Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 136

Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:47

Trước khi cô đến, ngay cả cái Tết anh cũng lủi thủi trải qua một mình trong kho máy trên núi, thì hơi đâu mà nhớ dăm ba cái ngày tháng không mấy quan trọng này.

Thực ra Nghiêm Tuyết cũng chẳng phải kiểu người câu nệ chuyện sinh nhật, bản thân cô cũng có bao giờ tổ chức sinh nhật cho mình đâu. Nhưng vô tình lật tờ lịch dương ra xem thấy trùng ngày, lại đúng dịp cô định lên thăm anh, nên cô tiện tay luộc thêm hai quả trứng mang đi.

Cô liếc nhìn bộ đồ bảo hộ lấm lem trên người anh: "Để em cầm cho, lát nữa ăn cơm anh hẵng ăn."

"Ừ." Kỳ Phóng trầm giọng đáp, đôi mắt hoa đào vẫn dán c.h.ặ.t vào mặt cô, không chớp lấy một cái.

Đúng là người đẹp thì mặc cái giẻ rách cũng đẹp. Thấy trong phòng nghỉ không có ai khác, Nghiêm Tuyết đưa tay khẽ vuốt cằm anh một cái hòng trêu chọc.

Cái vuốt ấy rất nhẹ, mang theo chút hơi lạnh từ ngoài trời phả vào, nhưng lại khiến đôi môi người đàn ông lập tức sáp tới: "Là em trêu anh đấy nhé."

Ba chữ ngắn gọn như đang tuyên án định tội cô. Sợ bộ quần áo bảo hộ dính đầy dầu mỡ làm bẩn áo vợ, anh không ôm cô mà chỉ dùng một tay chống lên cánh cửa ngay sau lưng cô.

Cái tư thế này chẳng khác nào "bích đông" ép người ta vào tường. Cảm nhận được áp lực cùng hơi thở nam tính phả tới quá gần, Nghiêm Tuyết không nhịn được lầm bầm: "Anh học mấy cái trò này ở đâu ra thế?"

Kỳ Phóng không đáp, ánh mắt dần dời từ đôi ngươi trong veo của cô trượt xuống đôi môi đang ửng đỏ.

Thế này thì còn gì là ám chỉ nữa, rành rành là hành động rồi. Nghiêm Tuyết vô thức mím môi, đang định lên tiếng nhắc nhở anh đây là phòng nghỉ của nhà máy thì cánh cửa sau lưng bỗng vang lên tiếng gõ "cộc cộc".

"Dạ..." Giọng tên thợ học việc rụt rè vang lên sau một hồi đứng chầu chực, "Thầy Kỳ ơi, thầy có rảnh qua xem giúp bọn tôi một lát được không ạ?"

Tiếng gõ cửa này đúng là uy lực hơn mọi lời nhắc nhở. Động tác của Kỳ Phóng lập tức khựng lại.

Anh ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như muốn xuyên thủng lớp gỗ cửa để b.ắ.n thẳng vào kẻ phá đám bên ngoài.

Thấy vậy, Nghiêm Tuyết phì cười, đẩy nhẹ n.g.ự.c anh: "Bên ngoài có người gọi kìa, Thầy Kỳ."

"Thầy Kỳ" đành hậm hực thu lại ánh mắt sắc như d.a.o và rút tay về: "Tôi ra ngay đây."

Dù sao đây cũng là giờ làm việc, anh không thể bỏ bê nhiệm vụ để nhốt mình trong phòng nghỉ với vợ mãi được, huống hồ phòng này cũng đâu phải của riêng một mình anh.

Cánh cửa nhanh ch.óng mở ra. Gương mặt "Thầy Kỳ" lúc này trông còn lạnh lùng, khó đăm đăm hơn cả lúc mới bước vào: "Ở phân xưởng nào?"

Tên thợ học việc cứ tưởng hai vợ chồng cãi nhau trong phòng, nào ngờ vừa ngước lên lại bắt gặp ánh mắt cong cong cười rạng rỡ của Nghiêm Tuyết. Thú thực là vợ Thầy Kỳ đẹp thì có đẹp thật, nhưng chẳng hiểu sao mới liếc nhìn một cái mà cậu ta đã cảm thấy không khí trong phòng như đóng băng, cứ như thể lò sưởi hôm nay chưa được nhóm lửa vậy.

Kỳ Phóng đứng ngay cửa, rũ mắt nhìn cậu ta, rồi liếc ra phân xưởng đông đúc toàn đàn ông con trai bên ngoài. Anh quay đầu hỏi Nghiêm Tuyết: "Hay là em đi cùng anh nhé?"

Nghiêm Tuyết ở đâu mà chẳng là ở, cô không có ý kiến gì, chỉ quay sang hỏi tên thợ học việc: "Có tiện không cậu?"

Tên học việc thành thật đáp ngay: "Sư phụ tôi cũng không cấm dẫn theo người ngoài đâu ạ."

Thế là sư phụ Hồng cứ chờ dài cổ mãi không thấy đồ đệ quay lại, đến lúc thấy bóng dáng nó thì lại lòi thêm một cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp đi cùng Kỳ Phóng.

"Vợ của Thầy Kỳ mới đến thăm, nên nãy giờ hai người bị chậm trễ một chút ạ." Tên thợ học việc còn nghiêm túc thanh minh cho sư phụ.

*Đúng là cái thằng không có mắt nhìn! Người ta đang bận tiếp vợ đến thăm, mày không biết đường lùi lại lát nữa hẵng gọi à?* Nhưng người cũng đã đến rồi, sư phụ Hồng đành gật đầu chào Kỳ Phóng xem như phép lịch sự, sau đó mới trình bày rõ ngọn ngành tình hình bên mình.

Kỳ Phóng lắng nghe, sau đó bước tới kiểm tra cỗ máy kéo đang bị đem ra "giải phẫu" cải tiến: "Cái này là TDT-40 à?"

Trước khi loại máy kéo gom gỗ 50 nội địa được nghiên cứu và đưa vào sản xuất, máy móc phục vụ khai thác lâm nghiệp chủ yếu là dòng RT-12 nhập khẩu từ Tô Nhĩ Quan. Tuy nhiên, RT-12 lại chạy bằng khí than củi, cứ một tiếng rưỡi lại phải dừng máy để châm thêm củi. Do đó, sau này Tô Nhĩ Quan đã cho ra đời phiên bản chạy bằng dầu diesel và đổi tên thành TDT-40.

Ở khu vực Trừng Thủy này, dòng TDT-40 rất hiếm. Việc anh chỉ nhìn qua đã gọi đúng tên khiến sư phụ Hồng lập tức sốc lại tinh thần: "Đúng rồi, là lô TDT-40 nhập về sau này đấy."

Kỳ Phóng gật đầu, không bình luận thêm mà bắt tay vào kiểm tra toàn bộ hệ thống truyền động thủy lực, sau đó đến động cơ.

Sư phụ Hồng đi sát bên cạnh theo dõi: "Hôm trước kỹ sư Thẩm có qua xem một lần, bảo là do máy bị quá tải. Nhưng cái máy này trước kia hoạt động cật lực suốt có sao đâu, sao giờ mới làm một tí đã quá tải?"

"Máy gom gỗ lâm nghiệp khác với máy phục vụ công trình," Kỳ Phóng giải thích, "Hiệu suất sử dụng của máy lâm nghiệp chỉ tầm 60-70%, trong khi máy ủi phải đạt trên 90%."

Không chỉ khác biệt về tần suất sử dụng, cường độ làm việc cũng hoàn toàn khác. Máy ủi thường xuyên phải đối mặt với các công việc cường độ cao liên tục không ngừng nghỉ.

Kỳ Phóng kiểm tra một vòng, cuối cùng vòng ra phía trước mũi xe, săm soi cái gầu xúc của chiếc máy ủi tự chế: "Gầu này bao nhiêu khối thế?"

Sư phụ Hồng đọc một con số, đúng như dự đoán của Kỳ Phóng: "Máy bị quá tải thật rồi. Cỗ này là TDT-40 nên động cơ mới có 50 mã lực, nếu là dòng RT-12 có 45 mã lực thì cái gầu to tướng thế này chưa chắc nó đã kéo nổi đâu."

Mà máy một khi đã hoạt động quá tải thì sẽ tạo áp lực khủng khiếp lên cả động cơ lẫn hệ thống truyền động. Bảo sao hệ thống truyền động không liên tục lăn đùng ra hỏng cho được.

"Thế giờ phải làm sao?" Sư phụ Hồng cứ tưởng chỉ cần máy kéo nổi là xong, ai ngờ bên trong lại có lắm ngóc ngách đến thế.

Cách tốt nhất dĩ nhiên là thay một hệ thống thủy lực có công suất mạnh hơn. Nhưng đã đến mức phải chắp vá lấy máy kéo chế thành máy ủi thế này thì huyện lấy đâu ra kinh phí mà thay mới.

Kỳ Phóng suy nghĩ một lúc: "Có giấy b.út không?"

"Có, có." Sư phụ Hồng không thèm sai học việc nữa mà tự mình chạy đi lấy đưa cho anh.

Kỳ Phóng nhận lấy, thoăn thoắt viết một loạt công thức lên giấy. Sư phụ Hồng đứng bên cạnh trố mắt nhìn, đọc hiểu chẳng được mấy chữ.

Thời đại này, những người được đào tạo bài bản qua trường lớp đại học đếm trên đầu ngón tay. Đa phần được đi học trường nghề, tốt nghiệp có một công việc ổn định đã là phúc tổ bảy đời rồi. Đám thợ ở Xưởng cơ khí huyện cũng toàn dân trường nghề ra, chỉ có vài người có quan hệ tốt hoặc thực sự xuất sắc thì làm vài năm mới được cử đi học bồi dưỡng nâng cao.

Chẳng mấy chốc Kỳ Phóng đã tính toán xong. Vừa ngước mắt lên, anh đã thấy sư phụ Hồng vẫn dán mắt vào cuốn sổ, nhưng hồn phách dường như đã bay tận đẩu tận đâu.

Anh khựng lại, dứt khoát khoanh tròn vài con số trên trang giấy: "Nếu các anh muốn cải tiến tiếp thì phải thu nhỏ kích thước gầu xúc theo thông số này, còn nếu không muốn sửa gầu thì tuyệt đối đừng mở công suất máy vượt quá 80%."

Chốt thẳng kết quả thế này thì sư phụ Hồng hiểu ngay. Cầm tờ giấy lên xem, ông chân thành nói lời cảm ơn Kỳ Phóng.

Dù sao thì người ta cũng đưa ra giải pháp rõ ràng, cụ thể, đâu có như cái ông kỹ sư Thẩm kia, xuống ngó nghiêng một vòng rồi quẳng lại mỗi câu "chú ý đừng để máy quá tải" là xong. Còn hiệu quả thực tế đến đâu thì cứ bắt tay vào làm thử khắc rõ.

Sư phụ Hồng nồng nhiệt tiễn hai người ra tận cửa phân xưởng. Đi được một đoạn khá xa, Kỳ Phóng mới khẽ hỏi Nghiêm Tuyết: "Em có thấy chán không?"

Hiển nhiên là anh đang hỏi về khoảng thời gian cô phải đứng chầu chực trong xưởng đợi anh.

Nghiêm Tuyết lắc đầu: "Cũng thú vị mà. Lần đầu tiên em biết máy kéo còn có thể độ chế thành máy ủi đấy."

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, quả thực không có vẻ gì là đang sốt ruột hay chán nản.

Điều này khiến Kỳ Phóng sực nhớ đến thuở nhỏ. Tuy chỉ gặp nhau một lần, nhưng khi anh hì hục cắm cúi vào đống máy móc thế này, "đại tiểu thư" Nghiêm Tuyết hồi đó chỉ thấy toàn là vô vị và tẻ nhạt.

Anh bèn giải thích thêm cho cô hiểu: "Chỉ có loại chạy bằng bánh xích mới cải tiến được thôi, máy kéo bánh lốp thì chịu."

Cái này thì Nghiêm Tuyết không biết thật. Nhưng ngẫm lại cũng có lý, máy ủi đúng là toàn chạy bằng bánh xích: "Là để bám đất tốt hơn ở những địa hình phức tạp đúng không anh?"

"Ừ, bánh xích bám đường tốt hơn. Hơn nữa, máy kéo dùng trong nông nghiệp cũng không hợp để độ chế đâu, xích của nó hẹp mà công suất động cơ lại thấp."

Kỳ Phóng nói được vài câu rồi ngừng lại, quay sang nhìn Nghiêm Tuyết. Đập vào mắt anh vẫn là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của cô. Thậm chí cô còn giơ tay làm động tác mời: "Anh kể tiếp đi."

Đôi mắt to tròn chứa đầy sự thích thú, tò mò, chẳng rõ là cô đang chăm chú lắng nghe, hay là đang mải mê ngắm nhìn anh nữa.

Thực ra, Nghiêm Tuyết nhận thấy mỗi khi người đàn ông này say sưa nói về máy móc, trên người anh dường như toát ra một luồng sinh khí tươi trẻ, nhiệt huyết vô cùng. Nó rất giống với thứ "cảm giác thiếu niên" tỏa ra từ bức ảnh hồi nhỏ của anh.

Tiếc là anh mới nói thêm được vài câu thì chuông báo tan ca vang lên. Đám công nhân ùa ra, kẻ đi về nhà, người đổ xô về phía nhà ăn.

Kỳ Phóng cũng đi thay đồ, cẩn thận rửa tay bằng xà phòng nhiều lần cho sạch dầu mỡ rồi dẫn Nghiêm Tuyết tới căng tin.

Hai quả trứng luộc cô mang tới, anh bóc vỏ tỉ mỉ rồi tự ăn hết. Còn suất cơm trong hộp của mình, anh gọi hai món ngon nhất căng tin hôm nay rồi đẩy phần ngon nhất về phía cô.

Cơm nước xong xuôi, hai người xách theo đống đồ Nghiêm Tuyết mang tới, đi thẳng về căn ký túc xá tạm thời mà xưởng sắp xếp cho anh. Đó là một căn phòng nhỏ nằm trong dãy nhà cấp bốn lụp xụp phía sau xưởng.

Bên trong vô cùng tuềnh toàng, ngoài một chiếc giường kháng thì ngay cả một cái bàn t.ử tế cũng chẳng có. Dưới đất đặt chậu rửa mặt và phích nước nóng, còn quần áo, hành lý thì chất đống thẳng lên giường kháng.

"Anh ở chỗ này á?" Nghiêm Tuyết cảm thấy chỗ này còn tồi tàn hơn cả ký túc xá lâm trường của anh. Cô bước tới sờ thử lên mặt giường, "Kháng này đốt có ấm không..."

Câu hỏi còn chưa kịp buông hết, eo cô đã bị một cánh tay từ phía sau ôm chầm lấy, siết c.h.ặ.t.

Nghiêm Tuyết chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị người phía sau kéo lùi lại hai bước, lưng ép sát vào cánh cửa phòng. Đây là điểm mù duy nhất trong căn phòng nhỏ bé này.

Kỳ Phóng c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô: "Em có thể tự mình thử xem sao." Chưa đợi cô kịp quay đầu lại, anh đã đưa tay giữ c.h.ặ.t cằm cô, cúi đầu áp môi mình xuống.

Nụ hôn ban đầu mang theo sự vồ vập, mãnh liệt như bão táp, nhưng một khi đã chiếm trọn được hơi thở, nó nhanh ch.óng dịu lại, biến thành một nụ hôn sâu triền miên, đầy vương vấn.

Phải mất một lúc lâu Nghiêm Tuyết mới được buông tha để hít thở. Cô vội vàng điều chỉnh lại tư thế cho bớt mỏi, mỉm cười: "Anh không sợ lại có người gõ cửa à?"

Kỳ Phóng chỉ cho cô đúng một giây để lấy hơi rồi lại phủ môi xuống: "Không sao, việc anh giải quyết xong xuôi hết rồi..."

Lời vừa dứt, ván cửa sau lưng cô bỗng vang lên một tiếng *huỵch*, khiến anh khựng lại ngay lập tức.

Nhìn thấy đôi mắt hoa đào của anh lại tối sầm xuống, Nghiêm Tuyết không nhịn được bật cười thành tiếng. Nụ cười đổi lấy một cái lườm đầy "ai oán" từ người đàn ông.

Bàn tay Kỳ Phóng đã đặt sẵn lên tay nắm cửa, bày ra bộ dạng sẵn sàng xông ra ngoài tính sổ với kẻ phá đám. Thấy thế, Nghiêm Tuyết càng cười lớn hơn, vội vàng giơ tay giữ anh lại.

"Không phải ai gõ cửa đâu, vừa nãy là cùi chỏ em vô tình huých trúng cửa đấy."

Nghiêm Tuyết giơ tay lên làm chứng. Giây tiếp theo, cô lại bị anh kéo ghì vào lòng, c.ắ.n mạnh một cái lên môi như để "phạt".

Nhưng rốt cuộc cũng chỉ dừng lại ở việc ôm hôn mà thôi. Căn ký túc xá xập xệ này đến cái rèm cửa còn không có, bên ngoài thỉnh thoảng lại có người đi qua đi lại, tiếng bước chân vang lên đều đều.

Điều này khiến sắc mặt Kỳ Phóng có phần khó chịu. Nghiêm Tuyết thì túc tắc dỡ đồ đạc mang theo ra sắp xếp, để mặc anh đứng tựa lưng vào cửa hít sâu bình tĩnh lại.

Thấy anh đã ổn, Nghiêm Tuyết mới nghiêm túc chuyển sang chuyện chính: "Hôm sau ngày anh đi, Ngô Hành Đức đã mò đến tận nhà."

Kỳ Phóng lập tức sa sầm nét mặt: "Hắn ta đến tìm em, hay là đến xưởng nhỏ?"

Giữa lúc m.á.u nóng vẫn còn đang bừng bừng chảy rần rần trong người mà anh vẫn giữ được cái đầu lạnh để phản xạ nhạy bén đến thế, Nghiêm Tuyết không khỏi liếc nhìn anh một cái đầy tán thưởng: "Hắn đi tìm cả hai."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.