Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi! - Chương 87: Anh Ta Không Đập Cửa Nát Luôn Đấy Chứ

Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:17

Tôi cười lạnh trong phòng, rồi lại lật mình nằm tiếp.

Mở cửa à? Nằm mơ đi!

Tốn bao công sức mới tiễn được tên ôn thần này đi, đêm nay đời nào tôi để anh ta vào phòng ngủ.

"Rầm rầm rầm!"

Trì Yến Thầm ngoài cửa phòng vẫn đập cửa đầy nóng nảy: "Mau mở cửa ra, cô có nghe thấy không? Tôi biết cô chưa ngủ."

Tôi làm ngơ, càng không có ý định mở cửa cho anh ta.

Ngay sau đó, điện thoại tôi lại vang lên điên cuồng.

"Tút tút tút"

Nhìn màn hình hiển thị, là Trì Yến Thầm gọi tới.

Đương nhiên là tôi sẽ không nghe máy.

Cũng chẳng sợ anh ta đập cửa.

Thiết kế và xây dựng của Vịnh Hối Cảnh, cùng với toàn bộ hệ thống an ninh trong nhà đều sử dụng những vật liệu cao cấp nhất, loại có thể chống cả đạn pháo.

Tôi không mở cửa cho anh ta, đừng hòng bước vào đây.

Trì Yến Thầm đập cửa thêm vài cái đầy mạnh bạo, gầm lên ở bên ngoài: "Thẩm Tinh Kiều, cô có nghe thấy không? Tôi đếm đến ba, nếu cô còn không mở cửa, cô biết hậu quả là gì rồi đấy."

Tôi khinh khỉnh cười nhạt, dọa dẫm suông chẳng có tác dụng gì đâu.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Ngay sau đó, tiếng đập cửa chuyển thành tiếng đá cửa đầy giận dữ!

Anh ta muốn đá cứ việc đá!

Chỉ cần chân anh ta không đau là được.

"Thẩm Tinh Kiều, tôi nói lại lần cuối, mở cửa ra ngay cho tôi."

Trì Yến Thầm nổi trận lôi đình, đ.á.n.h thức cả đám người làm và vệ sĩ trong nhà dậy.

Quản gia vội vã chạy tới cửa: "Thiếu gia, có chuyện gì vậy ạ?"

Trì Yến Thầm cáu kỉnh hỏi: "Quản gia, chìa khóa dự phòng của phòng ngủ đâu?"

"Thiếu gia, chìa khóa vừa nãy đã được phu nhân mang vào trong phòng rồi ạ."

Nghe vậy, Trì Yến Thầm càng điên tiết hơn: "Đi lấy dụng cụ phá cửa lại đây, phá cửa ra cho tôi!"

"Dạ?"

"Thiếu gia, làm vậy không được đâu ạ? Hệ thống báo động của cả căn nhà đều được kết nối với các cửa. Nếu cưỡng chế phá cửa sẽ kích hoạt báo động ngay lập tức."

Trì Yến Thầm khựng lại vài giây, rồi lại bắt đầu nổi giận, đập cửa vang dội: "Thẩm Tinh Kiều, cô có mở cửa ra ngay không thì bảo, cô điếc à?"

"Cô mà không mở, lát nữa tôi vào được thì liệu hồn, đừng có mà khóc lóc cầu xin tôi."

Bất chấp anh ta gào thét bên ngoài, tôi vẫn mặc kệ, không mảy may quan tâm.

Tôi hiểu quá rõ tính cách của anh ta.

Với một gã đàn ông có ham muốn kiểm soát đến mức cực đoan như anh ta, nếu tối nay tôi không mở cửa,

chắc anh ta sẽ tức đến phát điên mất.

"Rầm... Rầm..."

Trì Yến Thầm điên tiết, lại hung hăng húc mạnh vào cửa mấy cái.

Nghĩ đến cảnh anh ta đang điên cuồng tức giận, trong lòng tôi cuối cùng cũng thấy hả hê.

Anh ta không để tôi yên, tôi cũng có khối cách để đ.â.m chọc vào nỗi đau của anh ta.

Thì cứ cùng nhau mà không yên ổn thôi.

20 phút sau.

Bên ngoài cuối cùng cũng im ắng trở lại.

Xem ra anh ta biết tôi sẽ không mở cửa nên đã bỏ cuộc rồi.

Dù sao biệt thự rộng thế này, anh ta thiếu gì chỗ ngủ.

Tôi cũng lười quản anh ta, lướt điện thoại một lúc thì bắt đầu thấy buồn ngủ.

Khoảng thời gian nằm viện vừa rồi ngược lại đã giúp tôi điều chỉnh lại đồng hồ sinh học, cứ đúng chín giờ tối là buồn ngủ.

Tôi vừa định đi ngủ thì...

Đột nhiên, phía ban công lại vang lên tiếng động trầm đục: "Bịch!"

Tim tôi thắt lại, bật dậy khỏi giường!

Sau đó, tôi vội vàng xuống giường, bước nhanh về phía ban công.

Phòng ngủ chính của chúng tôi nằm ở tầng hai.

Diện tích phòng gần 200 mét vuông. Ngoài phòng thay đồ và nhà vệ sinh ra còn có một ban công lộ thiên rất lớn, thiết kế bán lộ thiên với ba mặt cửa sổ.

Để thông gió cho cây cối trên ban công, có một cánh cửa sổ nhỏ thường ngày không bao giờ đóng.

Rất có thể anh ta đã nhảy vào từ lối đó.

Tôi giật mình thon thót, vừa rồi đúng là đã sơ suất quá.

Sau khi định thần, tôi lập tức chạy ra ban công đóng cửa sổ.

Vừa chạy đến nơi,

tôi đã thấy Trì Yến Thầm đang đạp lên chiếc máy điều hòa ngoài tầng ba, nửa thân người đã treo lơ lửng xuống tầng hai.

Anh ta thực sự dám leo từ tầng ba xuống!

"Điên thật! Anh không sợ rơi xuống c.h.ế.t à?"

Trì Yến Thầm dùng chân đạp vào kính cửa sổ, gầm lên giận dữ: "Thẩm Tinh Kiều, mở cửa sổ lớn ra ngay!"

Thấy anh ta sắp vào được đến nơi, đừng nói là mở cửa lớn, tôi phải đóng c.h.ặ.t cánh cửa nhỏ kia mới đúng.

Thế là tôi lập tức chạy tới chỗ cửa sổ nhỏ, định kéo nó lại.

Anh ta không ngờ tôi lại hành động như vậy, liền buông tay bám ở tầng ba xuống.

Ngay khi anh ta định nhảy qua lối cửa sổ nhỏ, tôi đã nhanh tay đóng sập cửa lại.

"Rầm!"

Trì Yến Thầm không kịp chuẩn bị, trực tiếp rơi từ tầng hai xuống dưới sân vườn tầng một!

"Á!"

Tôi nghe thấy tiếng Trì Yến Thầm kêu t.h.ả.m thiết, toàn thân anh ta rơi thẳng vào chậu xương rồng tôi trồng!

Xong đời rồi, chậu xương rồng của tôi chắc nát bét cả rồi.

"Tổng giám đốc, tổng giám đốc, anh sao rồi?" Tiếng Allen hoảng loạn vang lên từ dưới lầu.

Tôi cũng giật mình, lập tức mở cửa sổ, ló đầu ra nhìn.

Mấy người làm và vệ sĩ đã hoảng sợ vây quanh, tôi không nhìn rõ tình trạng của anh ta thế nào.

Dù đây là tầng hai,

nhưng độ cao cũng hơn ba mét, rơi từ độ cao đó mà đập đầu xuống đất thì cũng nguy hiểm đến tính mạng như chơi.

"Tổng giám đốc, anh sao rồi? Mau đỡ anh ấy dậy đi!"

"Chuẩn bị xe ngay, mau đưa tổng giám đốc đến bệnh viện!"

Sau đó, tôi thấy vài vệ sĩ khiêng Trì Yến Thầm từ trong vườn hoa ra bãi đất trống bên cạnh.

Trong nhà có cả nhân viên y tế riêng, họ vội vàng chạy tới kiểm tra cho anh ta.

Chứng kiến cảnh này, tôi cũng hơi sợ.

Lỡ mà anh ta c.h.ế.t thật, không lẽ tôi phải ngồi tù?

Chương này vẫn chưa kết thúc, vui lòng nhấn trang tiếp theo để đọc nội dung hấp dẫn tiếp theo!

Nghĩ đến đó, tôi vội vã chạy xuống lầu xem thử.

Xuống đến nơi,

hiện trường đúng là t.h.ả.m hại.

Trên mặt và tay Trì Yến Thầm găm đầy gai xương rồng, nhân viên y tế đang cẩn thận gắp chúng ra giúp anh ta.

"...Thế nào? Có... không sao chứ?"

Trì Yến Thầm trừng mắt nhìn tôi, biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống: "Thẩm Tinh Kiều, cô đúng là muốn sát hại chồng mình thật đấy à?"

Nói đoạn, anh ta định đứng lên tính sổ với tôi!

Tôi hoảng quá, vội vàng lùi lại mấy bước.

Cũng may, thấy anh ta còn mắng người dữ dội như vậy, chắc là cũng không vấn đề gì lớn.

"Á!" Trì Yến Thầm đứng dậy được nửa chừng lại đau đớn ngã quỵ xuống.

Chắc là cú ngã đau lắm, khiến gân xanh trên trán anh ta nổi hết cả lên.

"Tổng giám đốc, anh đừng cử động mạnh. Nếu bị gãy xương mà anh cử động thế này sẽ nghiêm trọng hơn đấy ạ."

"Xe cứu thương đã gọi rồi, sắp tới nơi rồi ạ."

Trì Yến Thầm hít hà vì đau, nhân viên y tế vẫn tiếp tục gắp gai xương rồng trên mặt anh ta.

"Á... nhẹ tay thôi, ặc..."

"Thẩm Tinh Kiều, cái đồ đàn bà đáng c.h.ế.t, cô thực sự muốn tôi c.h.ế.t sao? Đợi đấy, tôi nhất định sẽ khiến cô phải hối hận."

Tôi nghe thấy thế, tim vẫn đập thình thịch vì sợ, nhưng nhìn cảnh tượng t.h.ả.m hại kia, cảm giác hả hê trong lòng còn lấn át cả nỗi sợ hãi!

"Ai bảo anh leo từ tầng ba xuống? Là anh tự ngã, liên quan gì đến tôi?"

"Tại sao cô lại khóa cửa? Cô mà không khóa thì tôi có rơi từ tầng ba... Á, các người không thể nhẹ tay một chút à!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi! - Chương 82: Chương 87: Anh Ta Không Đập Cửa Nát Luôn Đấy Chứ | MonkeyD