Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 70:**
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:02
Tề Phóng cũng vội vàng xua tay phân trần: "Tôi đến đây là để tìm người khác, chứ không phải tìm cô ấy đâu."
Nghĩ ngợi một lát, anh lại thấy nói vậy chưa chuẩn xác lắm: "Là tôi định đi kiếm người, vừa hay đụng mặt cô ấy ở đây nên tính nhờ cô ấy chỉ đường dùm thôi."
Xui xẻo thay, lời chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì ông chồng của cô đã lù lù xuất hiện, mặt mũi cau có rõ mười mươi.
Điều này làm Tề Phóng có chút ngượng nghịu sượng trân. Hơn nữa, lần trước tình cờ chạm trán trên xe lửa, anh ta có thế này đâu cơ chứ? Hay là do thấy vợ bong gân mà còn lết đi lung tung nên bốc hỏa?
Khi nghe Nghiêm Tuyết thanh minh rằng cô không cố ý ra ngoài để gặp đối phương, nét mặt Kỳ Phóng vẫn chẳng giãn ra chút nào, khuôn mặt điển trai vẫn hầm hầm như đưa đám.
Anh sải bước tới xốc cánh tay Nghiêm Tuyết lên: "Có thứ gì quan trọng đến mức em phải tập tễnh vác cái chân què lên núi để lấy cho bằng được? Nhờ người khác đi lấy không xong à? Hoặc chí ít cũng đợi anh về, anh đi lấy cho em."
Nhờ người khác thì dĩ nhiên là không xong rồi, bởi vì thứ Nghiêm Tuyết muốn lấy là cả một khúc thân cây lớn, trên đó đã lấm tấm nhú ra những mầm mộc nhĩ đen.
Trưa nay lúc nghỉ ngơi cô mới tình cờ phát hiện ra, chưa kịp vác về nhà thì chiều đã trượt chân ngã nhào, phải nhờ Kim Bảo Chi cõng về.
Đã sắp sang tháng Sáu rồi, cô chẳng còn đủ kiên nhẫn để đợi chờ thêm nữa. Đem được mầm mộc nhĩ về nhà sớm ngày nào, nhân tạo ép chín sớm ngày đó, cô sẽ sớm thu được mộc nhĩ trưởng thành để tiến hành nuôi cấy giống.
Nghiêm Tuyết ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn người đàn ông: "Nhờ anh đi tìm á? Thế anh có biết cái thân cây nào vừa mới nứt mầm mộc nhĩ không?"
Hóa ra là vì vụ này. Giọng Kỳ Phóng dịu đi đôi chút: "Em cứ tả lại xem nó nằm ở đâu, anh đi kiếm cho."
"Rừng thì rộng mênh m.ô.n.g, cây đổ ngổn ngang đếm không xuể, em còn phải căng mắt ra tìm mỏi tay mới thấy. Anh biết nó là khúc gỗ nào, hình thù ra sao chắc?"
Cái vụ này liên quan trực tiếp đến việc cô có sớm đón được cậu em trai lên đây sống chung hay không, làm sao cô yên tâm giao phó cho người khác được: "Mà cứ cho là em muốn nhờ anh đi chăng nữa, thì anh có rảnh rỗi lấy một giây phút nào không? Đội thi công của các anh rõ ràng đã tan ca từ sớm rồi, thế mà hễ chuông báo nghỉ là anh bốc hơi bóng chim tăm cá, tìm mỏi con mắt cũng chả ra, em gọi anh bằng niềm tin à?"
Câu nói này như mũi kim châm trúng tim đen Kỳ Phóng, khiến anh á khẩu không bật lại được lời nào. Cuối cùng, anh đành hạ mình ngồi xổm xuống: "Lên đi."
Nghiêm Tuyết đứng ì ra đó không nhúc nhích, thậm chí còn ngoảnh mặt quay hướng khác, chống cây gậy gỗ tạm bợ lết đi: "Anh tự về nhà đi, em phải tranh thủ thời gian lên rước đống mầm mộc nhĩ về đây."
Đau chân thì có hề hấn gì, tịnh dưỡng dăm ba hôm là khỏi. Nhưng thời gian mà trôi tuột đi thì lấy đâu ra mà bù đắp.
Lỡ bề năm nay cô lỡ nhịp gieo cấy phôi nấm, thì có khi phải đợi đến tận năm sau mới làm được. Trong khi cô đã vỗ n.g.ự.c thề thốt với thằng em trai là sẽ đón nó lên đây trong vòng nửa năm nữa. Thế nên dạo này, hễ hở ra chút thời gian rảnh là cô lại lặn lội chui rúc vào rừng săn lùng mầm mộc nhĩ.
Vả lại, Kim Bảo Chi cũng đã nhờ người rành nghề xem qua rồi, cái bong gân của cô chẳng đến mức nghiêm trọng, chứ không thì làm sao cô có gan lết ra đường...
Mới cà nhắc được hai bước, eo cô đã bị một cánh tay rắn chắc ôm lấy ngang hông.
Nghiêm Tuyết còn chưa kịp định thần, người đàn ông đã sải bước chắn ngay trước mặt, tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô rồi không nói không rằng ép cô nằm úp lên lưng mình.
"Anh làm cái gì vậy?" Cô đ.ấ.m thùm thụp vào vai anh.
"Chẳng phải em nằng nặc đòi đi tìm mầm mộc nhĩ sao?" Sắc mặt người đàn ông vẫn hằm hằm, giọng nói trầm khàn gắt gỏng, nhưng động tác lại tinh tế khẽ xốc cô lên một chút cho ngay ngắn: "Để anh cõng em đi."
Pha bẻ lái này nằm ngoài sức tưởng tượng của Nghiêm Tuyết: "Anh... anh cõng em đi á?"
Đường lên núi đâu có phẳng phiu gì cho cam, đã gập ghềnh khó đi lại còn phải oằn lưng cõng thêm một người lớn tổ chảng như cô. Trưa nay Kim Bảo Chi cõng cô xuống núi cũng chỉ cõng được một quãng ngắn tẹo, sau đó đành thả cô xuống xốc nách dìu đi cơ mà.
Ấy vậy mà Kỳ Phóng lại vặc lại: "Chứ còn sao nữa? Chẳng lẽ đứng nhìn em cà nhắc trèo dốc dở sống dở c.h.ế.t?"
Nghiêm Tuyết ngoan ngoãn ngậm miệng, Kỳ Phóng lại xốc cô lên cho chắc chắn thêm một nhịp: "Giờ em nói xem cái khúc gỗ đó nằm ở xó nào, anh vác em đến đó tìm."
"Kìa, ở đây vẫn còn người này." Nghiêm Tuyết bỗng nhớ ra sự hiện diện của Tề Phóng vẫn còn lù lù đứng đó: "Lúc nãy anh bảo anh muốn tìm ai cơ?"
Hai vợ chồng người ta đang bận lên núi kiếm đồ, anh cứ đứng ráng ở đây kỳ đà cản mũi làm cái gì?
Tề Phóng vội vã xua tay quầy quậy: "Không có gì đâu, hai người cứ lo việc của hai người đi, để tôi hỏi thăm người khác cũng được."
Nói đoạn, chẳng thèm đợi hai người kia mở miệng, anh ta co giò chuồn lẹ.
Nhắc lại cái thái độ lúc nãy, Nghiêm Tuyết không nhịn được giáng thêm một bạt tai vào vai Kỳ Phóng. Anh dường như cũng đoán được cô định trách móc chuyện gì, bèn ngoái đầu gọi với theo Tề Phóng: "Vụ ban nãy cho tôi xin lỗi nhé."
"Không sao không sao đâu." Tề Phóng nghe vậy, bước chân càng guồng nhanh thoăn thoắt hơn.
Kỳ Phóng thu ánh mắt lại, vẫn tiếp tục càm ràm Nghiêm Tuyết: "Lần sau có chuyện gì thì phải bảo với anh một tiếng."
Lời còn chưa dứt, từ đằng xa chợt vọng lại một giọng nữ mang theo vẻ không thể tin nổi: "Kỳ Phóng?"
Soạt!
Cả Kỳ Phóng và Tề Phóng đồng loạt ngoảnh đầu lại nhìn.
Nghe tiếng người gọi tên mình (Tề Phóng), Tề Phóng theo phản xạ tự nhiên quay phắt đầu lại.
Nhưng đưa mắt lướt một vòng, anh ta chẳng thấy ai đang hướng mắt về phía mình cả. Nghĩ thầm chắc do thính giác có vấn đề nên nghe nhầm, anh ta đưa tay gãi đầu rồi tiếp tục rảo bước.
Ở chiều ngược lại, Kỳ Phóng vừa nghe thấy giọng nói kia, đôi lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại.
Bản thân anh tuy ít giao thiệp với người khác, nhưng bù lại trí nhớ siêu phàm. Hầu hết giọng nói của các cô gái trẻ trong lâm trường anh đều mang máng nhớ được ít nhiều.
Thế nhưng, cái tông giọng vừa the thé lại vừa nũng nịu thế này, anh chẳng có mảy may ấn tượng nào. Đưa mắt nhìn kỹ khuôn mặt, quả thực là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Cô gái trẻ trông có vẻ nhỉnh tuổi hơn Nghiêm Tuyết đôi chút. Mắt to tròn, nước da trắng trẻo, tóc tết hai b.í.m gọn gàng vắt sang hai bên, khoác trên người bộ quân phục màu xanh lục, trên cánh tay trái còn thắt một chiếc băng đỏ ch.óe. Có vẻ như cô ta vừa trải qua một chặng đường dài mệt nhọc mới lặn lội tới đây. Dù cố gắng chải chuốt đến mấy, bộ đồ vẫn không giấu được những nếp nhăn nhúm, còn đôi tay thì ôm khư khư chiếc túi xách trước n.g.ự.c.
Kỳ Phóng vẫn cõng Nghiêm Tuyết trên lưng đứng im như tượng, giọng điệu hờ hững lạnh nhạt: "Có việc gì không?"
Thái độ xa lạ, giọng điệu xa lạ, thậm chí ẩn chứa cả sự mất kiên nhẫn trong lời nói, khiến cô gái trẻ vừa lóe lên tia xúc động đã bị khựng lại ngay tắp lự: "Anh không nhớ em sao?"
Việc gì anh phải nhớ cô ta?
Hàng chân mày Kỳ Phóng càng nhíu c.h.ặ.t hơn, anh chọn cách giữ im lặng.
Ngược lại, Nghiêm Tuyết từ trên lưng anh thò đầu ra ngó nghiêng cô gái kia một hồi: "Anh quen à?"
"Không quen." Kỳ Phóng phủ nhận thẳng thừng, chẳng một chút chần chừ, thậm chí còn chêm thêm một câu sắc lẹm: "Tôi chẳng quen biết bất kỳ nữ đồng chí nào sất."
Cách nói cứ như thể cô nàng này có hằng hà sa số mối quan hệ với đám nam đồng chí vậy. Nghiêm Tuyết hích nhẹ vào vai anh: "Anh thả em xuống đi, biết đâu người ta có việc gấp cần tìm anh thật thì sao."
Kỳ Phóng vẫn đứng ì ra đó không chịu nhúc nhích, cứ giữ nguyên cái bản mặt điển trai lạnh tanh như tiền mà nhìn người đối diện: "Có gì thì nói thẳng ra, nếu không chúng tôi đi đây."
Cái điệu bộ này y hệt cái thói đáng ghét lần đầu tiên Nghiêm Tuyết đụng độ anh trên núi. Điểm khác biệt duy nhất là lúc đó Nghiêm Tuyết đứng đối diện anh, còn giờ thì cô đang được anh cõng trên lưng.
Được cái là cô gái trước mặt cũng thuộc dạng tính tình dễ chịu. Dù bị Kỳ Phóng đối xử phũ phàng không chừa chút mặt mũi nào, cô ta vậy mà chẳng hề lộ ra vẻ ngượng ngập lúng túng.
Tất nhiên là Đại tiểu thư họ Nghiêm sẽ không mảy may thấy ngượng ngùng rồi, bởi lẽ những nỗi ê chề ô nhục cay đắng hơn gấp bội phần cô ta đã từng nếm trải trọn vẹn trong cuốn tiểu thuyết xuất hiện ở những giấc mơ kia rồi.
Trong giấc mơ ấy, cha cô ta bị lôi ra điều tra, chồng cũng vướng vào vòng lao lý. Cái tổ ấm đang yên lành đầm ấm bỗng chốc trở nên liêu xiêu bão táp. Cô ta chạy đôn chạy đáo dò la khắp chốn, mới tá hỏa phát hiện ra kẻ đứng sau giật dây gài bẫy không ai khác chính là Kỳ Phóng.
Đến tận lúc đó, cô ta gần như đã quên lãng sự tồn tại của con người này. Quên mất rằng vào những năm tháng loạn lạc mới manh nha ấy, cô ta từng có một vụ từ hôn chấn động.
Nhắc mới nhớ, cô ta vốn đã chẳng còn mảy may ấn tượng gì về anh. Chỉ lờ mờ nhớ ra anh là một gã đàn ông tẻ nhạt đến cực điểm, lầm lì ít nói, suốt ngày chỉ cắm mặt vào dăm ba cái thứ đồ cổ quái lỉnh kỉnh của mình. Về sau, gã đậu đại học năm mười bốn tuổi, vụt sáng thành tâm điểm bàn tán xôn xao của dư luận một thời gian. Bố mẹ từng ép cô ta viết cho anh một lá thư chúc mừng, anh cũng hồi đáp lại bằng mấy dòng chữ nhạt nhẽo đến mức buồn ngủ.
Có ai mà ngờ được, một gã đàn ông tẻ nhạt bị chôn vùi trong chốn thâm sơn cùng cốc suốt mười mấy năm ròng rã, vậy mà lại có bản lĩnh vùng vẫy thoát ra, quay trở lại chốn thị thành, tự tay gây dựng nên đế chế Trường Thanh Trọng Công lẫy lừng khắp cả nước.
Ai mà ngờ được, máy móc thiết bị công nghiệp nặng do doanh nghiệp tư nhân của anh ta sản xuất lại có thể đè bẹp dí toàn bộ các doanh nghiệp nhà nước khác, từ cần trục cho tới máy kéo.
Và ai mà ngờ được, chỉ vì một vụ từ hôn cỏn con năm xưa lại có thể giáng xuống gia đình cô ta một tai họa diệt vong tàn khốc đến vậy...
Đại tiểu thư họ Nghiêm cả một đời sống trong nhung lụa chưa từng nếm trải mùi vị cực khổ, đã từng phẫn nộ, từng oán hận, nhưng cuối cùng vẫn phải cúi cái đầu kiêu hãnh xuống, đi c.ắ.n răng cầu xin kẻ mà cô ta chỉ mới gặp gỡ đúng một lần duy nhất rủ lòng thương xót.
Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, thậm chí còn trang điểm tỉ mỉ lộng lẫy, thầm nghĩ chỉ cần có thể cứu cha và chồng thoát khỏi chốn lao tù, dẫu gã có muốn giày vò cô ta, nh.ụ.c m.ạ cô ta, bắt cô ta phải hiến dâng thể xác, cô ta cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng.
Thế nhưng, gã đàn ông lúc đó đã gầy sọp đi vì bạo bệnh, những cơn ho rũ rượi liên miên. Chẳng hiểu gã lấy đâu ra sức mạnh kinh hồn, vừa thấy cô ta định vươn tay đặt lên vai, gã đã hất văng cô ta ngã sóng soài xuống đất.
Gã nhìn cô ta bằng ánh mắt ghê tởm hệt như đang nhìn một đống rác rưởi gớm ghiếc: "Đừng có chạm vào tôi."
Trong khoảnh khắc đó, cô ta cảm thấy ê chề nhục nhã gấp trăm ngàn lần hiện tại. Sự suy sụp hoàn toàn xâm chiếm, cô ta òa khóc nức nở, van nài gã làm cách nào để buông tha cho gia đình mình. Cô ta nói rằng mình đã biết sai, cả nhà cô ta đều đã nhận ra lỗi lầm.
Nhưng gã đàn ông chỉ điềm nhiên nhìn cô ta, đôi mắt hoa đào dù đang mang bạo bệnh vẫn toát lên vẻ đẹp mĩ miều nay lại ánh lên sự giễu cợt khinh miệt: "Cô ngây thơ đến mức nghĩ tôi làm thế chỉ vì chút xích mích cỏn con kia sao? Sao cô không về hỏi cha cô xem ông ta đã làm những trò gì? Hỏi xem người chồng quý hóa của cô đã nhúng tay vào những việc gì?"
Cô ta chẳng còn nhớ gã đã buông thêm những lời lẽ cay nghiệt nào, chỉ nhớ man mác gã gọi bảo vệ ném thẳng cô ta ra ngoài đường. Đến khi choàng tỉnh giấc, cô ta đã thấy mình quay ngược thời gian trở về năm 1969, khi mọi chuyện hãy còn chưa bắt đầu.
Cô ta và Kỳ Phóng đã chính thức từ hôn. Cô ta qua mai mối đã làm quen với người chồng sau này là Ngô Hành Đức. Hai người tìm hiểu nhau được ba tháng và đang rục rịch đính hôn. Mọi diễn biến trùng khớp đến mức rùng mình với nội dung trong giấc mơ kia.
Nhưng cô ta cũng thừa biết, trong giấc mơ ấy gia đình mình chỉ đóng vai pháo hôi làm nền cho kẻ khác, chẳng có ai được một cái kết t.ử tế tốt đẹp. Dù cô ta có mù mờ đến mấy thì kết cục t.h.ả.m khốc ấy cô ta vẫn khắc cốt ghi tâm.
Cái giấc mơ đó sống động đến mức chân thật, làm cô ta toát mồ hôi hột, vội vã bỏ trốn khỏi nhà ngay trước ngày đính hôn.
Nếu như mọi căn nguyên sóng gió đều bắt nguồn từ cái vụ từ hôn kia, vậy thì cô ta cứ việc ngoan ngoãn gả cho Kỳ Phóng theo đúng hôn ước ban đầu là xong. Như thế, cha cô ta sẽ bình an vô sự, chồng tương lai của cô ta cũng thoát được kiếp nạn.
Dù sao thì kiếp trước hai người bọn họ cũng chẳng có mụn con nào, mà chồng cô ta vẫn luôn một lòng một dạ yêu thương cô ta. Nếu đã định trước một kết cục bi t.h.ả.m, thì thôi thà cô ta chủ động buông tay, mở cho anh một con đường sống, đừng để anh phải liên lụy vì mình.
Vừa hay kiếp trước Kỳ Phóng sống cô độc một đời không vợ không con. Cô ta chỉ cần chủ động tiếp cận, hạ mình nhỏ nhẹ lấy lòng một chút, có lẽ sẽ khiến gã nguôi ngoai và quên đi cái hận từ hôn năm xưa...
Chỉ có một điều vượt ngoài dự tính của cô ta chính là cô gái đang vắt vẻo trên lưng gã. Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm quả thực nằm mơ cũng không tưởng tượng ra viễn cảnh một ông trùm giới công nghiệp m.á.u lạnh, vô tình đến mức tàn nhẫn trong tương lai lại có thể cõng một cô gái trên lưng với dáng vẻ nâng niu cẩn trọng đến thế.
Hơn nữa, nếu ban nãy cô ta không nghe nhầm thì rõ ràng hai người họ đang to tiếng cãi vã cơ mà?
Cô gái kia dám ăn nói xấc xược với gã như thế, vậy mà gã cũng c.ắ.n răng cam chịu được sao?
Rõ ràng sắc mặt gã đã tái xanh tái xám cả rồi cơ mà...
Đại tiểu thư họ Nghiêm đ.â.m ra hoài nghi liệu mình có nhìn nhầm người hay không. Nhưng khuôn mặt này quả thực giống y đúc khuôn mặt trong kiếp trước của cô ta, chỉ là trẻ trung hơn, anh tuấn rạng rỡ hơn, và cũng toát lên thứ "nhân khí" sinh động hơn hẳn.
Cô ta ngập ngừng một thoáng, cuối cùng vẫn hướng ánh mắt về phía Nghiêm Tuyết, cất lời hỏi: "Cô ấy là ai vậy?"
Đúng là đồ dở hơi! Kỳ Phóng vẫn tiếp tục cõng người trên lưng, xoay gót cất bước đi thẳng.
Người trên lưng anh, Nghiêm Tuyết vẫn chưa chịu yên phận, ngoái đầu lại nhìn cô gái kia thêm một cái: "Sao anh lại bỏ đi? Không lẽ là nợ tình trăng hoa anh gieo rắc ở đâu giờ người ta tìm tới tận nơi bắt đền?"
"Một món nợ là em đã đủ vắt kiệt sức anh rồi, anh đâu có rảnh rỗi mà đèo bòng thêm." Anh nhịn không được bực bội bật lại.
Mới giải quyết mỗi một mình cô đã đủ làm anh nhức đầu hoa mắt, thanh gươm lơ lửng trên đầu còn chưa biết xoay xở thế nào kia kìa, hơi sức đâu mà rước thêm nợ vào thân.
Nghiêm Tuyết lại thật lòng thắc mắc: "Thế thì sao tự dưng người ta lại cất công tìm đến anh, mở miệng ra là buông ngay câu hỏi khó: 'Anh không nhớ em sao?' chứ?"
