Gả Cho Hộ Di Dời Mắc Bệnh Nan Y [niên Đại - Chương 55:gian Thương (2)

Cập nhật lúc: 13/02/2026 00:02

Mã Kiện ngoan ngoãn gật đầu: “Em hiểu rồi.”

Hà Uyển Như nói tiếp: “Chị sẽ liệt kê danh sách. Trước tiên cậu giúp chị mua khung thép nhẹ và ống cống xi măng đúc sẵn, sau đó liên hệ vài xưởng in phun, cứ nói chúng ta có đơn hàng lớn vài vạn tệ, bảo họ mang mẫu đến tận nơi để đo đạc số liệu làm cho chuẩn.”

Nếu nói Cung Đằng Phi là đàn em trung thành nhất của Lý Cẩn Niên, thì Mã Kiện chính là đàn em cốt cán của Văn Hành.

Vừa rồi Lý Cẩn Niên bị Cung Đằng Phi đ.â.m sau lưng, nhưng hiện tại Văn Hành hoài nghi thằng đệ Mã Kiện cũng đang “phản” lại mình.

Bởi vì hai mắt Mã Kiện chỉ dán c.h.ặ.t vào Hà Uyển Như, vẻ mặt nghiêm túc, còn chào cô theo kiểu quân đội: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

Văn Hành ngờ rằng trong lòng Mã Kiện bây giờ, Hà Uyển Như mới là doanh trưởng doanh Mũi Nhọn. Nói cách khác, trước đây cậu ta cố ý nói dối Hà Uyển Như xấu xí, còn bây giờ thì lại coi cô là thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó.

Tại sao chứ? Rõ ràng vợ đẹp như thế mà lại đi chê xấu. Mà đã chê xấu rồi sao lại còn nghe lời cô ấy răm rắp như vậy?

Văn Hành đã khuấy bột xong, bèn dừng tay, lạnh lùng hỏi: “Là nhiệm vụ gì mà cậu dám cam đoan hoàn thành?”

Thực ra Mã Kiện cũng chẳng hiểu gì, quay sang hỏi Hà Uyển Như: “Chị dâu, cái gì gọi là ống cống xi măng đúc sẵn, rồi cái gì là khung thép nhẹ với in phun thế ạ?”

Hà Uyển Như khựng lại một chút, nhận ra đây là cơ hội tốt để phổ cập kiến thức.

Vừa rồi Văn Hành còn ra sức cản trở cô làm công trình, bá đạo ép cô phải mở tiệm tạp hóa. Vốn dĩ Hà Uyển Như nghĩ, nếu anh cứ cản trở mãi thì đợi anh khỏi bệnh sẽ ly hôn cho xong. Nhưng nhìn bé Đá ném đá vèo vèo, viên nào trúng viên nấy, đó chính là do Văn Hành dạy.

Hơn nữa tuy miền Tây lạc hậu nhưng quốc gia chưa bao giờ từ bỏ, vẫn muốn khai phá phát triển. Hà Uyển Như cũng không thể cứ thế mà bỏ mặc Văn Hành, cô quyết định kiên nhẫn giải thích thêm một lần nữa. Nếu Văn Hành đã hiểu mà vẫn cấm cản thì lúc đó đề nghị ly hôn cũng chưa muộn.

Cô hỏi Mã Kiện trước: “Tại sao chúng ta muốn thu hút thương nhân Đài Loan?”

Mã Kiện đáp: “Thương nhân Đài Loan có tiền mà, là Thần Tài, mời họ vào để họ giúp xóa đói giảm nghèo cho chúng ta.”

Hà Uyển Như lắc đầu: “Sai rồi, là vì sức sản xuất tiên tiến.”

Cô giải thích: “Ví dụ như biển quảng cáo, ở miền Tây chúng ta vẫn còn làm thủ công bằng đinh tán, khâu lại các miếng sắt lá, rồi treo người lên cao vẽ tay, chi phí vừa cao vừa nguy hiểm. Nhưng ở phương Nam đã có loại bán thành phẩm, lắp ráp hàng loạt. Không những rẻ mà còn có đội ngũ chuyên nghiệp, bớt đi rủi ro ngã c.h.ế.t người cho nông dân công.”

Mã Kiện nghe xong thấy lạ lẫm vô cùng: “Có cả nhà máy chuyên sản xuất biển quảng cáo sao?”

Hà Uyển Như khẳng định: “Không những có, mà còn rẻ hơn, hiệu suất lắp đặt cao hơn, đó mới chính là sức sản xuất.”

Văn Hành nghe cũng hiểu, nhưng anh nói: “Chính quyền rất nghèo, mà em chỉ dùng mấy cái biển quảng cáo đã định kiếm lời của họ những 25 vạn.”

Hà Uyển Như thản nhiên: “Em là thương nhân, thương nhân thì phải kiếm tiền.”

Văn Hành lại nhíu mày. Mã Kiện làm đệ t.ử bao năm, liếc qua là hiểu ngay tâm tư của sếp.

Mã Kiện liền nói đỡ: “Chị dâu, doanh trưởng nhà mình là người đặc biệt chính trực, một lòng vì nước. Khả năng kiếm tiền của chị thì khỏi chê, nhưng chính quyền miền Tây nghèo như vậy mà chị kiếm của họ nhiều thế, chẳng phải là…” Hành vi gian thương sao?

Bao nhiêu năm qua, mọi người đều tuyên truyền chân-thiện-mỹ, là sự cống hiến vô tư. Phẩm chất chính trực của Văn Hành, Hà Uyển Như cũng rất khâm phục. Kiếp trước bé Đá ăn mặc theo phong cách Smart (kỳ quặc), ai cũng có định kiến, chỉ có Văn Hành nguyện ý giúp đỡ thằng bé, Hà Uyển Như rất cảm kích anh.

Nhưng cô trọng sinh trở về không phải để cống hiến bản thân. Cô muốn tiền tài, muốn hưởng thụ, và cô cũng chẳng cần thiết phải giấu giếm điều đó. Nếu Văn Hành cảm thấy tam quan không hợp, đợi anh khỏi bệnh thì ly hôn, coi như là sự lựa chọn hai chiều.

Cô đáp: “Chính quyền nghèo đâu phải do tôi gây ra, liên quan gì đến tôi?”

Cô nói tiếp: “Phi thương bất phú, mục đích của thương nhân chỉ có một, đó là kiếm tiền. Hơn nữa thương nhân càng ‘gian’ thì mới càng kiếm được nhiều.”

Văn Hành nghe xong liền bỏ ra khỏi bếp, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào tường. Không phải anh lại bị mù hay giả mù, mà là do bị kích động.

Sở dĩ anh được cấp trên chọn vào đội Giám sát là vì lãnh đạo tin tưởng sự thanh liêm, chính trực và giới hạn đạo đức của anh. Dù xuất thân là “chó con địa chủ” nhưng anh chưa bao giờ hận chính quyền, anh hiểu và thông cảm cho cuộc cách mạng ấy. Vốn tưởng vợ mình vì xấu xí mà bị người ta bắt nạt, anh không dám c.h.ế.t vì muốn c.ắ.n răng sống để bảo vệ người vợ “đáng thương”.

Ai ngờ vợ anh không những xinh đẹp đến mức đàn ông nhìn thấy là muốn xun xoe, mà còn là một “gian thương” xinh đẹp kiếm một lần mấy chục vạn?

Văn Hành trở lại giường lò, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Mã Kiện ngoài cửa sổ. Anh vẫn chưa hiểu nổi Mã Kiện lúc trước rốt cuộc nghĩ cái gì.

Còn Mã Kiện thì mặt mày hớn hở, đang định đi uống rượu. Nguyên do là chủ nợ lớn nhất của nhà máy rượu là một công xã nông nghiệp, chuyên cung cấp lương thực cho nhà máy. Bí thư già của công xã vì bị nhà máy quỵt nợ mà tức đến mức tắc động mạch não, phải ngồi xe lăn đến đòi. Nhưng khoảnh khắc cầm được tiền, ông bí thư vui quá đứng phắt dậy ngay tại chỗ.

Tắc động mạch não uống t.h.u.ố.c không khỏi, nhưng tiền vào là thông ngay.

Để cảm ơn Mã Kiện, tối nay ông bí thư đặc biệt mời cậu ta đi uống rượu. Tiếp theo sẽ là trả lương cho công nhân, sau đó là kiếm lời. Mã Kiện không muốn làm gian thương, cậu ta muốn kinh doanh đàng hoàng, đưa nhà máy rượu lớn mạnh để đóng thuế nhiều hơn cho đất nước.

Cậu ta khập khiễng rời đi, chớp mắt đêm đã về khuya, cũng đến giờ đi ngủ.

Đúng rồi, Văn Hành trước đó còn bảo muốn sang ngủ phòng nhỏ, nhưng hôm nay chẳng nói chẳng rằng cứ thế nằm lại phòng ngủ lớn.

Một lát sau Hà Uyển Như tắm xong trở lại.

Tưởng anh là người mù sao? Mùa hè nóng nực, cô chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ mỏng tang, lộ rõ cả điểm nhạy cảm.

Cô lại gần hỏi: “Anh vẫn không nhìn thấy gì sao, mắt không có cảm giác gì à?”

Thực ra là do Tần Tỉ đi vội quá, chưa kịp thông báo với cô.

Văn Hành vốn định thừa nhận mình đã hồi phục thị lực, nhưng lời ra đến khóe miệng lại nuốt xuống, chỉ lẳng lặng lắc đầu.

Nhưng Hà Uyển Như lại ném ra một đề nghị: “Anh có thể gọi điện cho ba anh không?”

Cô nói thêm: “Chỉ cần nói một câu thôi, bảo ông ấy không cần về Vị An của chúng ta, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn rót vốn đầu tư.”

Văn Hành đáp dứt khoát: “Không thể.”

Văn Hải tinh ranh như quỷ, bảo ông ta không được về mà vẫn rót tiền đầu tư ư? Anh cảm thấy chuyện đó là không tưởng.

Còn lý do Hà Uyển Như không muốn Văn Hải trở về mà lại muốn hợp tác triển khai nhanh ch.óng, đương nhiên vẫn là vì kiếm tiền.

Người thường trọng sinh, hoặc là mua cổ phiếu, hoặc mua mấy căn nhà, nhưng đó chỉ là tiểu phú. Làm công trình mới kiếm được tiền, nhưng đó chỉ là tiền lẻ. Người muốn phát tài, muốn kiếm số tiền tiêu cả đời không hết thì phải thông qua sản nghiệp.

Ví dụ như những hạng mục mà Văn Hải đang đầu tư hiện nay đều là sản nghiệp vàng, cần phải nhanh ch.óng triển khai, nhanh ch.óng chiếm lĩnh.

Hà Uyển Như suy tính một chút rồi nói: “Em giúp nhà máy rượu Đường bán được hơn ba mươi vạn chỉ trong một lần, chính là nhờ quảng cáo.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.