Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi! - Chương 299: Em Vẫn Không Chịu Chấp Nhận Anh Sao
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:47
"Không có gì, chỉ là trong lòng tớ đang thấy sợ..."
"Cậu sợ cái gì?"
"......" Tôi lắc đầu, muốn nói lại thôi.
Dù cho tôi có biết trước kết quả thì tôi cũng không có năng lực thay đổi điều gì. Dù tôi có kêu gọi mọi người phòng tránh, cũng chẳng ai tin. Ngược lại còn gây hoang mang dư luận, thậm chí bị gán tội danh tung tin đồn nhảm.
Điều khiến tôi thấy kỳ lạ là.
Kiếp trước vào thời điểm này, virus đã lan rộng khắp Cảng Thành. Đặc biệt là khu Tây, nơi đó là vùng dịch nặng nhất.
Nhưng năm nay, đã tháng tám rồi mà Cảng Thành vẫn chưa có bất kỳ báo cáo nào về virus.
"Sao lại thế này? Tại sao mọi chuyện lại không giống kiếp trước vậy? Có người đã thay đổi hướng đi của lịch sử sao?" Tôi lẩm bẩm, đầu óc mù mịt.
Âu Lan khó hiểu nhìn tôi: "Kiều Kiều, cậu đang lầm bầm cái gì thế? Sao tớ càng nghe càng không hiểu?"
"Không có gì." Tôi c.ắ.n môi, vắt óc suy nghĩ mà vẫn không tìm ra đáp án.
Kiếp trước, ca nhiễm virus đầu tiên được phát hiện chính là ở Cảng Thành. Chỉ là ban đầu sau khi báo cáo, người ta không coi trọng, dẫn đến việc virus lan rộng nhanh ch.óng, biến Cảng Thành thành vùng dịch nặng.
Hơn nữa, thời gian gần đây các trạm kiểm dịch đã liên tục ra mấy thông báo. Đặc biệt là ở hải quan, việc xuất nhập khẩu cực kỳ nghiêm ngặt.
Tôi đang mải miết suy tư thì Âu Lan đã dừng xe trước cửa biệt thự Thiên Nga Bảo: "Kiều Kiều, tới nơi rồi!"
"Ồ, cảm ơn Lan Lan."
"Khách sáo rồi."
"Lúc về lái xe cẩn thận nhé."
"Ừ, tớ biết rồi."
Âu Lan không xuống xe, đạp ga rồi lái đi.
Tôi lấy lại bình tĩnh, bước vào nhà.
Trì Bắc Đình mở cửa cho tôi, hôm nay anh cũng không ra ngoài, vẫn mặc đồ mặc nhà.
"Về rồi à?"
"Ừ."
Trì Bắc Đình vừa nhận lấy túi xách của tôi, vừa chu đáo đưa cho tôi đôi dép lê: "Không phải anh đã dặn em dẫn thêm vài người đi cùng sao? Sao em lại tự chạy đi một mình vậy? Lỡ chẳng may gặp phải kẻ xấu thì nguy hiểm lắm."
"Lần sau em sẽ chú ý."
"Haiz, đúng là không biết phải làm sao với em nữa."
"Ăn cơm thôi anh!"
Trì Bắc Đình đã chuẩn bị xong bữa tối, tôi đi rửa tay, thay bộ đồ ngủ rồi cùng anh sang phòng ăn.
Trong lúc ăn, tôi có chút lơ đễnh, tâm trí cứ mải suy nghĩ về những chuyện khác.
Trì Bắc Đình vừa gắp thức ăn cho tôi, vừa dịu dàng hỏi: "Ngày mai em muốn ăn gì, để anh chuẩn bị trước."
Tôi nghe vậy liền cảm kích nhìn anh: "Bắc Đình, sức khỏe của anh vẫn chưa bình phục hẳn, sau này chuyện nấu nướng cứ để em làm đi."
Trì Bắc Đình mỉm cười ôn nhu: "Không sao đâu, anh thích nấu cho em ăn mà."
"Bắc Đình!" Tôi dừng đũa, nhìn anh với vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Sao thế?"
"... Không có gì."
Trì Bắc Đình cười rồi bóc một con tôm đặt vào bát tôi: "Ăn nhiều chút đi."
"Ừm, anh cũng ăn đi."
"Anh thích nhìn em ăn hơn. Có ngon không?" Trì Bắc Đình vừa nói vừa tiếp tục kiên nhẫn bóc tôm cho tôi.
Anh ấy thật sự rất ân cần, lại còn biết cách chăm sóc người khác.
Nếu như là ăn cơm cùng Trì Yến Thầm, đừng nói tới chuyện anh ta bóc tôm cho tôi. Ngược lại, tôi còn phải bóc cho anh ta, rồi còn phải đút tận miệng, chỉ cần hình dáng con tôm không đẹp mắt là anh ta đã bắt đầu càm ràm, chê bai đủ thứ.
"Ừm, ngon lắm."
"Tối nay nghỉ ngơi sớm đi, mai anh đưa em đi khám bác sĩ."
"Ồ, được thôi."
Sau khi ăn xong, tôi chủ động dọn dẹp bát đũa.
"Anh đã vất vả nấu nướng rồi, chỗ bát đĩa này cứ để em rửa cho."
"Không cần đâu, cứ bỏ vào máy rửa bát là được, mai sẽ có người giúp việc đến làm."
"Vậy anh ngồi nghỉ đi, để em dọn cho!"
Tính cách Trì Bắc Đình khá cô độc, không thích trong nhà có người lạ. Thế nên, bảo mẫu và người giúp việc đều không ở lại, ngay cả Lăng Tiêu cũng chỉ đến vào ban ngày rồi tối lại về.
Chính vì vậy, chuyện nấu nướng hay dọn dẹp đôi khi phải do hai chúng tôi cùng làm.
"Choang!"
Một chiếc đĩa vô tình rơi xuống sàn, vỡ tan thành nhiều mảnh.
"Ôi, thật xin lỗi anh!"
Trì Bắc Đình thấy vậy liền vội vã tiến lên dọn dẹp: "Em đừng cử động, để đó cho anh, kẻo bị mảnh vỡ đ.â.m vào tay!"
Tôi đã theo bản năng nhặt mảnh vỡ lên, vừa cầm được hai mảnh thì tay đã bị cứa trúng!
Máu tươi đỏ ch.ót lập tức chảy ra.
"Á..."
"Thấy chưa, bị đứt tay rồi này."
Trì Bắc Đình nhìn thấy vậy liền vội vàng giữ c.h.ặ.t vết thương của tôi, kéo tôi ra khỏi bếp.
"Em đừng động vào mấy mảnh vỡ đó nữa, để anh lấy t.h.u.ố.c sát trùng và bông băng!"
Nhìn vẻ căng thẳng của anh, tôi vừa thấy áy náy vừa bồn chồn: "Không sao đâu, chỉ là một vết cắt nhỏ thôi mà!"
"Chảy nhiều m.á.u thế này mà còn bảo không sao?" Trì Bắc Đình cẩn thận sát trùng, bôi t.h.u.ố.c cầm m.á.u rồi băng bó lại cho tôi: "Sau này mấy việc nhà này em đừng đụng vào nữa! Nhìn xem, vết thương sâu thế này cơ mà!"
"Thật sự không sao đâu, anh không cần phải căng thẳng quá thế!"
Trì Bắc Đình nghe vậy liền nhìn tôi đầy âu yếm, khiến tôi vô cùng ngại ngùng.
"Tinh Kiều, em cứ như một đứa trẻ mãi không chịu lớn vậy."
"... Ơ, ý anh là em trẻ con sao?"
"Không phải, ý anh là khi ở bên em, anh cảm thấy rất thoải mái."
Trì Bắc Đình vừa nói vừa tiến tới định hôn tôi.
"Đừng... đừng như vậy..."
Tôi theo bản năng đứng bật dậy, tâm trí rối bời đẩy anh ra!
Dạo gần đây, anh ta ngày càng đụng chạm vào người tôi nhiều hơn!
Mà bản thân tôi, từ chỗ ban đầu còn nửa đẩy nửa theo, giờ đây lại sinh ra cảm giác bài xích khó hiểu, không muốn có bất cứ sự tiếp xúc cơ thể nào với anh ta.
Ít nhất là trong thời gian ngắn, tôi vẫn chưa thể chấp nhận chuyện lên giường với anh ta.
Trì Bắc Đình có chút thất vọng: "Em vẫn không muốn chấp nhận anh sao?"
Tôi nghẹn họng, ấp úng nói: "Chúng... chúng ta chẳng phải đã nói là sẽ từ từ bồi đắp tình cảm sao?"
Trì Bắc Đình nghe vậy liền nói vẻ chán nản: "Chúng ta đã cưới nhau được hơn chín tháng rồi, đối với em thế nào, trong lòng em chẳng lẽ không rõ sao?"
"Bắc Đình, anh đối với em rất tốt, em... em thật sự không biết cảm ơn anh thế nào cho đủ. Nhưng chuyện tình cảm, chúng ta cần phải thận trọng!"
Trì Bắc Đình im lặng vài giây, rồi bất chợt nhếch mép cười lạnh: "Em vẫn không chịu nhận anh, là vì trong lòng không có chút cảm giác nào với anh sao?"
"Lòng em bây giờ rất rối bời, tạm thời em không muốn nghĩ tới chuyện tình cảm."
Trì Bắc Đình nghe xong liền nhìn chằm chằm vào tôi suốt vài giây!
Tôi không dám nhìn vào mắt anh, vô thức lùi lại vài bước: "Bắc Đình, anh đừng nhìn em như vậy, chúng ta... chúng ta đã giao kèo rồi mà!"
"Đúng, chúng ta là hôn nhân hợp đồng. Nhưng anh cũng đã nói rồi, anh hy vọng chúng ta có thể trở thành vợ chồng thực sự!"
"Em không chịu tiếp nhận anh, là vì trong lòng em vẫn mãi hình bóng Trì Yến Thầm đúng không?" Trì Bắc Đình bắt đầu nổi giận, giọng nói cũng mang theo vài phần lạnh lẽo.
"Anh đừng hỏi em nữa, em không thể nào yêu Trì Yến Thầm được nữa. Nhưng bây giờ, em thực sự không có khả năng bước vào một mối quan hệ mới."
Trì Bắc Đình nghe vậy liền nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, kéo tôi vào lòng: "Tại sao? Thời gian trước, chẳng phải chúng ta rất tốt sao? Sao vừa chớp mắt đã lại trở nên lạnh lùng với anh thế này?"
