Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi! - Chương 609: Nói Yêu Tôi Khó Đến Vậy Sao

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:16

"Hừ, bản thân anh còn chẳng lo nổi, thì lấy tư cách gì bảo vệ mẹ con cô ấy?"

Trì Yến Thẩm tức điên, định lao lên động thủ: "Mày nói lại câu nữa xem!"

Trì Bắc Đình không hề nao núng: "Tôi nói đấy, anh định để mẹ con cô ấy c.h.ế.t đói à?"

Tôi nhìn hai người họ như nước với lửa, lòng nóng như lửa đốt.

Vội vàng bước tới can ngăn: "Hai người đừng cãi nhau nữa! Bây giờ không phải lúc, chúng ta đang ở trong rừng, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, chỉ có đoàn kết mới sống sót được."

"Trì Yến Thẩm, anh đang sốt cao, đừng nóng giận nữa. Đợi cơ thể anh khá hơn chút, chúng ta còn phải lên đường."

Trì Yến Thẩm quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ đau khổ: "Kiều Kiều, sao em có thể chấp nhận sự giúp đỡ của hắn? Em là vợ anh, chúng ta nên vạch rõ giới hạn với hắn."

Tôi khẽ thở dài, nhìn Trì Bắc Đình đầy bất lực: "Trì Yến Thẩm, trong hoàn cảnh ngặt nghèo thế này, thêm một người là thêm một hy vọng sống. Đợi chúng ta an toàn rời khỏi đây rồi, giải quyết ân oán giữa hai người cũng chưa muộn."

"Người lớn có thể nhịn ăn nhịn uống, nhưng con thì sao? Nhịn đói thêm một hai ngày nữa, có khi..."

Trì Bắc Đình khoanh tay: "Trì Yến Thẩm, anh chỉ giỏi sĩ diện hão. Tình trạng yếu ớt thế này mà còn không lo nổi cho mình, thì lấy đâu ra sức bảo vệ họ?"

Trì Yến Thẩm bị chọc tức, định lao lên lần nữa nhưng do cơ thể quá yếu nên lảo đảo suýt ngã.

Tôi vội vàng đỡ lấy anh: "Trì Yến Thẩm, anh bình tĩnh chút đi, bảo toàn thể lực là quan trọng nhất."

"Đợi rời khỏi đây, hai người muốn tính sổ thế nào thì tính. Giờ chúng ta cần đoàn kết, anh có thể tạm gác ân oán lại không? Hơn nữa, chúng ta cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của Bắc Đình lúc này."

Trì Yến Thẩm nghe vậy thì tức đến run người.

Một người đàn ông kiêu ngạo, luôn cho rằng mình nắm quyền kiểm soát mọi thứ như anh.

Vậy mà bây giờ...

Bên cạnh không có lấy một vệ sĩ hay trợ lý, kỹ năng sinh tồn trong rừng của anh gần như bằng không. À, cũng không hẳn là vậy.

Kỹ năng sinh tồn của anh vốn rất tốt, chỉ là anh không biết nấu nướng, không phân biệt được các loại thực phẩm. Đặt bó hẹ với bó hành trước mặt, chắc chắn anh chẳng phân biệt nổi cái nào với cái nào.

Dẫu sao từ nhỏ anh đã là công t.ử được nâng như nâng trứng, kẻ hầu người hạ, sống trong nhung lụa. Nói khó nghe một chút, anh còn chưa bao giờ tự mở tủ lạnh. Uống nước cũng phải có trợ lý vặn nắp, rồi cung kính đưa tận tay.

Một thiên chi kiêu t.ử được nuông chiều từ bé như thế, ra đến vùng hoang dã này thì đừng mong anh có ba đầu sáu tay.

"Oa... oa..." Đứa bé dường như bị không khí căng thẳng làm hoảng sợ, lại bắt đầu khóc lớn.

Tôi vừa dỗ con, vừa sốt ruột khuyên nhủ: "Vì con, hai người đừng cãi nhau nữa. Chúng ta phải cùng nghĩ cách tìm lối thoát, chứ không phải đấu đá nội bộ thế này."

Trì Yến Thẩm hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn giận: "...Được, tạm thời đình chiến. Nhưng tốt nhất hắn đừng để tôi thấy hắn lại gần em và con thêm lần nào nữa."

Trì Bắc Đình nhún vai: "Chỉ cần anh đừng vô lý nữa, tôi cũng chẳng muốn gây chuyện."

Nói xong, Trì Bắc Đình lạnh lùng quay lưng đi về phía khác.

Trì Yến Thẩm vẫn tức đến mức mặt đỏ gay, phổi như muốn nổ tung.

"Anh à, anh có thể bớt nóng giận được không? Trì Bắc Đình không có ác ý đâu, anh ấy thật sự đang giúp chúng ta mà."

Trì Yến Thẩm hậm hực ho khan, tức tối nói: "Hắn ta là chồn chúc tết gà, chẳng có ý tốt gì đâu! Hắn chỉ muốn nhân lúc tôi ốm mà cướp em và con đi thôi."

"Anh lại thế rồi, nếu anh ấy thật sự muốn cướp, thì lúc anh hôn mê anh ấy đã làm từ lâu rồi."

"Cần gì phải nhọc công đi tìm t.h.u.ố.c cho anh, rồi vất vả tìm sữa cho con chứ?"

Trì Yến Thẩm trợn mắt, ghen tuông nói: "Em còn dám bênh hắn? Có phải em thật sự yêu hắn rồi không? Em thấy anh vô dụng? Thấy anh không bằng hắn sao?"

"..." Tôi nghẹn lời, chỉ biết nhìn anh bất lực.

"Nói đi! Em chọn anh hay chọn hắn?"

Tôi bực bội, thật sự chẳng muốn để tâm đến anh nữa: "Anh lại sao thế? Có thể đừng vô lý nữa được không?"

Nói xong, tôi đứng dậy định rời đi.

Anh túm c.h.ặ.t lấy tay tôi, mắt đỏ ngầu: "Nói, em trả lời ngay bây giờ. Em rốt cuộc yêu hắn hay yêu anh?"

Tôi vùng ra, vừa tức vừa bất lực nhìn anh: "Trì Yến Thẩm, giờ là lúc nào rồi mà anh còn hỏi mấy câu ngớ ngẩn đó? Chúng ta đang bị kẹt trong rừng sâu, mạng còn chẳng giữ nổi, anh lại cứ chấp nhặt ba chuyện này có ý nghĩa gì chứ?"

Trong mắt Trì Yến Thẩm thoáng qua vẻ tổn thương, môi anh run run: "Sao lại không có ý nghĩa? Anh không thể chấp nhận việc trong lòng em có hắn, dù chỉ là vì hắn giúp chúng ta mà em nảy sinh chút lòng cảm kích, anh cũng không chịu nổi."

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại: "Tình cảm của em thế nào anh còn không rõ sao? Chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện, còn có cả con, nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải sống sót rời khỏi đây đã. Nếu không có anh ấy giúp, với tình trạng yếu ớt của anh lúc này, chúng ta liệu có trụ nổi không?"

Trì Yến Thẩm im lặng, anh cúi đầu như đang suy nghĩ. Một lát sau, anh mới chậm rãi cất lời: "Anh biết mình bây giờ rất t.h.ả.m hại, làm gì cũng không xong. Nhưng anh không cam tâm, không cam tâm để hắn thể hiện trước mặt em, để em thấy những mặt tốt của hắn."

Tôi thở dài, bước đến bên cạnh, nắm lấy tay anh: "Em hiểu lòng kiêu hãnh của anh, nhưng trước ranh giới sống c.h.ế.t, những ân oán cũ và cái gọi là sĩ diện đó đều phải đặt sang một bên. Đợi chúng ta bình an rời khỏi đây, trở về cuộc sống bình thường, anh muốn xử lý chuyện của hai người thế nào cũng được. Nhưng bây giờ, chúng ta phải dựa vào nhau, và dựa vào sự giúp đỡ của anh ấy."

Tiểu chủ nhân, chương này vẫn còn nha, hãy nhấp vào trang tiếp theo để đọc, phía sau còn kịch tính hơn!

"Vậy em nói cho anh biết, em rốt cuộc yêu hắn hay yêu anh?"

"Sao anh lại hỏi lại lần nữa?"

"Tại vì em chưa cho anh câu trả lời mà."

"Em... em thật sự cạn lời với anh rồi."

"Đừng trốn tránh, trốn tránh nghĩa là chột dạ, mà chột dạ thì chắc chắn là yêu hắn."

Phụt!

Tôi nghe xong mà đau cả đầu.

Người ta vẫn bảo phụ nữ hay suy diễn.

Thực ra đàn ông mà suy diễn còn đáng sợ hơn nhiều.

Tôi day day thái dương, cố kiên nhẫn nói: "Trì Yến Thẩm, anh tỉnh táo lại chút được không? Bây giờ là thời khắc sống còn, trong đầu em chỉ nghĩ đến việc làm sao để ba người chúng ta sống sót rời khỏi cánh rừng này. Đâu còn tâm trí nào mà nghĩ mấy cái câu hỏi ấu trĩ như yêu hắn hay yêu anh chứ."

Trì Yến Thẩm vẫn cố chấp, nhìn chằm chằm vào tôi như thể nhất định phải có một câu trả lời: "Anh không cần biết, hôm nay em phải nói cho rõ, nếu không lòng anh cứ như có gai đ.â.m, khó chịu lắm."

"Anh không thể chấp nhận việc trong lòng em có người đàn ông khác, dù chỉ một chút thôi cũng không được."

"Thế còn anh thì sao?" Tôi nhìn anh đầy chán ghét.

"Trong lòng anh rốt cuộc chứa bao nhiêu người đàn bà rồi?"

"..." Trì Yến Thẩm sững sờ, có chút đuối lý nhìn tôi.

"Ngoài Lương Húc, Tô Duyệt, Lâm Nhã Huyên ra, còn ai nữa?"

"Trong lòng anh chỉ có mình em thôi."

"Dẹp đi, tôi còn chẳng buồn nói anh đâu, anh đừng có tự chuốc lấy bực mình nữa." Nói xong, tôi không muốn đôi co thêm, lập tức đứng dậy bỏ đi.

Trì Yến Thẩm không buông tha, lảo đảo đứng dậy: "Vậy là em thừa nhận em yêu Trì Bắc Đình rồi đúng không?"

Anh thở dốc, mắt đỏ ngầu, mang vẻ mặt đau thương như thể không thể chấp nhận sự thật: "Em không còn yêu anh nữa đúng không?"

"Trì Yến Thẩm, đừng làm loạn nữa được không?"

Tôi dừng bước, quay lại nhìn anh với vẻ mệt mỏi cùng cực: "Em đã bao giờ nói mình yêu Trì Bắc Đình đâu? Tại sao anh cứ không chịu nghe em nói thế? Bây giờ chúng ta đang ở rừng sâu, mỗi giây mỗi phút đều đối mặt với hiểm nguy. Em chỉ hy vọng mọi người chung sức cùng sống sót, thế mà anh cứ mãi truy cứu mấy chuyện không đâu này, anh rốt cuộc muốn thế nào đây?"

Thân hình Trì Yến Thẩm khẽ run lên, có lẽ vì tức giận, cũng có thể do cơ thể còn yếu, anh mấp máy môi, giọng khàn khàn: "Anh chỉ muốn chắc chắn rằng trong lòng em chỉ có mình anh thôi. Bây giờ anh thế này, làm gì cũng không xong, anh sợ... sợ em sẽ rời bỏ anh mà ngả vào vòng tay hắn."

Nghe anh nói vậy, lòng tôi chua xót, nhưng chẳng biết nên nói gì thêm.

Lòng tôi bây giờ rối bời lắm.

Tôi không biết mình nên yêu ai.

Cả hai người họ, nói thật là đều rất đáng sợ.

Tôi chỉ muốn được cùng con sống những ngày tháng bình yên, không muốn có thêm bất kỳ biến cố nào nữa.

"Trì Yến Thẩm, anh đang sốt đấy, nghỉ ngơi đi được không?"

"Cho anh một câu trả lời chắc chắn thôi, khó đến vậy sao? Nói một câu 'anh yêu em' khó đến thế à?" Hốc mắt Trì Yến Thẩm đỏ hơn.

Tôi bất lực nhìn anh, định nói cho qua chuyện.

Thế nhưng ba chữ 'anh yêu em' lại như khúc xương mắc trong cổ họng, chẳng sao thốt ra được.

"Em mệt rồi, anh đừng làm phiền em nữa. Em chỉ có thể nói rằng em từng yêu anh rất nhiều, còn bây giờ, em không biết."

"..." Trì Yến Thẩm sững lại, có chút vô lực buông tôi ra.

Tôi cũng chẳng muốn đối diện với anh nữa, chỉ ôm con đi về một phía khác.

Để anh một mình bình tĩnh lại cũng tốt.

Dẫu sao thì giờ cũng không phải lúc tâm tình. Những tổn thương anh gây ra cho tôi quá sâu nặng, tôi không thể dễ dàng tha thứ. Dẫu anh có đang bù đắp, thì vết sẹo trong lòng tôi cũng không thể nào lành lại được.

Bây giờ, chỉ có thể nói là bước tới đâu hay tới đó. Nếu duyên phận vợ chồng của chúng tôi vẫn còn sâu nặng, thì vì con cái, có lẽ vẫn có thể gắng gượng sống qua ngày.

Nếu duyên nợ đã tận, thì có nỗ lực đến đâu cũng vô ích mà thôi.

Sau khi rời khỏi Trì Yến Thẩm.

Trời đã tối hẳn, đêm trong rừng càng lạnh hơn. Tôi không dám đi xa, chẳng còn cách nào khác, đành ôm con đi về phía Trì Bắc Đình.

Phía anh ấy cũng đang đốt lửa, anh vốn khéo tay, khả năng làm việc rất tốt. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, anh đã dùng cành cây dựng một chiếc giường đơn sơ, bên trên còn trải lớp lá khô dày.

Thấy tôi đi tới.

Trì Bắc Đình lại thêm một thanh củi vào đống lửa: "Tôi có nấu một ít trà kỷ t.ử, cô uống một chút cho ấm người đi."

"Anh tìm đâu ra thế?"

"Vừa nãy nhặt được trong rừng thôi." Trì Bắc Đình vừa nói vừa nhấc ấm trà kỷ t.ử từ trên lửa xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.