Gã Chồng Sỉ Diện Và Cô Tình Nhân Điên - Chương 2
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:01
Thậm chí tôi còn có thể cảm thấy áy náy,
Rồi quay sang xin lỗi cô gái mới tốt nghiệp đang ngồi trước mặt.
Dù sao trên danh nghĩa người ta cũng chỉ có lòng tốt.
Nhưng bây giờ tôi đã biết tất cả. Tôi chẳng thể tiếp tục tự lừa dối mình.
Cho nên từng phút từng giây ngồi tại đây, tôi đều phải kìm ý muốn hất thẳng cốc cà phê lên người hai kẻ trước mặt.
Cuộc nói chuyện này không thể tiếp tục.
Tôi đứng bật dậy rời đi, bước chân càng lúc càng nhanh.
Phía sau vang lên tiếng Diệp Minh Chu gọi tên tôi, giọng còn mang theo sự khó chịu.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không đuổi theo.
Một con người rốt cuộc phải thay đổi nhanh đến mức nào mới có thể trở thành như vậy?
2
Tôi và Diệp Minh Chu quen nhau từ những năm thiếu niên, cũng là mối tình đầu của đối phương.
Lần đầu chúng tôi gặp mặt, anh đang bị một đám người chặn trong con hẻm đ.á.n.h hội đồng.
Tôi không đủ gan lao vào ngăn cản, cũng không có thời gian chạy đi gọi cảnh sát.
Cuối cùng chỉ có thể lao vào trạm chuyển phát ở đầu hẻm, ôm đại hai kiện hàng rồi chạy ngược ra.
Những người trong trạm đều ngơ ngác nhìn tôi.
Mãi tới khi thấy tôi rẽ vào con ngõ nhỏ, họ mới phản ứng lại.
Nhân viên trạm, khách đang chờ lấy hàng cùng mấy người thích hóng chuyện đều tò mò nối đuôi chạy theo.
Một đám người rầm rập kéo vào trong hẻm.
Mấy tên lưu manh đang đ.á.n.h Diệp Minh Chu hoảng hồn.
Bọn chúng còn chưa nhìn rõ đã tưởng anh gọi được cả đám người tới giúp, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Cứ như thế, tôi tình cờ cứu được anh.
Sau đó tôi và Diệp Minh Chu dùng tiền sinh hoạt mua hoa quả tới cảm ơn mọi người trong trạm.
Khi nghe rõ đầu đuôi, tất cả đều phá lên cười.
Lúc ấy trên mặt Diệp Minh Chu vẫn còn vài vết thương, nụ cười vừa ngốc vừa khó coi.
Nhưng đôi mắt thiếu niên ấy lại sáng đến mức lấp lánh.
Đối diện với những lời trêu ghẹo xung quanh,
Anh lại vô cùng nghiêm túc gật đầu:
“Đúng, tôi nhất định sẽ báo đáp cô ấy.”
“Cô ấy thật sự là người dũng cảm nhất, tốt bụng nhất mà tôi từng gặp, lại còn cực kỳ thông minh.”
Tôi đứng bên cạnh, bị anh khen đến mức xấu hổ.
Bàn tay nóng ấm của thiếu niên chỉ cách vạt váy tôi một khoảng rất nhỏ. Tôi cảm giác hai má mình nóng bừng.
Thế nhưng giờ đây, tôi lại đứng bên ngoài quán cà phê, bị ánh nắng gay gắt chiếu đến gần như không mở nổi mắt.
Nước mắt nơi khóe mắt còn nóng hơn cả hai gò má từng đỏ bừng năm đó.
Tôi nhớ lại ánh nhìn Diệp Minh Chu vừa dành cho Hà Linh Linh.
Cũng nghiêm túc và chăm chú như thế.
Bàn tay vụng về của cậu thiếu niên năm xưa nay đã trở nên to rộng, hơi ấm vẫn không hề thay đổi.
Chỉ là lúc này, đôi tay ấy đã giang ra bảo vệ một người phụ nữ khác.
Vậy tôi thì sao?
Còn con gái của chúng tôi thì sao?
Quan hệ giữa tôi và Diệp Minh Chu từ đó ngày càng trở nên quái lạ.
Có lẽ sau khi nhận ra chuyện ngoại tình đã bị phát hiện, anh bắt đầu muốn âm thầm rút khỏi gia đình.
Diệp Minh Chu không hề giải thích, chỉ ngày càng ít xuất hiện ở nhà.
Trước đây ít nhất anh còn tìm lý do.
Khi thì tăng ca, lúc họp, hoặc nói phải đi công tác.
Còn hiện tại, ngay cả một câu báo trước cũng chẳng còn.
Diệp Đoá từ nhỏ đã cực kỳ nhạy cảm, dạ dày lại yếu bẩm sinh.
Mỗi khi chịu áp lực hoặc quá buồn, bệnh dạ dày đều tái phát.
Tôi phải cùng con nằm viện mấy ngày.
Ngày xuất viện, cả tôi lẫn con đều gầy đi một vòng.
Diệp Minh Chu từng ghé thăm một lần, nhưng còn chưa ngồi với con được bao lâu thì Hà Linh Linh đã gọi tới.
Tôi đứng ngay bên cạnh, nghe rõ giọng khóc yếu ớt đầy hoảng loạn truyền từ điện thoại.
Trong đầu tôi lúc đó bất chợt xuất hiện một suy nghĩ.
Có phải bởi tôi đã lớn tuổi, không còn thích chăm chút ngoại hình, cũng chẳng còn biết nũng nịu như khi còn trẻ…
Nên anh đã chán tôi rồi không?
Cảm giác ghê tởm lẫn nhớp nháp ấy cứ quấn lấy tôi mãi.
Trước khi rời viện, Diệp Minh Chu theo thói quen muốn đưa tay ôm vai tôi.
Tôi lại gần như phản xạ né sang một bên.
Cả hai cùng khựng lại.
Anh mím môi nhìn tôi một lúc lâu rồi quay người đi thẳng.
Tôi càng ngày càng căm ghét chính mình.
Không đủ quyết đoán để kết thúc cuộc hôn nhân đã mục nát, cũng chẳng thể thuyết phục bản thân buông xuống.
Ngay cả can đảm ngồi xuống nói cho rõ cũng biến mất.
Vừa nhu nhược, vừa ủy mị.
Cho tới khoảng một tháng sau, tôi nhận thấy cảm xúc của bản thân càng lúc càng bất ổn.
Đôi khi tôi mất kiểm soát nổi nóng, cảm thấy khó thở, đầu đau dữ dội.
Tối đến thì liên tục mất ngủ.
Vì vậy, tôi nhờ bạn thân đưa mình đi bệnh viện kiểm tra.
Kết quả cơ thể không có vấn đề gì đáng kể.
Sau đó tôi tự mình tìm đến bác sĩ tâm lý.
Tôi không muốn tiếp tục để bản thân chìm sâu trong vũng bùn này.
Tôi vẫn còn cha mẹ, vẫn còn một đứa con gái.
Tôi phải tự cứu chính mình.
3
Tại phòng khám tâm lý, tôi nhận được rất nhiều lời khuyên.
Bác sĩ an ủi tôi, đồng thời đưa ra không ít cách để thử cứu vãn hôn nhân.
Đúng vậy, khi ấy tôi đã nói với cô ấy rằng tôi chưa muốn ly hôn.
Tôi từng hứa với con gái sẽ cho nó một mái nhà đầy đủ.
Bác sĩ nói với tôi: “Làm điều mới mẻ với người cũ, hoặc làm điều quen thuộc với một người mới, đối với đàn ông đều có sức hấp dẫn tương tự.”
