Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 162
Cập nhật lúc: 19/04/2026 11:39
Kỳ Phóng không trả lời câu hỏi của ông lão: "Cụ chỉ cần nói xem có dùng được không, nếu dùng được thì cháu lập tức đi sắc t.h.u.ố.c."
"Dùng được, đương nhiên là được. Củ sâm này của cậu ít nhất cũng phải hơn trăm tuổi rồi, sâm bán ngoài hiệu t.h.u.ố.c sao mà sánh bằng."
Vừa nghe là sâm trăm tuổi, Vương Chính Vinh thoáng chút chần chừ: "Thứ này chắc đáng giá lắm."
"Cứu người quan trọng hơn." Kỳ Phóng chẳng nói lời nào dư thừa, trực tiếp đi ra ngoài tìm d.a.o để thái.
Ở nơi đồng bằng này đâu phải dễ kiếm được sâm quý, e là phải lặn lội lên tận thành phố mới mua được. Bệnh tình của sư mẫu nguy kịch thế này, thời gian đâu mà chờ đợi?
Cuối cùng, cụ lang trung phải vội vàng ngăn lại: "Cậu đừng có thái bừa bãi, hỏng hết mất." Ông lão cẩn thận ước lượng rồi tự tay cắt một phần rễ phụ của củ sâm.
Thuốc Độc sâm thang sắc xong, vừa cạy miệng đổ vào người bệnh, chuỗi thời gian chờ đợi tiếp theo trôi qua dài đằng đẵng và vô cùng khó khăn.
Vương Chính Vinh vẫn không yên tâm, lại đạp xe lên trấn định mời thêm một bác sĩ từ bệnh viện về khám cho chắc.
Cụ lang trung không về ngay mà ở lại cùng Kỳ Phóng theo dõi sát sao tình hình của sư mẫu Ngụy Thục Nhàn.
Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua, mồ hôi trên người bà cuối cùng cũng vơi dần, tay chân cũng không còn lạnh ngắt như trước nữa.
Cụ lang trung dùng đôi tay run rẩy sờ thử rồi thở phào nhẹ nhõm: "Người qua cơn nguy kịch rồi, một lát nữa chắc sẽ tỉnh thôi."
Quả nhiên một lúc sau, đôi mắt vẫn luôn dại đi của Ngụy Thục Nhàn dần có tiêu cự. Bà nhìn Kỳ Phóng trân trân hồi lâu mới cất tiếng gọi: "Tiểu Phóng?"
Dù giọng nói vẫn còn rất yếu ớt, nhưng ít ra đã nhận ra người. Kỳ Phóng lập tức đáp lời: "Là con đây, sư mẫu."
Ngụy Thục Nhàn mấp máy môi định nói thêm gì đó thì bên ngoài vọng vào tiếng của Vương Chính Vinh: "Bác... bác sĩ tới rồi!"
Lần này người đến là một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, trên vai đeo chiếc hộp t.h.u.ố.c y tế: "Để tôi xem có phải là sốc cấp tính không."
Bước vào kiểm tra một lượt, ông ấy gật gù: "Đúng là sốc cấp tính thật. Nhưng người bệnh đã qua cơn nguy kịch rồi, chắc là nhờ chén Độc sâm thang hai người nói lúc nãy phát huy tác dụng đấy."
Vương Chính Vinh và Kỳ Phóng đồng loạt nhìn sang cụ lang trung. Vị bác sĩ trung niên cũng nhìn theo: "Chén Độc sâm thang đó là do cụ kê đơn ạ?"
Cụ lang trung gật đầu: "Tiếc là mấy năm nay tuổi cao sức yếu, tay chân lóng ngóng rồi, mà con trai tôi lại nhất định không chịu nối nghiệp."
"Ai chà, nhà tôi cũng thế, thằng con trai cứ khăng khăng đòi đi làm công nhân, bảo làm công nhân mới là vẻ vang."
Bác sĩ trung niên vừa lấy chai nước muối sinh lý từ trong hộp t.h.u.ố.c ra vừa nói với Vương Chính Vinh và Kỳ Phóng: "Vận may của hai cậu khá đấy. Bệnh này kỵ nhất là di chuyển, lại càng không được để chậm trễ, sơ sảy một chút là mất mạng như chơi."
Nghe xong, Vương Chính Vinh sợ đến toát mồ hôi hột. Anh ta thở dốc vì vừa đạp xe một đoạn đường dài, vội vàng hỏi: "Vậy bây giờ dì cháu còn nguy hiểm không ạ? Có... có cần đưa đi nhập viện không bác sĩ?"
"Nhập viện thì cũng chỉ truyền nước muối sinh lý thôi, cậu cứ nhờ người của trạm xá tới truyền là được. Quan trọng nhất vẫn là phải chú ý bồi bổ điều dưỡng."
Bác sĩ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Ngụy Thục Nhàn: "Bệnh nhân chắc ốm đau cũng lâu rồi nhỉ? Nếu không phải ốm dai dẳng hoặc mất m.á.u quá nhiều thì người không thể suy nhược đến mức này được."
"Là do tôi chăm sóc không chu đáo." Vương Chính Vinh nghe vậy liền ôm mặt tự trách. Nhưng hoàn cảnh ép buộc, anh ta cũng có gia đình, công việc và cuộc sống riêng, sao có thể ngày nào cũng túc trực ở đây? Hơn nữa, làm sao anh ta tháo gỡ được những nút thắt nặng trĩu trong lòng dì mình?
Kỳ Phóng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Anh trực tiếp hỏi vào vấn đề cốt lõi: "Vậy phải bồi bổ điều dưỡng như thế nào ạ?"
"Chẳng phải hai người vừa dùng Độc sâm thang cứu sống người bệnh sao? Chắc trong tay vẫn còn nhân sâm nhỉ? Kê thêm một ít phụ t.ử nữa, sắc bài t.h.u.ố.c Sâm phụ thang cho bệnh nhân uống là được."
Bài t.h.u.ố.c Sâm phụ thang rất đơn giản. Thấy bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm, cụ lang trung đứng dậy xin phép ra về.
Vương Chính Vinh vội bước theo tiễn khách, tiện thể gửi tiền công khám bệnh. Cụ lang trung đi được vài bước thì quay đầu hỏi Kỳ Phóng: "Cậu thanh niên này, củ sâm kia cậu định bán phải không?"
Nếu không định bán, ai lại mang theo một món đồ quý giá trị bằng cả hai năm tiền lương của người thành phố bên mình làm gì?
Nào ngờ Kỳ Phóng khựng lại một nhịp rồi đáp: "Dạ không, là vợ con bảo con mang theo phòng khi cần dùng tới ạ."
Không chỉ cụ lang trung mà ngay cả Vương Chính Vinh nghe vậy cũng sửng sốt: "Em dâu bảo cậu mang theo sao?"
Dù không rành về t.h.u.ố.c thang, nhưng qua lời nói của cụ lang trung, anh ta cũng thừa hiểu giá trị của củ sâm đó. Thật không ngờ Nghiêm Tuyết lại dặn Kỳ Phóng mang theo thứ quý giá nhường này.
Bản thân Kỳ Phóng cũng không ngờ vừa đến nơi đã gặp tình huống nguy cấp như vậy. Nhờ củ nhân sâm Nghiêm Tuyết cẩn thận dặn dò mang theo phòng hờ, lại vô tình cứu sống sư mẫu.
Không gian bỗng chốc im ắng. Thấy vậy, cụ lang trung đành từ bỏ ý định mua lại một ít rễ sâm từ Kỳ Phóng để phòng thân. Thứ này quý hiếm quá, ông còn tưởng người ta mua cả củ không nổi thì mình có thể nhặt nhạnh mua chút sâm vụn cơ chứ.
Khi Kỳ Phóng quay vào trong phòng, sư mẫu Ngụy Thục Nhàn đã mơ màng thiếp đi. Nhưng nhìn sắc mặt bà, rõ ràng là không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Kỳ Phóng để Vương Chính Vinh ở lại nghỉ ngơi, còn mình đích thân tiễn bác sĩ trung niên về, tiện thể ghé tiệm bốc thêm ít vị phụ t.ử.
Hai người luân phiên nhau túc trực bên giường bệnh. Mãi đến ngày thứ ba, Ngụy Thục Nhàn mới hồi phục chút sinh khí và có thể nói chuyện bình thường.
"Tiểu Phóng." Bà âu yếm nhìn người học trò cưng của chồng mình: "Dì nghe Chính Vinh nói, con lấy vợ rồi sao?"
Kỳ Phóng còn tưởng bà sẽ nhắc ngay đến chuyện của thầy, không ngờ câu đầu tiên lại là hỏi thăm chuyện này. Anh thoáng ngập ngừng: "Vâng, con lấy vợ rồi ạ."
Khi nói câu này, giọng anh bất giác dịu lại. Ngụy Thục Nhàn chăm chú quan sát anh hồi lâu: "Tốt quá."
Trong ánh mắt bà không chỉ có sự vui mừng, mà còn chan chứa niềm xót thương, sự thở phào nhẹ nhõm như trưởng bối nhìn con cháu nay đã yên bề gia thất.
Kỳ Phóng liền kể cho bà nghe đôi chút về Nghiêm Tuyết: "Cô ấy tên là Nghiêm Tuyết, nhỏ hơn con hai tuổi. Lần sau con qua thăm, con sẽ dẫn cô ấy đến gặp sư mẫu ạ." Nói rồi anh sực nhớ ra điều gì, lấy từ trong túi ra một tấm ảnh: "Con có mang theo ảnh của cô ấy, sư mẫu có muốn xem không ạ?"
Giới thiệu vô cùng ngắn gọn, dứt khoát, không thêm một lời nhận xét thừa thãi nào, vậy mà lại luôn mang theo ảnh vợ bên mình.
Trong mắt Ngụy Thục Nhàn ánh lên ý cười: "Thế thì phải dẫn đến đây chứ, dì nghe bảo lần này con bé định đi cùng nhưng con không cho."
Nhân sâm là do Nghiêm Tuyết dặn dò mang theo, Vương Chính Vinh không thể nào không nhắc đến cô với dì mình. Nhắc đi nhắc lại thành ra nói không ít chuyện về cô.
Kỳ Phóng hơi khựng lại, rồi vẫn đưa tấm ảnh qua: "Cô ấy đang mang thai, con không yên tâm ạ."
Tấm ảnh đen trắng chụp một đôi bích nhân vô cùng xứng đôi vừa lứa. Đặc biệt là cô gái trong ảnh, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người ta nhìn vào cũng cảm thấy ngọt ngào tận tâm can.
"Đây là ảnh cưới của hai đứa nhỉ." Ngụy Thục Nhàn khó nhọc đón lấy tấm ảnh ngắm nghía: "Cô bé trông xinh xắn quá."
Một người trầm tính, ít bộc lộ cảm xúc như Kỳ Phóng, nghe vậy thế mà lại "Vâng" một tiếng. Ngụy Thục Nhàn nhìn anh, nụ cười càng rạng rỡ hơn.
"Quả nhiên là cưới vợ rồi có khác, nay cũng biết đ.á.n.h giá con gái nhà người ta xinh hay không xinh rồi đấy." Bà cười, trả lại tấm ảnh cho anh. "Thấy con tìm được một người tâm đầu ý hợp, dì cũng yên lòng. Ngày đó con rời khỏi đây, dì chỉ sợ con một đi không trở lại, lúc đó con mới chỉ là một cậu thiếu niên mười tám tuổi."
Nghe sư mẫu nhắc lại chuyện cũ, Kỳ Phóng rũ mắt cất kỹ tấm ảnh đi, giọng nói cũng trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày: "Giáo sư Lâm đã nói gì với sư mẫu vậy ạ?"
Nụ cười trên môi Ngụy Thục Nhàn vụt tắt: "Chuyện thằng Ngô Hành Đức sử dụng công trình hệ thống của thầy con, con có biết không?"
"Con biết ạ." Kỳ Phóng không hề giấu giếm: "Nhưng cái hắn dùng chỉ là bản nháp cũ của thầy, thiết kế hệ thống đó vốn có lỗi."
"Thầy con lúc nào cũng dặn đi dặn lại, làm nghiên cứu khoa học phải đặt chữ 'chuẩn' lên hàng đầu, không được phép đem an toàn sinh mạng và tài sản của nhân dân, của quốc gia ra làm trò đùa. Vậy mà nó nhất quyết không nghe."
Ngụy Thục Nhàn cười khổ: "Bây giờ ai cũng cho rằng công trình thủy lực tĩnh của thầy Thường Thanh vô dụng. Giáo sư Lâm là cơ hội cuối cùng rồi. Nếu dự án bên ông ấy không có tiến triển, nó sẽ bị đình chỉ vĩnh viễn, có thể là mười năm, hai mươi năm, thậm chí ba mươi năm cũng không được khởi động lại nữa."
Bà thở dài một hơi não nuột: "Sức khỏe của dì đã cạn kiệt rồi. Dì không thể trơ mắt nhìn Thường Thanh c.h.ế.t đi trong oan khuất, bị người đời phỉ báng, tâm huyết cả một đời bị chôn vùi và mang tiếng nhơ muôn thuở."
"Sư mẫu, Ngô Hành Đức từng rêu rao rằng muốn minh oan cho thầy. Hắn đã tới tìm con để đòi lại thành quả nghiên cứu, thậm chí còn lén lút lục soát nhà con." Đợi bà nói xong, Kỳ Phóng mới ném ra quả b.o.m chấn động với giọng điệu vô cùng thản nhiên.
Ngụy Thục Nhàn trợn trừng mắt kinh hãi: "Nó... nó còn dám đi đòi thành quả nghiên cứu từ chỗ con sao?"
"Vâng ạ, chẳng những đòi, hắn còn tới dọa nạt vợ con. Hắn bảo con dính líu đến vụ án của thầy, rồi gặng hỏi vợ con xem quanh con có ai khả nghi không."
"Nó... nó..." Ngụy Thục Nhàn cả đời làm nghề giáo, chưa từng biết dùng những lời lẽ thô tục c.h.ử.i bới, chỉ biết tức giận thở dốc không nói nên lời.
Kỳ Phóng vuốt n.g.ự.c giúp bà thuận khí, rót thêm cho bà cốc nước ấm. Thấy bà đã bình tĩnh lại, anh mới khẽ tiếp lời: "Con cũng không biết bây giờ hắn đã chịu từ bỏ ý định đó chưa."
Điều này khiến Ngụy Thục Nhàn im lặng một lúc. Bà hỏi khẽ: "Ý con là đang nghi ngờ..." Chưa dứt lời, bà tự lắc đầu: "Không thể nào, Lão Lâm không phải loại người đó, trước đây ông ấy còn từng nói giúp cho thầy con cơ mà."
"Con cũng không kết luận Giáo sư Lâm là người như thế." Giọng Kỳ Phóng vẫn rất bình tĩnh: "Con chỉ sợ ngay cả ông ấy cũng bị lừa thôi."
Giả thuyết này thực sự quá đỗi tàn nhẫn và khó chấp nhận. Ngụy Thục Nhàn một lần nữa chìm vào im lặng.
Đúng lúc đó, giọng của Vương Chính Vinh đang sắc t.h.u.ố.c ngoài sân vội vã cất lên: "Giáo sư Lâm, ông tới rồi ạ?"
Thì ra là Giáo sư Lâm tới. Cả Ngụy Thục Nhàn và Kỳ Phóng đồng loạt hướng ánh nhìn ra cửa. Quả nhiên, một giọng nói khàn khàn cất lên: "Dì cháu lại ốm à?" Kế đó là tiếng bước chân dồn dập bước vào.
Người bước vào là một người đàn ông trạc ngũ tuần, khuôn mặt gầy guộc, hai bên thái dương đã lấm tấm điểm bạc. Lúc bước đi, chân trái ông hơi cà nhắc. Kỳ Phóng chỉ liếc qua một cái rồi thu ánh nhìn, đứng dậy cất lời chào: "Chào Giáo sư Lâm."
Nhưng anh nhớ rất rõ, trước đây Giáo sư Lâm bước đi đâu có như thế này...
Giáo sư Lâm nhìn thấy anh, có vẻ như không dám nhận ra ngay: "Cậu là... Kỳ Phóng?"
Kỳ Phóng khẽ gật đầu: "Là cháu ạ."
Ngụy Thục Nhàn nằm trên giường gạch, được Kỳ Phóng đỡ dựa lưng ngồi dậy, cũng lên tiếng xác nhận: "Là thằng bé đấy."
Giáo sư Lâm không khỏi cảm thán: "Không ngờ thoắt cái cậu đã lớn chừng này rồi. Hồi mới vào trường vẫn còn là một đứa trẻ."
"Vâng." Ngụy Thục Nhàn cũng bồi hồi: "Ông xem thằng bé ít nói thế này là vì từ nhỏ đã tiếp xúc toàn với người lớn, nên nó cũng cứ phải gồng mình tỏ ra chín chắn đấy."
"Còn ai bảo đầu óc nó thông minh quá làm chi. Tôi đi dạy học nửa đời người cũng chưa thấy ai xuất sắc như nó."
Hai người hàn huyên vài câu, Giáo sư Lâm mới chuyển sang vấn đề chính: "Chuyện hôm trước tôi bàn với bà, bà đã nói lại với cậu ấy chưa?"
Ngụy Thục Nhàn định gật đầu, nhưng sực nhớ tới những lời Kỳ Phóng vừa phân tích, thái độ bà tự nhiên chững lại: "Cũng mới nói qua loa thôi."
Kỳ Phóng cũng muốn nghe thử xem rốt cuộc ông ấy định nói gì: "Lúc cháu đến thì sư mẫu đang ốm nặng."
"Sức khỏe của bà ấy quả thực rất yếu, tôi cũng không ngờ bà ấy lại gầy gò đến mức này. Nếu chuyện này mà để Thường Thanh biết..."
Giáo sư Lâm buông tiếng thở dài thườn thượt, câu nói bỏ lửng nhưng lại khiến Ngụy Thục Nhàn chạnh lòng nhớ đến người chồng quá cố, ánh mắt xót xa.
