Gả Cho Quân Tử, Chỉ Cầu Một Đời Bình An - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/08/2026 15:03
Lư gia bị đày đến U Châu đã hơn ba năm, nay hôn kỳ gần kề, bên ấy cuối cùng cũng sai người băng rừng vượt núi gửi thư về kinh.
Trong thư, từng câu từng chữ đều khiêm nhường mà thận trọng.
"Nếu Tạ gia không còn ý giữ hôn ước năm xưa, Lư gia tuyệt không cưỡng cầu, sẵn sàng chủ động hoàn trả hôn thư, chỉ mong giữ trọn danh tiết cho nữ nhi."
Ta hiểu rất rõ, suốt những năm qua phụ mẫu chưa từng nhắc lại mối hôn sự này, chẳng qua là đang chờ Lư gia mở miệng trước.
Đêm đó, mẫu thân bước vào phòng ta, giọng nói nhẹ nhõm hẳn đi.
"Lư gia còn biết nghĩ cho người khác, không để con phải rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng."
Ta im lặng, đầu ngón tay vô thức vò nát chiếc khăn lụa trong tay.
Mẫu thân sớm đã quen với sự trầm mặc của ta.
Nói xong, bà liền xoay người rời đi.
"Mẫu thân."
Ta đột ngột cất tiếng, giọng khàn khàn.
"Nếu thật sự hủy bỏ hôn ước với Lư gia, phụ thân đã định an bài cho con thế nào?"
Bước chân bà khựng lại.
Mẫu thân quay đầu nhìn ta thật lâu, ánh mắt phức tạp.
"Dù sao cũng là Tạ gia thất tín trước, sau này muốn tìm một mối môn đăng hộ đối khác cho con, sợ rằng khó tránh khỏi điều tiếng."
Bà ngừng một lát rồi nói tiếp.
"Ý của phụ thân con là để con đến biệt viện ngoài thành, tĩnh dưỡng hai năm."
Ta không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay nhìn ra ngoài cửa sổ.
Gốc lựu do tổ mẫu đích thân trồng năm xưa giờ đã xanh um, tán lá rợp bóng cả sân.
Từ nhỏ ta đã là người ít lời, không biết lấy ngọt ngào đổi lấy thương yêu.
Chút tình cảm hiếm hoi của phụ mẫu, mỏng manh như nắng đông nghiêng chiếu, chưa bao giờ thật sự rơi lên người ta.
Chỉ có tổ mẫu, mỗi lần vuốt nhẹ lên đỉnh đầu ta đều ôn tồn nói:
"A Doanh nhà chúng ta trong lòng hiểu chuyện hơn ai hết."
Mùa xuân năm ấy, khi bệnh tình tổ mẫu đã đến hồi không thể cứu vãn, bà gắng gượng giữ lấy hơi thở cuối cùng, thay ta vun vén mối hôn sự với Lư gia.
Khi đó, Lư gia vẫn là thế gia thanh lưu, trưởng tôn Lư Chi Hoài vừa tròn mười tám, tài danh đã sớm vang xa.
“Đứa trẻ Chi Hoài ấy tính tình hiền hậu.”
Tổ mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, hơi thở mong manh mà ánh mắt vẫn kiên định.
"Phù Doanh có hắn che chở, tổ mẫu mới yên lòng nhắm mắt."
Sau khi bà qua đời, mối hôn ước ấy liền trở thành chỗ dựa duy nhất của ta.
Nào ngờ chưa đầy một năm sau, triều cục biến động, phong vân nổi lên, Lư gia vì một lời nói mà mang tội, bị cuốn vào vòng xoáy đoạt quyền đoạt vị.
Thánh chỉ giáng xuống, gia sản bị tịch thu, cả nhà lưu đày đến U Châu xa xôi.
Đêm khuya tĩnh lặng, ta lấy ra phong thư từ hôn, dưới ánh nến đọc lại từng hàng chữ.
Nét b.út đoan chính thanh nhã, hẳn là do Lư Chi Hoài đích thân viết.
Giữa những hàng chữ không hề có oán trách, chỉ còn lại lời xin lỗi cùng sự thành toàn tỉnh táo đến tàn nhẫn.
Ba năm qua, đây là lần đầu tiên ta nghe được tin tức của hắn.
"Cô nương, ngươi thật sự định từ hôn sao?"
Thị nữ Chi Ý khẽ hỏi, giọng ngập ngừng.
Lư công t.ử.
Ta nhìn ngọn nến lay động trước mắt, ký ức bỗng đưa ta trở về mùa xuân ba năm trước.
Trước linh đường tổ mẫu, thiếu niên mặc một thân áo trơn đến viếng.
Khi rời đi, hắn dừng bước trước mặt ta, khẽ nói:
“Tạ cô nương, xin nén bi thương,”
Đó là lần duy nhất chúng ta gặp mặt.
Hắn mày mắt thanh tú, ánh nhìn ôn hòa, giống hệt lời tổ mẫu từng miêu tả.
Giờ đây Lư gia lâm nạn, nếu ta đoạn tuyệt hôn ước, chính là thất tín bạc nghĩa, nhưng nếu cố chấp giữ lời thề năm ấy, lại chẳng khác nào đối đầu với cả gia tộc.
Quan trọng hơn cả, ta hiểu rất rõ phụ mẫu tuyệt đối sẽ không giống tổ mẫu năm xưa, kiên nhẫn vì ta mà cân nhắc từng bước, vạch từng lối đi giữa sóng gió nhân sinh.
"Chí Ý, mang giấy b.út đến."
Ta trải giấy trắng trên bàn, đầu ngón tay dừng lại thật lâu, cuối cùng mới hạ b.út.
“Lư công t.ử thân giám.”
“Tạ thị Phù Doanh tuy ngu dại, song cũng hiểu đạo một lời hứa đáng giá ngàn vàng.”
“Tổ mẫu từng gửi gắm cả đời ta nơi Lư gia, lòng này khắc cốt ghi tâm, dù ngàn núi vạn sông cũng không đổi dời.”
“Nếu công t.ử chưa từng bỏ ước, Phù Doanh nguyện giữ lời mà chờ.”
“Nếu công t.ử thương xót cảnh ngộ hiện nay của ta, quyết ý từ hôn, xin hãy thuận cho ta ba năm.”
"Trong ba năm ấy, Phù Doanh tuyệt không bàn chuyện hôn nhân, chỉ mong giữ trọn tấm lòng của tổ mẫu cùng mối ước năm xưa giữa hai nhà."
Viết xong, ta gấp thư cẩn thận, phong kín lại rồi đưa cho Chí Ý.
"Sáng mai, tìm người thật đáng tin, đưa thẳng đến U Châu."
Ngoài song cửa, cành lựu khẽ lay trong gió đêm, ánh trăng nhạt nhòa phủ lên từng tán lá.
Tổ mẫu từng nói, lựu nhiều hạt là điềm phúc thọ sum vầy, nhưng nếu ngay cả tín nghĩa cũng có thể tùy tiện vứt bỏ, thì phúc thọ dù nhiều đến đâu còn có ý nghĩa gì?
Ta biết rõ phong thư này một khi rời tay chính là nghịch ý phụ mẫu, cũng là tự tay c.h.ặ.t đứt đường lui của chính mình.
Chỉ là có những con đường nhất định phải có người bước tới, có những lời hứa nhất định phải có người giữ gìn.
Lễ vật đính hôn của Lư gia được đưa tới vào một buổi sáng mưa phùn lất phất.
Tuy đã không còn phong thái uy nghi của thời thịnh quý, song từng sính lễ vẫn được sắp đặt chỉnh tề, đủ thấy họ đã dốc hết tâm sức.
Những hòm sính lễ buộc lụa đỏ được khiêng vào Tạ phủ, giống như tảng đá nặng rơi xuống mặt hồ yên ả, phá vỡ sự im lặng mà ai nấy đều ngầm hiểu.
Trong chính đường, sắc mặt phụ thân ta lạnh đến tái xanh, mẫu thân thì sững sờ nhìn ta, giọng run rẩy vì vừa giận vừa kinh.
"Phù Doanh, chuyện này là thế nào? Lư gia sao lại đột ngột mang sính lễ đến?"
Ta cúi đầu đứng yên, ánh mắt dừng lại trên những hòm gỗ còn vương bụi đường xa.
"Tâm ý của nữ nhi đã từng bẩm rõ với mẫu thân."
"Ngươi?"
Mẫu thân giận đến mức tay run rẩy, gần như chỉ thẳng vào trán ta.
"Ngoài mặt vâng lời, trong lòng lại dám trái ý phụ mẫu."
Phụ thân vốn trầm mặc bỗng đập mạnh xuống bàn, chén trà rung lên bần bật.
"Hồ đồ! Ngươi lén lút thư từ với Lư gia, trong mắt còn có phụ mẫu nữa không? Tạ gia ta sao có thể kết thân với tội thần?"
Ta ngẩng đầu, bình tĩnh đón lấy ánh nhìn giận dữ của ông.
"Phụ thân."
Ta cất giọng không cao nhưng vang rõ giữa chính đường nặng nề.
"Lư gia không phải trọng tội không thể dung, chỉ là bị giáng trích lưu đày."
"Mối hôn sự năm xưa, tổ mẫu định ra không phải vì thế lực mà vì gia phong Lư thị và nhân phẩm của Chi Hoài công t.ử."
"Giờ đây Lư gia gặp nạn, chúng ta liền vội vàng phủi sạch quan hệ."
"Còn tính chuyện gả con sang nhà khác, há chẳng phải là tự tay xác nhận hai chữ bạc bẽo để thế nhân chê cười sao?"
Mẫu thân bên cạnh gần như nghẹn ngào.
"Phù Doanh, con từ nhỏ trầm lặng ít nói, sao chuyện này lại cố chấp đến vậy? U Châu khổ hàn, con gả đi rồi, cả đời coi như hủy hoại, phụ mẫu đều là vì tốt cho con."
Ta tiến lên một bước, chỉnh lại tà áo, trịnh trọng quỳ xuống trước mặt phụ mẫu.
"Nữ nhi bất hiếu, đã trái ý phụ mẫu, nhưng hôn ước đã định, lời tổ mẫu không dám quên, tín nghĩa Lư gia không thể phụ."
"Mối hôn sự này, xin phụ thân mẫu thân tác thành."
Trong chính đường tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa phùn rơi đều ngoài song cửa.
