Gả Nhầm Cho Đại Lão Phản Diện Ở Niên Đại Văn - Chương 126: Bảo Vệ Môi Trường
Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:07
Sáu năm trước, Phùng Bảo Châu vẫn là cô bé học sinh lớp sáu mới mười ba tuổi, dáng vẻ tú khí non nớt, cao lắm cũng chỉ mới đến vai Phùng Mạn, vậy mà giờ đây đã cao gần bằng chị gái.
Rũ bỏ vẻ trẻ con, Phùng Bảo Châu sở hữu khuôn mặt trái xoan ngoan ngoãn, làn da trắng trẻo mịn màng như trứng gà bóc, đôi mắt to tròn sáng ngời, đáy mắt ngập tràn niềm vui sướng và kích động khi gặp lại chị cả.
Hai tay bám c.h.ặ.t lấy tay Phùng Mạn, Phùng Bảo Châu nhào vào lòng chị, giọng nói trong trẻo như chim sơn ca, run rẩy vì xúc động: "Chị ơi, em nhớ chị lắm! Chị xem này, giấy thông báo trúng tuyển của em!"
Để lấy lại được tờ giấy thông báo quý giá này, suốt dọc đường ngồi tàu hỏa Phùng Bảo Châu chẳng lúc nào yên lòng, cô nhét nó vào tận đáy chiếc túi vải tùy thân, lúc nào cũng ôm khư khư trong lòng, không dám lơ là nửa giây.
"Chà, nhìn Bảo Châu của chúng ta trưởng thành quá rồi này." Đã ba năm không gặp, Phùng Mạn đưa tay vuốt ve gò má đỏ bừng vì phấn khích của em gái: "Đi thôi, lên xe rồi nói tiếp, lát nữa vừa ăn vừa xem kỹ."
"Vâng ạ!" Phùng Bảo Châu gật đầu lia lịa, rồi quay sang chào hỏi người anh rể đang đứng cạnh: "Em chào anh rể."
Trước đây cô rất sợ anh rể, phần lớn là vì lúc anh không biểu cảm trông có chút dữ dằn. Nhưng từ khi phát hiện anh rể có thể trị được cả cha và em trai mình một cách ngoan ngoãn, Phùng Bảo Châu đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn về anh.
Anh rể đúng là người tốt mà!
Trình Lãng lúc này cam phận làm vai phụ, giúp cô em vợ lặn lội đường xa xách vali hành lý, đi trước nổ máy xe, theo sau là ba "nữ đồng chí" đang hớn hở.
Trình Tuyết Trúc lần đầu gặp dì nhỏ, nhiệt tình vây lấy dì để chia kẹo: "Dì ơi, con chia kẹo cho dì này."
Bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mập mạp cố gắng nắm lấy "một đống", kẹo chen chúc giữa các kẽ tay đến biến dạng, nào là kẹo sữa bò, chocolate nhân rượu, kẹo thỏ trắng, kẹo dừa... Tất cả đều là báu vật trong kho quỹ nhỏ của cô bé.
"Oa~" Phùng Bảo Châu rất nể mặt, đôi mắt sáng rực nhận lấy kẹo: "Tuyết Trúc đối với dì tốt quá, dì cũng có quà cho con đây."
Vừa nói, cô vừa lôi từ trong túi ra món quà mang cho cháu gái: hai đôi kẹp tóc xinh xắn và năm sợi dây buộc tóc ngũ sắc. Một đôi có hình thỏ con, đôi tai thỏ còn dựng đứng lên khỏi kẹp tóc trông cực kỳ đáng yêu; đôi còn lại có hình viên kẹo, rất hợp với tính cách ham ăn của Tuyết Trúc.
Tuyết Trúc hớn hở nhận lấy, lớn tiếng cảm ơn dì, rồi quay đầu nhờ dì thay ngay dây buộc tóc màu đỏ và vàng cho hai b.í.m tóc của mình, còn kẹp thêm một chiếc kẹp tóc nữa. Cô bé nương theo kính cửa sổ xe làm gương để làm điệu, rồi thân mật giới thiệu về Mặc Xuyên với dì.
Đây là nhiệm vụ mà Phùng Mạn giao cho Tuyết Trúc: phải giới thiệu cho dì mới đến. Phùng Mạn nghĩ làm vậy vừa giúp đứa nhỏ nhanh ch.óng làm quen với dì, vừa rèn luyện khả năng diễn đạt cho con gái, đúng là một công đôi việc.
Chỉ là, ngồi trong xe nghe con gái giới thiệu, càng nghe Phùng Mạn càng thấy có gì đó sai sai.
"Dì ơi, đằng kia bán màn thầu với bánh bao, ngon lắm ạ."
"Dì ơi, chỗ kia bán kẹo, ngon lắm ạ."
"Dì ơi, ở đó có bán kem, ngon lắm ạ."
Thôi xong, chẳng giới thiệu được gì ra hồn, toàn nhớ đến chuyện ăn uống. Phùng Mạn nhìn Trình Lãng qua gương chiếu hậu, hai vợ chồng chỉ biết nhìn nhau cười bất lực.
Cả nhà ghé qua tiệm Phùng Ký ăn một bữa coi như đón gió cho Bảo Châu sau chuyến đi vất vả. Gia đình anh chị họ và vợ chồng Trình Ngọc Lan, Trần Hưng Nghiêu cũng tới chung vui.
Phùng Mạn giới thiệu từng người cho Bảo Châu: "Đều là người quen em đã biết qua thư rồi, là người nhà của anh rể em, cũng là người nhà mình cả, cứ gọi theo chị là được."
Bảo Châu quả thực đã quen thuộc với cả đại gia đình này qua thư từ và điện thoại, đặc biệt cô còn từng là "bạn tâm giao" ảo với Tiểu Sơn. Lúc này gặp mặt thật sự, cô thoải mái chào hỏi mọi người, còn ôn lại chuyện cũ với người bạn qua thư.
"Chị Bảo Châu, chị vào đại học rồi cơ à?" Phạm Hữu Sơn vốn tính tự nhiên, thấy sinh viên là tò mò ngay: "Ngưỡng mộ thật đấy, mẹ em ngày nào cũng mong em đỗ đại học, nhưng em thấy mình không phải cái loại có tư chất đó."
Phùng Bảo Châu cổ vũ cậu: "Em thông minh thế này, sao lại không có tư chất được, em làm được mà."
Đổng Tiểu Quyên nghe vậy thì suýt chút nữa muốn kết nghĩa chị em với Bảo Châu. Đúng là em gái của Phùng Mạn, khéo ăn khéo nói thật, cô lập tức phụ giúp bưng bê thức ăn, thề sẽ chiêu đãi cô gái nhỏ mới đến thật chu đáo.
"Bảo Châu, chúng ta đều là người một nhà cả, đừng khách khí, có chuyện gì cứ bảo một tiếng nhé."
"Em cảm ơn chị ạ!"
Đã thèm thuồng món ăn tiệm Phùng Ký trong thư từ lâu, cuối cùng Phùng Bảo Châu cũng được thưởng thức. Mỹ thực đã quét sạch mọi mệt mỏi sau ba ngày rưỡi ngồi tàu hỏa. Bảo Châu ăn đến bụng tròn căng, kêu lên là đồ ăn sắp dâng tới tận cổ rồi mới chịu buông đũa.
Căn phòng khách ở chung cư Minh Châu đã được dọn dẹp sẵn từ sớm. Phùng Mạn cố ý chọn cho em gái bộ chăn ga gối hoa nhí màu hồng, còn tâm lý đặt một con b.úp bê Tây lên giường, lại treo túi thơm hoa hồng khô khắp nơi, khiến phòng ngủ thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ.
"Em cứ ở đây, ngày thường nghỉ cuối tuần về nhà cũng ở đây." Phùng Mạn và Bảo Châu đã nhiều năm không gặp, dĩ nhiên có vô vàn chuyện để nói.
"Chị, em nói chị nghe cái này..."
Trình Tuyết Trúc cũng thích hóng hớt, tắm rửa thơm tho xong là bò tót lên giường dì nhỏ. Trình Lãng về đến nhà, dĩ nhiên không thể chen chân vào, người đàn ông ngồi ở phòng khách xem TV, đọc báo thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng cười nói ríu rít mơ hồ từ phòng khách vọng ra.
Khó khăn lắm mới đợi đến 10 giờ đêm, giờ đi ngủ của cả nhà, Trình Lãng đứng dậy gõ cửa, chuẩn bị "giành" lại vợ từ tay cô em vợ, kết quả là...
Phùng Mạn ra mở cửa, mặt vẫn còn vương nét cười, rõ ràng là đang rất phấn khích vì được ôn lại chuyện xưa, lúc thông báo với chồng mắt còn chẳng thèm nhìn thẳng: "Chồng ơi, tối nay em ngủ với Bảo Châu nhé, bọn em vẫn còn bao nhiêu chuyện chưa nói hết, anh về phòng trước đi."
Trình Lãng: "..."
Không "giành" được vợ, Trình Lãng không cam tâm lớn tiếng hỏi: "Thế Tuyết Trúc đâu, để anh bế con về."
"Ba ba, con muốn ngủ với mẹ và dì nhỏ cơ." Trong phòng vọng ra giọng nói nũng nịu.
Bình thường nghe thì thấy đáng yêu, lúc này lại thấy thật "vô tình".
Trình Lãng: ( ` ⌒ ´ )
Lủi thủi quay về phòng ngủ chính, Trình Lãng chưa bao giờ thấy căn phòng lại yên tĩnh đến thế. Ngày thường luôn có tiếng vợ và con gái thủ thỉ trên giường, Tuyết Trúc còn hay bám lấy cha mẹ bắt kể chuyện mới chịu ngủ. Cả nhà ba người ấm áp biết bao.
Lúc này chẳng có ai, ngay cả chiếc giường rộng thênh thang do anh cố ý đặt làm cũng trở nên quá trống trải.
Mấy ngày tiếp theo, tranh thủ lúc còn một tuần mới đến ngày nhập học, Phùng Mạn và Tuyết Trúc ngày ngày dẫn Bảo Châu đi chơi khắp Mặc Xuyên, gần như đi sớm về tối, ba người chơi đùa vui vẻ vô cùng.
"Chồng ơi, giá mà anh không bận công việc thì đã có thể đi cùng bọn em đến công viên giải trí mới mở rồi. Anh mà thấy Tuyết Trúc ngồi vòng quay ngựa gỗ không chịu xuống thì mới biết con bé vui thế nào."
"Hôm nay bọn em đi dạo công viên, ngồi bên hồ cả buổi, tối thì ăn đồ Tây."
"Bảo Châu thích tiệm Phùng Ký và Kim Vũ Hối lắm, bảo sau này muốn làm tuyên truyền cho đại học."
Suốt một tuần, vợ con đều xoay quanh Bảo Châu, nhiệt tình dẫn cô đi làm quen với Mặc Xuyên, ăn uống chơi bời không thiếu thứ gì. Trình Lãng chỉ đến đêm mới được ôm vợ con, thậm chí có hai đêm hai chị em mải buôn chuyện quá, Phùng Mạn lại không về phòng ngủ chính.
Tuyết Trúc nhỏ bé cũng bám lấy dì nhỏ mới quen, chỉ cần mẹ ngủ với dì là con bé cũng tắm rửa thơm tho rồi sang theo, mặc cho ba có giữ thế nào cũng vô dụng.
Lại một ngày nữa, hai chị em Phùng Mạn dẫn Tuyết Trúc đi chơi về, Trình Lãng nhịn không được bắt đầu "quan tâm" đến Bảo Châu: "Bảo Châu này, bao giờ thì em khai giảng nhỉ? Tổ quốc đang cần những sinh viên như em xây dựng, khai giảng sớm tốt nghiệp sớm, sau này còn đóng góp một viên gạch cho sự phát triển của đất nước."
Phùng Bảo Châu không thể ngờ anh rể lại là người có giác ngộ cao đến vậy, thậm chí còn quan tâm đến việc học của mình, đúng là ngoài lạnh trong nóng mà.
"Anh rể, còn ba ngày nữa là đến ngày báo danh khai giảng ạ."
"Còn tận ba ngày cơ à..." Trình Lãng thở dài thườn thượt.
Cố nhịn đến đầu tháng Chín, ngày Bảo Châu báo danh khai giảng, Trình Lãng - người vừa trải qua những ngày dài như cả thế kỷ cố ý gạt hết công việc trong ngày sang một bên, sáng sớm đã ăn mặc chỉnh tề, chủ động đề nghị: "Để anh đưa mọi người đến trường, hôm nay Bảo Châu khai giảng nên phải tranh thủ thời gian, đừng để muộn."
Phùng Mạn đang tết tóc cho con gái, nghe vậy thì cười nói: "Báo danh khai giảng thì làm gì có chuyện muộn, cả ngày đều có thể nộp tiền báo danh mà."
Nói thì nói vậy, nhưng thấy Trình Lãng đứng chờ bên cạnh với đầy nhiệt huyết làm tài xế, Phùng Mạn và Phùng Bảo Châu dĩ nhiên phải thu dọn nhanh hơn.
Sáng sớm, cả nhà đã ngồi trên chiếc Santana xuất phát.
Đại học Mặc Xuyên có lịch sử lâu đời, được thành lập từ thời Dân quốc, hiện nay cũng là một ngôi trường danh tiếng có thứ hạng trong nước. Đúng dịp tân sinh viên nhập học, cổng trường ra vào nườm nượp những sinh viên trẻ trung tràn đầy sức sống và những bậc phụ huynh lo lắng cho con cái, nhộn nhịp như đi chợ.
Trình Lãng đã sớm giúp Phùng Bảo Châu "đòi" được tiền từ Phùng Thiết Kiến, tiền học phí và sinh hoạt phí đều được đưa đầy đủ, gần như móc sạch nửa gia tài của ông ta. Đối phó với hạng người như Phùng Thiết Kiến, những việc khác chẳng làm ông ta đau lòng bằng việc bắt ông ta xì tiền ra.
Mà có Trình Lãng để mắt, ông ta không dám không đưa.
Nộp xong học phí, lại đi nhận đồ dùng ký túc xá, cả nhà giúp Bảo Châu dọn dẹp giường chiếu xong xuôi mới chuẩn bị ra về.
"Ở trường cố gắng học tập nhé, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi điều độ. Đại học khác với cấp hai, cấp ba, không chỉ là học những kiến thức c.h.ế.t trong sách vở, ngày thường em có thể tham gia thêm các hoạt động câu lạc bộ để phát triển sở thích cá nhân."
Phùng Mạn từng trải qua thời đại học nên rất thấu hiểu, vừa nói cô vừa nhét một phong bao lì xì vào tay em gái: "Đừng có từ chối chị, chị biết ba đã đưa tiền sinh hoạt rồi, nhưng đây là tấm lòng của chị. Chị kiếm được nhiều tiền thế này chẳng lẽ lại không có chỗ tiêu, thích ăn gì mặc gì cứ tự mua nhé. Lúc nào nghỉ thì về nhà chị tẩm bổ cho, chị nấu món ngon cho ăn."
"Em cảm ơn chị." Phùng Bảo Châu không từ chối nữa, chỉ lo chị mình cứ giúp đỡ nhà ngoại thế này thì anh rể có ý kiến. Dù còn nhỏ và chưa có người yêu nhưng cô nghe chuyện xóm giềng cũng nhiều. Nhiều cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì vợ cứ mang tiền về nhà ngoại, chồng không hài lòng thấy vợ "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng", khiến tình cảm sứt mẻ.
Cô lén đưa mắt quan sát anh rể đang đứng bên cạnh với khuôn mặt không cảm xúc, cố đoán xem anh đang vui hay buồn.
"Mình nhận số tiền này mong là không ảnh hưởng đến tình cảm của anh chị."
Nhưng Phùng Bảo Châu chẳng thể ngờ được, anh rể lại cũng móc ra một phong bao lì xì đưa cho cô, còn dặn dò rất chân tình: "Bảo Châu, cố gắng học hành nhé, tương lai tổ quốc trông cậy vào các em. Đừng lãng phí quá nhiều thời gian vào việc ăn chơi, nhưng ngày thường cũng nên giao lưu với bạn bè để bồi dưỡng tình cảm, cầm lấy tiền này mà tham gia hoạt động với các bạn."
Nắng đầu tháng Chín không còn gay gắt như mùa hè, cầm hai phong bao lì xì dày cộp trong tay, Phùng Bảo Châu cảm thấy ấm áp vô cùng.
Chị gái vẫn tốt với cô như thế, mà anh rể cũng tuyệt vời biết bao.
--
Trình Lãng khoan khoái cầm lái chiếc Santana chở vợ con về nhà, hứng khởi hỏi: "Hôm nay có muốn đi công viên giải trí rồi đi ăn đồ Tây không?"
Phùng Mạn ngạc nhiên: "Hôm nay người bận rộn như anh lại rảnh rỗi thế à?"
Trình Tuyết Trúc thì đã nhảy cẫng lên: "Có ạ! Ba ba, con muốn đi!"
Chơi ở công viên giải trí cả buổi chiều, cuối cùng vì mệt quá nên Tuyết Trúc ngủ thiếp đi trong lòng ba và được bế về nhà. Đêm khuya tĩnh lặng, bên cạnh là tiếng thở khẽ của con gái, trong lòng là mùi hương dịu dàng tỏa ra từ vợ, Trình Lãng ôm c.h.ặ.t Phùng Mạn, cuối cùng cũng thấy thoải mái.
Học hành đúng là chuyện tốt, sinh viên thì nên ở trường mà học cho t.ử tế.
Phùng Bảo Châu bước vào môi trường mới với bao điều tò mò, quả thực không có nhiều thời gian chạy sang nhà chị gái. Đại học vẫn học sáu ngày nghỉ một ngày, ngày chủ nhật duy nhất cô thường dành để giao lưu với bạn cùng phòng và bạn học, cùng đi dạo phố, ăn uống, lên thư viện.
Nhưng vì nhớ chị, cô vẫn luôn dành chút thời gian qua chung cư Minh Châu hoặc tiệm cơm của chị, dù thời gian không dài.
Về điểm này, Trình Lãng tỏ ra rất hài lòng, thậm chí còn thường xuyên hỏi Bảo Châu có đủ tiền tiêu không, nhắc cô phải hòa đồng với bạn bè, thậm chí còn chủ động đề nghị tài trợ phí đi chơi cho Bảo Châu và các bạn cùng phòng.
Cảm nhận được hơi ấm thực sự từ người thân, Phùng Bảo Châu thủ thỉ với chị gái: "Chị ơi, anh rể đúng là người tốt!"
Phùng Mạn: ( ′ ▽ ` ) ~* Thiết lập "ông trùm phản diện" lại sụp đổ thêm lần nữa rồi.
Bảo Châu dần dần được giới thiệu với bạn bè người thân, lần nào Phùng Mạn cũng tự hào giới thiệu: "Đây là em gái tôi, sinh viên đấy."
Cứ như thể đang tập dượt trước cảm giác tự hào khi sau này nuôi được một đứa con đỗ đại học vậy.
Phùng Mạn gặp ai cũng khoe, khiến cả Đổng Tiểu Quyên cũng phải ghen tị.
Trên hành lang tầng 3 chung cư Minh Châu, Đổng Tiểu Quyên và Phùng Mạn đang trò chuyện với hai vị trí thức nhà 304: "Tiểu Sơn nhà tôi mới vào lớp sáu, sau này mà đỗ được đại học thì tôi chẳng còn gì luyến tiếc nữa."
Giáo sư Vương nói những lời dễ nghe: "Thằng bé Tiểu Sơn lanh lợi lắm, tôi thấy không vấn đề gì đâu."
Vừa dứt lời, cửa phòng 303 mở toang, Thẩm An Na xách túi bước ra, tiếng giày cao gót nện xuống sàn cộp cộp cộp: "Thầy Vương ơi, Tiểu Sơn lanh lợi thật đấy, nhưng nếu có người kéo chân sau thì cũng khó nói lắm."
"Này Thẩm An Na, cô nói thế là ý gì?" Đổng Tiểu Quyên tính tình thẳng thắn, không nhịn được: "Cô bảo tôi kéo chân sau đấy à?"
"Tôi chẳng nói ai cả, cô tự nghĩ thế thì tôi cũng chịu." Thẩm An Na nén cười, dẫm giày cao gót định đi.
"Nếu nói đến kéo chân sau thì chẳng biết là ai đâu, ngày ngày chẳng thấy đọc sách đọc báo gì cả." Đổng Tiểu Quyên tự mãn: "Chỉ biết diện giày cao gót, sơn móng tay đi khắp nơi, chẳng bù cho tôi có giác ngộ, ham học hỏi."
Cúi đầu nhìn bộ móng tay sơn đỏ ch.ót và đôi xăng đan cao gót của mình, Thẩm An Na tức điên người: "Đổng Tiểu Quyên, cô rõ ràng là đang ghen tị với tôi!"
"Tôi ghen tị gì với cô chứ? Ngày nào cũng trang điểm như con gà chọi, chẳng biết định đi đấu với ai nữa."
Thẩm An Na: "..."
Thấy hai người chuẩn bị bước vào trận khẩu chiến như cơm bữa hằng ngày, hai ông bà giáo nhà 304 vội vào khuyên ngăn. Nhưng cả hai đều đang hăng m.á.u, chẳng ai chen vào nổi, cuối cùng phải nhờ đến một câu của Phùng Mạn mới dừng chiến được.
"Ôi, sắp 5 giờ rồi, Tiểu Sơn với Duyệt Duyệt sắp tan học rồi đấy."
"C.h.ế.t thật!" Được Phùng Mạn nhắc nhở, Đổng Tiểu Quyên vội chạy về phòng: "Tôi đang kho đậu với thịt, Tiểu Sơn về là muốn ăn ngay. Mạn Mạn, lát nữa sang nhà chị ăn cơm nhé."
Thẩm An Na cũng không rảnh rỗi: "Đổng Tiểu Quyên, đều tại cô làm mất thời gian của tôi, tôi phải đi mua bánh nướng cho Duyệt Duyệt đây."
Vừa dứt lời, bóng người đã khuất sau cầu thang, vội vàng đi ra cổng khu chung cư tìm hàng rong mua loại bánh ngọt mà con gái thích nhất.
Hai ông bà nhà 304 giơ ngón tay cái với Phùng Mạn: "Vẫn là Tiểu Phùng có cách."
Phùng Mạn cười nhún vai, cô đúng là "đại sứ hòa bình" mà.
...
Kết thúc một tuần làm việc và học tập bận rộn, cả gia đình chuẩn bị tụ tập ăn uống tại nhà Trình Lãng và Phùng Mạn. Phùng Mạn đã thông báo cho Bảo Châu đến ăn cơm tối từ mấy ngày trước.
Chiều chủ nhật, lũ trẻ chơi đùa dưới sân chung cư, còn người lớn thì ở trên lầu chuẩn bị bữa tối thịnh soạn.
Món bánh nướng ngàn tầng nhân thịt đặc sản của tiệm Phùng Ký đang được nướng, Phạm Chấn Hoa nghe theo chỉ đạo của vợ để lật bánh. Trình Lãng không được Phùng Mạn tin dùng lắm, chỉ giao cho mấy việc lặt vặt, vì "ông trùm phản diện" tránh xa bếp núc là chân lý, tốt cho tất cả mọi người.
Trong nồi đang hầm món gân bò sốt hành tây, nước sốt đỏ hồng sôi sùng sục, gân bò được hầm nhỏ lửa cho đến khi mềm dai, lớp collagen tứa ra óng ánh, quyện với mùi thơm thanh tao của hành tây đã áp chảo, vị mặn ngọt đậm đà xen lẫn chút dư vị thanh thanh.
Khi món gân bò sắp ra lò, món cá vược hấp của Phùng Mạn cũng vừa lúc lên đĩa. Cô trang trí thêm những sợi hành tây giòn ngọt cắt mỏng, rưới nước sốt đã pha sẵn lên mình cá trắng xanh xen kẽ, cuối cùng là rưới dầu nóng già lên, tiếng dầu kêu xèo xèo, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng.
"Chồng ơi, gọi Tuyết Trúc, Bảo Châu với Tiểu Sơn về ăn cơm đi anh." Phùng Mạn sai bảo người đàn ông đang nghe điện thoại ở phòng khách.
Trình Lãng vội vàng cúp máy rồi chạy xuống lầu.
Dưới sân chung cư Minh Châu vô cùng náo nhiệt, trẻ con các nhà đều tập trung ở khu vui chơi gần tòa nhà số 2. Bập bênh và cầu trượt là hai trò được yêu thích nhất.
Trình Tuyết Trúc vừa trượt xuống thì được dì nhỏ đón lấy: "Có đau m.ô.n.g không con?"
Cháu gái đã trượt đến tám lần rồi, Phùng Bảo Châu nhìn thôi cũng thấy đau thay.
"Không đau ạ!" Tuyết Trúc vỗ vỗ m.ô.n.g rồi lại chạy ra chơi bập bênh. Phùng Bảo Châu nhìn vết bụi lớn trên m.ô.n.g chiếc quần đen của cháu, vội chạy theo phủi sạch.
Phạm Hữu Sơn đang chơi bập bênh bèn nhường chỗ cho em họ, cậu lớn rồi dĩ nhiên không bắt nạt trẻ nhỏ. Cậu định gọi Mạnh Thành Lâm cũng ba tuổi ra chơi cùng Tuyết Trúc nhưng không thấy cậu bé đâu.
Tìm một lúc thì thấy Tưởng Tư Duyệt từ ngoài đi vào: "Duyệt Duyệt, ra chơi bập bênh với em Trúc đi."
Tưởng Tư Duyệt trông có vẻ thẫn thờ như không nghe thấy lời cậu nói, phải đến khi Phạm Hữu Sơn gọi to mấy tiếng cô bé mới giật mình phản ứng: "A... ừ... tớ còn có việc, mọi người chơi đi."
Nói xong, cô bé ôm c.h.ặ.t quai cặp sách, bước nhanh lên lầu.
"Ơ, sao chạy nhanh thế nhỉ?" Phạm Hữu Sơn hết cách, định nhờ chị sinh viên Bảo Châu thì thấy chú ra gọi về ăn cơm.
"Đồ ăn xong rồi, mau về rửa tay ăn cơm thôi." Trình Lãng chào hai người lớn rồi "tóm" ngay đứa nhỏ đi. Anh quá hiểu con gái mình, nếu lúc này mà đứng đó giảng đạo lý một cách lễ phép thì m.ô.n.g con bé sẽ dính c.h.ặ.t lấy cái bập bênh thêm hai tiếng nữa, cách tốt nhất là "bắt" đi luôn.
Tiểu Trúc T.ử vừa giây trước còn đang cố hết sức bình sinh để ngồi bập bênh, giây sau đã thấy mình bay lơ lửng trên không trung, hai cái chân ngắn cũn cỡn huơ huơ giữa trời. Ơ, bập bênh của con đâu rồi!
Chưa kịp khóc vì mất trò chơi, mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn đã thu hút hết sự chú ý của cô bé.
Trình Lãng bế con đi rửa tay, rửa mặt sạch sẽ. Cô bé trèo lên chiếc ghế nhỏ dành riêng cho mình, cầm đũa "múa" liên hồi. Rau xanh, ăn hết; gân bò, ăn hết; cá hấp, ăn hết... Món gì trên bàn cũng ăn, chẳng kén chọn chút nào.
Trong khi người lớn trò chuyện, Tuyết Trúc chỉ lúi húi ăn, cái miệng nhỏ nhét đầy thức ăn phồng lên, khuôn mặt tròn trịa như quả táo đỏ hào, trông vô cùng đáng yêu.
Phùng Mạn chỉnh lại yếm cho con để tránh làm bẩn quần áo, rồi quay sang hỏi chồng: "Lúc nãy ai gọi điện thế anh?"
"Tiêu Chính Dương." Trình Lãng thực sự phát phiền với anh chàng này. "Chẳng biết có phải đàn ông không nữa, cậu ta với Đồng Giai Vũ dây dưa ở Kinh Thị bao nhiêu năm rồi mà hôm qua mới dám tỏ tình."
"Tỏ tình á?" Phùng Mạn hào hứng hóng hớt, nghĩ thầm thế này là nhanh đấy chứ, theo tiến độ trong nguyên tác thì hai người này còn phải vờn nhau chán chê nữa.
"Thế họ có thành đôi không?"
"Không, Đồng Giai Vũ bảo cậu ta điên rồi, rồi đẩy cậu ta ra chạy mất tích. Cậu ta vừa gọi điện nhờ anh tư vấn phân tích hộ đây."
Lúc này Đồng Giai Vũ vẫn chưa thông suốt, ít nhất là chưa coi Tiêu Chính Dương là đàn ông, vẫn chỉ coi là bạn thanh mai trúc mã.
Từ bạn thân thành người yêu đúng là không dễ dàng gì.
"Thế cậu nói sao?" Trần Hưng Nghiêu cũng thấy hứng thú: "Nếu không được thì bảo cậu Tiêu đến hỏi dượng đây đi, tôi là bậc thầy tình yêu đây, sẽ chỉ đường dẫn lối cho."
Trình Lãng chẳng nể mặt sư phụ chút nào: "Thầy á? Nghe theo thầy thì có khi đến năm 50 tuổi cậu ta mới theo đuổi được Đồng Giai Vũ mất."
Trần Hưng Nghiêu: "..." Nói gì mà nghe chát chúa thế không biết.
"Anh bảo cậu ta là đàn ông thì phải theo đuổi cho ra trò, dứt khoát lên một chút, đừng có lề mề."
Trình Lãng thực sự chưa thấy người đàn ông nào theo đuổi người trong lòng mà lại kém thế, nếu anh mà lề mề như vậy thì làm gì có Tuyết Trúc ba tuổi bây giờ.
Phùng Mạn phì cười.
Đúng là thế thật, trong tiểu thuyết Tiêu Chính Dương và Đồng Giai Vũ phải vờn nhau đến cả triệu chữ, chủ yếu là vì quá trình từ thanh mai trúc mã nhận ra tình cảm của mình mất quá nhiều thời gian. Giờ ít nhất đã có một người bước được bước tiến lịch sử.
Sau bữa ăn, mọi người cùng dọn dẹp rồi ai về nhà nấy. Bảo Châu có tiết đọc sớm tiếng Anh vào ngày mai nên cũng về trường ngay trong tối.
Phùng Mạn và Trình Lãng ngồi nói chuyện cạnh giường nhìn con gái đang ngủ say sưa vì mệt.
Phùng Mạn tò mò: "Anh cứ chê Tiêu Chính Dương lề mề, nhỡ là anh thì có khi anh cũng chẳng phân biệt nổi mình có thích người ta hay không ấy chứ."
"Không đâu." Trình Lãng đầy tự tin.
"Ồ~ thế sao?" Phùng Mạn bắt đầu tính nợ cũ, nhắc lại chuyện trên xe tải sáu năm trước. "Hồi đó em lên nhầm xe anh, chẳng phải anh định đuổi em xuống còn gì?"
Khóe miệng Trình Lãng khẽ nhếch: "Nếu anh thực sự muốn đuổi ai xuống xe thì chẳng ai ngăn nổi đâu."
"À!" Phùng Mạn bừng tỉnh đại ngộ, "Chẳng lẽ anh vừa gặp em đã nảy sinh ý đồ xấu rồi sao? Giỏi lắm Trình Lãng!"
Người đàn ông khẽ nhướng mày: "Tự em lên xe anh, nếu nói có ý đồ xấu thì phải là em mới đúng, anh cùng lắm cũng chỉ là không phản kháng thôi."
Phùng Mạn: "..." Anh đúng là biết giả vờ thật!
...
Phùng Bảo Châu ngày ngày học tập ở trường, thi thoảng chủ nhật mới ghé nhà chị gái. Chẳng mấy chốc, học kỳ đầu tiên đã sắp kết thúc. Cuối năm, gió lạnh tràn về Mặc Xuyên mang theo cái rét đầu đông.
Phùng Bảo Châu cùng Phùng Mạn bận rộn ở Kim Vũ Hối, cô say mê nhìn chị mình điều hành mọi việc, từ kiểm soát nguyên liệu nhập vào, cập nhật thực đơn cho đến quy trình chế biến món ăn.
Trình Lãng đi công tác vắng nhà vài ngày, chỉ còn Phùng Mạn, Tuyết Trúc và Bảo Châu đang được nghỉ ngơi sau kỳ thi cuối kỳ.
"Mẹ ơi, bao giờ ba về ạ?" Trình Tuyết Trúc mấy ngày rồi không được gặp ba.
"Sắp rồi con, muộn nhất là ngày mai hoặc ngày kia thôi." Phùng Mạn vừa gọi điện cho Trình Lãng buổi chiều, anh đang ở Thượng Hải mua thiết bị, nghe nói là để xử lý rác thải công nghiệp ngành mỏ. Có thiết bị này sẽ tái chế được rác thải, không phải chôn lấp bừa bãi gây ô nhiễm môi trường.
"Mẹ ơi, thế mẹ bảo ba gọi điện cho con đi." Tuyết Trúc ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như trái táo chín lên nhìn mẹ.
"Nhớ ba à?" Phùng Mạn vừa điều chỉnh thực đơn vừa hỏi đại.
"Không ạ, con muốn được nghe điện thoại thôi." Cô bé thật thà đáp.
Phùng Mạn: "..." Không hiểu sao trẻ con lại thích nghe điện thoại đến thế, cô nghi ngờ vị trí của cái điện thoại trong lòng con bé còn cao hơn cả ba mẹ nó mất!
Cô chẳng dám hỏi thêm.
Reng reng reng, vừa nhắc xong là điện thoại đến ngay, chiếc "cục gạch" của Phùng Mạn vang lên. Trình Tuyết Trúc hào hứng giúp mẹ nghe máy, vừa định gọi "ba ba" thì đầu dây bên kia lại là giọng nữ.
"Con chào bác Trần, con là Trình Tuyết Trúc đây ạ, mẹ con ở đây." Tuyết Trúc nhớ bác Trần là bạn thân của mẹ, cô bé đưa điện thoại cho mẹ rồi chạy ra chỗ khác chơi.
"Alo, chị Phú Bình ạ." Phùng Mạn nhận máy từ con gái. Người gọi là Trần Phú Bình, Phó chủ nhiệm Ban Phát triển quận Dương Bình mới được thăng chức.
Trong điện thoại, cô báo cho Phùng Mạn một tin tốt.
"Mạn Mạn, đến lúc em trổ tài rồi đây. Tháng này có đoàn nhà đầu tư nước ngoài đến, do lãnh đạo tỉnh mời đấy. Nghe nói họ rất giàu, cấp trên cực kỳ coi trọng. Lãnh đạo định mời họ đến Kim Vũ Hối dùng bữa."
Phùng Mạn đã tiếp đón nhiều vị khách giàu sang quyền quý nên lúc này cũng không thấy xao động lắm: "Vâng, cứ để họ đặt trước lịch là được ạ."
Trần Phú Bình dĩ nhiên không chỉ gọi vì việc đó: "Chuyện quan trọng hơn là thế này! Trong đoàn đó có người mở nhà hàng bên Anh, ông ta không chỉ định đầu tư mà lúc tham quan bếp ăn của quận còn nói món ăn Trung Hoa mình không bằng đồ Anh quốc, rồi còn chê bai đầu bếp của mình đủ kiểu. Chị nghe mà phát tiết, ông ta còn muốn thách đấu, so tài cao thấp với ẩm thực nước mình nữa. Em nhất định phải cho họ thấy tay nghề của mình đấy!"
Phùng Mạn: "...?" Thách đấu với ẩm thực Anh quốc vốn "nổi tiếng" khắp thế giới mà cũng cần cô ra tay sao?
Đúng là dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà mà!
