Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 59:**
Cập nhật lúc: 13/04/2026 19:19
Năm trăm tệ, bằng cả một năm tiền lương của một người rồi đấy, cũng không biết hồi đó nhà họ cưới Lang Nguyệt Nga có tốn đến ngần ấy tiền hay không.
Hơn nữa đây lại còn là đổi từ chỗ t.ử tế sang chỗ tồi tàn, phỏng chừng lúc nhà họ Khang chạy chọt chuyện này, chắc phải tức đến ứa m.á.u.
Mẹ Lang Nguyệt Nga tuôn một tràng ráo hoảnh với Nghiêm Tuyết, ra cái vẻ như cuối cùng cũng nhổ được cái gai trong mắt. Kể lể thỏa thuê về t.h.ả.m trạng của nhà họ Khang xong, bà dường như sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi Nghiêm Tuyết: "Đúng rồi, bác nghe cái Nga bảo hôm đó đi cùng cháu còn có một cậu thanh niên nữa à?"
Nghiêm Tuyết chỉ nghĩ là bà cũng muốn gửi lời cảm ơn đối phương: "Dạ vâng, có một đồng chí ở lâm trường Tiểu Kim Xuyên ạ."
"Bao nhiêu tuổi rồi? Đã kết hôn chưa? Chắc các cháu quen nhau nhỉ?" Mẹ Lang Nguyệt Nga chớp thời cơ hỏi dồn.
Lang Nguyệt Nga lập tức giật giật gấu áo mẹ, Nghiêm Tuyết cũng hiểu ý ngay.
Mẹ Lang Nguyệt Nga bị con gái kéo áo thì hết cách lấp l.i.ế.m: "Thì bác chỉ hỏi thăm tí thôi, có nói gì đâu." Nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Nghiêm Tuyết.
Nghiêm Tuyết đành nói thật: "Cháu cũng mới gặp có hai ba lần, không biết đồng chí ấy tên gì đâu ạ."
"Thế à." Mẹ Lang Nguyệt Nga lộ rõ vẻ thất vọng, "Bác nghe cái Nga bảo các cháu đi cùng nhau, còn tưởng cháu thân với cậu ấy lắm."
Đúng lúc Kỳ Phóng từ bên ngoài về, bà cũng cắt ngang câu chuyện, cùng Lang Nguyệt Nga cáo từ ra về.
Khách vừa đi khỏi, Nghiêm Tuyết đang chuẩn bị mang thịt đi rửa thì nghe người đàn ông hỏi: "Lại là cái người tặng giày trượt patin đó à?"
Cũng không biết anh chỉ nghe lõm bõm được nửa câu chăng mà làm sao chắt lọc được thông tin chuẩn xác đến thế.
Nghiêm Tuyết hơi cạn lời, cũng hết cách bày tỏ cái sự suy đoán mỏng manh của mình: "Thì chị Nguyệt Nga với mẹ qua đây cảm ơn chuyện lần trước mà, tiện thể cũng muốn cảm ơn anh ta luôn."
Kỳ Phóng không nói gì thêm, cúi đầu cầm bánh xà phòng giặt đồ để cạnh bánh xà phòng thơm lên. Cũng chẳng rõ anh nhất quyết chen vào hỏi một câu như thế để làm gì.
Nghiêm Tuyết xách thử khúc thịt cá lên ước lượng, cảm thấy cỡ này kiểu gì cũng phải được bốn năm cân: "Để lát em ủ chút giá đỗ, làm món cá nấu cay." Nói rồi lại chỉ vào hai túi lương thực trên tủ, "Chị Bảo Chi nhà bên mang sang đấy."
Kỳ Phóng lúc bước vào đã để ý thấy rồi: "Đưa tiền chưa?"
Điểm này anh khá giống Nghiêm Tuyết, không bao giờ nhận không đồ của ai. Nghiêm Tuyết mỉm cười: "Em đưa thẳng thì chắc chắn chị ấy không nhận đâu. Em nhờ chị ấy mua thêm bốn mươi cân nữa, tới lúc biết giá thì đưa luôn một thể."
Kỳ Phóng nghe vậy cũng không nói gì thêm, đổ chậu nước vừa rửa tay vào xô nước bẩn, rồi múc một chậu nước sạch khác rửa lại.
Nghiêm Tuyết để ý thấy tay anh dính đầy dầu nhớt: "Chú Từ lại nhờ anh phụ rã máy à?"
Ban đầu Kỳ Phóng qua đó cũng chỉ đứng cạnh quan sát, sau này có hôm thiếu người, anh bèn xắn tay vào phụ Từ Văn Lợi.
Rồi Từ Văn Lợi phát hiện ra, chàng trai này dùng còn "ngon" hơn cả hai gã đồ đệ của mình nhiều. Đối với những thứ từng nhìn qua, anh nắm rõ như lòng bàn tay, bảo tháo chỗ nào là tháo chuẩn đét không trật một li. Có đôi khi không dẫn đồ đệ theo, hoặc đồ đệ chậm tiêu quá dạy không nổi, chú Từ dứt khoát đẩy anh lên làm trước, bản thân cũng được nghỉ ngơi một chút.
Kỳ Phóng đối với việc này không có phản ứng gì đặc biệt: "Ừ, hôm nay cơ bản là tháo xong rồi."
"Vậy sau này không cần qua đó nữa à?" Nghiêm Tuyết dò hỏi ý anh.
"Không cần." Kỳ Phóng đáp lời súc tích. Nhưng thực ra mấy ngày tới mới là lúc giảng trọng tâm về sửa chữa, Từ Văn Lợi rất muốn anh tiếp tục tham gia nhưng anh không đồng ý.
Đáng lẽ hôm qua anh đã có thể nghỉ đi rồi, bởi vì hôm kia xưởng sửa chữa nhỏ đã tháo tới bộ truyền động thủy lực mà anh muốn xem.
Nói phẫn nộ ư, sau lần bùng nổ cảm xúc hôm ấy, dường như anh cũng không còn phẫn nộ đến thế nữa. Bộ hệ thống áp dụng trên bốn chiếc Tập Tài 50 này quả thực chính là công trình anh và thầy giáo từng nghiên cứu.
Hai ngày nay anh vẫn kiên nhẫn tháo cho xong, chủ yếu là muốn xem thử bọn họ xử lý nó ra sao, độ hoàn thiện tổng thể của chiếc máy kéo làm ăn thế nào.
Thú thực thì cũng có vài chi tiết mới mẻ, nhưng không nhiều, thậm chí thứ được dùng còn chẳng phải phiên bản mới nhất đã qua bao lần chỉnh sửa thử nghiệm của anh và thầy, có vẻ giống như vội vã đắp nặn ra một sản phẩm để giao nộp nhiệm vụ. Chẳng trách Ngô Hành Đức lại đích thân chạy tới tìm anh, trăm phương ngàn kế hòng moi móc tài liệu.
Nghĩ tới thôi cũng thấy nực cười. Người thật sự tận tâm tận lực làm nghiên cứu thì bị ép tới đường cùng, kẻ chỉ hám danh chuộng mẽ bề ngoài thì lại ngồi chễm chệ ở vị trí cao, lại còn cả cái gã được gọi là sư huynh kia của anh nữa...
Kỳ Phóng chỉ cần nghĩ đến là thấy chán chường tột độ. Bọn người đó, và cả cái thế đạo chẳng nhìn thấy chút hy vọng nào này nữa.
Trái tim vừa chùng xuống, anh đã nghe thấy phía sau có giọng nói vang lên: "Vậy ngày mai anh ở nhà trông nhà nhé, em lên trấn một chuyến. Hôm nay Chu Văn Tuệ bảo em là đồ em nhờ mua đã về rồi, tiện thể em đi mua ít đường glucose với bán nốt chỗ thiên ma luôn."
Anh lập tức bị kéo văng về lại với những chuyện vặt vãnh của thực tại: "Mai để anh đi cho, gỗ lâm trường duyệt cấp đã chở xuống rồi, anh qua nhà máy gạch mua thêm ít gạch, nhân mấy hôm nay thời tiết đẹp thì dựng nhà luôn."
"Mua gạch á?"
"Ừ, anh tính xây thêm một lớp gạch bọc bên ngoài nhà."
Cái kiểu nhà gỗ quây tròn đặc trưng ở lâm trường này đúng là ấm áp thật, nhưng thực sự không kiên cố bằng nhà xây gạch lợp ngói, nhất là phần móng không thể đào quá sâu.
Nghiêm Tuyết nhẩm tính một lát, dứt khoát vào phòng trong lấy ra mấy tờ tiền đưa cho anh: "Vậy thì mua cả ngói đi, lợp mái gỗ thoát nước kém lắm. Không thì anh đi mua mấy bao t.h.u.ố.c lá, xem hôm nào lâm trường có tàu chạy động cơ đốt trong lên trấn, hỏi người ta xem có thể móc thêm cho nhà mình một toa chở hàng phía sau không."
Dựng nhà ở lâm trường chẳng dùng đến gạch, dĩ nhiên mái nhà cũng chả lợp bằng ngói, mà lợp bằng vỏ cây hoặc những mẩu gỗ gọt mỏng. Lợp xếp liền thành từng dãy đúng là có thể che mưa, nhưng khả năng chống thấm tuyệt đối không thể bằng ngói thật, lại càng không bền bằng. Bọn họ nếu đã rủng rỉnh tiền trong tay thì làm một lần cho đàng hoàng luôn, đỡ sau này chỗ này hỏng chỗ kia dột.
Còn về việc móc thêm một toa xe nhỏ phía sau đầu tàu, chỉ cần bọn họ tự mình bốc dỡ lấy thì cũng chẳng phải chuyện to tát gì.
Đúng lúc Kỳ Phóng rửa tay xong, liền nhận lấy tiền bỏ vào túi. Không ngờ vừa mới nhắc tới vụ giày trượt patin hôm trước, ngày hôm sau lúc ngồi trên xe, anh đã chạm mặt ngay người tặng giày cho Nghiêm Tuyết.
Cậu thanh niên ngồi cách anh một khoảng xa nên hoàn toàn không để ý tới anh. Ngược lại, cậu phụ xe lúc đi qua thu vé thì nhận ra anh, nhưng cũng chỉ nhìn thêm một cái chứ không hó hé nửa lời.
Lúc sau, khi bước tới chỗ của Tề Phóng*, cậu phụ xe cũng giấu nhẹm chuyện mình vừa nhìn thấy chồng của cô gái kia, chỉ liếc nhìn bọc giấy mà Tề Phóng mang đi tặng hai lần vẫn chưa tặng được đang cầm trên tay: "Lại về nhà cô à?"
*(Chú thích: Chồng của nữ chính là 祁放 - Kỳ Phóng. Còn Tề Phóng - 齐放 ở đây là đối tượng xem mắt ban đầu của nữ chính, hai cái tên đồng âm tiếng Trung nhưng viết khác chữ).*
"Ừ," Tề Phóng cười cười, vội vàng móc tiền ra mua vé, "Ban nãy chưa thấy ai qua thu."
Nếu đổi lại là người khác, có khi đã ỉm luôn đi cho qua chuyện. Nhưng anh chàng này thì khác, lần nào cũng nghiêm túc chủ động mua vé, càng chưa bao giờ ỷ vào việc quen biết người phụ xe mà định đi xe chùa.
Nhiều khi cậu phụ xe cảm thấy gã này quá thật thà, nhưng lại rất thích cái sự chân chất đó của anh chàng. Dù sao thì bản chất con người anh ta cũng rất tốt: "Tôi đoán lần này kiểu gì cô cậu chả về rồi."
Tề Phóng gật đầu: "Cô tôi vỡ được mảnh đất nhỏ, loanh quanh dịp mùng Một tháng Năm kiểu gì cũng phải tranh thủ về gieo hạt, nếu không năm nay lấy gì mà ăn."
Tới nhà, quả nhiên người cô đã trở về. Chỉ là trên cánh tay trái của bà có đeo một chiếc băng tang đen, rõ ràng là bố chồng bà không qua khỏi, đã về chầu ông bà.
Lời sắp sửa buột ra khỏi miệng Tề Phóng đành khựng lại, anh hạ giọng nói trước: "Cô nén bi thương nhé."
"Không sao, từ hai năm nay sức khỏe ông cụ đã yếu lắm rồi, dượng cháu ở nhà cũng có chuẩn bị tâm lý từ trước."
Thái độ người cô coi như vẫn ổn. Nhìn thấy anh xách theo túi đồ, bà lại la rầy: "Cháu đến chơi là được rồi, còn xách đồ theo làm gì. Cái tí tiền mọn của cháu sao không biết đường tích cóp làm vốn cưới vợ đi?"
Nhắc tới vốn cưới vợ, bà lập tức sực nhớ ra: "Dạo trước nhà có tang đi gấp quá, cô chưa kịp hỏi cháu. Chuyện xem mắt của cháu thế nào rồi? Thành đôi chưa? Nghe bảo cô gái đó xinh đẹp lắm cơ mà."
Tề Phóng biết ăn nói sao đây, đành đưa bọc mộc nhĩ qua trước: "Cháu cũng chả biết là thành hay không nữa, cháu còn chưa gặp được người ta."
"Đã mấy tháng trời rồi mà cháu vẫn chưa gặp mặt?"
Người cô không dám tin vào tai mình, nhưng bà cũng dư sức hiểu tính tình đứa cháu trai thật thà này, nó tuyệt đối không thể nói dối gạt bà. Bà lập tức đứng dậy thay giày: "Đi, cô dẫn cháu sang nhà con Đơn Thu Phương hỏi cho ra nhẽ."
"Chị bảo cháu trai chị chưa gặp được người á? Không thể nào!"
Hai cô cháu vội vã kéo đến nhà Đơn Thu Phương. Đơn Thu Phương hoàn toàn không thèm nhận cái tiếng oan này: "Chính tay tôi ra tận ga đón người, cũng chính tay tôi tiễn con bé lên chuyến xe lửa nhỏ, sao lại không gặp được? Đã thế, sau đó con bé còn ghé nhà tôi biếu đồ, bảo là đã gặp mặt cháu nhà chị rồi. Cái lọ thủy tinh đựng đồ vẫn còn để rành rành ra kia kìa."
Dứt lời, bà ta đi thẳng vào bếp, xách ra một hũ dưa muối chua.
Bà ta nói dõng dạc, chắc nịch, hoàn toàn không nhìn ra chút xíu chột dạ nào. Người cô đành quay sang xác nhận lại với đứa cháu một lần nữa: "Cháu thật sự chưa gặp con bé à?"
Lúc này Đơn Thu Phương mới để ý tới Tề Phóng đang đứng nấp phía sau: "Đây là đứa cháu chị đó hả? Mới mấy năm không gặp mà đã lớn bổng thế này rồi cơ à?"
Bà ta nhớ mang máng hồi nhỏ thằng bé khá cao, mắt cũng to cơ mà.
Đơn Thu Phương là người tính tình thẳng thắn, miệng mồm liến thoắng, người cô nhà họ Tề đã nhẵn mặt từ lâu, nhưng giờ là lúc nói mấy chuyện này sao?
Thấy cháu mình bị nhìn đến mức đỏ bừng mặt nhưng vẫn gật đầu, bà vội vàng lôi câu chuyện về lại đúng quỹ đạo: "Cháu nhà tôi thế nào tôi tự biết, nó bảo chưa gặp là chắc chắn chưa gặp. Đứa cháu gái nhà chị rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Không phải nẫng tay trên cuỗm tiền nhà tôi bỏ trốn rồi chứ?"
Đơn Thu Phương nghe vậy thì xù lông: "Nó mới là con nhãi ranh vừa mới thành niên, có thể chạy đi đâu được? Hơn nữa ai thèm khát cái một trăm tệ nhà chị chứ?"
"Cái đó thì chưa chắc, kiếm đại một cái khe núi nào đó, cuốc đại một mảnh đất hoang, kiểu gì chả kiếm được miếng ăn? Ở cái khe rãnh xứ mình đâu thiếu gì người vùng trong trốn chui trốn lủi ra đây sống làm hộ khẩu đen."
"Thế thì nó tới tận cái xó xỉnh này kết hôn làm cái gì? Ở miền trong đâu phải không sống nổi."
Đơn Thu Phương dứt khoát dắt đám người sang nhà người chị dâu nhỏ ở đối diện: "Chị dâu làm chứng cho tôi, có phải trước Tết đứa cháu gái của tôi có tạt qua đây, bảo là nó đã tới lâm trường gặp mặt người ta rồi, còn biếu tôi hai lọ thủy tinh đựng đồ không?"
"Cái cô bé dáng người không cao lắm, có đôi mắt to tròn, trông rất xinh xắn ấy hả?" Chị dâu nhỏ rõ ràng vẫn còn ấn tượng với Nghiêm Tuyết.
Đơn Thu Phương gật đầu: "Đúng, chính là nó, ở đây tôi cũng đào đâu ra đứa cháu gái nào khác nữa."
"Thế thì tôi đúng là có gặp thật. Qua Tết con bé còn ghé lại một lần nữa cơ, đi cùng với chồng nó."
"Thấy chưa, tôi đã bảo sao có chuyện không gặp được." Đơn Thu Phương lập tức quay phắt lại nhìn hai cô cháu nhà họ Tề, nhất là nhìn chằm chằm vào Tề Phóng: "Thế là ý làm sao? Cưới hỏi xong xuôi hết rồi giờ lại bảo chưa gặp là chưa gặp thế nào? Định lật lọng trả hàng hay gì?"
Thằng oắt nhà họ Tề mà thuộc cái ngữ đó thì bà ta nhất quyết không để yên, kiểu gì cũng phải bắt nhà đó cho một lời giải thích thỏa đáng. Cái con bé Tiểu Tuyết xinh xẻo khỏi bàn, nghe đồn lại đảm đang tháo vát, ghép với nó quả là dư sức, thế mà thằng này còn có gan bày ra cái trò này.
Cả hai người đều khẳng định chắc nịch. Dẫu người cô biết rõ mười mươi bản tính của Tề Phóng, cũng không kìm được mà quay sang nhìn đứa cháu trai.
Tề Phóng vốn đã không giỏi ăn nói, bị mấy cặp mắt trừng trừng nhìn chòng chọc thế này, nghẹn tới nửa ngày cũng chỉ nặn ra được một câu: "Cháu thật sự chưa hề gặp mặt."
