lên tiếng giúp bạn thì thấy Ôn Hữu Lương cùng mấy vị lãnh đạo khác đang đi tới, nên cô ta vội vàng im bặt.

Ôn Hữu Lương thấy mấy người đứng tụ tập ở hành lang thì liền hỏi: "Có chuyện gì thế, sao mọi người cứ đứng ngây ra đây?" Nói đoạn, ông vội vã quay sang hỏi Tạ Triết Lễ: "A Lễ, nghe nói cậu lại vừa làm phẫu thuật xong, thế nào rồi? Ca mổ thành công chứ?" "Chân cậu có thể hồi phục hoàn toàn, không để lại di chứng thật không?"

"Ca phẫu thuật rất thành công ạ."

Nghe vậy, Ôn Hữu Lương cười ha hả đầy phấn khởi: "Thật sao? Thế thì tốt quá rồi!"

Ông quay sang nhìn Tần Mộc Lam với ánh mắt đầy thán phục: "Đồng chí Tần, thật không ngờ cháu lại có y thuật cao siêu đến vậy, đúng là quý hóa quá." "Chân của A Lễ mà bình phục được thì tốt biết mấy, nếu không thì đúng là một tổn thất lớn cho chúng ta." Tạ Triết Lễ là người có năng lực xuất chúng, thân thủ lại phi phàm, nếu chỉ vì vết thương ở chân mà phải xuất ngũ chuyển ngành thì thực sự quá đáng tiếc.

"Đây là việc cháu nên làm ạ, nhưng hiện tại anh ấy cần được nghỉ ngơi yên tĩnh."

Ôn Hữu Lương nghe xong liền gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, mau đưa cậu ấy đi nghỉ ngơi thôi."

Sau khi Tạ Triết Lễ được đưa về phòng bệnh, Tần Mộc Lam cuối cùng cũng không trụ vững được nữa. Cả người cô mệt lử, buông mình ngồi sụp xuống ghế.

Thấy vợ như vậy, Tạ Triết Lễ lo lắng hỏi dồn: "Mộc Lam, em làm sao thế?" Phó Húc Đông đứng bên cạnh cũng đầy vẻ lo âu.

Tần Mộc Lam xua tay, khẽ đáp: "Em không sao, chỉ là mệt quá thôi."

Ngồi xe đường dài cả buổi, lại còn tập trung cao độ làm phẫu thuật suốt mấy tiếng đồng hồ, dù là người bình thường cũng sẽ kiệt sức chứ đừng nói là cô đang mang thai.

Dù Tần Mộc Lam nói vậy nhưng Tạ Triết Lễ vẫn không yên tâm, anh quay sang bảo Phó Húc Đông: "Húc Đông, hay là cậu nhờ bác sĩ qua kiểm tra cho Mộc Lam đi, tôi thấy sắc mặt cô ấy không ổn chút nào."

Chưa kịp để Phó Húc Đông bước ra khỏi cửa, Tần Mộc Lam đã ngăn lại: "Không cần đâu, em chỉ cần ngủ một giấc là khỏe thôi."

"Mộc Lam, hay là em ăn chút gì đó rồi hãy đi ngủ nhé?"

Thấy chồng lo lắng, Tần Mộc Lam gật đầu đồng ý. Dù bây giờ chẳng thấy thèm ăn gì nhưng cô biết mình vẫn phải ăn để giữ sức cho cả mình và đứa con trong bụng.

Phó Húc Đông tự trách mình thiếu sót: "Lỗi tại tôi không chuẩn bị trước chu đáo." Nói đoạn, anh vội vàng đi mua đồ ăn.

Khi thức ăn được mang đến, Tần Mộc Lam cố gắng ăn một chút, sau đó cô ngả lưng xuống chiếc giường bệnh bên cạnh và ngủ thiếp đi ngay lập tức.

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của vợ, lòng Tạ Triết Lễ thắt lại vì xót xa.

Thấy cả hai đều đã ăn xong, Phó Húc Đông khẽ nói: "A Lễ, ngày mai tôi lại qua thăm cậu." "Được."

Sau khi Phó Húc Đông dọn dẹp hộp cơm rồi rời đi, Tạ Triết Lễ nằm nghiêng người sang một bên, nhìn đăm đắm vào Tần Mộc Lam. Trong ánh mắt anh ngập tràn tình cảm sâu đậm. Anh thực sự không ngờ vợ mình lại lặn lội đến đây, và càng không ngờ đôi chân của mình lại có hy vọng cứu vãn. Ngay từ khoảnh khắc cô nói cô có thể cứu anh, anh đã đặt trọn niềm tin vào cô.

Tạ Triết Lễ cứ nhìn vợ như thế cho đến khi chính anh cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Tần Mộc Lam thực sự đã quá kiệt sức, vì vậy khi cô tỉnh dậy thì trời đã sang ngày hôm sau, hơn chín giờ sáng rồi.

Tạ Triết Lễ đã tỉnh từ sớm. Thấy vợ mở mắt, anh vội hỏi thăm: "Mộc Lam, em thấy trong người thế nào rồi? Có chỗ nào khó chịu không?" Thấy cô ngủ lâu như vậy anh cũng có phần lo lắng, nhưng sáng nay bác sĩ Liêu qua khám có dặn cứ để cô nghỉ ngơi thêm nên anh mới không nỡ gọi cô dậy.

Tần Mộc Lam từ từ ngồi dậy, mỉm cười đáp: "Anh yên tâm, em không sao, thấy khỏe hơn nhiều rồi."

Sau một giấc ngủ dài, tinh thần đã hồi phục, cô thực sự thấy sảng khoái hơn hẳn.

Nhìn sắc mặt vợ đã hồng hào trở lại, Tạ Triết Lễ mới thở phào nhẹ nhõm: "Mộc Lam, em dậy vệ sinh cá nhân đi." "Bàn chải, chậu rửa mặt các thứ anh đã nhờ Húc Đông mua sẵn để ở đằng kia rồi." "Vâng ạ."

Tần Mộc Lam thầm nghĩ chồng mình quả là người chu đáo. Sau khi vệ sinh xong, cô bắt đầu dùng bữa sáng đã được để dành sẵn cho mình.

Ăn xong xuôi, Tần Mộc Lam lại lấy bộ kim châm ra và nói: "Anh Lễ, trong thời gian tới, ngày nào em cũng sẽ châm cứu cho anh." "Kết hợp thêm với đơn t.h.u.ố.c em bốc, đôi chân của anh sẽ nhanh ch.óng bình phục thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.