Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 248 - Phiên Ngoại 2: Mùa Xuân Năm 1979

Cập nhật lúc: 22/04/2026 22:23

Quả thực là đạt tới đỉnh cao của loài dê, thế mà lại được sống ở khu vực trung tâm thành phố Yến Kinh mà ai ai cũng hướng tới.

Hơn nữa, hai đứa nhỏ cũng không phải ngày nào cũng đến, nhưng Kỳ Kinh Vĩ vẫn cứ nuôi con dê đó, từ mùa hè cây cối xanh um tùm cho đến tận mùa đông khi nó không còn tiết ra sữa nữa.

Đợi đến khi Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng bắt đầu kỳ nghỉ đông, ông cụ đã học xong cách đút đồ ăn dặm cho đứa nhỏ, trong nhà cũng xuất hiện thêm một đống đồ dùng trẻ con.

Nghiêm Tuyết luôn cảm thấy ông cụ có tâm lý bù đắp đối với tụi nhỏ. Đại khái là cảm thấy lúc trước có nhiều bề thiệt thòi, áy náy với Kỳ Phóng nên mới luôn muốn bù đắp lên người hai đứa nhỏ này. Cũng bởi Kỳ Kinh Vĩ đã lớn tuổi, tâm tính trở nên mềm mỏng hơn, nhìn thấy đám trẻ con này lại càng thêm phần yêu quý.

Đặc biệt là bé Nghiêm Ngộ lại lớn lên rất giống Kỳ Phóng lúc nhỏ, khiến ông cụ cứ nhìn mãi, rồi lại nhớ tới những năm tháng mà chính mình đã từng bỏ lỡ.

Dạo trước, khi cây táo trong sân chín, ông còn đích thân dẫn cháu trai đi hái táo, kết quả là bị sái cái thắt lưng già, đau đến mức mấy ngày liền không dám động đậy. Sau đó, cậu cháu trai hiếu thảo lập tức bảo mẹ mua cao dán cho ông, khiến ông cảm động đến mức hận không thể ngày hôm sau liền tung tăng nhảy nhót đi hái tiếp.

Thấy vậy, Nghiêm Tuyết nhịn không được mà dặn dò con trai: "Con bớt quậy lại một chút, ông nội lớn tuổi rồi, đừng làm ông mệt muốn c.h.ế.t luôn đấy."

Kỳ Nghiêm Ngộ liên tục gật đầu, vội vàng lấy quả to nhất, ngon nhất dâng lên cho mẹ, rồi lại bố thí vài quả cho ông bố già của mình.

Kết quả là Kỳ Phóng nhìn nhìn, liền đem phần của mình đổi với Nghiêm Tuyết. Thằng bé lúc đầu còn không hiểu chuyện gì, mãi cho đến khi c.ắ.n một miếng mới phát hiện ra bên trong quả to kia có sâu...

Cứ ầm ĩ như vậy, tinh thần của Kỳ Kinh Vĩ ngược lại ngày một tốt hơn. Có lần Nghiêm Tuyết đi đón con vô tình gặp Kỳ Khai, anh ta còn nói: "Ba anh dạo này sức khỏe tốt lên không ít."

"Là bị ồn ào đến mức đó sao?" Nghiêm Tuyết cười nói: "Ngày thường Nghiêm Ngộ ở nhà, ba nó một ngày muốn đ.á.n.h nó tám bận. Không có sức khỏe tốt thì quản không nổi đâu."

Chủ yếu là thằng nhóc này lúc muốn khiến người ta thích thì đúng là làm người ta thích thật, nhưng lúc chọc tức ông bố già của nó thì cũng chọc người ta tức điên. Nhiều lúc cô ở nhà, xem hai bố con nhà này hố nhau, niềm vui cả một ngày thế là đủ rồi.

Đổi lại bé Tri Ngộ nhà cô, từng theo mẹ hầu tòa, lại theo mẹ vào phòng thi, đại khái là đã thấy qua nhiều sóng to gió lớn nên tính cách rất "Phật".

Khi anh trai con bé bằng tuổi này, tranh sủng đến mức kinh thiên động địa, còn con bé thì chỉ cần đặt ngồi xuống một chỗ là không thèm nhúc nhích. Mẹ bế cũng được, bà cố bế cũng được, bố bế cũng xong. Có đôi khi anh trai bế, cùng lắm bế không thoải mái thì nó mới ư a kêu lên vài tiếng phản đối.

Anh trai con bé cũng quen với việc trông em. Có một lần hai vợ chồng về muộn, thằng bé trực tiếp bế em sang phòng mình, đặt em nằm ngủ ngay bên cạnh để trông coi.

Kỳ Phóng sang phòng bà nội xem tình hình xong, trở về hiếm khi lại buông lời khen con trai một câu với Nghiêm Tuyết: "Cuối cùng cũng không uổng công nuôi dưỡng."

Nghe vậy, Nghiêm Tuyết vỗ anh một cái: "Con trai anh chỉ có ngần ấy tác dụng thôi à? Anh đã bao nhiêu tuổi rồi, có thể đàng hoàng lại một chút được không?"

Kết quả là Kỳ Phóng lại rũ mắt xuống, nhéo vành tai cô một cái: "Nếu anh mà đàng hoàng quá thì liệu có sinh ra được nó không?"

Đúng là tuổi càng lớn càng không biết xấu hổ, chẳng biết cái dáng vẻ lãnh đạm lúc trước đã bay đi đằng nào rồi.

Năm đầu tiên chuyển đến Yến Kinh cứ thế náo nhiệt trôi qua. Đến khi bà nội dán những tấm hoa giấy cắt dán lên cửa sổ, đã là mùa xuân năm 1979.

"Hoa cắt dán trên cửa sổ đẹp quá." Hai người bạn học đến nhà Nghiêm Tuyết nhìn thấy, liền mở miệng khen một câu.

"Là bà nội tớ cắt đấy." Nghiêm Tuyết cười nói: "Bà lớn tuổi nhàn rỗi không có việc gì làm, lại lấy nghề thủ công cũ ngày trước ra mài giũa lại."

Kể từ khi đến Yến Kinh, không tiện nuôi gà cũng không tiện trồng trọt, hai đứa nhỏ lại thường xuyên chạy sang nhà ông nội, bà nội quả thực có chút nhàn rỗi. Nhưng bà đã lớn tuổi, không làm được việc nặng nhọc gì, cuối cùng dứt khoát ngồi cắt hoa giấy dán cửa sổ.

Không chỉ nhà Nghiêm Tuyết, nhà Kỳ Kinh Vĩ, rồi cả nhà Kỳ Khai đều dán tác phẩm thủ công của bà cụ, bà còn mang tặng một ít cho những người hàng xóm.

Sau đó, bà cụ cũng nhanh ch.óng trở nên thân thiết với những bà cụ khác ở quanh đó, không còn giống như hồi ở quê nhà, cứ như một bức tượng gỗ quanh quẩn trông coi căn phòng nhỏ tăm tối nữa. Thực ra người càng lớn tuổi lại càng thích nhắc lại chuyện cũ, nhưng hai năm nay, đặc biệt là khoảng thời gian gần đây, bà cụ lại càng không nhắc tới chuyện muốn được chôn cất ở quê nhà.

Có đôi khi bà nhìn hai đứa nhỏ trong nhà, có thể mỉm cười ngồi khâu lót giày cả một ngày trời, trên mặt không còn vẻ đờ đẫn của năm nào. Thấy bạn học của Nghiêm Tuyết đến, bà còn bưng ra một mâm hạt dưa, đậu phộng rang sẵn chuẩn bị cho dịp Tết, sau đó mới trở về phòng mình, tiếp tục vừa nghe radio vừa khâu vá. Ừm, chịu ảnh hưởng của mấy bà cụ xung quanh, hiện tại bà cũng bắt đầu nghe kịch, thỉnh thoảng tâm trạng tốt, chính bà còn tự lẩm nhẩm hát vài câu.

Bầu không khí ấm áp trong nhà khiến hai người bạn học thoải mái hơn không ít, ngồi xuống c.ắ.n hạt dưa một lúc mới bắt đầu đi vào chủ đề chính.

Tháng 12 năm ngoái, nhà nước đã ban hành chính sách cải cách mở cửa, không chỉ mở ra vài đặc khu kinh tế mà còn cho phép một bộ phận nhỏ người dân ở thành thị làm giàu trước. Thực chất đây là sự nới lỏng chính sách, khoảng cách đến khi các hộ kinh doanh cá thể có thể lấy được giấy phép kinh doanh của bộ phận công thương chắc vẫn phải đợi thêm một hai năm nữa.

Nhưng chờ đợi một chút cũng không sao, việc Nghiêm Tuyết muốn làm vốn dĩ không dễ dàng hình thành quy mô ngay được, cần có thời gian để phát triển.

Sau khi thực sự bước vào đại học, tiếp xúc với một số dự án của trường, Nghiêm Tuyết nhận ra rằng so với việc nghiên cứu khoa học, cô thực chất vẫn thích làm kinh doanh hơn. Trước đây làm điểm thử nghiệm và trung tâm đào tạo trong biên chế hay kiếp trước ngồi xổm ở chợ mở cửa hàng, tất cả đều khiến cô hứng thú hơn nhiều so với việc cả ngày ngâm mình trong phòng thí nghiệm.

Nhưng có một số thứ lại không thể không học. Không tiếp xúc với những thứ có hàm lượng kỹ thuật thì cũng chỉ có thể làm một người bán rong nhỏ lẻ, và cũng sẽ không thể quen biết được những người bạn học xuất sắc như hiện tại.

Nghiêm Tuyết quyết định tiếp tục với việc nuôi trồng nấm ăn của mình. Vừa đúng dịp cải cách mở cửa, rất nhiều nguyên vật liệu mà trước kia khó lấy được thì sau này đều sẽ dễ dàng hơn nhiều. Lần này cô sẽ không làm mộc nhĩ nữa mà chuyển sang nấm hương, nấm bào ngư, nấm kim châm hay thậm chí là nấm hầu thủ. Tương lai những loại này ở trong nước đều có thị trường rất lớn.

Cô rủ thêm hai người bạn học này, đều là người cùng khoa, lại có hứng thú với việc nuôi trồng nấm ăn và sẵn sàng cùng cô thử sức. Nói ra cũng thật khéo, trong đó có một người còn vì cô mà mới theo học ngành sinh vật. Cậu ta kể rằng nhìn thấy cô làm mô hình nhân giống mộc nhĩ nhân tạo, ở quê cũng muốn học theo nhưng thử vài lần đều không thành công.

Chính vì thử thế nào cũng không được nên sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, cậu ta mới đăng ký vào hệ Sinh vật của Đại học Yến Kinh, muốn học thêm chút kiến thức. Không ngờ đi học một năm, cậu ta mới phát hiện người tên Nghiêm Tuyết từng lên báo ngày trước lại chính là cô bạn cùng lớp với mình. Khoảnh khắc ấy thật sự vô cùng cảm khái.

Người còn lại là một trong số ít những nữ sinh trong lớp. Cô bạn này đồng ý tham gia đơn thuần là vì có quan hệ tốt với Nghiêm Tuyết, lại từng nghe cô kể về những trải nghiệm trước kia nên cảm thấy rất có hứng thú.

Ba người tâm đầu ý hợp. Nghiêm Tuyết là người có nhiều kinh nghiệm nhất sẽ phụ trách lên kế hoạch tổng thể, hai người còn lại chủ yếu phụ trách về mặt kỹ thuật. Cứ như vậy, trong khoảnh sân nhỏ nhà Nghiêm Tuyết, bọn họ đã vạch ra kế hoạch phát triển ba năm đầu tiên.

Việc tìm kiếm mặt bằng, mua sắm trang thiết bị và nguyên vật liệu sau đó đã chiếm trọn toàn bộ thời gian rảnh rỗi của Nghiêm Tuyết. Cho đến mức khi nhìn thấy Cù Minh Lý đứng trước cửa nhà mình, cô còn tưởng là bản thân hoa mắt.

Cù Minh Lý vẫn chẳng khác gì so với hơn một năm trước. Ông đang chuẩn bị gõ cửa, nhìn thấy cô liền đặt tay xuống: "Xem ra tôi không tìm nhầm chỗ rồi."

"Đúng là không nhầm đâu ạ." Nghiêm Tuyết vội vàng mỉm cười mời đối phương vào nhà, nhưng đối với chuyến viếng thăm đột ngột của Cù Minh Lý, cô vẫn cảm thấy rất bất ngờ.

Nếu như Cù Minh Lý được điều về Yến Kinh, thì với mối giao tình trước đây của họ, việc qua lại thăm hỏi nhau cũng là chuyện bình thường. Nhưng Cù Minh Lý lại chọn ở lại trên tỉnh. Cho nên khả năng cao là ông ấy lặn lội đường xa từ tỉnh chạy tới đây.

Nghiêm Tuyết nhịn không được bèn hỏi một câu: "Ngài đến tìm cháu có chuyện gì sao ạ?"

Cù Minh Lý không vội trả lời, trực tiếp lấy ra một bức thư từ trong túi: "Cháu tặng tôi một món quà lớn như vậy, tôi lại không đích thân tới để tìm hiểu tình hình được sao?"

Đầu năm nay, Cù Minh Lý chính thức được thăng chức từ thành phố Trường Sơn lên trên tỉnh, đảm nhận vai trò quản lý kinh tế. Không ngờ ông vừa mới nhậm chức đã nhận được một bức thư chuyển tới từ Trường Sơn, là thư Nghiêm Tuyết viết cho ông.

Ông mở ra xem, càng đọc lại càng kinh ngạc. Nghiêm Tuyết thế nhưng lại kiến nghị ông thành lập một khu chợ giao dịch tại Trường Sơn, chuyên dùng để giao dịch bán buôn các loại lâm sản đặc trưng như nhân sâm, mộc nhĩ...

Phải biết rằng chính sách cải cách mở cửa đến tháng 12 năm ngoái mới được ban hành. Cho dù ông là người quản lý mảng kinh tế của tỉnh, nhưng tỉnh của họ lại không có đặc khu kinh tế nào cả. Vậy nên trước khi Nghiêm Tuyết đưa ra kiến nghị, căn bản ông chưa từng nghĩ tới phương diện này. Nhưng sau khi xem xong bức thư của cô, ông lại càng nghĩ càng cảm thấy việc này rất có tính khả thi.

Quy mô nuôi trồng mộc nhĩ ở Trường Sơn vẫn luôn bị hạn chế, các thị trấn đều không dám buông tay tự do làm, điều này ông biết rõ, và Nghiêm Tuyết cũng đã từng nói với ông. Nói cho cùng nguyên nhân chính vẫn là do nền kinh tế kế hoạch hóa, đầu ra gặp khó khăn. Muốn đi tiêu thụ hay bán một thứ gì đó đều phải chờ bên trên phê duyệt.

Vì vậy, dù họ đã kinh doanh ở Trường Sơn được bảy, tám năm, nhưng trước sau vẫn chỉ quanh quẩn tiêu thụ trong tỉnh. Ở ngoại tỉnh, đừng nói là đến mua, thậm chí người ta còn chẳng biết ở đây có thể trồng mộc nhĩ.

Hiện giờ chính sách đã được nới lỏng, muốn từ nền kinh tế kế hoạch hóa từng bước chuyển đổi thành kinh tế thị trường, đối với sự phát triển của Trường Sơn thì đây quả thực là một cơ hội hiếm có. Lần trước, trong cuộc họp trên tỉnh cũng có nhắc tới vấn đề này, mọi người cho rằng có thể biến việc nuôi trồng mộc nhĩ ở Trường Sơn thành một ngành sản xuất đặc thù, tiếp tục mở rộng quy mô.

Nhưng điều mà mọi người nghĩ đến đều là bắt tay vào từ chính việc nuôi trồng mộc nhĩ, rồi từng bước tiêu thụ ra ngoại tỉnh. Nghiêm Tuyết thì lại làm ngược lại, cô muốn lập hẳn một khu chợ giao dịch để thu hút toàn bộ người mua tìm đến tận tỉnh mình.

Nếu việc này thành công, không chỉ mộc nhĩ Trường Sơn sau này không phải lo vấn đề đầu ra, mà lượng lớn khách mua dồn dập kéo tới cũng sẽ góp phần thúc đẩy kinh tế của Trường Sơn và các ngành nghề khác trong tỉnh.

Cho nên Cù Minh Lý đã suy đi nghĩ lại, cảm thấy thế nào cũng không tiện bằng gặp mặt nói chuyện trực tiếp. Cuối cùng, ông dứt khoát xin đơn vị nghỉ mấy ngày phép, đích thân lặn lội tới Yến Kinh.

Vừa tới Yến Kinh liền nhận ra, cô gái Nghiêm Tuyết này quả nhiên rất có bản lĩnh, đến bất cứ đâu cũng có thể thu xếp cho cuộc sống của mình thật tốt. Điều này càng làm ông thêm tin tưởng vào đề xuất của cô.

Thấy Nghiêm Tuyết nhìn bức thư, lộ ra vẻ mặt chợt bừng tỉnh, ông còn cười hỏi một câu: "Bản kế hoạch lần này cháu giao cho tôi, chắc không phải cháu đã nghĩ ra từ rất lâu trước đây rồi chứ?"

Đương nhiên là đã nghĩ ra từ sớm, cái bước cải cách mở cửa này Nghiêm Tuyết đã dự liệu trước, chỉ là thời cơ vẫn chưa tới mà thôi. Nhưng cô cũng không thể trả lời như vậy, chỉ đành cười khiêm tốn: "Cháu đâu có bản lĩnh lớn đến vậy. Cháu chỉ là thấy hiện tại đã cho phép một bộ phận nhỏ người dân làm giàu trước, cảm thấy đây là một cơ hội tốt."

Nuôi trồng mộc nhĩ là một ngành nghề kinh doanh lâu dài và ổn định. Cải cách mở cửa mang lại ảnh hưởng về mặt kỹ thuật cũng chỉ có hạn, nhiều lắm thì sau này có thêm túi nilon, có thể chuyển sang hình thức treo túi nuôi trồng trên quy mô lớn. Nhưng dù có trồng được nhiều bao nhiêu thì cũng phải có nguồn tiêu thụ. Việc đích thân chạy vạy khắp nơi tìm đầu ra làm sao nhanh bằng xây dựng hẳn một khu chợ giao dịch, hơn nữa còn có thể thúc đẩy toàn bộ nền kinh tế của Trường Sơn.

Nghiêm Tuyết đã đoán được ý đồ chuyến đi này của Cù Minh Lý: "Ngài tới tìm cháu để tìm hiểu tình hình, là cảm thấy chuyện này có khả năng thực hiện phải không ạ?"

Cù Minh Lý không hề phủ nhận: "Chỉ là vẫn còn một số vấn đề. Nếu chỉ bán đơn lẻ mộc nhĩ và nhân sâm, tôi e là sẽ không đủ sức chống đỡ cả một khu chợ."

Hiện tại quả thực vẫn còn hơi sớm, Nghiêm Tuyết cũng biết điều này: "Vậy tính từ lúc ngài báo cáo lên trên, rồi thảo luận thông qua, chọn địa điểm đến khi hoàn thành xây dựng thì cần bao nhiêu thời gian ạ?"

"Thế nào thì cũng phải mất một, hai năm." Đây không phải là chuyện nhỏ, trên tỉnh hiện giờ cũng đang "dò đá qua sông", dò dẫm từng bước, chắc chắn sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Cù Minh Lý vừa dứt lời liền hiểu được ý của Nghiêm Tuyết là gì: "Cháu cảm thấy hai năm nữa, quy mô sẽ tiếp tục được mở rộng?"

"Cháu đang nghĩ đến việc Yến Kinh hiện tại đã bắt đầu có các hộ cá thể làm buôn bán nhỏ lẻ rồi." Nghiêm Tuyết đáp: "Còn cả chuyện thôn Tiểu Cương ở huyện Phụng Dương, tỉnh An Huy năm ngoái nữa, họ đã làm chế độ khoán sản lượng đến từng hộ gia đình."

Chuyện này Cù Minh Lý cũng biết. Ông còn biết hiệu quả của việc khoán sản lượng đến hộ rất tốt, cấp trên vẫn đang bàn bạc muốn mở rộng mô hình này ra toàn quốc.

"Nếu như ruộng đất có thể khoán sản lượng đến từng hộ, vậy còn núi rừng thì sao?" Nghiêm Tuyết đặt ra một câu hỏi: "Các hộ kinh doanh cá thể liệu có khả năng tự mình thu mua lâm sản để bán, tự mình trồng mộc nhĩ được không?"

Nghiêm Tuyết biết rõ rằng, sau này không chỉ có người tự trồng mộc nhĩ, mà còn có người tự trồng nhân sâm. Vào những năm 80 - 90, từng có một bộ phận người dân phất lên làm giàu nhờ vào những thứ này.

Chỉ khi quyền kinh doanh và quyền tiêu thụ bắt đầu nằm trong tay cá nhân, không còn hoàn toàn thuộc về nhà nước nữa, thì thị trường này mới có thể coi là được kích hoạt thực sự. Lời của Nghiêm Tuyết khiến Cù Minh Lý rơi vào trầm tư. Không thể không thừa nhận loại chuyện này đích thực rất có khả năng xảy ra. Quốc gia vẫn đang rất có quyết tâm trong việc đẩy mạnh phát triển kinh tế.

"Nhưng hiện tại đưa ra đề xuất xây dựng khu chợ giao dịch thì vẫn còn hơi sớm." Ông trầm ngâm: "Có thể trước tiên tổ chức một hội chợ giao dịch để xem tình hình ra sao, vừa để thăm dò vừa để củng cố niềm tin."

"Vậy phải trông cậy vào ngài rồi." Cù Minh Lý là người thông minh, không cần Nghiêm Tuyết phải suy nghĩ thay mọi bề.

Nghiêm Tuyết mỉm cười nói: "Vừa hay cháu cùng mấy người bạn đang làm một cơ sở nhỏ để thử nghiệm việc nuôi trồng nhân tạo các loại nấm ăn khác, đến lúc đó còn mong ngài giúp đỡ nhiều hơn."

Rõ ràng là cô đã góp công lớn nhất, vậy mà lại mở miệng nhờ người khác nâng đỡ. Cũng khó trách tại sao cô đi đến đâu cũng có thể kéo được người đến cùng mình xây dựng sự nghiệp.

Cù Minh Lý cười đến nheo cả nếp nhăn nơi khóe mắt: "Điều đó là đương nhiên rồi, nói không chừng đến lúc đó trên tỉnh còn phải dựa vào kỹ thuật mới của các cháu ấy chứ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.