Gã Đồ Tể Cùng Ta Bước Lên Mây Xanh - Chương 18

Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:01

Hắn không chỉ ghi chép tiền đồ của bản thân, còn viết rõ vai trò của ta trong đó.

Chẳng trách hắn đột nhiên hối hận như vậy, thậm chí không tiếc trở mặt với Gia Nhu quận chúa cũng phải cướp ta về.

Thì ra đến kiếp này, cuối cùng hắn mới phát hiện giá trị của ta.

Ta quan trọng đến mức nào đối với con đường làm quan của hắn.

Đúng là tiện đến phát hoảng.

Ta đọc xong, khẽ bật cười.

Đặt giấy trở lại hộp, ta quỳ xuống dập đầu chúc mừng hoàng đế.

“Chúc mừng bệ hạ.”

Hoàng đế lập tức hứng thú.

“Mừng từ đâu tới?”

Ta đầy mặt chân thành đáp:

“Đương nhiên chúc mừng bệ hạ có được thần, như hổ thêm cánh. Ngay cả thần cũng không biết mình có bản lĩnh lớn như vậy. Nếu có thể để bệ hạ dùng thuận tay, vừa là phúc của thần, cũng là chuyện vui của bệ hạ.”

Hoàng đế đột nhiên cười lớn, vậy mà nói ta có lý.

Ông lại hỏi vụ án Túc Vương.

Ta liền trình giấy nhận tội.

Hoàng đế xem xong vô cùng hài lòng, lại hơi tiếc nuối.

“Thật ra lúc đầu để ngươi tra vụ Túc Vương, trẫm từng nghĩ tới việc bảo ngươi dùng mỹ nhân kế.”

“Ngươi thông minh như vậy, không thể không nhìn ra Túc Vương có ý với ngươi.”

Trong lòng ta nổi lên một trận ghê tởm, nhưng trên mặt vẫn mang ý cười.

“Túc Vương chưa từng thiếu mỹ nhân. Chỉ cần làm xong việc, dùng thủ đoạn nào cũng không sao.”

“Cũng đúng.”

“Con của Gia Nhu đã sinh rồi, t.h.a.i của ngươi cũng gần tới. Trở về nghỉ ngơi, chờ sinh xong rồi tiếp tục làm việc.”

Điểm mấu chốt thật sự chưa từng nằm ở thủ đoạn.

Mà là nhát đao cuối cùng do ai hạ xuống, hạ vào lúc nào.

Nếu Túc Vương có cơ hội hồi phục, tuyệt đối sẽ không bỏ qua ta.

Nhưng lúc này ta chỉ có thể nghe lệnh.

Túc Vương đã bị ta phế gần hết, nghĩ chắc cũng không còn giá trị lợi dụng.

Khi người của hoàng đế tới chiếu ngục tiếp nhận, chỉ thấy Túc Vương như một đống bùn nằm sấp dưới đất.

Trong miệng hắn nhét đầy chuỗi ngọc bích trước kia từng thưởng cho ta.

Hạt ngọc chặn cổ họng, hơn nửa đã bị nuốt xuống, đến tiếng cầu xin cũng không phát ra nổi.

Người tới mất sức kéo chuỗi ngọc ra, mới phát hiện cổ họng hắn cũng đã bị phá hỏng.

Người ấy hít một hơi lạnh, nhỏ giọng bình luận:

“Nữ nhân này thật sự quá độc.”

Từ đó về sau, cho dù sau lưng ta, người ấy cũng không dám nói thêm một câu.

Đương nhiên những chuyện ấy đều là chuyện rất lâu về sau.

Trước mắt ta còn có một cửa ải thật sự.

Chỉ riêng việc bình an sinh đứa trẻ đã gần như lấy mất nửa cái mạng ta.

Kiếp trước ta vất vả vì Tạ gia.

Kiếp này ta liều mạng vì tiền đồ của chính mình.

Hai lần mang thai, đều không thể an t.h.a.i cho tốt.

Rõ ràng m.a.n.g t.h.a.i gần cùng thời gian với Gia Nhu quận chúa, bụng ta lại nhỏ hơn nàng hẳn một vòng.

Ta tưởng mình sẽ lần nữa trải qua cảnh khó sinh của kiếp trước.

Nào ngờ lúc sinh lại nhanh đến lạ.

Đứa trẻ là một con khỉ đỏ gầy nhẳng, nhăn nhúm đáng thương.

Thật sự không thể gọi là đẹp.

Là một bé gái.

Tuy đủ tháng nhưng cũng chỉ hơn bốn cân.

Ta đưa ngón tay trêu nàng, lại hỏi ngự y hoàng đế định sắp xếp thế nào.

Ngự y bắt mạch kê đơn cho ta, mỉm cười chúc mừng.

“Bệ hạ thương ngươi một mình ở kinh, để tiểu cô nương làm bạn học cho hoàng nữ. Nhũ mẫu và người hầu hạ đều đã chuẩn bị đủ.”

“Con đường mây xanh của ngươi lần này thật sự thông rồi.”

Xem ra Hách Liên Dã biểu hiện ở biên cương rất tốt.

Nếu hắn vẫn chỉ là một tiểu tốt vô danh, hoàng đế sẽ không coi trọng con gái chúng ta như vậy.

Mười tháng qua ta không nhận được một phong thư.

Nhưng thái độ của hoàng đế với đứa trẻ đã đủ chứng minh Hách Liên Dã bình an.

Ta chỉ lo con gái từ nhỏ được nuôi trong cung có thể thuận lợi lớn lên hay không, có bị dạy hỏng hay không.

Ta ôm nàng chơi, thần sắc bình thản tạ ơn.

Sau khi sinh thân thể suy yếu, không thể hành lễ, chỉ nhờ ngự y thay ta chuyển lời cảm kích.

Không bao lâu, hoàng đế lại sai người tới hỏi ta có bất mãn với sắp xếp này hay không.

Ta lắc đầu phủ nhận.

“Mười tháng không gặp, tình cảm đã nhạt. Nhất thời thần không biết nên đối mặt thế nào.”

Hoàng đế đang lo không có lý do triệu Hách Liên Dã trở về kinh.

Vừa hay phần ân sủng này đưa tới cửa, ông liền thuận thế truyền chỉ.

Khi gió thu dần nổi, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại.

Một tháng rưỡi đi đường, vừa đủ để ta ở cữ xong, cũng đủ để hoàng đế rảnh tay giao công việc cho người khác.

Mãi tới đêm trước ngày Hách Liên Dã vào kinh, ông mới giao cho ta một nhiệm vụ mới.

“Hai người vốn là phu thê, lần này hãy ôn lại tình cũ cho tốt.”

Hoàng đế muốn ta lung lạc Hách Liên Dã.

“Cho hắn bế đứa trẻ nhiều một chút. Cha con ở bên nhau lâu, tình cảm tự nhiên sẽ nảy sinh.”

“Đáng tiếc là con gái. Nhân lần đoàn tụ này, mang thêm một t.h.a.i cũng tốt.”

Ta trái lại mừng vì sinh con gái.

Nếu đổi thành con trai, trong lòng hoàng đế không biết sẽ sinh thêm bao nhiêu nghi kỵ.

Sau khi Hách Liên Dã vào cung phục mệnh, được nội thị dẫn tới chỗ ở.

Khi hắn bước vào, ta đang giơ con gái lên cao chọc cho nàng cười khanh khách.

Hắn đứng ngoài cửa nhìn thấy đứa trẻ, vẻ mặt như trời sập.

Ta nhìn hắn, chỉ lạnh giọng hỏi:

“Về rồi?”

Hách Liên Dã vẫn cứng đờ ngoài cửa.

Ta giục mấy lần, hắn mới lúng túng bước lại gần.

“Đại muội t.ử, thời gian này sống có ổn không? Nhìn khí sắc muội không tệ, mặt hồng hào hơn nhiều.”

Hắn cố ý tỏ vẻ thân thiết trò chuyện.

Nhưng từ lời nói đến động tác đều lộ vẻ kỳ lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.