Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 125:"
Cập nhật lúc: 18/04/2026 04:26
Nhưng ngay sau đó, tên học trò cứ ấp úng nãy giờ mới cất lời: "Nhưng mà... bọn con mới sửa được một chiếc thôi."
Từ Văn Lợi nghe xong, gân xanh trên trán giật giật nảy lên: "Cái gì gọi là mới sửa được một chiếc? Chẳng phải tôi đã bảo các cậu sửa cả hai chiếc rồi sao?"
"Thì đúng là bọn con có sửa cả hai." Tên học trò còn lại cũng không nhịn được lên tiếng thanh minh, "Chỉ là có một chiếc hỏng nặng quá, xưởng nhỏ của mình không sửa nổi ạ."
Từ Văn Lợi tức đến sôi m.á.u: "Không sửa nổi thì các cậu không biết mang lên xưởng cơ khí trên trấn à? Không biết mở miệng báo cáo với tôi một tiếng sao? Đã mấy tháng trời rồi!"
Nhưng chẳng phải bọn họ tưởng sẽ không cần dùng đến sao? Ai rảnh rỗi lại hì hục đi sửa một đống sắt vụn không xài tới cơ chứ, lâm trường của họ đâu có thiếu máy kéo...
Cả hai tên học trò đều im thin thít. Nhưng dẫu chúng không hé răng, Từ Văn Lợi cũng thừa biết trong bụng chúng đang nghĩ gì: "Thế mà các cậu còn có mặt mũi đi châm chọc Tiểu Kỳ cơ đấy. Tự nhìn lại xem cái thứ việc các cậu làm ra đi! Uổng công tôi còn hùng hồn báo cáo với Bí thư Lang là đã sửa xong xuôi cả hai chiếc. Giờ làm sao tôi ăn nói với ông ấy đây?"
"Ai mà biết được cái lô máy kéo 50 kia đang xài ngon lành, tự dưng nói hỏng là hỏng, lại còn rủ nhau hỏng đồng loạt cơ chứ?" Một tên học trò bức xúc bật lại.
Từ Văn Lợi lập tức quắc mắt lườm nguýt: "Việc được giao không làm đàng hoàng, cậu còn dám cãi lý hả!"
Lô máy kéo 50 này đưa về lâm trường ngót nghét nửa năm rồi, trước giờ vẫn hoạt động ngon lành, sao tự dưng lại thi nhau đổ bệnh, chính Từ Văn Lợi cũng muốn biết nguyên nhân.
Nhưng bên Bí thư Lang đang cần gấp, ông quả thực không biết ăn nói sao, đành nhận hết trách nhiệm về mình: "Chuyện này lỗi tại tôi, lúc giao việc cho cấp dưới đã không kiểm tra đôn đốc kỹ."
Vốn dĩ hai chiếc đã chẳng bõ bèn gì, nay lại hao hụt mất một, sắc mặt Bí thư Lang sa sầm trông thấy: "Cứ cho người lái một chiếc kia lên núi trước đi đã."
Nói xong, ông vẫn không cam tâm, quay sang hỏi Từ Văn Lợi: "Chiếc còn lại chú xem xét kỹ chưa? Xưởng mình thực sự bó tay à?"
"Thật sự hết cách thưa Bí thư." Từ Văn Lợi đáp, "Nó hỏng ở một bộ phận cốt lõi, mà xưởng mình thì bói đâu ra linh kiện thay thế."
Xưởng sửa chữa nhỏ vốn chỉ là cái "gánh hát rong", sửa mấy lỗi vặt vãnh thì còn tàm tạm, chứ đụng đến những ca phức tạp là chịu c.h.ế.t. Chẳng bù cho xưởng cơ khí trên trấn, chỉ riêng khâu phân công thôi đã rạch ròi chia thành dăm bảy bộ phận. Mức độ hỏng hóc cỡ này chỉ có nước đẩy lên xưởng trấn. Nhưng vấn đề nhức nhối lại quay về chỗ cũ: Xưởng trên trấn giờ bận tối mắt tối mũi, đào đâu ra thời gian mà sửa cho họ?
Vòng lặp bế tắc này khiến Bí thư Lang cũng phải buông lời cảm thán: "Lô máy kéo 50 này rốt cuộc bị mắc cái chứng gì vậy?"
Trước đây các lâm trường khác đâu phải chưa từng dùng loại này, người ta vẫn êm xuôi trót lọt, cớ sao cứ về đến tay họ là lại dở chứng tập thể.
Dẫu vậy, khi nhắc đến xưởng cơ khí trên trấn, Từ Văn Lợi chợt lóe lên một suy nghĩ: "Tôi nhớ hồi trước Tiểu Kỳ làm ở xưởng trên trấn, hay là mình hỏi thử cậu ấy xem sao?"
*Hỏi cậu ta thì giải quyết được cái thá gì? Làm như cậu ta là thánh sống cái gì cũng biết không bằng.* Hai gã học trò đi phía sau thầm bĩu môi lầm bầm trong bụng. Nhưng vì vừa mới ăn một trận mắng té tát nên chẳng đứa nào dám ho he nửa lời.
Bí thư Lang cũng tỏ vẻ e ngại: "Cậu ấy làm được không đấy?"
Không phải ông không tin tưởng Kỳ Phóng, nhưng mấu chốt là đến thợ cả như Từ Văn Lợi còn phải bó tay chào thua, thì một thanh niên trẻ tuổi như Kỳ Phóng làm nên trò trống gì?
"Cứ thử xem sao." Thực ra Từ Văn Lợi cũng chẳng nắm chắc phần thắng, nhưng ông vẫn quyết định, "Dù sao thì nếu không nhờ cậu ấy, cỗ máy đó cũng chỉ nằm đắp chiếu ở xưởng thôi."
Lời này cũng có lý. Thay vì đắp chiếu để đó, cho Kỳ Phóng thử sức biết đâu lại lóe lên tia hy vọng mỏng manh.
"Vậy để cậu ấy thử xem sao." Bí thư Lang gõ nhịp quyết định, "Lát nữa tàu hỏa nhỏ lên núi chở gỗ, chú cho người gọi cậu ấy xuống."
"Để tôi đích thân đi cho, người khác đi e là truyền đạt không rõ ràng."
Từ Văn Lợi vội vàng thu dọn đồ đạc, nhảy luôn lên chuyến tàu hỏa nhỏ đang làm nhiệm vụ đưa chiếc máy kéo kia lên núi.
Hai tay lái máy kéo mà lâm trường mới tuyển năm nay chỉ quen điều khiển dòng máy kéo 50, nay phải quay về dòng RT-12 đời cũ thì chỉ có Lương Kỳ Mậu và Trương Đại Vi - hai tay lái cựu trào này mới kham nổi.
Thế nên người lộn xuống núi để lái máy kéo lên lần này là Trương Đại Vi. Lương Kỳ Mậu đã túc trực sẵn ở lán trại trên núi, khi thấy tàu hỏa xình xịch chạy tới, gã sững sờ: "Ủa, sao có mỗi một chiếc vậy?"
"Chiếc kia chưa sửa xong." Trương Đại Vi đáp gọn lỏn, rồi trực tiếp lái chiếc máy kéo xuống.
Gã còn chưa kịp giải thích thêm thì Từ Văn Lợi đã vội vã cất tiếng hỏi: "Đội khai thác của Lưu Đại Ngưu đang làm việc ở đâu?"
"Hướng đằng kia." Lương Kỳ Mậu giơ tay chỉ. Gã còn đang định gặng hỏi xem cơ sự ra sao thì Từ Văn Lợi đã lao v.út đi chẳng buồn ngoái lại.
Nhìn thấy Từ Văn Lợi, Lưu Đại Ngưu trố mắt ngạc nhiên: "Sao ông lại lặn lội lên tận đây?"
"Lên mượn người của ông chứ sao." Từ Văn Lợi cũng chẳng buồn vòng vo khách sáo, "Tiểu Kỳ đâu rồi? Cho tôi mượn cậu ta một lát."
"Đang cưa gỗ ở phía trước kìa." Lưu Đại Ngưu chỉ tay, rồi không dằn nổi sự tò mò, "Ông mượn cậu ấy làm gì cơ?"
Từ Văn Lợi sải bước thẳng tiến về hướng đó: "Thì đi sửa đồ chứ làm gì nữa."
Lát sau, Kỳ Phóng đã bị Từ Văn Lợi kéo ra khỏi đội khai thác. Nếu lần trước chỉ là âm thầm mượn người, thì lần này Từ Văn Lợi đường hoàng dắt người đi ngay trước mũi cả đội.
Lúc hai người quay về đến lán trại, Lương Kỳ Mậu vẫn chưa rời đi. Thế là ba người chạm mặt nhau.
Lương Kỳ Mậu trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Xưởng trưởng Từ lên tận đây chỉ để tìm cậu ta ấy hả?"
Từ Văn Lợi hừ mũi đáp lời "Ừ". Vốn dĩ ông chẳng buồn đoái hoài, nhưng nghĩ lại Lương Kỳ Mậu là tay lái cộm cán, máy kéo sửa xong cũng cần người lái thử, nên ông ngoái đầu gọi với lại: "Tiểu Lương, cậu đang rảnh rỗi chứ gì? Rảnh thì đi xuống núi cùng bọn tôi, lát nữa kiểm tra xem chiếc RT-12 kia có chữa được không."
Thực lòng mà nói, Lương Kỳ Mậu chẳng mặn mà gì với việc xuống núi. Chủ yếu là xuống đó nhỡ đụng mặt mụ vợ Vu Thúy Vân thì phiền phức. Nhưng việc Từ Văn Lợi nhọc công lên tận đây lôi Kỳ Phóng đi quả thực khiến gã ngứa ngáy tò mò. Thế là gã vác xác lẽo đẽo theo hai người xuống tận xưởng nhỏ.
Gã trố mắt đứng nhìn Kỳ Phóng trèo lên tháo tung máy móc, khám bệnh một hồi rồi phán xanh rờn với Từ Văn Lợi: "Sửa được."
*Thật hay đùa thế?* Gã nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, bất giác giơ tay lên ngoáy ngoáy mấy cái.
Hai gã học trò của Từ Văn Lợi cũng mang vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. *Thằng chả đang c.h.é.m gió chứ gì? Xưởng nhỏ này đào đâu ra linh kiện thay thế mà đòi sửa?*
Bản thân Từ Văn Lợi cũng nhớ đến vụ linh kiện: "Vậy tôi báo xưởng trên trấn gửi phụ tùng xuống nhé?"
Gửi từ trấn xuống thì biết đến bao giờ mới tới, chưa kể xưởng trên đó chắc gì đã có hàng. Kỳ Phóng cụp mắt suy nghĩ chốc lát rồi lên tiếng hỏi xem liệu trong xưởng có thừa linh kiện nào của máy kéo 50 không.
Lúc đầu Từ Văn Lợi vẫn lơ ngơ chưa hiểu cậu ta hỏi đến máy 50 làm gì, nhưng rồi lập tức ngộ ra: "Cậu tính tự chế lại linh kiện à?"
"Vâng." Kỳ Phóng ừ hử, dường như hoàn toàn không màng đến những đôi mắt đang trố ra kinh ngạc xung quanh, "Kích thước cũng tương tự nhau, chỉnh sửa một chút chắc là dùng được."
Khắp cái lâm trường này, chỉ có Từ Văn Lợi mới từng tận mắt chứng kiến anh tự tay mài dũa linh kiện, cũng chỉ mình ông từng nhìn thấy anh lọ mọ lắp ráp cái đài radio. Ông thừa biết anh có cái bản lĩnh này.
"Được, tôi đi lấy cho cậu." Từ Văn Lợi xoay người sải bước về phía kho chứa phụ tùng, không quên ném lại một câu hỏi: "Một cái có đủ không?"
"Cứ thử xem sao đã." Kỳ Phóng không vội nói quá lời, anh đón lấy món phụ kiện rồi quay lưng bước vào xưởng.
Lương Kỳ Mậu không bám đuôi theo vào. Từ Văn Lợi và hai gã đồ đệ thì theo sát rạt. Lúc trở ra, nét mặt Từ Văn Lợi vẫn bình thường, chỉ có sắc mặt hai gã học trò trông khá méo mó.
*Rốt cuộc là sửa được hay không đây?* Lương Kỳ Mậu còn đang thắc mắc, thì phía bên kia, Kỳ Phóng đã thoăn thoắt lắp ráp lại những bộ phận máy kéo vừa tháo rời xong xuôi.
Hoàn tất đâu ra đấy, anh vơ lấy mảnh giẻ lau sơ dầu mỡ dính trên tay, rồi vớ lấy tay quay khởi động, cắm phập vào thân máy kéo.
Cùng với những vòng quay của chiếc tay quay, con quái vật kim loại đang ngủ say dường như được bơm thêm sinh khí, rùng mình rung bần bật, và chỉ chốc lát sau đã phát ra âm thanh nổ máy giòn giã.
Lúc này Kỳ Phóng mới buông tay quay xuống, đưa mắt liếc nhìn gã: "Anh lên lái thử xem xe chạy có bình thường không.Lương Kỳ Mậu lóng ngóng leo lên máy kéo từ lúc nào chẳng hay. Mãi đến khi đôi bàn tay chạm vào bảng điều khiển quen thuộc, gã mới sực tỉnh khỏi cơn u mê, nhận ra ánh mắt thúc giục của người thanh niên đứng dưới xe.
*Kỳ Phóng vậy mà khôi phục lại được chiếc máy kéo, trong khi một người như xưởng trưởng Từ còn phải bó tay, thậm chí thiếu hụt cả linh kiện thay thế...* *Cho dù cỗ máy này lát nữa không chạy được thì việc cậu ta nổ được máy, tự tay cải tiến được phụ tùng thay thế... Nhìn kiểu gì Kỳ Phóng cũng không giống một gã thợ đốn gỗ chút nào!*
Lương Kỳ Mậu sắp không nhận ra nổi ba chữ "thợ đốn gỗ" nữa rồi, nhưng gã vẫn hành động gần như theo bản năng, ấn xuống những nút điều khiển đã in hằn trong trí nhớ.
Máy kéo "bạch bạch bạch" khởi động, chạy vòng vèo quanh khoảng sân của xưởng sửa chữa. Dù là tiến lên hay rẽ ngoặt, dường như chẳng có gì khác biệt so với trước kia.
Gã thử thêm vài nút điều khiển khác, mọi chức năng đều hoạt động tốt, bất ngờ thay lại không chỉ dừng ở mức nổ được máy.
Điều này khiến gã không kìm được đưa mắt ngó xuống bóng dáng cao gầy đang đứng dưới xe, nhưng lại bắt gặp Từ Văn Lợi đang huơ tay gào toáng lên: "Lái ra ngoài! Lái hẳn ra ngoài thử xem sao!"
Đằng nào thì người cũng đã lên xe rồi, lái thêm vài vòng cũng thế. Lương Kỳ Mậu thu lại ánh nhìn, đ.á.n.h lái hướng thẳng qua cổng xưởng sửa chữa đi ra ngoài.
Xưởng sửa chữa cách khu văn phòng lâm trường chẳng bao xa. Chạy ra ngoài chưa được bao lâu, bên kia đã có người chú ý đến tiếng động cơ. Rất nhanh, Bí thư Lang đã sải bước đi tới: "Sửa xong rồi à? Dùng bình thường được hết chứ?"
"Chạy được ạ." Dẫu bụng dạ có muốn thừa nhận hay không, khi Bí thư Lang đã hỏi, Lương Kỳ Mậu đành phải khai thật.
Từ Văn Lợi đi theo sau đuôi máy kéo, tiện thể giải thích cặn kẽ thêm một câu với Bí thư: "Do Tiểu Kỳ sửa đấy. Cậu ấy tự độ lại linh kiện thay vào luôn."
"Tự độ linh kiện?" Bí thư Lang quả thực có chút ngỡ ngàng, "Tiểu Kỳ còn có bản lĩnh này cơ à?"
"Thì thế nên tôi mới bảo để cậu ấy thử sức chứ. Hồi trước cậu ấy từng cải tiến phụ tùng một lần ở chỗ tôi rồi. Đám người trên xưởng cơ khí trấn đúng là điên thật rồi, tay nghề xịn xò thế này mà lại tống cổ xuống tận lâm trường."
Mỗi lần nhớ tới chuyện này là một lần Từ Văn Lợi phải càm ràm. Nhưng ngẫm lại, nếu xưởng cơ khí trấn không điên, thì làm sao lâm trường họ đến lượt được hưởng lợi cơ chứ.
Hai người đứng ngắm chiếc máy kéo chạy bon bon quanh bãi đất trống một vòng, xác nhận quả thực máy móc chẳng có vấn đề gì. Lương Kỳ Mậu hãm phanh cho xe dừng lại, thò đầu ra hỏi: "Có chạy tiếp không sếp?"
"Cứ để xe đó đã, chốc nữa tôi điều tàu hỏa nhỏ tới, kéo thẳng lên núi luôn."
Bí thư Lang có thể nói là trút được một gánh nặng khổng lồ. Có hai chiếc RT-12 này chống đỡ, dẫu đám máy kéo 50 kia tạm thời chưa cứu chữa được thì tiến độ khai thác cũng chẳng bị đình trệ quá nhiều.
Từ Văn Lợi cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao Kỳ Phóng cũng sửa xong đồ, nếu không chuyện này đã bị hai gã đồ đệ của ông phá cho nát bét rồi.
"Mấy chiếc máy kéo 50 kia ông cũng phải vắt óc nghĩ cách xem, xem có thể chắp vá làm sao dùng tạm được không, chứ chẳng lẽ cứ khoanh tay ngồi đợi không thế này?" Bí thư Lang lại quay sang nói với Từ Văn Lợi.
Từ Văn Lợi toan gật đầu đồng ý, nhưng sực nhớ ra điều gì đó lại khựng lại: "Hay là... ông cho tôi mượn Tiểu Kỳ thêm vài ngày nữa nhé?"
Lương Kỳ Mậu vừa lết từ trên máy kéo xuống đã nghe lọt tai câu này, cả người gã bỗng chốc cảm thấy xám xịt.
Từ Văn Lợi thì lại thấp thỏm sợ Bí thư Lang không đồng ý: "Tay nghề của Tiểu Kỳ ra sao ông cũng thấy rồi đấy. Nhỡ đâu hai chiếc RT-12 này lại dở chứng lăn ra hỏng, mà xưởng trên trấn thì vẫn chưa giải quyết xong thì làm thế nào?"
Ngày nào xưởng cơ khí trấn chưa tìm ra nguyên nhân, chưa khắc phục triệt để sự cố thì bọn họ vẫn cứ phải cậy nhờ vào hai chiếc RT-12 này.
